_003.jpg)
Và thế là các trại viên dựng lều bên hồ Slime Pool, trên những bãi đất của khu nghĩa trang xưa của dân da đỏ. Chúng không biết rằng đây chính là nơi các thợ đánh bẫy người Pháp bắt ếch cắt lấy đùi ăn. Vào nửa đêm bọn vịt lặn kêu lên những tiếng lẻ bầy và một màn sương bồng bềnh trên mặt hồ. Một cái gì đó - không có chân - bắt đầu bò từ trong bùn ra.”
Kẹp cây đèn pin vào cằm, Jenny trông cứ như một bóng ma không đầu ló trên giường. Sabrina, Salem và các trẻ trại viên khác rúm mình trong chăn hoặc túi ngủ, răng chúng đánh bò cạp và mắt mở to vì sợ hãi. Khi ánh đèn pin tạo thành những bóng đen kỳ quái trên vách gỗ, giọng nói rởn ốc của Jenny vang khắp phòng.
Jenny dừng lại để tăng thêm hiệu ứng, và âm thanh duy nhất trong phòng là tiếng thở khò khè. “Các trại viên đang ngủ bình yên. Chúng không biết rằng có cái gì đó đang từ dưới nước bò lên - mưu cuộc báo thù. Khi con ếch khổng lồ nhìn thấy những cái lều, nó nhớ lại những người bẫy thú cũng từng cắm trại ở đây một trăm năm trước. Chúng là những kẻ đã chặt chân nó và chiên với bơ.”
Jenny nhăn răng cười, và ánh đèn pin làm mặt nó sáng lên như cây đèn bí ngô ngày Halloween. “Nên con vật không chân ấy bò vào cái lều đầu tiên. Nó muốn trả thù, và muốn đòi lại đôi chân. Nó lẹ làng chui qua lớp đất như một con giun xanh khổng lồ và khi nó tới gần cái túi ngủ ngoài cùng, nó nhìn thấy một cái chân khẳng khiu thò ra... và nó táp vào đó!” “Aaasgh!” một giọng mỏng manh rú lên. Trong bóng tối thật khó biết đó là tiếng rú của đứa nào.
“Giật một cái thật mạnh nó cắn rời cái chân và bắt đầu nhai, ngay lúc đó...”
Có tiếng gõ ầm ngoài cửa, Salem nhảy xuống sàn và trốn dưới giường Sabrina. “Trong đó im đi coi!” đó là giọng Arthur Rimbard. “Quá giờ tắt đèn rồi không biết sao? Tắt đèn pin đi.”
“Xin lỗi, ông Arthur!” Sabrina nói vọng ra, cảm thấy hơi quê. “Thôi, nói chuyện thế đủ rồi. Tắt đèn đi!”
Một giây sau trong phòng Mười Ba đã tối om. “Tốt đấy,” ông giám đốc trại nói. “Chúc ngủ ngon.” Chúng lắng nghe tiếng chân ông ta xa dần trong bóng tối.
“Ôi trời,” Jenny phàn nàn, “ông ấy làm hỏng bét câu chuyện của em.”
“Đừng buồn,” Rhonda nói, “tụi mình biết kết cục mà. Con ma ếch cắn cái chân và kéo xuống đầm lầy. Nhưng sáng hôm sau khi họ thức dậy, thằng bé có cái chân gỗ thấy chân nó đã bị mất.”
“Nhưng tớ còn biết nhiều chuyện ma khác.” Jenny phản đối.
“Thì đây mới là đêm đầu tiên,” Sabrina lầm thầm. “Chừa mấy chuyện kia lại, để đêm nào mìnhcũng gặp rắc rối hết. Bây giờ thì ngủ đi!”
Cô thầm nghĩ không biết cả bọn có ngủ được không sau khi nghe Jenny kể những chuyện ma ghê gớm suốt hai giờ liền. Ít nhất những chuyên ma cũng làm lũ con gái lên giường và nằm rúc trong chăn, không đi lang thang trong rừng.
Ngay khi sắp ngủ thiếp đi, cô còn nghe tiếng líp bíp lóp bóp. “Alicia, dẹp trò chơi điện tử đi,” Sabrina ra lệnh. Giây lát sau phòng Mười Ba hoàn toàn yên lặng.
