Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 695 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15

❊ ❊ ❊

Image

Giận dữ và thất vọng, Sabrina vung tay trỏ.

“Cái bùa may dù cho mày ở đâu. Liệu hồn quay lại với ta mau!”

Chẳng còn lúc nào để lựa lời hay sợ ai nhìn thấy nữa.

Cái bùa lướt dọc trên sàn và phóng thẳng vào bàn tay cô.

“Vô đi, mấy em. Không sẽ bị loại đó”.

“Em tới đây!” nắm chặt cái chân thỏ trong tay, Sabrina đứng dậy. Có vẻ không một ai nhận ra là cái đám lông màu hồng đang rít lên i ỉ trong bàn tay nắm chặt của cô. Cô đã có chiếc bùa, nhưng giờ vẫn đang tự hỏi, liệu mình có còn thời gian để tiêu huỷ nó hay không.

“Bắt đầu đi, Sabrina! Juan!”.

Lại một chuyện tiến thoái lưỡng nan.

Chơi, hay không chơi đây.

Chạy vội về phần sân của mình bên bàn bóng, Sabrina nhìn thấy Harvey đang đứng cạnh Libby và cố tránh mặt cô.

Rồi chiếc chân thỏ chợt quằn quại trong bàn tay cô. Giật mình, Sabrina siết chặt tay lại. Không có một ai trong số mấy người giữ nó lúc qua có kể lại chuyện cái chân này từng cử động. Bởi vì nó cũng chưa từng làm thế trước đây, cô bé hồi hộp nhận ra.

Hoặc cái bùa nhất quyết thoát đi vì cô là phù thuỷ.

Hoặc là vì đã quá trễ rồi.

Rod lại đứng chỗ cuối bàn. “Các tay chơi đã sẵn sàng chưa?”

Cả Sabrina và Juan đều gật đầu.

Nếu đã quá trễ, cô cũng chẳng mất gì khi chơi ván này.

Nhưng nếu cô vẫn còn mấy phút bù hao đó?

Rod đưa chiếc còi lên miệng và giơ tay lên.

Cái điều hay nhất cô có thể làm là chối bỏ cuộc chơi và tìm cách tiêu huỷ chiếc bùa cũng như mối đe doạ của nó.

Nhưng nếu cô làm vậy, cô có thể sẽ mất luôn cả Harvey. Cậu ấy biết là cô hiểu rõ cậu muốn đi dự buổi diễn của Leopard Spots tới mức nào. Nếu như cô bỏ Giải đấu này, và quăng theo luôn cả cơ hội trúng thưởng mấy chiếc vé, sẽ có vẻ như cô thực sự không quan tâm tới cậu.

Sabrina thở thật sâu.

Thả lỏng tay trên mấy thanh gạt bóng, Juan ngó cô với cặp mắt đen đầy quyết tâm.

Nếu đã quá trễ, chắc chắn cô sẽ thua cả ván đấu này lẫn mất Harvey.

Nhưng nếu hạn chót vẫn còn phía trước, cái bùa này sẽ là thần may mắn và giúp cô chiến thắng. Rồi ít ra cô cũng có thể làm hoà với Harvey.

Cô quyết định đặt cược vào thời gian bù hao.

Nhưng cô cũng không thể chơi bóng tay khi vẫn phải nắm khư khư cái chân thỏ như vậy.

Cúi xuống, Sabrina mau lẹ dúi nó vào trong tất dài. Cái đám lông lá đó vặn vọ đâu chỗ đầu gối cô bé.

Rod thổi còi.

Tập trung vào trái banh, chiếc bàn, và điều khiển mấy hình nhân để chống đỡ và ghi bàn cũng chẳng dễ dàng gì khi cái chân thỏ cựa quậy lung tung, nhưng Sabrina đã đi quá xa để có thể đầu hàng mà không chiến đấu. Cô tập trung vào mấy hình nhân đang lắc đập.

CẠCH! Trái banh đã lọt qua hàng phòng thủ của Juan và chui tọt vô hầm. Giật, chắn, giật, hụt. CẠCH! Cô lại ghi thêm bàn nữa. Và thêm lần nữa khi Juan giơ hết quân lên thay vì hạ xuống để chắn banh. CẠCH. Juan ghi một bàn, và lại điên cuồng tấn công để báo thù. Nhưng cậu ta đã tính sai đường banh và cô lại khéo léo đẩy lọt khe một trái nửa. Bị khuất phục, Juan rời tay khỏi mấy thanh đẩy khi Sabrina ghi bàn quyết định.

“Và người chiến thắng là Sabrina Spellman!”.

Khán giả la hét và vỗ tay cổ vũ.

Sabrina bắt tay Juan, nhưng cái chân cô co giật liên hồi khiến cô bé phải đứng dựa vào bàn. Mấy cú vật lộn của chiếc bùa ngày càng mạnh mẽ hơn và cô không chắc mình có cầm cự được hay không.

Có một điều, tuy nhiên, lại rất rõ ràng.

