_003.jpg)
The Slicery đã đông kín những người. Tất cả các bàn và mấy ghế dựa đều đầy tụi nhóc đang chờ sự kiện lớn đó diễn ra. Harvey vẫn chưa có mặt, nhưng mấy người dự chung kết đã phân thành nhóm bên cạnh mấy máy chơi game và pinball. Sabrina len qua đám đông để lại nhập hội cùng họ.
“Rất vui được gặp em, Sabrina”, Rod Zinkowski, viên phó quản lý phụ trách giải đấu này đánh dấu vào tên cô trên bảng. “Trễ một phút nữa là em lỡ điểm danh và sẽ bị loại khỏi giải”.
“Em không biết chuyện này!”, mắt Sabrina mở lớn. Tới quán pizza kịp lúc có vẻ giống như một vận may đang tới. Biết đâu cái bùa lại đang mất dần hiệu lực! “Em sẽ chơi lúc mấy giờ?”.
Rod ngó lại bảng thi đấu. “Em chơi cuối cùng. Năm giờ mười lăm”.
“Vậy sao?” Tươi lên một chút, rồi Sabrina lại cau mày. “Em không cần phải đứng đây để coi mọi người chơi, chờ cho tới lượt mình chứ, phải không?”
“Không, nhưng em không muốn ngó chừng trong giải à?”.
“Dạ không. Em chắc phải ngẫm nghĩ đôi chút. Trong phòng nữ.” Mỉm cười, Sabrina thản nhiên thối lui. “Nó sẽ giúp em tập trung hơn”.
“Sao cũng được. Chỉ cần có mặt tại đây vào năm giờ mười lăm”. Ngó quanh, Rod gọi tên hai người thi đấu đầu tiên. “Henry Beagle và Carey Joslin! Mời ra trước đây!”.
Chen lấn qua cả đám những người xem, Sabrina dừng lại bên ngoài khu vệ sinh và thở ra thư giãn. Cô vẫn còn hai mươi lăm phút nữa trước cuộc đối đầu khủng khiếp với thầy Kraft và mấy bà cô, một cuộc gặp mặt vốn không đe dọa đến thế, nếu thầy Kraft và cô Hilda đang “thăng” vào lúc này.
Cau mày, Sabrina tự hỏi trong khi cô bước vào phòng vệ sinh. Hai cô gái đang kiểm tra lại đồ trang điểm trước mấy chiếc gương bên bồn rửa, và cả hai phòng vệ sinh đều có người. Tựa lưng vào tường, Sabrina cân nhắc mọi mối liên quan của những sự kiện xẩy ra gần đây, trong khi chờ cho mấy cô gái kia bỏ đi.
Không có chuyện gì đáng sợ lắm xẩy ra cho cô sau tiết tiếng Anh. Cô đã tới The Slicery kịp lúc, dù là cô không biết chuyện tới trễ sẽ bị loại ra khỏi giải. Và giờ đấu loại của cô chẳng hề vướng mắc với cuộc gặp mặt tại văn phòng thầy Kraft.
Tuy nhiên chính vận xui đã khiến cho cô không đoạt lại được chiếc bùa trong phòng tập thể dục.
Jill đã gọi được cho thợ làm đầu và cũng đã có một cuộc hẹn vào thứ sáu tới; sau khi mở hàng được vài phút, một khách mua đồ sứ đã tìm thấy chiếc đĩa hiếm có của một series đã thôi sản xuất, chỉ sau khi cầm chiếc bùa có vài giây.
Nên có thể, Sabrina nghẫm nghĩ, cái khoảng lặng trong cả chuỗi vận xui này chỉ để xếp sẵn cho cô một cú thảm bại ghê hồn trong Giải đấu bóng tay với kết cục là cô sẽ không đoạt nổi cặp vé đi coi Leopard Spots, điều sẽ ngăn không cho cô thu xếp mọi việc với Harvey ổn thoả.
Đó là chưa nhắc tới ông Kraft. Dù vẫn có khả năng ông thầy này muốn dùng cô để có dịp nối lại mấy chuyện tình tứ với Hilda, nhưng chắc không phải vậy. Nếu mình kịp giải thích với Zelda và Hilda là tất cả chuyện này chỉ do dùng sai pháp thuật, biết đâu mình có thể trốn thoát vận rủi và chỉ bị kết án làm phàm nhân vĩnh viễn.
