_003.jpg)
Vào lúc hết giờ, Sabrina đã đi đến kết luận là buổi bán hàng từ thiện chẳng hệ trọng bằng giải bóng tay, mà giải bóng tay lại chẳng quan hệ bằng cuộc họp với ông Kraft và mấy .bà cô. Tuy nhiên, nếu mọi chuyện diễn ra theo đúng kế hoạch của cô, cô sẽ có cơ hội trên mọi trận tuyến. Nếu như cô bỏ qua vòng đấu đầu tiên của mình trong Giải vào lúc bốn giờ. Nếu có xung đột thời gian, rõ ràng cô sẽ phải hy sinh Giải đâu để có thể hiện diện tại văn phòng của thầy Kraft.
Chuyện nào ra chuyện nấy, Sabrina nghĩ khi cồ tống hết sách vở và balô vào tủ học cụ. Dấu cái giấy triệu tập đi họp lúc bốn giờ vào cuốn The Yearling, cô cầm cuốn sách theo và vội vã đi vào phòng vệ sinh gần nhất. Cô chợt lặng đi khi nhận ra Val đang làm dáng trước gương. Dù có thể chờ Val xong việc trước khi “nhân bản” chính mình, Sabrina vẫn chẳng có lòng dạ nào để trò chuyện. Nhưng cô cũng không thể phớt lờ Val. Cái tôi nhậy cảm của Val sẽ không chấp nhận nổi vụ mặt lạnh của Sabrina.
“Chào Vại”.
Âm ờ, Val vươn tới để tự ngắm mình, nhưng cô ta vẫn không dáp lại.
“Val?”
Cô gái vẫn tiếp tục phớt lờ Sabrina.
Rõ ràng, Sabrina nghĩ u ám, Vaỉ cũng chẳng có lòng đạGTUÁ
nào để chuyện trò. Nhưng thực ra cô cũng chưa sẵn sàng để nói lời chấm dứt.
“Được rồi, Vai. Chuyện gì vậy?”.
Val nói mà không buồn ngó sang Sabrina. “Tôi rất tiếc là sẽ không nói chuyện cùng bạn được, nhưng chính bạn đã trượt dài cả về mặt học hành lẫn cư xử suốt ngày nay. Ai nấy cũng đều bắt đầu nhận ra điều đó”.
“Vậy thì sao? Nhưng liên quan gì tới cậu và mình chớ?”
“Liên quan nhiều chứ! Tôi dã có một khởi đầu với Libby và tôi không thể cho phép làm hỏng chuyện đó được”.
“Khởi đầu cái quỉ gì?”, Sabrina chế giễu. “Cô ta đang cần thứ gì đó của bạn. Tin mình đi, Val. Lúc bán hàng từ thiện xong là Libby lại tiết tục lăng nhục và chọc giận cậu cho coi”.
“Có thể là thế. Mà cũng có thể là không”, đút chiếc lược vào túi, Val thở dài. “Tôi biết tôi là thứ hạng bét, nhưng không làm gì được. Tôi sẵn sàng đánh đổi mọi thứ để một thằng bảnh nào đó mời tôi đi hoà nhạc Panther Paws thứ sáu này...”
“Leopard Spots,” Sabrina chỉnh lại, mắt ngó quanh.
“Ờ, phải”, Val nhún vai. “Sao cũng được. Chuyện là chẳng ai mời tôi đi bất kỳ đâu chỉ bởi ai cũng đều cho tôi là thứ rác rưởi khi kết thân với bạn, rõ chưa?”
Sabrina bỏ qua lời nhận xét. “Bán mấy thứ đồ cũ trong phòng tập thể dục cũng chẳng thay đổi đượcnhận xét của bất cứ ai về cậu đâu”.
“Có, sẽ thay đổi đó. Bởi vì Libby tổ chức vụ này. Làm việc cho buổi bán hàng này là cơ hội tốt nhất tôi từng có để được tham dự vào mấy nhóm nổi danh nhất trong trường!”.
“Trò rẻ tiền!”, Sabrina chuẩn bị nhắc lại với Val là chính cô cũng sẽ tham dự buổi bán hàng, nhưng rõ là Val cũng nhớ ngay ra chuyện đó.
“Đây là cơ hội để tôi được thoả tâm nguyện của mình. Bạn không muốn tổi quăng di cái cơ hội ngàn năm một thưở này đó chứ, phải không?”
“Thật lòng là không”, Sabrina nhướng mày. “Nhưng tôi không nghĩ đây là cơ hội”.
“Cám ơn. Tôi biết bạn sẽ hiểu mà”. Mỉm cười, Val phóng ra trước khi có ai bước vào và phát hiện ra họ ở cùng nhau.