Cô đã thắng trận đấu mà không nhờ đến ma thuật. Có phải giờ chót đã điểm rồi?

Tuyệt vọng, cô lôi cái tờ giấy ố vàng của cô Zelda trong túi áo ra.

“Vòng bán kết sẽ bắt đầu sau ba mươi phút nữa. Kinkle và Dom chơi trước”.

Mắt Sabrina mở lớn kinh hoàng khi cô đọc hết cả bốn bước cần thiết để tiêu huỷ chiếc bùa.

Nhưng cô cũng chẳng còn lựa chọn nào khác.

Mà cô cũng chẳng còn thời gian để tìm một chỗ kín đáo.

“Cậu Ổn đấy chứ, Sabrina?” Harvey hỏi.

Sabrina ngước lên. Harvey đang ngó cô với vẻ lo âu còn Libby đang gập người xuống mà cười. Tất cả các khán giả bóng tay khác đều nhìn cô chòng chọc với vẻ khoái trá tột độ trong khi cô lắc chân điên cuồng để giữ cho chiếc bùa khỏi thoát ra.

“Ờ, có gì không?”

Ta còn cho mấy người lắm thứ quái dị nữa để coi đây.

Trước hết cô cần ngâm cái bùa vào một chất lỏng màu đen.

Nhận ra một thằng nhóc cầm ly soda phía sau Harvey, Sabrina giật phắt lấy ly nước từ tay hắn.

“Này! Chơi trò gì vậy?”

Cola. Tuyệt. Kéo chiếc bùa ra khỏi tất, Sabrina nhận cái chân thỏ đang dẫy dụa vào trong cốc nước ngọt màu đen và bịt tay lên miệng cốc.

“Harvey? Cậu đỡ mình một tay, nghe?”

Harvey nhún vai. “À, mình...”

“Cậu dở trò ngu một mình là đủ rồi, Sabrina”, Libby cười rạng rỡ. “Cậu sẽ không cần Harvey giúp cho đâu”.

Cái cốc bắt đầu rung lên và Sabrina nhận ra cái chân thỏ đang thúc vào lòng bàn tay cô. “Nhanh lên, Harvey!”.

Lùa tay vào tóc, Harvey cân nhắc. “Cậu lại làm mấychuyện quái dị nữa, Sabrina.”

“Mình biết. Và chuyện này còn quái dị hơn nữa kìa. Nhưng quan trọng lắm”.

“Thôi được”, Harvey thở dài. “Cậu muốn mình làm gì đây?”.

Sabrina thì thầm vào tai cậu.

Cậu trai lắc đầu.

“Giúp mình đi. Đó ... đó là... cách để cầu may trước vòng đấu tiếp theo. Làm ơn đi”.

Ngạc nhiên hết mức, Harvey gật đầu và chìa tay ra.

Tiếng xì xào tò mò lan ra khắp phòng.

Vẫn giữ chặt tay trên miệng cốc, Sabrina cúi người quỳ xuống. Rồi chúi đầu tới trước cho tới khi đụng hẳn xuống sàn, cô bé đếm ngược. “Ba, hai, một...bắt đầu!”

Harvey tóm lấy đầu gối cô bé và kéo lên để cô có thể chống đầu xuống đất. Sabrina mau lẹ lật sấp cái cốc xuống và bỏ tay ra để nước chảy toé xuống sàn nhà. Chiếc chân thỏ vẫn còn mắc kẹt lại trong tay. Rồi nắm cả hai tay lại, Sabrina đếm ngược thêm lần nữa. Từ mười.

“Mười, chín...”

Vài nhóc bắt đầu phá ra cười.

“...bẩy, sáu...”

Mấy đứa khác cũng bắt đầu đếm theo.

“...ba, hai, một!”.

Gian phòng lại trở lại im lặng khi Harvey hạ chân cô xuống. Quì xuống lại, Sabrina nín thở và bỏ tay ra. Cái chân thỏ đẫm soda đang còn đó, nhưng không hề cử động nữa. Không một mảy may.

“Giờ là mấy giờ rồi, Harvey?”

“Mình không biết”.

“Năm giờ hai tám!” ai đó la lên.

Lê chân đứng dậy, Sabrina quay lại chỗ phòng vệ sinh trong khi cả đám khán giả bùng ra cười dữ dội. Mấy tiếng vỗ tay lác đác cũng chẳng làm cô vui được chút nào.

Năm giờ hai tám.

“Này, Sabrina!” Harvey gọi.

Thở dài, Sabrina ngó lại và thấy Harvey đang giơ cái bùa may mắn ướt mem lên.

“Cậu không cần cái chân thỏ nữa à?”

“Cậu giữ lấy nó, Harvey. Nó cũng chẳng ích gì với mình nữa đâu”.

Chính xác.

Cô đã thu hồi chiếc bùa, và tiêu huỷ câu thần chú trên đó.

Nhưng cô đã làm trễ mất năm phút.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.