Rồi bắt đầu có tiếng cười rúc rích. Nó khởi sự từ một góc và lan trong bóng tối như một cơn dịch bệnh. Rồi cả phòng đầy tiếng bọn con gái nén tiếng cười vào gối, CỐ giữ im lặng nhưng không được. Dù Sabrina có làm gì, lũ con gái này có vẻ đã quyết tâm nổi loạn chống lại cô.
“Im lặng!” một giọng trầm đục vang từ gầm giường Sabrina. Cô biết đó là tiếng Salem.
“Ai nói vậy?” Karen ré lên.
“Ta là con ma của phòng Mười Ba!” Salem gầm lên. “Ngủ hết đi, nếu không ta ăn thịt chúng bay đó!”
Tiếng khúc khích lập tức ngưng bặt.
“Ô, tớ cá đó là chị Sabrina,” Caren nói với tiếng cười pha vẻ e dè.
Sabrina chẳng nói gì cả, cô chỉ thò tay xuống vỗ con mèo. Nó thường ngoan ngoãn khi ta tỏ ra thân thiện.
Rồi cô nghe một âm thanh tuyệt vời, tiếng ngáy dịu dàng. Kế đó là một chuỗi những tiếng ậm ừ hâm hư khi cả lũ nghịch ngợm chìm dần vào giấc ngủ. Vài phút sau tiếng ngáy của chúng hoà với tiếng dế kêu; nghe cứ như cả trăm chú lùn tiều phu đang cưa gỗ trong rừng.
Ngày đầu tiên kinh hoàng của mình, Sabrina thầm nghĩ, sau cùng cũng kết thúc.
Vào lúc nào đó nửa khuya, Sabrina chợt thức giấc vì âm thanh lóp bóp trong không gian. “Eeeee!” một giọng ré lên. “É! Cái gì vậy?”
Cô phụ trách mở choàng mắt và lôi cái đèn pin dưới gối ra. Trong bóng tối mờ mờ cô nghe tiếng rên nhè nhẹ, và cô hướng ánh đèn tới giường của Patty. Cô bé này bị dính tèm lem bọt trắng đến nỗi nó trông cứ như ông già Nô en tóc đỏ. Trong tay nó là một hộp kem quậy.
Sabrina cố nén tiếng cười, nhưng có hai cô trại viên đã bật cười to khi nhìn thấy Patty đính đầy món tráng miệng đó. Hầu hết bọn còn lại vẫn ngủ say, và Sabrina không muốn làm chúng thức giấc.
“Chuyện gì vậy?” cô thì thào.
“Em không biết!” Patty rên rỉ. “Em chỉ lắc hộp kem này, rồi cái nắp tự nhiên bật ra văng đầy lên người em.”
“Cho đáng đời,” một giọng vang lên nghe như của Sylvia.
Sabrina hoàn toàn tán đồng ý đó, và cô ráng kềm không thốt lên 'Trúng rồi!'. Thay vì thế, cô hỏi, “Thế em định làm gì với hộp kem quậy đó?”
“Ơ, à, em không b...biết, nữa.” Patty lúng búng.”Nó tính trút vào túi ngủ của người khác,” Sylvia nói. “Ai dè lại trút lên người nó luôn!”
“Thôi im lặng đi,” Sabrina nhắc nhở. “Chắc chắn Patty không muốn có thêm ai biết vụ này. Thôi em ra vòi nước rửa ráy rồi vô ngủ đi.”
“OK,” cô bé nói xuôi xị khi nó cầm đèn pin và bước xuống giường. “Em vẫn không hiểu sao nó lại như vậy được.”
“Quả báo đó,” Karen gợi ý.
“Thôi, tất cả ngủ lại đi,” Sabrina ra lệnh.
Phải mất ít phút lũ con gái mới nằm yên được, và chúng nằm yên một cách diệu kỳ. Sabrina cuộn mình trong chăn, thầm nghĩ chắc Patty muốn dành cái món kem quậy ấy cho cô. Cho Patty gặp cảnh gieo gió gặt bão dứt khoát là một ý kiến hay, nhưng cô phải ngưng dùng ma thuật với lũ bé gái này. Kinh nghiệm cho cô biết rằng sử dụng quá nhiều ma thuật thì chính mình cũng lãnh đủ. Nếu cô không cẩn thận, cô cũng sẽ gặp kết cục như Patty, với đầy kem trên mặt.
Sabrina nhắm mắt và lập tức ngủ luôn.
