Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 671 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4

❊ ❊ ❊

Image

Làm một ly nữa không?” Hilda giơ một ngón tay lên để làm đầy lại ly sô cô la nóng cho Zelda.

“Thôi, cám ơn.” Zelda gạt phắt. “Ba ly là đủ rồi.”

“Không, có uống không, không hả? Thứ sô cô la nào cũng làm em thấy khỏe hơn khi em thấy chán nản.” Hilda nhíu mày trước cái ly rỗng của bà và đặt nó xuống. “Nhưng bữa nay thì không. Em nghĩ chắc thêm chút nước cốt kỳ nhông hạnh phúc sẽ có hiệu quả hơn.”

“Nhưng tác dụng của nó quá ít, không đáng bõ công.” Zelda đứng lên, đi về phía cửa.

Hilda gật đầu. Ba thứ thuốc lú đâu có giải quyết được vấn đề. Nó chỉ khiến cho người ta lãng quên trong chốc lát. Sau đó hiệu quả sẽ mất dần, người ta sẽ cảm thấy khổ sở gấp mười lần hơn.

“Chị sẽ kiểm tra e-mail của mình, Hilda. Chị chưa nhận được phản hồi từ Cửa hàng sách cũ của Harry ở Lima, Peru.”

“Chúc may mắn.”

“Có lẽ cũng cần đôi chút.” Ngoái nhìn qua vai, Zelda nhe răng cười. “Khổ nỗi là những mấy lá bùa tnay mắn đó hay thay đổi lắm.”

“Phải. Chúng không đáng bõ công.” Hilda lầmbầm khi Zelda bỏ đi về phòng làm việc với cái máy tính xách tay.

“Vui lên nào.” Salem vẫy đuôi nhìn Hilda. “ít nhất thì bà cũng không phải là một con mèo không có quyền lực với cơn thèm khát món trứng cá hồi mà chẳng thuyết phục được ai cho nó cả.”

Hilda nhìn lại và chỉ vào những cái ly không, cho chúng bay vào bồn rửa chén. “Đâu phải lúc nào mình cũng đạt được điều mình muốn đâu, Salem.”

“Được chớ, nếu chúng ta chuyên sang Cảnh Giới Khác,” con mèo càu nhàu.

“Chúng ta sẽ chán tới chết trong vòng bốn mươi tám tiếng đồng hồ nếu mọi ước muốn của trái tim đều được thỏa mãn với một cái chỉ tay. Thậm chí Sabrina cũng không kéo dài chuyện đó lâu khi con bé quyết định ở lại với Vesta, nhớ không?” Để chứng minh việc chỉ tay của mình, Hilda bước tới chỗ kệ bếp. Cầm tô bột đậu lên, bà cẩn thận rót nó qua một cái phễu vào một chiếc bình nhỏ. Khi đã rót hết bột vào, bà đậy bình lại, rồi chỉ nó vào giá để đồ gia vị. “Thấy chưa. Chẳng có gì tạo cho mình cám giác hài lòng bằng làm lao dịch mệt nhọc đâu.”

“Đúng. Trừ việc sân sau không có đầy cá để tôi có thể tự đi câu.”

“Mi phải kiên nhẫn ...”

“Điều độ chẳng an ủi cho một con mèo đang cần được mãn nguyên ngay,” Salem lớn tiếng. “Và tôi không tin lấy một phút rằng bà sẽ ngồi xuống và chờ hàng trăm năm cho tới khi người yêu của bà đến gõ cửa.”

“Ít nhất thì ta cũng có cả trăm năm.” Chộp miếng bọt biển trong bồn rửa chén, Hilda lau bàn. “Phàm nhân chỉ có vài thập niên. Xét tới những hạn chế của họ, thì tỉ lệ thành công của phàm nhân cao một cách đáng kinh ngạc.”

“Và trong khi chờ đợi thì loài mèo chết đói hết.” Khẽ gừ, Salem phóng lên kệ bếp và nằm ườn ra.

“Mi khó lòng chết đói.” Cúi xuống phủi bụi bột khỏi ghế của Sabrina, Hilda phát hiện một túm lông hồng dưới gầm bàn. “Bộ mi đi săn ở Cảnh Giới Khác hả, Salem?”

“Tôi?” Con mèo ngẩng đầu lên đầy cảnh giác. “Không hề! Drell sẽ dành cho tôi thứ hình phạt còn tệ hại hơn việc làm một con mèo, nếu bắt gặp tôi đang đe dọa những con chuột chũi quý giá và những người bạn có lông khác của ông ta!” Salem nhún vai. “Với lại chỉ riêng ý nghĩ ăn một con chuột màu hồng hay một con thỏ ngũ sắc đủ khiến tôi ghê người rồi. Eo ơi!”

“Vậy đây là cái gì ?” Hilda chỉ cho vật có lông màu hồng bay vào tay bà.

“Từ đó tới giờ chưa từng thấy,” Salem nói. “Nói thiệt đó. Để tôi nói cho nghe, những con thú của Drell không đeo dây xích bằng vàng.”

