Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 671 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 1

❊ ❊ ❊

Image

Cháu đã có một ý tưởng phi thường," Sabrina Spellman tuyên bố đầy hào hứng khi cô lượn vào trong bếp, nơi hai bà cô Zelda và Hilda đang chuẩn bị bữa tối. "Chúng ta thử làm một điều gì đó hoàn toàn bình thường tối nay xem".

Zelda, mảnh dẻ, kiểu cách và thực tế, đang đứng cạnh bếp đun. Bà chỉ tay vào nồi súp, khiến chất lỏng trong nồi sôi lên sùng sục. Không ngoái lại, bà nói đều đều, "Tất cả những gì chúng ta làm đều bình thường cả, Sabrina".

"Phải đó," Hilda đứng dậy tán đồng. "Bình thường với chúng ta". Rồi bà cô bộp chộp của Sabrina trỏ vào bàn bếp: một chiếc bánh pizza bự vụt xuất hiện.

Sabrina cau mày và lắc đầu. Mấy bà cô của cô không hiểu. Cô muốn nghĩ ra cách để giải thích rõ ràng hơn. Lơ đễnh, cô bé trỏ tay vào chiếc bánh đang bốc khói giữa bàn, phóng ra một luồng ma thuật của mình. "Ta muốn cá anchovy". Lập tức, những mẩu cá muối phủ đầy trên chiếc bánh.

Zelda và Hilda cười hinh hích khi ngồi xuống bàn với cô cháu. "Làm người thường đắt giá lắm đó nghe". Zelda nói khi bà cẩn thận cắt chiếc bánh.

Phải đó, làm một cô phù thủy nhỏ cũng có những đặc quyền nhất định - Sabrina không tranh cãi điều này. Bất chấp những bữa tối tuyệt cú mèo, đôi khi Sabrina vẫn thấy ước muốn được làm những việc như các gia đình bình thường khác vẫn làm. Và rồi hôm sau đem chuyện đó ra tán dóc tại trường - hệt như tụi nhỏ bạn. Nhưng cô vẫn không thể thường xuyên làm thế, bởi chẳng nhỏ nào trong trường biết "chỉ trỏ", hay về những quyền năng khác của cô. Vậy nên cô bé nghĩ, biết đâu mình và mấy bà cô lại có thể đi ăn tối, gọi món chỗ một anh chàng chạy bàn điển trai ... thậm chí có thể đòi trả lại nếu nấu không đúng điệu. Hay gì gì nữa nhỉ.

Cái bánh pizza được phù phép này, ngược lại, được nấu thật tuyệt, cắn một miếng bánh thơm phức, Sabrina gạ gẫm hai bà cô lần nữa. "Dạ không, cháu nói thiệt đó. Mấy cô luôn khoái thách đố, phải không, và cháu có một thử thách đây. Cháu đề xuất chúng ta sẽ có vài giờ trong một tuần - cứ cho là Chủ nhật đi, để mình có thể thực hành ngay- là ‘đêm không ma thuật", và nhà ta sẽ làm gì đó cùng nhau, giống như mấy nhà hàng xóm kế bên".

"Giống cái gì hả?" Zelda nhướng đôi lông mày tuyệt đẹp cong vòng và ngó lại cô cháu gái. "Cái nhà hàng xóm bình thường kia vẫn cắt cỏ, nướng gà thui, và vật lộn với nhau để giành cái điều khiển TV. Cháu muốn sống như thế hả?"

"Cô biết rồi!" Hilda nhiệt tình hưởng ứng đề xuất của Sabrina và quơ tay loạn lên. "Thế một đêm Blockbuster thì sao nhỉ? Nhà mình mướn về cả chồng băng, mua bỏng ngô thay vì hóa phép ra..." Trong khi rất biết ơn tính sôi nổi của Hilda, đó vẫn không phải là những gì Sabrina đang nghĩ.

"Thế chuyện kiếm cho con mèo chút kem thì sao nhỉ?" Nghe vọng ra từ trong góc. Con mèo Salem, vốn trước đây đã được biết tới như pháp sư Saberhagen, hiện đang phải chịu án phạt một trăm năm làm mèo do âm mưu thống trị thế giới, nhẩy phắt lên bàn và góp một câu ngớ ngẩn.

"Nhưng chị vẫn có cảm giác đó không phải là những gì Sabrina nghĩ", Zelda nói, tay gãi lưng Salem, và cả niềm kiêu hãnh hơi bị tổn thương của hắn. "Phải không, Sabrina?".

Phải đó. Cô bé đang tiếp tục nghĩ về chuyện ra ngoài, chỉ ba người bọn họ thôi. Trừ con mèo biết nói. Cũng chẳng phải vì cô và hai bà cô không khi nào cùng vui như một gia đình. Mới đây thôi họ đã cùng trượt tuyết trên sao Hoả. Không hoàn toàn là chuyện mà cô có thể chia xẻ cùng các chiến hữu. Đêm nay, cô muốn làm gì đó bớt khùng hơn, và cũng gần nhà hơn. Ngay tại hành tinh này thôi.