Có vẻ như mới chợp mắt được một giây thì Sabrina lại thức giấc vì một tiếng huỵch nghe rởn ốc, kế tiếp là những tiếng kêu khóc và đổ bể va chạm. Cô bật ngồi dậy, cụng đầu vào giường bên trên. Miệng rên, tay mò tìm đèn pin, rồi Sabrina nhận ra không cần tới nó nữa. Ánh nắng vàng hoe đã len qua cửa sổ và cửa lớn - bình minh đã đến trên khu trại
Bearclaw, đã đến giờ sinh hoạt cho một ngày mới.
Sinh hoạt đầu tiên rõ ràng là một xô xát giữa Rhonda với Jasmine. Như thường lệ, cô bé bự con hơn lại ngồi trên bụng đứa kia, đánh cho Jasmine tối tăm mặt mũi, con bé này rên la và cố đưa tay che mặt. Sabrina lập tức búng ngón tay và hất Rhonda khỏi người Jasmine.
Con bé bự con này ngã nằm một đống và ngồi dậy, chớp mắt kinh hoàng nhìn Jasmine. “Sao mày hất được tao như vậy? Mày là ai, Thành Long hả?”
“Tao không biết,”Jasmine khịt mũi, chộp lấy cái mũ bóng chày của nó. “Nhưng mày nợ tao một đô!”
Lập tức Rhonda tấn công con bé gầy gò này, và bọn chúng lại lăn trên sàn.
“Đủ rồi!” Sabrina hét, xông vào hai chiến binh và tách chúng ra. “Chuyện gì vậy?”
Rhonda lúng búng, “Nó cá với em là em không thể Ợ liền hai cái trong mười giây!”
“Vậy rồi em ợ?” Sabrina hỏi.
“Ơ, không ... nó đếm nhanh quá. Phải chi em có một ly sô đa để uống ...”
“Chung cho bạn đi,” Sabrina ra lệnh. “Em đã khoái chí khi thắng được của nó năm mươi xu tối hôm qua và khiến cho cả phòng mình bị đuổi ra ngoài. Đứa nào ngu ngốc đi cá với Jasmine thì đáng bị mất tiền cho nó.”
“Cám ơn,” con bé gày gò toét miệng cười. “Em rất mừng khi thấy chế độ tự do kinh doanh vẫn còn tồn tại.”
Sabrina cau có nhìn quanh phòng. “Uh-oh, có ai thấy Linda không?”“Houdini Harrison đã trốn từ sáng sớm lận,” Sylvia đáp. “Chẳng có phòng nào nhốt nó được.”
Sabrina thở dài. ít nhất thì Linda cũng không rủ thêm trại viên nào đi cùng. Cô phụ trách trại lục bao thư, lấy ra kế hoạch được phân công cho mình, và đọc nó trong ánh sáng mờ mờ.
“Nào,” cô tuyên bố, “chúng ta phải đi bộ trong rừng trước khi ăn điểm tâm, và tất cả mọi người sẽ cùng gom cành con lại. Sau đó lấy cành con và mớ chỉ màu để làm làm thành những con thú!”
Căn phòng phát ra những tiếng rên rỉ. “Ôi, không, không làm những con thú cây!” Patty càu nhàu. “Em nghĩ mình đã hết làm trò đó từ hồi làm đội viên Chim non rồi chứ.”
“Bộ chúng ta không thể làm cái gì hữu ích hơn sao?” Jenny hỏi. “Làm mấy con thú bằng dây kẽm gai đi! Rồi mình rải chúng quanh phòng để ngăn trộm.”
“Những con thú bằng nhánh cây sẽ rã ra hết,” Karen nói, vẫy hai tay. “Tởm lợm.”
Nghiến răng, Sabrina chỉ từ từ vào kế hoạch của cô. “Trong đây nói rõ ràng rằng mọi người trong trại này sẽ làm những con thú bằng cành cây, vậy chúng ta phải đi gom cành ngay! Nhúc nhích tay chân coi, hay chị sẽ thổi còi đây?”
“Thổi đi,” Patty nói với vẻ thách thức. “Em có đồ nhét tai đây.”
“Hê, một ý tưởng tuyệt vời,” một trại viên khác tán thành, và chúng lập tức xông tới va li của mình để lục tìm đồ nhét tai.