Lắc đầu, Sabrina bước vào một phòng trống. Bị Harvey cho ra rìa, bị Val lảng tránh, là mục tiêu huỷ diệt của thầy Kraft và cũng là điều gây khó chịu của tất cả mọi người, cô đã xuống tận đáy rồi.
Chẳng còn gì để mất...
“Hiện hình, hiện hình, phiền hà và lắm chuyện!”.
Sabrina búng ngốn tay và bước sang phòng trống kế bên, để lại một bản sao chính xác, nhưng rỗng tuếch, đứng lại bên toilet. Đã quyết định là sẽ lập trình cho bản sao nói ba câu gì, cô đưa cho nó cuốn sách của mình.
“Đây là một cuốn sách rất hay”
“Đây là một cuốn sách rất hay”
Rồi cô thêm vào một lời đáp cho tât cả các câu hỏi có thể nẩy sinh. “Phải, nhất định rồi”.
“Phải, nhất định rồi”, Sabrina số hai lặp lại với nụ cười đóng cứng trên khuôn mặt.
Và cuối cùng là một thứ gì đó thật dễ cảm thông cho mọi nhận xét khó chịu. “Chuyện ấy thật dễ sợ”.
“Chuyện ấy thật dễ sợ”.
Mở cửa toilet ra, Sabrina ra hiệu cho bản sao đi theo. Một khi Sabrina số hai chịu phạt xong, cô sẽ đón và tiêu huỷ nó trước khi vào văn phòng của ông Kraft. “Đi vào phòng thí nghiệm sinh vật và đọc cuốn sách này cho tới bốn giờ. Rồi đưa thầy Pool coi mẩu giấy”- Sabrina búng vào rìa mẩu giấy hồng đang thò ra ở gáy sách - “và chuồn ra. Hiểu chưa?”.
“Phải, nhất định rồi”.
“Được rồi. Đi ra đi”.
“Đây là một cuốn sách rất hay”, bản sao nói khi cô ả mở cửa ngoài.
Sau khi giai đoạn đầu tiên của chiến dịch đã được thu xếp, Sabrina tập trung sự chú ý của mình vào giải bóng tay. Vòng loại sẽ chưa bắt đầu trước ba rưỡi, nhưng danh sách phân cặp chắc đã có rồi. Chỉ mất một hay hai phứt để kiểm tra...
Cánh cửa chợt mở toang. Cee Cee bước vào và đứng sựng ngay lại.
“Cậu không thể ở đây được”, Cee Cee nói thì thào.
“Chắc chắn là được. Bất chấp những gì cậu và Libby vẫn khăng khăng ấy, các cậu chẳng có quyền gì đối với nhà vệ sinh này”.
“Nhưng tôi.... tôi vừa thấy cậu đi chỗ hành lang!”.
Uh-oh!
“Phải, sao cũng được, Cee Cee. Mình vừa xuống đó xong. Nhưng giờ thì mình phải đi đây”. Dễ thở hơn vì cô gái đang kinh ngạc, Sabrina tính ỹnở cửa nhưng ngưng lại ngay. “Cậu có thấy Jill ở đâu không?”.
Cee Cee gật đầu ngơ ngác. “Chỗ máy công cộng cạnh phòng tập ấy”.
“Cám ơn. Gặp sau nghe”, chạy ào ra khỏi cửa, Sabrina hướng lại chỗ phòng tập. Dù biết thời gian bắt đầu vòng loại giải bóng tay rất hệ trọng với kế hoạch của mình, cô không thể không bám theo Jill, người cuối cùng nắm giữ chiếc chân thỏ.
Xui thật, một người đàn bà ôm chiếc giỏ mua hàng rỗng đang nói chuyện chỗ điện thoại chứ không phải là jm.
Đành chấp nhận, Sabrina chạy vào phòng tập và lập tức được áp sát bởi một Libby đang giận dữ.
“Cậu tới trễ!”.
“Xin lỗi.”, Sabrina đảo mắt rà soát căn phòng chật cứng. Dù buổi bán hàng chỉ bắt đầu sau vài phút nữa, cả phòng tập đã ken đặc những người lùng hàng nôn nóng. Jill đang đứng sau chiếc bàn bầy đĩa và đồ thuỷ tinh, nói chuyện với Robina Yar và vung vẩy chiếc chân thỏ mầu hồng.
“Alison cũng chưa thấy tới và tôi cần ai đó phụ trách quầy dụng cụ”, ngán ngẩm, Libby trỏ tay vào dãy bàn chính giữa, nơi Sabrina đã lẩn trốn trước đây. “Chắc bạn làm được”.
“Uh-huh. Được mà”. Không buồn ngó tới Libby thêm lần nữa, Sabrina đi thẳng về chỗ Jill cạnh bàn đồ sứ bên tay trái.
“Quầy dụng cụ ở giữa kìa, Sabrina!”.
Phớt lờ Libby, Sabrina cố lắng tai nghe xem Jill đang nói những gì.