Thêm hai cô gái nữa ghé vào phòng vệ sinh đã nghẹt người. Sabrina bỏ đi.
Khi cô bé ra được lối đi trong vườn, cô chỉ còn đúng mười bẩy phút nữa để thuyết phục Val trả lại cái bùa may mắn cho mình. Không có nó, những ngày của cô tại trường trung học Westbridge có thể kết thúc trước cả năm so với dự kiến.
Nhẩy lại vào trường, Sabrina lao khỏi phòng vệ sinh cạnh khu thể dục.
Và đối mặt với sự hiện diện giận dữ của thầy Pool.
“Thầy Pool!”, cười khẽ, Sabrina cứng người. Làm sao cô có thể giải thích về chuyện hiện diện cạnh phòng thể dục khi ông thầy sinh vật vừa để cô lại trong phòng phạt.
“Em nghĩ em đang làm gì đó, Sabrina?”
“Dạ, em...” Sabrina hắng giọng. Cô chưa từng thấy thầy Pool giận dữ như thế trước đây.
“Em còn dám rời phòng phạt mà không thèm xin phép tôi nữa sao?”
“Em ấy à?”, Uh-oh! Bản sao của cô không được phép rời phòng phạt trong vòng mười phút nữa. Lúc này cái bản sao ngớ ngẩn đó còn lang thang trong trường, không một lời chỉ dẫn, bởi vì Sabrina còn chưa kịp đón bắt nó về.
“Ý tôi là chuyện em lăng mạ thể loại khoa học viễn tưởng, vốn là thể loại yêu thích của tôi, rồi coi khinh chuyện bán bản thảo đầu tiên của tôi với một nhận xét khiếm nhã, nhưng tôi sẽ không để em thoát khỏi án phạt đâu”.
“Thầy bán được truyện rồi à?”, Sabrina cười rạng rỡ, chân thành chia xẻ với ông tác gia được cổ vũ này. “Tuyệt thật”.
“Có thể, Sabrina. Em đã phát biểu cảm nghĩ của mình về chuyện đó rất rõ ràng”. Nhô vai lên, thầy Pool nhìn chòng chọc vào cô.
Nhận ra bản sao của mình bằng cách nào đó đã gây ấn tượng xấu với thầy Pool là trong vụ bán bản thảo đầu tiên, Sabrina vội vã sửa chữa lỗi lầm. “Em xin lỗi nếu em nói có vẻ khó nghe, nhưng ý em không phải vậy đâu. Thật mà!”.
“Vậy sao?” Khoanh tay, ông thầy sinh vật quay ngoắt lại. “Và tôi cho rằng em không hề muốn ra khỏi phòng phạt khi tôi quay lưng lại đó chớ?”
“Uh- em có giấy phép mà! Đến chỗ vãn phòng ông Kraft. Em nghĩ thầy thấy rồi.”
“Cho tôi coi lại”
“Ôi, vâng... em, ôi...” Sabrina nhăn mặt. Cái bản sao xuẩn ngốc của cô đang giữ tờ giấy đó. “Em không giữ ở đây, nhưng...”
Thầy Pool cười. “Được thôi, bởi em rất nôn nóng được ghé lại văn phòng của ông Kraft, tôi sẽ hộ tống em tới đó!”. Quắc mắt lên lần nữa, ông thầy trỏ thẳng xuống hành lang.
Sabrina đã tính phản đối khi cô thấy Jason Richards đi ra khỏi phòng thể dục, tay vung vẩy cái chân thỏ màu hồng. Cô không biết làm sao Jason lại lấy được cái bùa đó khỏi chỗ Val, nhưng hắn đang mê mệt Sabrina. Hắn sẽ không thể chối từ việc trả nó lại khi cô yêu cầu.
“Jason!”.
Một toán học sinh lớp trên ồn ào lao ra khỏi phòng thể dục ngay lúc đó. Tiếng tán gẫu của họ đã nhận chìm lời kêu cứu của Sabrina.
Jason quay về phía lối ra mà không ngó lại phía cô, rồi biến mất vào thế giới bên ngoài.
Cái bùa đã ra ngoài tầm với. ,
Và cô bại trận hoàn toàn.
Cúi gục đầu trong tuyệt vọng, Sabrina đi theo thầy Pool xuống hành lang.