“Ôi,” Sabrina rên rỉ, “các em thật hết thuốc chữa. Việc đi tìm nhánh cây con và làm việc tay chân được gọi là thiên nhiên Đó là lý do khiến các em dự trại hè. Nếu không, các em đến đây chi vậy?”
“Để bố mẹ tụi em có thể đi nghỉ thoải mái mà không có tụi em bên cạnh,” Rhonda lẩm bẩm, cả phòng đều gật đầu đồng tình.
“Được rồi, vậy có thể có những lý do khác,” Sabrina thừa nhận. Nhìn những khuôn mặt rầu rĩ, cô cũng thấy rầu rĩ theo. Quả là không công bằng khi đẩy quá nhiều những đứa bé rắc rối vào cùng một phòng. Nếu trong giây lát chúng quên chúng là những đứa khó bảo, thì chúng chỉ cần nhìn chung quanh là có người nhắc lại điều đó rồi.
Cô phù thuỷ nhỏ cố hết sức để đóng vai trưởng nhóm hoạt náo. “Bây giờ tất cả chúng ta đều có mặt ở đây, vậy chúng ta có thể vui chơi như thường! Nào, một chuyến đi bộ sẽ rất thú vị đấy!”
Các trại viên của cô rất muốn được thay quần áo và rời khỏi phòng. Ngay khi ra ngoài, chúng tản đi tứ phía. Sabrina cố lùa chúng đi theo con đường mòn, nhưng chỉ có Sylvia và Jasmine là theo cô. Cô có cảm giác rằng Sylvia muốn dò xét cô, và Jasmine đang muốn lấy lòng sau khi gây ra trận chiến bằng nắm đấm sáng nay và trận chiến thức ăn tối hôm qua.
Sabrina ngoái lại và thấy Alicia đang ngồi trên một gốc cây chơi video. Mấy đứa con gái kia chẳng thấy đâu cả.
“Chúng sẽ xuất hiện trong bữa điểm tâm,” Sylvia nói đầy hứng chí. Sabrina sợ hãi. “Đó là điều chị thấy sợ. Có cách nào để khiến bọn con gái các em làm những gì chị muốn không?”
“Chắc chắn rồi, tụi mình đi nhặt nhánh con đi,” Jasmine đề nghị.
“Hay quá,” Sabrina chỉ vào một vùng trũng rậm rạp giữa các cây lớn. Trong đó hứa hẹn có cả đống những cành con nằm bên dưới dây nho. “Có một mớ. Ta vào nhặt đi.”
Jasmine cười ngượng ngập. “Chị vô đi. Em thấy chúng giống như cây dã sơn độc đấy.”
Sabrina nhìn kỹ, và chắc chắn nó độc. Cô biết mình không thể xông vào cái bẫy xanh mướt đó nếu không có sự bảo vệ.
Nhưng cô lại nói một điều hoàn toàn khác hẳn. “Theo chị thì những dây leo đó chẳng có gì độc cả.”
“Có đó,” Jasmine khẳng định. “Em cá với chị là có. Sao chị không bước vô đó coi thử coi?”
Sabrina chợt nảy ra một ý. “Được rồi, Jasmine, chị sẽ cá với em. Chị sẽ bước vào đám cỏ dại đó, nhưng nếu chị không bị các dây leo đó làm cho ngứa ngáy, thì em phải dẹp cái trò cá này với những bạn khác, chịu không?”
Jasmine gãi gãi cái cằm nhọn hoắt của nó. “Còn em được cái gì nếu em thắng?”
“Chị sẽ thua em năm đô,” Sabrina đáp. “Và em cứ tiếp tục cá.”
“Theo em thì một người phụ trách không được cá với trại viên,” Sylvia nhăn nhở cười và nói.
Sabrina quay sang con bé hay hớt lẻo này. “Em có thấy ai bị cây dã sơn mọc trên lưỡi chưa? Họ hầu như không thể nói được.”
“Em không tin chút nào” Sylvia nói mai mỉa.
“Tin đi,” Sabrina nói, cố tạo vẻ hăm dọa.
“Nào,” cô phụ trách nói, “Chị sẽ kiếm ra đủ cành con để tạo thành cả một sở thú với đủ loại thú trên đời.”
Lầm bầm một câu thần chú bảo vệ, Sabrina dũng cảm bước vào đó. Rõ ràng là Jasmine đúng - cô biết chắc đây là loại cây độc. Cô sẽ bị ngứa đến phát điên nếu không có câu thần chú bảo vệ. Đó chính là cách Jasmine thắng trong nhiều độ cá - con bé thật tinh mắt.