“Thật không tin nổi, Robina! Ronaldo vừa huỷ cuộc hẹn thứ sáu tới đúng năm phút trước khi mình gọi điện! Cực kỳ!”.
Sabrina giật mình và đứng phắt lại khi chiếc chân thỏ chợt rớt khỏi tay Jill. Một người đàn bà ăn mặc lịch sự đi ngang nhặt được nó và quay lại để giao trả.
“Của cháu phải không?”, chìa cái bùa màu hồng ra, người phụ nữ ngó lại chồng dĩa ăn, vốn chẳng cái nào giống cái nào. “Không, không phải...”
Nhận ra đó có thể là cơ hội tốt nhất của mình, Sabrina lao tới trước khi người phụ nữ đặt tái chân thỏ xuống để nhấc cái đĩa lên.
“Đúng kiểu của tôi đây mà!” người phụ nữ thốt lên. “Hàng này ngưng sản xuất rồi và chẳng ai còn trữ hàng nữa. Tôi làm bể một chiếc của mình từ năm năm trước và đã thôi không mong tìm được đồ thay thế nữa”.
“Tuyệt”, Jill cười với vẻ phấn khích và nhấc chiếc chân thỏ lên trước khi Sabrina tới chỗ chiếc bàn. “Chắc cũng không cần cái món cũ mèm bẩn thỉu này nữa”.
“Kh-ông!!” Sabrina gào lên khi Jill quăng chiếc chân thỏ về chỗ sọt rác nằm cạnh tường cách đó vài bộ. Giơ tay lên ngắm để có thể tóm trúng lấy chiếc bùa đang bay, cú trỏ của Sabrina trật lất khi Libby túm lấy tay cô và xoay cô lại .
Khi tay Sabrina bị giật lại, cú trỏ đổi hướng phóng vào một giỏ đồ thể thao trong tủ trưng bày. Cả chiếc tủ rớt khỏi mặt bàn và văng tưng lên cho tới khi rơi xuống mặt sàn, đổ ra đủ loại bóng chơi golf đã cũ.
Thằng nhóc đứng sau bàn háy mắt rồi cười phá lên khi mấy khách hàng vụng về giẫm trúng mấy trái bóng nhỏ đang lăn tròn.
“Tôi cần bạn ở chỗ kia, Sabrina!”, Libby chỉ về chỗ mấy chiếc bàn chính giữa, rồi hít thật sâu khi một người đàn ông dẫm trúng trái golf, mất thăng bằng và bíu vào giá đựng bóng rổ. Ông ta đứng vững được lại, nhưng cái giá đổ ập xuống, rít lên ghê rợn với tiếng gỗ và kim loại nghiến xuống sàn.
Tuyệt vọng, Sabrina ngó lại đúng vào lúc Val cúi xuống dưới chiếc bàn đang phủ ngập những phụ liệu may mặc. Khi cô ta đứng dậy, chiếc chìa khoá chân thỏ đang lủng lẳng ngay đầu ngón tay.
“Chờ một phút, Libby”, chen ra, Sabrina lao tới chỗ gian hàng. “Val! Đưa cho mình chiếc chân thỏ đó, làm ơn đi”.
Choáng váng, Val ngó cô với cặp mắt mở lớn. “Bạn nói chuyện với tôi đấy à, Sabrina! Sao bạn lại nói chuyện với tôi ngay đây chứ? Trước mặt tất cả mọi người?”
“Đưa cái chân thỏ cho mình và mình thề là”- Sabrina giơ một tay lên - “mình sẽ không khi nào nói chuyện cùng cậu nữa”.
Điên tiết, Libby bước theo, khoanh tay lại và ngăn Sabrina. “Đừng làm thế, Val. Cái chân thỏ đó đúng là bùa may mắn đấy.”
“Thế à?”, rõ là hài lòng vì có Libby đứng về phía mình, Val bỏ chiếc bùa vào túi áo khoác. “Xin lỗi nghe, Sabrina”.
Chống tay xuống bàn, Sabrina ngó lại chiếc đồng hồ treo cao trên tường. Ba giờ hai mươi! “Mình nghĩ mình thấy buồn nôn”.
Libby đứng cứng ngắc. “Đừng có mà nôn ra đây”.
“Được mà. Mình sẽ quay lại sau”.
“Quên đi. Riêng Alison là đủ lắm rồi”. Hất một lọn tóc khỏi khuôn mặt mệt mỏi, Libby bỏ đi.
“Bạn thấy buồn nôn thật đấy à, Sabrina?” Val cau mày lo lắng hỏi.
“Mình sẽ Ổn thôi, nếu được thở ngoài trời một chút. Làm ơn giúp mình đi, Vai”.