Sau khi trút đủ lời than phiền về cô với bà Atherton, ông thầy sinh vật để cô lại với bà thư ký, người mở cửa phòng hội nghị và vẫy cô vào. Ông hiệu phó không có ở đây, nhưng cả hai bà cô đều đang đi đi lại lại bồn chồn.
“Thầy Kraft báo ông ấy sẽ tới trễ vài phút”, bà thư ký của trường nói.
“Tôi hy vọng là ông ấy không tới quá trễ,” Hilda lẩm bẩm, vẻ ngán ngẩm. “Tôi cũng có vài chuyện để nói nhân vụ đó đây...”
Zelda cắt ngang lời cô em. “Cám ơn bà Atherton”. Sau khi bà thư ký đã khép cửa lại, Zelda quay lại với Sabrina. “Cháu có biết cái chuyện gặp gỡ này là làm sao không?'
“Dạ không rõ lắm”, thở dài, Sabrina ngó sang bà cô Hilda. “Nhưng chuyện gì cũng vậy, thầy Kraft chắc sẽ nhẹ nhàng với cháu hơn nếu như cô lại đi chơi với ông ấy”.
“Quên đi!”, Mắt nháng lửa, Hilda khoang tay trước ngực và giơ cằm ra thách thức. “Cái lão già khật khùng, cái thứ sào cắm bùn đó có thể hôn vĩnh biệt mụ phù thuỷ này rồi đó”.
“Cháu thấy không chịu nổi cái tình trạng bị cách ly này hơn được nữa, cô Hilda. Nhưng thực tình thì có chuyện gì giữa mấy người vậy?”
“Phải đó, chuyện gì chứ?” cô Zelda cũng muốn ép Hilda kể tuốt mọi chuyện. “Cho tới khi Gabe bấm chuông cửa sáng nay, em đã làm chị và Sabrina khốn khổ vì chuyện chia tay với ông Kraft. Ít nhất thì em cũng giải thích cho có đầu có đũa đi”.
“Gabe? Cô muốn nói tới...” Sabrina kịp cảnh giác. Mấy bà cô vẫn chưa biết là cô có ghé về nhà trong lúc Hilda đang giải trí với ông bạn mới trong nhà bếp.
“Một nhạc công cello cao, ngăm đen và đẹp trai”, Nụ cười mơ màng của Hilda chợt tan biến trong cái nhíu mày khó chịu. “Người không /íềnghĩ em là một thứ gái già ngơ ngẩn chỉ làm trò hề vì không biết cư xử hợp với tuổi tác của mình”.
“Ông Kraft gọi em là gái già ngơ ngẩn sao?” Zelda trông bàng hoàng. “Nghe không giống ông ta lắm. Ông ta luôn dịu dàng mà”.
“Có thể với cô thì có đó.” Sabrina xen vào. “Ông ấy coi khinh cháu”.
Cái quắc mắt của Hilda thật dễ sợ. “Chuyện cô già vài trăm tuổi không có nghĩa là cô phải ngồi khâu vá và tàn phá cuộc đời mình trên bậc thềm nhà. Ý cô là, nếu ông ta không muốn đi trượt roller, ông ấy chỉ cần nói thẳng như vậy. Ông ta không cần phải lăng mạ người khác!”.
“Cháu cũng thuộc về mấy người đó”, Sabrina ngồi phịch xuống ghế. Cái vẻ nản lòng của cô đã thu hút sự chú ý của mấy bà cô.
“Cháu cũng phải biết đôi chút vì sao mình lại rơi vào cảnh dầu sôi lửa bỏng này chớ, Sabrina?” Hilda nhìn thẳng vào cô bé .
“Vâng. Cháu tình cờ tắt mất chuông báo cháy sáng nay, và ông Kraft cho rằng cháu đã làm điều đó”.
“Cháu mới nói là cháu đã làm mà”. Mắt Zelda nheo lại.
“Chỉ chẳng may thôi, nhưng cháu không thể thuyết phục ông Kraft đó là chuyện không chủ đích”.
“Ông ta có thể chứng minh không?' Hilda hỏi.
“Cháu không nghĩ thế...nhưng cũng không chắc lắm.” Hít thật sâu, Sabrina bắt đầu giải thích. Thà để cho mấy bà cô giáo huấn về việc cô phải có trách nhiệm và biết sử dụng thời gian cho hợp lý nghe còn dễ chịu hơn nhiều so với những thứ mà vận xui đã sắp sẵn cho cô. “Tất cả chuyên này bắt đầu từ lúc cháu chế một bùa may cho mình hồi sáng...”