Nhìn gần hơn và nhận ra vật có lông màu hồng này là một cái móc khóa hình chân thỏ rẻ tiền. Hilda nhẹ nhõm. Dù bà có một ảnh hưởng nào đó với Drell vì một chuyện tình lãng mạn xa xưa nhưng nay đã xấu đi, thì bà biết mình không thể ngăn cản tay phù thuỷ huênh hoang này trả thù những ai đã dám làm hại một thành viên trong bộ sưu tập động vật đã được bảo vệ của ông ta. Salem có thể là một kẻ gây phiền nhiễu, nhưng bà ngày càng yêu mến nó kể từ khi vị đứng đầu Hội đồng Phù thuỷ biến nó thành một con mèo và giao nó cho nhà Spellman coi sóc.

“Hẳn là nó đã văng khỏi ba lô của Sabrina khi con bé làm rớt cái túi.” Nhét vật đó vào túi tạp dề của mình, Hilda đẩy cái ghế vào.

“Ờ.” Salem ngáp. “Sáng nay cô ấy bơ phờ và hết sức gắt gỏng.”

“Thiệt hả? Ta không nhận ra. Chuyện xảy ra thế nào?”

“Chẳng có gì nghiêm trọng.” Lại ngáp, Salem liếm sạch móng vuốt. “Chỉ là một bài kiểm tra mà cô ấy chưa học xong, và một bài luận chưa viết, và một trận bóng tay mà cô ấy sẽ không thắng bởi vì cô ấy vướng vào một công tác khác trùng giờ với trận banh.”

Chuông cửa reo.

“Em sẽ ra mở cửa chứ, Hilda?” Zelda từ phòng làm việc gọi với ra. “Chị đang trong phòng chat chuyên về sách hiếm, và đang chờ một vị công tước Áo kiểm tra lại thư viện của lâu đài!”

“Được chứ!” Ném miếng bọt biển vào lại bồn rửa chén, Hilda đi về phía cửa trước. “Chắc là có người muốn bán thứ gì đó cho chúng ta và em đang cần một cái bia để trút cơn bực đây!”

“Chờ tôi với!” Salem phóng khỏi bệ bếp và lon ton theo sau bà. “Một trò vui ma thuật nho nhỏ nhắm vào người phàm có thể làm tôi hết đói bụng.”

Hilda đặt tay lên nắm cửa, dừng lại và nhìn xuống con mèo đang mong đợi. “Chẳng có gì có thể khiến mi hết đói bụng đâu.”

“Mở cửa đi,” Salem hối. “Tôi hồi hộp muốn chết rồi nè.”

Mong chờ được gặp một tay bán bảo hiểm cao cỡ mét bảy, đầu hói với cặp kính và hàm răng vàng xếu xáo đang đứng ngay cửa, Hilda dọn sẵn một vẻ cau có khó chịu và mở giật cửa. Miệng bà há hốc ra với vẻ ngạc nhiên không nói lên lời.

Một thân hình chắc nịch cỡ mét tám, tóc đen trong chiếc áo cổ lọ và chiếc áo khoác thể thao với chiếc quần jean cùng đôi giày cao ống, với đôi mắt xanh rực sáng nằm trên vào khuôn mặt đẹp thô rám nắng bắt gặp cái nhìn đầy kinh ngạc của bà. Khuôn mặt đẹp đó nhe răng cười, để lộ hàm răng tuyệt hảo, và một giọng trầm, du dương cất lên khiến mọi dây thần kinh trong con người bà rung lên.

“Xin lỗi đã quấy rầy bà, nhưng ...”

“Làm ơn đừng gọi bằng bà,” Hilda nói một cách hụt hơi. “Mà là Hilda.”

“Hilda. Cái tên thật tuyệt.” Nụ cười hồn hậu của người lạ nở rộng. “Tôi vừa từ Arizona đến thị trấn này hồi tối và không biết đường. Nhờ cô chỉ giúp đường đến thính phòng của trường đại học.”

Choáng váng trước vận may bất ngờ và lạ lùng của mình, Hilda phản ứng không một chút ngập ngừng. “Được chứ. Nhưng tôi phải vẽ đường ra, vì đường đi rắc rối lắm. Vậy mời anh bước vào và cứ tự nhiên - tên anh là gì nhỉ?”

“Gabe. Gabe Hawkins.”

“Gabe.” Cười tươi như một cô nữ sinh lần đầu được mời khiêu vũ, Hilda bước lùi lại cho người đàn ông bước vào. Mùi nước rửa sau khi cạo râu của đàn ông kích thích bà khi ông ta bước qua ngưỡng cửa.

Mang theo một hộp đàn cello!

“Anh chơi đàn cello sao?” Hilda ngớ ngẩn hỏi. “Tôi chơi violon!”

“Thật à?” Đôi mắt xanh rực sáng đó nhấp nháy. “Tôi vừa mới gia nhập nhóm dạy nhạc lý cơ bản cho trường đại học và tôi phải gặp tay chỉ huy dàn nhạc giao hưởng lúc bốn giờ chiều nay.”