“Tôi không thể đưa cho bạn cái chân thỏ được. Nếu Libby phát hiện ra, dám tôi chết chắc”, Môi dưới của Val chợt run lên khi cô bé úp mặt vào hai bàn tay. “Đôi khi tôi thấy căm ghét chính mình về cái thói hời hợt”.
Sabrina giơ một ngón tay lên để điều khiển cho chiếc chìa khoá bay lên khỏi túi cô gái trong lúc Val không để ý, nhưng trước khi cô trỏ được, ba người phụ nữ lớn tuổi đã cúi xuống chỗ chiếc bàn.
Sabrina ngước nhìn đồng hồ. Ba giờ hăm bốn.
Cô không còn thời gian để chờ đợi nữa, nhưng có thể vẫn còn cách khác để lấy lại chiếc bùa mà không phải cưỡng đoạt.
“Vai!”, Sabrina giật giọng, rồi cô nhỏ nhẹ lại khi cô gái nhìn lên. “Cứ giữ lấy chiếc chân thỏ đó cho tới lúc mình về nghe, được chớ?”.
“Oh, đừng lo chuyện đó.” Val khịt mũi. “Mình cũng đang cầu may đây”.
Còn mình lại gặp vận nhiều hơn cần thiết, Sabrina nghĩ khi cô đi lại cửa. Quá nhiều vận và toàn vận xui.
Trừ có việc Libby đã loại cô khỏi buổi bán hàng và cô sẽ tới The Slicery để tham dự vòng loại sẽ bắt đầu sau năm phút nữa.
Cô còn phải có mặt để chịu phạt...
Sabrina số Hai ngó lên người đàn ông dễ thương có tên là thầy Pool khi ông này dừng lại bên bàn.
“Trông em cũng tinh thần đó chứ, nhất là khi phải chịu phạt như thế này”.
“Phải, nhất định rồi”.
“Thực ra thì có mỗi mình em trong phòng phạt hôm nay. Dĩ nhiên là ngoài tôi ra”. Thầy Pool cười, rồi vươn tới để ngó vào cuốn sách. “The Yearling. Tôi ghét cuốn sách này”.
“Đây là một cuốn sách rất hay”
“Chỉ khi em thích mấy chuyện kinh điển thôi. Riêng thầy thì chịu, chẳng hiểu có gì hay trong đó. Tôi không muốn gây ấn tượng với em, Sabrina, nhưng kết thúc của nó quá buồn”.
“Phải, nhất định rồi”.
Khuôn mặt thầy Pool nhăn nhó. “Em thích mấy kết cục bị thảm sao?”
“Đây là một cuốn sách rất hay”. Sabrina số Hai mỉm cười.
“Phải rồi. Nhưng sao em không đọc thứ gì mới mẻ và hấp dẫn hơn nhỉ. Em thấy chuyện khoa học viễn tưởng thế nào?”
Sabrina số hai rà soát lại các lựa chọn hạn chế của mình. Chỉ có một câu duy nhất phù hợp với từ cảm thấy
“Chuyện ấy thật dễ sợ”.
“Tôi cũng nghĩ thế. Em không thích mà. Hệt như mấy thằng cha phê bình hợm hĩnh ở khắp mọi nơi. Nếu có kể về robot, phi thuyền và một kết thúc có hậu, nó chắc chắn phải là thứ rác rưởi”.
“Phải, nhất định rồi”.
“Và chắc em nghĩ tôi đã phí thời gian ngồi viết mấy chuyện đó, phải không?”
“Phải, nhất định rồi”.
“Này, để tôi kể cho quý cô nghe việc này, quí cô trẻ tuổi ạ”.
Sabrina cười với ngón tay ông thầy đang giơ ra trước mặt cô.
“Có một chuyện mới xẩy ra là tôi đã bán được bản thảo truyện ngắn viễn tưởng đầu tiên của mình cho Tales of Time and Space hồi chiều nay. Em thấy chuyện đó thế nào?”
“Chuyên ấy thật dễ sợ”.
Mắt thầy Pool trợn trừng. “Tôi thực sự nghĩ là tôi có thể trông cậy nhiều hơn ở em đấy, Sabrina. Thầy xin lỗi nghe”.
Sabrina số Hai ngó ông thầy bỏ đi. Giờ ông đang lẩm bẩm một mình.“Còn có hai mươi tám phút nữa là tới bốn giờ”. Sabrina số Hai thôi không nghe nữa.
Cho tới bốn giờ... '
Gập sách lại, cô ta đứng lên và đi ra cửa.
“Sau ba tiếng rưỡi đồng hồ nữa là tôi sẽ đưa Jane đi ăn tối. Sau đó chắc tôi sẽ được kính trọng hơn!”. Ông quay lưng lại để nhìn ra cửa sổ và thở ra lần nữa.
Rồi đưa cho thầy Pool coi mẩu giấy và chuồn ra...