“Sabrina!” Cả hai người phụ nữ đồng thanh thốt lên.
Sabrina trợn mắt và gật đầu. “Cháu biết, cháu biết rồi. Không đọc chỉ dẫn đúng là ngu ngốc”.
“Nói vậy là coi nhẹ mất rồi,” cô Hilda xoa cổ và thở dài.
“Nhưng cháu đã đọc cả hai phần chỉ dẫn rồi chứ, phải không?” Zelda gặng hỏi.
“Cả hai phần à?” đầu Sabrina ngửng phắt dậy.
“Phải,” Zelda đáp. “Cháu cần phải bấm vào nút Coi thêm sau khi đã đọc lời giải thích về việc điều gì sẽ xẩy ra nếu cháu làm mất nó”.
“Về chuyện bất cứ phù thuỷ nào chế ra một bùa may mắn đều sẽ làm mất nó,” Hilda nói thêm. “Bùa may mắn có một thói quen quái dị là luôn biến đi lang thang nếu người đang giữ nó đã có một chút vận may”.
“Cháu đã nhận ra”.
“Đó là một đảm bảo để bất kỳ ai cũng không thể có vận may vô hạn- một lợi thế bất công”, Zelda giải thích.
“Nhưng cháu không nhìn thấy cái nút Coi thêm đó, vì cháu đã phóng lớn lên cho dễ coi”.
Cả hai bà cô đều nháy mắt, rồi lần lượt nhìn lên chiếc đồng hồ trên tường phòng họp.
“Cháu dùng bùa đó khi nào, Sabrina?” Hilda hỏi.
“Sáng nay, trước lúc cháu tới trường”.
“Chính xác là mấy giờ?”, Zelda hỏi lại.
Sabrina nhún vai. “Cháu không biết chính xác, nhưng chắc vào khoảng bẩy giờ ba mươi. Có chuyện gì sao?”.
“Mình cứ dùng bẩy giờ mười lăm đi,” Hilda nói với Zelda.
“Cháu ngủ tới bẩy giờ mười ba mới dậy, nên cháu không thể làm vụ đó vào bẩy giờ mười lăm được”.
“Cứ tính bù hao đi mà”, Hilda giải thích. “Tin cô đi”.
“Giờ là bốn-giờ-ba-phút nên...” Zelda nhắm mắt lại và nhẩm tính trong đầu. “Nó sẽ còn một giờ mười hai phút nữa để huỷ bỏ cái bùa đó, trước khi quá trễ”.
“Quá trễ?”
Zelda gật đầu. “Đúng thế. Nếu cháu không thu lại cái bùa đó trước năm giờ mười lăm,” Zelda cảnh báo, “cháu sẽ có mười năm bị vận xui đeo đẳng”.
“Mười năm!”, Sabrina kinh hãi ngồi phịch xuống .
“Và không có một cách nào để đảo ngược nó đâu”. Nghiêng đầu sang bên, Hilda ngưng lại ngẫm nghĩ rồi hỏi, “Cháu dùng thứ gì làm bùa đó?”.
“Một cái chân thỏ màu hồng. Nhưng sao? Có gì khác biệt không?”.
“Với cháu ấy à? Không đâu.” Một cú bĩu môi hờn dỗi xuất hiện trên miệng Hilda. “Nhưng cô đã giữ cái bùa đó trong túi tạp dề khi Gabe bấm chuông cửa sáng nay. Vậy chính cái vận may được chế tác bằng ma thuật đã khiến anh ấy chọn nhà ta khi lạc lối, còn chuyện gặp mặt anh ấy không phải là một sự kiện tình cờ như cô đã nghĩ”.
“Cháu xin lỗi, cô Hilda”.
“Không cần. Anh ấy thật quyến rũ và lộng lẫy biết bao!”.
“Và hoàn toàn chẳng liên quan gì tới vấn đề của Sabrina hết”. Zelda quay lại với Sabrina. “Cháu cần phải huỷ bỏ cái bùa đó ngay khi tìm thấy. Đừng có chờ tới phút chót bởi nó sẽ tự thất lạc đi đó. Và nếu chuyện đó xẩy ra, cả cuộc đời niên thiếu của cháu sẽ bị tiêu huỷ”.