Sabrina cởi áo khoác và hái đầy những cành con, rồi cô quay trở ra, như thể chẳng có gì đáng ngại, Jasmine và Sylvia nhìn cô đầy ngờ vực.
“Thật quá dễ,” Jasmine nói. “Chị chẳng bị ngứa gì hết.”
“Không một chút nào,” Sabrina đáp với một nụ cười. “Cứ chờ đến chiều, nếu chị không bị ngứa hay nổi mẩn đỏ, thì chị thắng. Để cho công bằng, từ bây giờ cho đến khi biết chắc kết quả thì em không được đánh cá nữa.”
“O.K thôi,” Jasmine nói.
Sylvia xoa bụng. “Em đói bụng rồi. Tới giờ điểm tâm chưa vậy?”
Sabrina nhìn đồng hồ đeo tay. “Tới rồi. Phòng ăn mở cửa rồi đó.” Cô nhìn quanh và chẳng thấy những đứa trẻ của cô đâu cả, trừ Alicia, nó vẫn không rời gốc cây và trò chơi video của mình. Cô vẫy tay. “Đi nào, Alicia!”
Con bé bơ vơ đó đứng lên và chầm chậm theo sau những người kia, vừa đi vừa chơi. Sabrina để Jasmine và Sylvia đi trước, còn cô đứng lại chờ Alicia.
“Đó hẳn là một trò chơi ly kỳ lắm,” cô nói đầy thân thiện. “Chị đoán nó hay hơn cuộc sống thực.”
Con bé nhìn cô giận dữ, rồi tiếp tục tập trung vào trò chơi của nó.
“Bộ em chưa từng nói chuyện bao giờ hả?” Sabrina hỏi. Không có lời đáp. “Chị chỉ thắc mắc, bởi vì chị ghét trả em về nhà sau một tuần khi mà tất cả những gì em làm là chơi trò video đó. Nếu em muốn vậy, thì đâu có lý do gì để em đến đây - lẽ ra em nên ở nhà.”
Alicia phun ra một tiếng cười, như thể nó không hề có được sự chọn lựa đó. Trong phút chốc Sabrina hy vọng rằng con bé sẽ nói, nhưng nó liền quay lại với trò chơi quý giá của nó,
Sabrina cân nhắc những chọn lựa của cô trong một phút. Có một việc thú vị về những máy trò chơi xách tay này - chúng chạy bằng pin, và pin thì cạn dần. Vì Alicia không hề nhìn cô, nên Sabrina ngọ nguậy ngón tay, và tiếp bíp bíp yếu dần rồi tắt hẳn.
Con bé lầm lì nhìn chăm chăm cái máy bất ngờ lặng im, rồi vỗ nhẹ vào nó. Chẳng ăn thua gì.
“Có chuyên gì vậy? Sabrina hỏi. “Hết pin rồi hả?”
Con bé nhìn Sabrina giận dữ, rồi quay lưng và bắt đầu trở về phòng. Sabrina chạy theo sau. “Nghe nè Alicia,” cô nói. “Chúng ta gần tới Phòng ăn rồi.Em không thể tạm quên cái máy này cho đến khi ăn điểm tâm xong sao? Chị sẽ mua pin mới cho em trong cửa hàng của trại.”
Con bé ngừng lại để cân nhắc lời đề nghị này trong giây lát và Sabrina hy vọng nó sẽ chấp nhận dâu hiện thân thiện của cô. Nhưng Alicia nhíu mày và đi về phía phòng, nhìn lo lắng vào cái máy chết ngắc của nó. Sabrina theo dõi con bé, nghĩ rằng cô sẽ cần nhiều ma thuật hơn để giúp đỡ con bé này.
“Nó sẽ không tìm ra pin mới đâu,” một giọng nói nhỏ vang lên cạnh cô.
Sabrina nhìn xuống thấy một Sylvia đầy tự mãn. “Sao em biết được?”
“Bởi vì Karen đã ăn cắp mất rồi.”
Cô phụ trách giơ hai tay lên trời, cảm thấy hoàn toàn tuyệt vọng. “Nhưng dĩ nhiên! Chuyện đó phải xảy ra thôi. Nghe nè, Sylvia, em biết nhiều chuyện, vậy em có thể cho chị biết chị nên làm gì với lũ điên khùng bọn em đây?”