"Cô hiểu rồi!", Hilda lặp lại một lần nữa. "Đi mua sắm! Chúng ta đi siêu thị!".

Sabrina nhăn mặt. Ngay cả nếu mấy siêu thị mở cửa đêm chủ nhật thì việc đi mua hàng chung với mấy bà cô cũng phải loại ra ngay. Việc bị bắt gặp tại siêu thị cùng mấy vị phụ huynh sẽ đại khái đứng trong ngưỡng từ bình thường cho đến chủ đề đàm tiếu. Còn nếu ai đó trong trường gặp cô? Tàn đời.

Đề xuất đầu tiên của Hilda giờ lại có vẻ sáng sủa hơn - nếu đổi thay đôi chút. "Thực ra, cô Hilda à, cháu thấy thích ý tưởng ban đầu của cô hơn: đi coi phim. Nhưng chúng ta sẽ ra ngoài coi. Chúng ta giở báo mà tìm, coi xem đang chiếu phim gì, rồi đứng xếp hàng mua vé, cô biết mà..."

"Nghe hay lắm!", Hilda sung sướng. "Không biết người ta có làm phần tiếp cho Cuộc đời tươi đẹp không nhỉ? Có thể là Một cuộc đời tươi đẹp khác? Hay Cuộc đời tươi đẹp báo thù?"

Sabrina thở dài và liếc mấy bà cô. Họ thật khác biệt, và đôi lúc thật khó tin họ là chị em. Zelda, một nhà vật lý được đánh giá cao, là một người thực tế: bà cô với những lời khuyên hợp lý. Quả tình đôi khi bả cũng kỷ luật lắm, nhưng vẫn luôn công bằng và rộng lượng.

Rồi tới cô Hilda, một bà cô từ hành tinh khác (À, thực ra thì họ cùng đều tới từ Cảnh Giới Khác). Hilda là một nhạc công vĩ cầm và piano. Đam mê của bả trải đều lên mọi thứ, theo một kiểu cuồng si. Bả là bà cô luôn đứng về phía Sabrina - với những ý kiến hoang đường và chỉ bị giới hạn bởi tính nhẹ dạ của bà ta.

Dĩ nhiên, Hilda và Zelda cũng có vài điểm chung. Cả hai đều thương yêu Sabrina hết mực và đã đón cô bé về ở tại nhà mình trong thị trấn Westbridge, Massachusetts, vào ngày sinh nhật thứ mười sáu của cô. Đó cũng là khi mấy chuyện phù thủy này xen vô. Hai bà cô là những người họ hàng gần gũi nhất sẽ chỉ dẫn cho cô sử dụng những quyền năng mới khám phá của mình. Không như cha mẹ đẻ của Sabrina - những người vắng mặt vì ngăn cách về địa lý ( cha cô sống trong một cuốn sách) hay sinh lý (mẹ cô là một phàm nhân), Hilda và Zelda là những phù thủy hoàn toàn trưởng thành, siêu kinh nghiệm và luôn sẵn sàng chỉ dậy. Hệt như những cao nhân có hàng trăm năm kinh nghiệm. Nhưng đôi khi vẫn có vẻ như họ không thể theo kịp được năm 1998 này.

Kiên nhẫn, Sabrina giải thích. "Cháu đang nghĩ về mấy chuyện thời sự một chút. Chuyện gì đó cho thấy là chúng ta đang sống trong thời này. Bộ phim hành động mới của Tom Cruise thì sao nhỉ? Hay là bộ tình cảm hài của Julia Roberts? Hay Lost In Space? Cháu sẽ dọn đĩa cho, trong khi quý vị lựa phim nghe - nhớ làm cháu vui nghe, không có ma thuật trong ba tiếng đồng hồ. Xong chớ?"

Zelda nhìn lên cảnh giác. "Chọc cười cô trước đã: bài làm của cháu xong chưa?"

Sabrina cười. "Toàn bộ - cộng thêm một bài luận khoa học, trừ đi mấy vụ trợ giúp đặc biệt, nếu cô hiểu cháu muốn nói gì".

Đó là một trong những điều đầu tiên Sabrina học được - sau khi nhận biết, vào lần sinh nhật thứ mươi sáu- mình là một phù thủy!- có những khi nghề phù thủy thật phù hợp, cần thiết, dễ chịu, và đơn giản là tiện lợi. Nhưng khi khác chúng lại chẳng hề liên can tới mấy vụ trên. Giống như vụ bài tập về nhà chẳng hạn. Dẫu sao thì nghề phù thủy vẫn thật tiện lợi trong vài trường hợp.