“Ôi trời, cô đừng có dùng cái từ xui xẻo đó được không? Cháu tiêu huỷ nó bằng cách nào đây? Cháu không tìm thấy trong sách thứ gì có thể đảo ngược lại cái bùa đó.”
“Đó là vì cháu không đọc toàn bộ phần chỉ dẫn”, Hilda nói.
“Đây nè,” trỏ vào chiếc bàn, Zelda khiến mẩu giấy cũ kỹ ố vàng với những dòng chữ viết tay hiện ra. “Đút thứ này vào túi và nhớ tuân theo chỉ dẫn từng chữ một khi nào cháu thu hồi được cái bùa”.
Gật đầu, Sabrina cẩn thận gấp miếng giấy lại và đút vào túi quần jean. “Giờ cháu chỉ còn tìm ra nó nữa thôi”.
“Cháu không biết cái bùa đó ở đâu à?”
“Chuyện kỳ cục thiệt,” Hilda nói. “Cái bùa cô chế để được nhận thiếp mời dự lễ đăng quang của Henry VI tại Paris năm 1431 có cái thói kỳ cục là hiện diện ngay trước mắt nhưng” - nheo mắt lại, Hilda giơ cả hai tay lên - “không cách nào túm được”.
“Yeah! Của cháu cũng vậy”. Sabrina chợt quan tâm. “Henry? Người ta làm lễ đăng quang cho một ông vua Anh quốc tại Paris sao?”
Zelda nhún vai. “Cậu ta hồi đó mới mười tuổi và không phải là người làm các thoả thuận. Cái chuyện đang nói là dù Hilda có nhận được giấy mời, cô ấy vẫn không tới dự buổi lễ”.
“Không, cô không thể. Cái váy của cô bị nhỏ mất hai số và cô đã phải tận lực dùng tất cả các bùa phép để phí công sửa nó. Cuối cùng cô phải mặc một cái váy đụp lôi trong rương ra. Rồi cái trục xe ngựa bị gẫy, còn mấy con ngựa thì phát điên”.
“Mà nữa,” Zelda nói thẳng, “cô ấy đã phải bỏ cả ngày trời để làm mụ rửa chén cho một quán trọ, chỉ vì cái bùa may mắn đã quyết định lang thang tại đó”.
“Nói cách khác, Sabrina” - Hilda ngượng ngịu nhún vai- “Mấy bùa may mắn chả có tích sự gì đâu. Nó chỉ khiến cho mọi chuyện tồi tệ thêm lên”.
“Vâng. Cháu đã chế cái bùa đó bởi vì cháu chưa đọc hết và hoàn tất một bản tóm tắt sách, mà cái bùa may mắn đó cũng chẳng giúp ích gì...” Nhận ra là cô vừa thú tội xong, Sabrina ngẩng ngay dậy. Cả hai người phụ nữ đều đang nhìn cô.
“Đã bao nhiêu lần cô nói với cháu là ma thuật không thể...” Ngưng lại, Zelda hít thật sâu. “Thôi được. Những chuyện cá nhân đó sẽ bàn sau. Giờ cháu cần tìm coi cái bùa đó ở đâu và tiêu huỷ nó. “ Bà nhìn vào đồng hồ. “trong vòng một tiếng và mười phút nữa”.
“Vâng, cháu biết là Jason Richards vừa giữ nó cách đây mười lăm phút”, Sabrina nhẩy đứng lên kinh hãi - “nhưng cậu ấy ra khỏi trường rồi!”.
“Liệu có đoán được là cậu ta có thể đi đâu không?” Hilda hỏi.
Cố giữ cho bình tĩnh, Sabrina gắng sức nhớ lại xem liệu có điều gì Jason đã nói trong ngày có thể mách nước cho cô. Cậu ta không nói. Nhưng cô đã nói. “The Slicery. Cháu nói với cậu ấy là cháu sẽ chơi trong giải....”
Giọng thầy Kraft chợt bùng lên phía ngoài cánh cửa phòng họp. “Em muốn thách thức tất cả lòng kiên nhẫn của tôi, phải vấy không?”
“Phải, nhất định rồi”.
Tim Sabrina thắt lại. “Ôi, không! Thầy Kraft đã tìm ra bản sao cháu dùng để chịu phạt mất rồi”.