Sylvia nhe răng cười. “Thương tụi em được không?”
Sabrina từ từ gật đầu. “Một đề nghị khó nuốt. Chị sẽ nghĩ lại.”
Bữa điểm, tâm căng thẳng thần kinh hơn bữa tối vì Sabrina không phải làm người phụ trách bàn trong bữa ăn này. Cô phải ngồi với các trại viên của cô và trông chừng chúng ăn. Cô lo từng phút chúng sẽ nổi khùng lên và ném thức ăn, vật lộn trên bàn, hoặc làm chuyện gì đó kinh khủng. Chỉ có hai trại viên đi lạc, Linda và Jenny. Cô không lo về Linda, nhưng cô thấy sợ không biết Jenny có thể làm gì.
Thật kỳ diệu, những đứa bé của cô không làm điều gì tệ hại hơn những đứa trẻ ở những bàn khác. Sabrina vẫn quá lo lắng đến độ cô hầu như không ăn điểm tâm nổi. Cô vẫn theo dõi Arthur Rimbarđ khi ông ta đi tuần. Ông ta không hề đến bàn cô, nhưng nhìn cô vài lần.
Arthur, chẳng có gì phải tránh né cả, Sabrina nghĩ, ông sẽ phải nói chuyện với tôi. Cô kiểm tra kế hoạch làm việc của mình và thấy sau bữa ăn mình còn mười lăm phút nữa mới có nhiệm vụ trong Trung tâm giải trí để dạy một giờ về rắn độc. Rắn độc à? Mình biết gì về rắn độc, trừ việc tránh xa chúng?
Cô kiểm tra kế hoạch làm việc trong ngày với các trại viên của mình, hy vọng vài đứa trong bọn chúng sẽ xuất hiện nơi cô muốn. Như thường lệ, hầu như chúng không hề lắng nghe cô nói. Qua khóe mắt, Sabrina thấy Arthur rời khỏi phòng ăn.
Cô đứng lên và nói với lũ trẻ của mình. “Lát nữa chị sẽ gặp lại các em.” Thậm chí chẳng đứa nào thèm ngó cô.
Với nụ cười chán nản, cô vội theo sau ông giám đốc trại. Cô bắt kịp ông ta khi ông ta đang đi giữa Phòng ăn và Nhà chính. “Ông Rimbard, tôi muốn nói chuyện với ông.”
Ông ta nhìn Sabrina vẻ khó chịu.”Arthur. Gọi tôi là Arthur. Có chuyện gì vậy, Sabrina?'
Cô nhìn các trại viên và những người phụ tráchphòng của ông không?”
“À, một trong những cuộc nói chuyện đó.” Ông ta gật dầu một cách thô lỗ. “Vào đi.”
Một phút sau họ đã ngồi trong văn phòng nhỏ xíu của ông. Bàn ông ta chất đầy hồ sơ và cuốn cẩm nang, còn bản đồ, bằng cấp và cúp thì treo khắp các bức tường. Thoạt tiên Sabrina nghĩ Arthur là một bác sĩ hay thứ gì đó, cho đến khi cô nhìn kỹ các bằng cấp của ông ta cô mới biết ông ta tốt nghiệp các lớp bắn cung và bện dây thừng.
“Tôi tin là cô đã nghiên cứu cuốn cẩm nang,” Arthur nói cộc lốc. “Tôi có nên kiểm tra cô không nhỉ?”
“Tôi nghĩ là mình đã được kiểm tra khá đủ rồi,” Sabrina đáp. “Các trại viên mà ông phân cho tôi - chúng là một cuộc kiểm tra lớn cho bất kỳ ai.”
“Không phải cho những ai có kinh nghiệm như cô,” Arthur khẳng định. “Cô là thành phần ưu tú của công việc này! Đó là lý do khiến tôi giao phó chúng cho cô.”
Sabrina lắc đầu bực tức. “Ước gì mọi người đều coi tôi như người mới vào nghề trong công việc này. Tôi ghét sự nhụt chí nhưng tôi thấy thật không công bằng khi tất cả những đứa trẻ bị ghét bỏ ...”
“Những trường hợp đặc biệt,” ông ta chỉnh cô.