“Vậy anh còn nhiều thời gian, đúng không?” Hilda nín thở, hầu như không dám hy vọng. Bây giờ mới có mười giờ.

Gabe gật đầu với giọng cười khùng khục. “Thoải mái. Tôi có thể đọc những bản phối âm nhạc lý rắc rối nhất, nhưng tôi không thể đọc một cái bản đồ được. Đó là lý do tôi quyết định tìm trường đại học đó vào sáng nay. Thật không may tôi bị lạc trong khu này.”

Chẳng có gì là không may hết!

“Ô, Gabe. Anh may đấy. Tôi có một bình cà phê và mấy Ổ bánh mì quế mới nướng còn nóng hổi đây,” hờ hững chỉ tay về phía nhà bếp. lập tức Hilda tạo ra được những món bà vừa kể - “chỉ mong có bạn.”

Khi Gabe tuyệt vời nhắm mắt hít vào mùi thơm hấp dẫn cùa bánh mì quế và cà phê, Hilda nhanh chóng giật phắt tạp dề ra và thả xuống sàn phòng.

“Cà phê, bánh mì quế, và một người bạn hấp dẫn.” Gabe tươi cười hồn hậu. “Một sự kết hợp khiến tôi không thể từ chối.”

“Tuyệt vời.” Luồn cánh tay bà dưới cánh tay của Gabe, Hilda dẫn ông ta xuống nhà bếp. Mê mẩn và run rẩy trước mối quan hệ diễn ra tốt đẹp, phóng khoáng nảy nở ngay tức thì giữa bà và tay chơi đàn đẹp trai đó,

Hilda không quan tâm khi Salem vồ ngay cái chân thỏ vừa lăn ra khỏi túi tạp dề.

Sabrina nhìn chằm chằm bài kiểm tra nằm trên bàn ngay trước mặt cô với vẻ hoảng hốt.

Nó chỉ có một câu hỏi.

Viết một bài tiểu luận chi tiết lý giải tại sao trận Gettysburg là bước ngoặt trong Cuộc chiến tranh Nam Bắc.

Sabrina không biết gì nhiều hơn sự kiện đơn giản rằng quân Liên minh đã thắng trong trận đánh này. Những chuyện phức tạp và tầm quan trọng lớn lao của trận chiến này nằm tân cuối chương bốn, phần cô chưa đọc tới. Nếu tài liệu có đựơc thảo luận trong lớp thì cô cũng chẳng nhớ gì.

Hy vọng rằng việc cầm chiếc bùa may sẽ giúp cô nhớ lại, Sabrina thọc tay vào ba lô, mò tìm giữa mớ viết, hộp trang điểm, và cả đống giấy tờ nhét đầy bên trong. Chẳng có món gì xù lông đụng vào bàn tay dò dẫm của cô cả. Kinh hoảng, cô trút mọi thứ trong túi ra sàn.

Cái chân thỏ không có ở dó.

Nhưng sự chú ý của thầy giáo môn lịch sử thì có.

“Em giải thích đi, Sabrina?”

“Giải thích?” Hoang mang, Sabrina đứng dậy nhìn vào khuôn mặt ngạc nhiên của ông Rathbone để tìm kiếm sự thông cảm. Không có một mảy may. “Nhưng giải thích việc gì ạ?”

“Điều em đang làm đó.”

“Đang làm?” Sabrina nhún vai và cười ngượng ngịu. “Thầy có tin là em đang tìm cái chân thỏ may mắn của em không?”

“Không, nhưng ...” cúi xuống, thầy Rathbone nhặt lên mấy tờ giấy gấp lại mà Sabrina đã xé từ cuốn vở ghi chép của mình và mở chúng ta. “Tôi tin chắc là em đang tìm mấy tờ giấy gian lận này.”

Sabrina há hốc mồm khi ông ta chìa ra mấy tờ giấy ghi chú về môn lịch sử mà cô đã nhét vào ba lô hồi sáng. Bị rớt trong bài kiểm tra này là một việc. Bị buộc tội gian lận khi cô không hề gian lận thậm chí còn tệ hại hơn!

“Những tờ giấy này chỉ là ghi chép bài học của em. Em không ...”

“Hãy nói chuyện đó với ông Kraft.” Nhìn cô đầy khinh miệt, ông Rathbone hất đầu về phía cửa. “Bây giờ thì ra đi.”

Libby và Jill cười rúc rích.

Harvey và Val lúng túng ho khan.

Không thể làm gì ngoài việc vâng lời, Sabrina gom hết các thứ lại và bước ra lối đi giữa hai hàng ghế trong tiếng cười cố nén và những tiếng thì thầm giễu cợt. Khi đi ngang qua Harvey, cô dừng lại để nhìn vào mắt cậu ta.

Lắc đầu, Harvey nhìn xuống.

“Đồ gian lận!” Libby rít lên.

Hai má đỏ bừng vì xấu hổ, Sabrina chạy ra đại sảnh.

Thật nhục nhã!

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.