Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 738 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 16

❊ ❊ ❊

Image

Từng trải qua tất cả những chuyện quái dị và rắc rối từ ngày biết mình là một phù thuỷ, Sabrina vẫn chưa hề thấy cảm giác tuyệt vọng khủng khiếp này bao giờ.

Mười năm vận xui đeo đuổi.

Và không có lối thoát.

“Sabrina?” giọng của Val vang lên trong phòng vệ sinh vắng vẻ.

Sabrina không đáp. Cô vẫn ngồi đối mặt vào tường, chân thu lại trên bệ như để thu nhỏ luôn cả cái vận xui. Mà cũng vì cô không muốn bạn bè mình liên lụy tới chuyện này.

“Sabrina?”

Sabrina thở dài khi Val cúi xuống và nhìn sát dưới sàn.

“Cậu không nói vì vẫn đang giận mình à?”

“Không, Val. Mình chỉ đang ngẫm nghĩ những điều tệ nhất của cuộc đời. Không hay gì đâu”.

Mái tóc bồng bềnh của Val bỗng tung bay khi cô bé gật đầu. “Ờ. Phải. Như thế sẽ nhẹ nhàng hơn. Chắc cậu đang giận Harvey. Mà cũng phải thôi. Cậu ấy đang ngồi với Libby”.

“Cậu tin hay không thì tuỳ, Val, nhưng Harvey sẽ an toàn hơn với Libby”.

“Ôi bạn ơi, cậu vẫn đang giận mà. Mình có thể làm gì giúp cậu không?”

Sabrina lắc đầu.

“Thôi được”. Mỉm cười, Val vẫy tay. “Vui lên đi, Sabrina. Có thể mọi chuyện không tệ như cậu nghĩ đâu. Harvey đã từng hẹn với mình một lần và cả buổi cậu ta chỉ kể về cậu thôi”.

Đúng đó. Không Vai hay Harvey biết là cô cũng hay về cuộc trò chuyện đó. Cô đã tự biến thành một chàng trai và Harvey đã thổ lộ với Jack Spratsky mà không hay đó là cô.

Có thể mọi chuyện không tệ như cô nghĩ.

Vẫn còn giới hạn ba phút bù hao.

Cứng cáp hơn bởi niềm hy vọng mong manh, Sabrina đứng dậy. Cô không muốn bỏ cuộc trong giải bóng tay, một khi vẫn còn cơ hội. Thêm nữa, vòng bán kết sẽ là lời đáp cho câu hỏi LỚN của cô.

Nếu cô thắng trận này, cô sẽ biết chắc là mình không bị kết án mười năm đen đủi.

Thua trận cũng chưa hoàn toàn chứng tỏ điều gì. Tất cả những người dự giải đều có hạng, và cô cũng không luôn luôn thắng cuộc.

Nhưng cô không thể ở lại trong phòng vệ sinh của The Slicery mãi được. Sớm hay muộn thì cô cũng phải đối mặt với định mệnh của mình, vậy sao không phải là chính lúc này.

Harvey và Tate Dorn đang đi lại bàn để chuẩn bị cho trận bán kết khi Sabrina cẩn thận ló đầu ra khỏi khu vệ sinh. Bám sát vào tường, cô đi vòng qua đám đông tụi nhóc đang phấn khích để nhìn cho rõ. Tập trung hoàn toàn vào trận đấu sắp tới, Harvey không hề nhận ra cô.

Khi Rod thổi còi, Harvey tấn công ngay tức thời. Cậu đã chơi suốt ván này với những phản xạ bén như dao cạo, căn giờ chính xác tới từng ly và muốn khát vọng chiến thắng không kìm nén. Và cậu làm được thật.

Thở ra nhẹ nhõm, Sabrina chợt trở nên căng thẳng khi nghe gọi đến tên mình. Cô sẽ đấu với Nancy Spruce. Tuy nhiên, ngay lúc cô len lại bàn, đám đông giạt ra nhường lối cho Tate Dorn, và cô bị hất mạnh vào tường. Cú va chạm khiến một cơn đau nhói lên dọc suốt vai.

Nhưng chấn thương đó không làm cô bé bận tâm khi đi lại bàn thi đấu.

Một cú trỏ nhanh đã làm lành ngay chỗ cơ bắp bị đau, nhưng cô tin tưởng rằng cái vụ tai nạn này hoàn toàn do vận đen chi phối.

Run rẩy, Sabrina đi vào vị trí và nhận ra tay cô hâm hấp mồ hôi và đang run lên. Nhưng tiếng la hét của khán giả cũng chẳng khiến thần kinh cô bình tĩnh lại được chút nào.

“Này, cậu có tính trồng cây chuối lần nữa sau vòng đấu này không, hả, Sabrina?”

Cách chống đỡ tốt nhất với mấy lời miệt thị là phớt lờ nó đi.

Nặn ra một nụ cười khi cả đám đông cười phá lên, Sabrina cúi chào. Những tiếng huýt sáo và vỗ tay cũng làm nhẹ đi được đôi chút căng thẳng, nhưng vẫn chưa đủ để xua tan vẻ mặt buồn bã của Harvey.