“Được rồi, tôi nghĩ tất cả 'những trường hợp đặc biệt' này không nên ở cùng phòng trong cùng một thời điểm - và lại còn hy vọng căn phòng vẫn số 15 đứng vững đến ngày hôm sau. Không công bằng cho cả chúng nó và cho tôi nữa.”
Arthur bước tới cái cửa sổ bé xíu và nhìn vào bãi đỗ xe và vùng xanh rì xa xa. “Nếu cô nhìn ra đó, Sabrina, cô sẽ thấy ba trăm mẫu rừng tuyệt hảo được chính phủ cho thuê. Chúng ta là những người coi sóc vùng đất này, và chúng ta cũng coi sóc cả 187 đứa trẻ đáng yêu nữa, không nói đến những phụ trách trại thường hành động như trẻ con. Đây là một trách nhiệm lớn lao.”
Sabrina thở dài. “Ông sẽ không thay đổi bất cứ cái gì, phải không?”
“Tất cả chúng ta đều biết rằng những đứa bé đó ưa gây rối, nhất là vào ban đêm,” Arthur nói với một chút thông cảm. “Qua việc xếp chúng vào một phòng, chúng ta chỉ có một phòng gây rối, và mười chín phòng yên tĩnh. Một sự tính toán đơn giản. Nhưng trong tất cả chuyện này có một đốm sáng kỳ diệu dành cho cô.”
“Có hả?” Sabrina hỏi với vẻ ngờ vực.
“Phải, luôn luôn có một điểm sáng.” Arthur đi tới chỗ treo các cúp trên tường. “Những nhóm cá biệt như nhóm của cô thường rất giỏi trong các Trò chơi Thử thách của chúng ta, lúc kết thúc khóa. Các phòng đều tranh đua nhau trong các cuộc đua ca nô, bơi lội, kéo co, chạy vượt rào, và ném móng ngựa.”
Ông ta lấy một cái cúp tuyệt đẹp ra khỏi kệ và đưa nó cho Sabrina. “Cái này có thể là của cô, Sabrina! Nhóm của cô có thể khó, nhưng chúng có sáng kiến và động lực. Chúng có thể đoạt được tất cả!”
“Cái cúp đẹp thiệt,” Sabrina nói, đẩy vật đó trả lại cho ông ta. “Nhưng thần kinh của tôi đáng giá hơn thứ đó nhiều.”
Bất ngờ cửa phòng mở toang, và Jill xông vào, có vẻ bối rối. “Arthur, có chuyện lớn.” Cô ta chỉ Sabrina, “một trong những trại viên của cô ấy bị bắt đang ăn cắp chiếc xe điện của William!”
Sabrina rùng mình. “Để tôi xem, nó là ai nhỉ? Karen? Linda? Rhonda? Hay tất cả chúng? Ai báo với chị chuyện này vậy? Một đứa nhỏ con tên Sylvia phải không?”
Jill nheo mắt. “Phải, con bé đó nói. Còn đứa bị bắt là Linda Harrison.”
Arthur nhìn Sabrina giận dữ. “Trong khi cô ngồi đây phàn nàn, thì coi những trại viên của cô đã làm gì nào! Trong khi tôi phải bỏ hàng triệu việc, trong đó có giờ bện dây thừng đầu tiên của tôi, để giải quyết vụ này. Thôi, chúng ta đi.”
Ông ta ào ra khỏi văn phòng, lắc đầu, lầm bầm. “Tôi không biết chúng muốn gì nữa chứ. Chúng ta đã cho chúng mọi thứ mà một trại viên cần . Chúng ta chỉ thuê những người phụ trách giỏi nhất”
Sabrina run lên, và Jill nhìn cô cười tự mãn khi cô ta theo viên giám đốc trại ra ngoài. Rõ ràng, bởi vì Sabrina là “siêu phụ trách”, sẽ chẳng ai thấy ái ngại cho cô.
Giờ Linda đã bị bắt vì tội ăn cắp. Đó là việc nghiêm trọng, và nó khiến bụng Sabrina quặn thắt khi nghĩ đến điều đó. Cô không chỉ lo cho bản thân cô và làm thế nào để vượt qua mùa hè này, mà cô còn lo cho những đứa trẻ này nữa.
Đây là một công việc lớn, lớn hơn Sabrina mong đợi. Cô không biết làm gì kế tiếp - bỏ đi, hay ở lại và cố giúp những tù nhân của Phòng 13.