Giật mình khi tiếng còi của Rod cất lên, Sabrina đã chơi hết mình, nhưng không đối chọi được bao lâu. Nancy Spruce là một tay chơi rất có tài và năng nổ. Cô ta đã thắng ván đấu với năm bàn chọi lại ba bàn của Sabrina.

Sau khi chúc mừng Nancy, Sabrina chen vào đám khán giả tìm đường ra cửa. Thua mất cặp vé đi coi Leopard Spots là điều thất vọng, nhưng không biết rõ thời vận của mình còn tệ hại hơn. Tuy nhiên, khi Jason chặn cô lại ngay ngưỡng cửa, cô nghĩ là cái thước đo may mắn của mình đang ở ngưỡng “thảm hoạ” rồi.

Harvey đang nhìn theo.

“Quay lại bàn tụi mình đi, Sabrina”. Jason nài. “Nếu cậu bỏ về bây giờ, trông cậu sẽ hệt như một kẻ chiến bại thảm thương. Mà còn chuyện này, mình nói gì cũng không giúp cho Val chịu tin là cậu không giận với cô ấy nữa”.

“Thật tệ là cậu đã để thua, Sabrina,” Val nói.

“À, không sao. Lúc thành, lúc bại”.

Thở ra, Val chăm chú ngó cô. “Sao cậu lại tránh mặt Harvey?”

“Mình không tránh mặt Harvey”.

“Có, cậu có làm đấy, mà mình nghĩ cậu ấy đã để ý rồi”.

“Cậu ta đang ngồi với Libby”, Sabrina nói thẳng ra.

Lúc Jason mang soda lại, Sabrina đứng lên tránh lối để cậu tới ngồi gần Val. Cô vẫn tiếp tục đứng khi nhận ra Harvey sắp chơi trận bán kết cuối cùng. Nếu thắng, cậu ấy sẽ chơi với đối thủ duy nhất còn lại để dành ngôi vô địch.

Harvey hạ gục Shirley Mancini.

Đứng kiễng chân lên và vươn thẳng người, Sabrina hầu như không nhìn thấy Randall Emerson huých vào Gordie khi cậu ta vung tay lên mừng thắng lợi của Harvey. Tay Gordie bị hất lên, quăng miếng pizza bay vèo qua vai.

Sabrina nhẩy sang bên và há miệng kinh ngạc khi miếng pizza rơi sấp xuống....sàn nhà!

Giật mình, Gordie ngó lại. “Chết thật, mình xin lỗi, Sabrina. Randall huých vào mình...”

“Cám ơn, Gordie”. Ôm nhẹ lấy cậu bạn đang ngạc nhiên, Sabrina cười. “Nó không rớt trúng mình!”.

“Ờ, phải.” Gordie thở dài. “Nhưng giờ thì mình phải tìm đường đột phá qua cái đám đông này để kiếm cho Gloria cái khác”.

Dù cô vẫn chưa thể tin chắc trăm phần trăm là cái vận đen đó đã được gỡ bỏ, Sabrina có đủ cơ sở để cho rằng cô tiêu huỷ chiếc bùa may mắn trước giờ định mệnh.

Chỉ còn thêm một thử nghiệm nữa để có thể tin chắc hoàn toàn.

“Cám ơn cậu đã mời nước, Jason, nhưng mình phải coi Harvey chơi trận chung kết đây. Gặp sau nghe!”.

Chùi tay vào quần, Harvey đối mặt với cái nhìn kiên định của Jim Chorgle. Cả hai đều nắm ngay lấy thanh lắc khi trọng tài giơ tay báo hiệu. Hít thật sâu, Harvey ngước lên và nhìn thẳng vào Sabrina.

Mỉm cười, Sabrina giơ ra cả hai bàn tay đang bắt chéo. “Chúc may mắn!”. Cho cả hai đứa tụi mình, cô bé nghĩ.

Harvey nháy mắt...

“Sẵn sàng chưa?” Rod hỏi.

Rồi Harvey hướng toàn bộ sự chú ý của mình vào bàn banh.

Tiếng còi cất lên.

Cạch! Harvey phản xạ tức thời, ghi bàn đầu tiên khi Jim còn chưa nhận ra ván đấu đã bắt đầu.

Mắt dán vào trái banh và dõi theo từng cử động của Harvey, Sabrina nghiến răng khi Jim chắn được cú đá tiếp theo của Harvey và đáp trả bằng một đường phản công sắc bén. Harvey không chỉ chặn đứng được cú đánh, cậu còn kịp ghi bàn. Bàn thứ hai.

Chấp nhận thách thức, Jim ghi bàn kế tiếp sau một loạt những cú volley. Không hề bối rối và tập trung cao độ, Harvey chơi với một tinh thần quyết thắng. CẠCH!

Nín thở trong khi mấy cậu trai ngang tài đua tranh, Sabrina căng thẳng khi thấy Jim ghi bàn thứ tư, cân bằng tỷ số.

Miệng mím chặt còn mắt đóng đinh xuống mặt bàn khi trái banh cuối cùng được đưa vào cuộc, Harvey khéo léo chặn đứng hai cú sút của Jim, và rồi... VA..ÀO!

Đám khán giả hầu như phát cuồng khi Rod tuyên bố Harvey Kinkle là nhà Vô địch Bóng tay của The Slicery.

Sabrina lại bị đẩy lui khi đám đông ùa lại bao vây người thắng cuộc. Cô chỉ thoáng nhìn thấy Harvey khi cậu len qua đám khán giả và đi tới cái bàn chỗ góc phòng, nơi Libby đang cười lớn và hò reo. Trỏ tay hời hợt vào đám người đang chắn đường, Sabrina vội vã đuổi theo khi mấy người trước mặt đã dạt ra tránh lối.

Nhận ra cô trước khi cậu tới được bàn của Libby, Harvey vẫy gọi. “Này, Sabrina!”.

Cau mày khi thấy Sabrina chuồn ra khỏi dám đông, Libby gọi lớn. “Harvey! Lại đây”

Harvey phớt lờ cô hoạt náo viên.

Đứng sững trước mặt cậu trai, Sabrina cười rạng rỡ, dù cho bên trong cô đang nhói lên e sợ. “Ván đấu hay lắm, Harvey!”.

“Mình nghĩ chính cái này đã giúp mình”, Harvey lôi cái chân thỏ nhem nhuốc và ẩm ướt ra khỏi túi và thả vào tay Sabrina.

Vòng tay nắm chặt lấy chiếc bùa, Sabrina chỉ gật đầu.

Harvey cười nhẹ. “Cuối cùng thì mình cũng được đi coi Leopard Spots. Mình ước chi có cậu đi cùng.”

Cái ý nghĩ về vận xui lơ lửng trên dầu Sabrina chợt vỡ tan.

“Sao không chứ?”

Ngạc nhiên, Harvey cau mày. “Mình nghe Jason nói cậu ấy tính mời cậu đi chung mà.”

“Cậu ấy có mời. Nhưng mình cho cậu ấy nghỉ luôn rồi”.

“Vậy à?”

Sabrina nhún vai. “Phải. Mình muốn đi với cậu.

Nghĩa là nếu cậu...”

Hạrvey cắt ngang. “Nhưng nếu mình không thắng được mấy chiếc vé thì sao?”

“Ờ, thì mình dám ở nhà với cậu luôn!”.

Harvey cười. “Mình nghĩ đây là một cuộc hẹn hò?”

“Hen hò!”, mắt Libby nháng lên khi cô ta xen vào giữa hai người. “Cậu mời Sabrina đi nghe nhạc hả, Harvey? Còn mình thì sao?”.

“Mình đã nói với cậu là mình chưa tính tới một kế hoạch cụ thể nào hết mà, Libby”.

“Thế hẹn hò với cô ấy mà chưa đủ cụ thể sao?”. Mắt Libby mở lớn trong kinh ngạc khi ánh mắt của cô dừng lại trên chiếc chân thỏ Sabrina đang giữ.

Harvey nhún vai. “Mình đổi ý rồi”.

“Phải, cám ơn nhiều nghe!”, Giật lấy cái chân thỏ trong tay Sabrina, Libby nhặt chùm chìa khoá xe lên và lao ra cửa.

“Libby đi rồi,” Sabrina chọc. “Có muốn ăn mừng với Val, Jason và mình không?”

“Uh...” Harvey lưỡng lự.

“Sao?” Sabrina chờ. Harvey đã giữ chiếc chân thỏ đó khi thắng giải, và cô cũng giữ nó khi cậu mời cô đi xem biểu diễn. Và bây giờ, khi Libby có nó, liệu cậu có ngần ngại khi ở cùng cô?

Nếu cái bùa vẫn còn hiệu lực thì sao?

Cúi lại gần hơn, Harvey thì thào. “Nhưng cậu không làm tiếp mấy chuyện quái dị đó nữa, phải không?”

“Ý cậu là trồng cây chuối, tay cầm ly nước và đếm ngược từ mười?”

Harvey gật.

“Không đâu”. Sabrina giơ tay lên. “Thề đó”.

Nắm lấy tay cô, Harvey mỉm cười khi ngó lại chỗ mấy ghế sau, nơi Val đang vẫy họ điên cuồng. “Nhưng rốt cục mấy chuyện này là gì chứ?”

“Ờ...phải, mình chỉ muốn cho các cậu coi chuyện này”, Sabrina cười ranh mãnh. “Mình thấy khùng với cậu luôn đó, Harvey Kinkle.”

“Làm ơn đi mà. Lần sau chỉ cần nói với mình thôi”.

“Xong”.

Thình lình, tiếng va chạm lớn của một chiếc xe hơi đâm vào thứ gì rắn chắc vọng khắp The Slicery, và ánh đèn đường trước cửa vụt tắt.

“Ôi, không!”, Libby gào lên ngoài đường. “Cái xe của tôi!”.

Sabrina mỉm cười.

Cái chân thỏ đó lại chỉ là một thứ đồ chơi carnival vớ vẩn.

Và vận may tại Westbridge đã trở lại cân bằng.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.