"Thế..." cô bé trỏ cho mấy chiếc đĩa bay vào bồn rửa và tống hộp giấy đựng pizza vào thùng rác. "Xem phim gia đình tối nay? Cư xử bình thường? Không dùng ma thuật?"

Một giờ sau Sabrina đã hối hận là cô từng mở miệng, trừ việc để ăn chiếc pizza. Bộ phim họ cùng chọn là củaTom Cruise. Vì một lý do nào đó không ai rõ, có vẻ như tất cả các gia đình "bình thường" tại Westbridge đều đổ xô tới coi bộ phim này. Rạp phim chật cứng những người. Vào lúc họ đi tìm chỗ ngồi trong rạp thì chẳng còn mấy chỗ xung quanh, ngoại trừ hai hàng ghế đầu tiên. Nhất là không có chỗ cho cả ba người. Những chỗ dễ coi còn trống khác nằm rải rác trong khắp cả nhà hát. Nếu vào hoàn cảnh khác, chắc Sabrina chẳng ngại ngần gì mà không phóng ra một bùa phép dồn người xem lại, lấy chỗ cho hội của mình. Nhưng ngay chuyện nghĩ tới việc này cũng đủ gợi lên một cái nhìn nghiêm khắc kiểu "Ý của cháu đấy nhé" của Zelda.

Nhún vai và nặn ra một nụ cười, Sabrina dẫn mấy bà cô đi tới hàng thứ hai trong rạp. Ngay khi bộ ba vừa ngồi xuống, đèn mờ đi và phần giới thiệu bắt đầu xuất hiện trên màn ảnh.

Sabrina rùn người xuống trong ghế và ngửa cổ ra sau: đó là cách duy nhất để cô thấy được chút gì. Zelda và Hilda cũng làm y hệt. "Mình ngồi ngay phía dưới màn hình", Zelda than phiền. "Với biết bao nhiêu là phát minh kỹ thuật, chị thấy kinh ngạc khi họ không tìm được ra cách nào để giải quyết chuyện này. Vậy là không sòng phẳng, khi chúng ta vẫn phải trả đủ tiền vé. Chị sẽ xem lại coi có dùng động lực học nguyên tử để tìm giải pháp cho vấn đề này không".

Hilda chẳng buồn quan tâm đến khía cạnh kỹ thuật của vấn đề. "Chúng ta nhìn thẳng ngay lỗ mũi con Robot!". Bà sung sướng nói. Rồi bà cô nhào vô cái bịch bỏng ngô vĩ đại.

Sabrina muốn tỏ ra lạc quan. "Dạ, may không có gã cao kều khó coi nào đó ngồi chắn trước mặt mình". Hàng đầu vẫn còn trống nguyên. Cho tới lúc này.

Nhưng ngay lúc cô bé nói câu này, một ông bự chảng, vâm váp, một bà đội mũ chỏm kiểu Dr.Seuss kèm thêm một thiếu niên đội mũ bóng chầy hất ngược ra sau ngồi ịch xuống mấy chỗ ngay trước mặt bộ ba. Mấy người này trang bị đủ trăm thứ bà rằn: Sabrina lẳng lặng quơ hết đám kẹo cô Hilda mới mua. Cái hội trước mặt đây dám đã vét sạch cả quầy hàng. Những gì không tha trên khay ăn được thì họ nhồi vào túi. Cặp đàn ông đàn bà này gây huyên náo ầm ỹ khi hết cởi áo khoác, xé giây kẹo, tới húp soda và ăn hùng hục như heo. Thằng nhóc cũng nhiệt tình tham dự tất cả mấy vụ này, ngoại trừ việc nó vẫn giữ khư khư túi áo của mình.

Sabrina không tin nổi! Cả cái hàng ghế trước đều trống trơn - cắc cớ gì mà họ lại chọn ngồi ngay trước mặt nhà Spellman chứ? Ngay cả khi cố ló cổ mà nhìn thì họ cũng chỉ có thể thấy một phần. Người đàn ông này dám cao tới bẩy bộ, và to ngang tương xứng, còn riêng chiếc mũ của người đàn bà cũng đã chắn hết nửa dưới của màn hình. Thật không may, Sabrina và mấy bà cô cũng không chuyển sang chỗ khác được: cả hàng ghế của họ cũng đã đông đặc những người. Họ mắc kẹt.

Zelda thấy khoái chí. "Cô nghĩ không thể “bình thường" hơn được nữa, phải không Sabrina?"

"Có khi mình nên yêu cầu họ chuyển chỗ, kiếm người khác mà chắn mặt", Hilda đề xuất trong khi hàng chữ tựa phim đã hiện lên. Bà vỗ vào vai ngườiđàn bà. "Bà làm ơn ngồi dịch sang bên có được không?"

Người đàn bà quay ngoắt lại ngó họ. Bà ta đang ngạc nhiên. Bên dưới cái mũ sọc tức cười, cả một mớ tóc vàng chẩy xuống tận hông. Bà ta không hề trang điểm: làn da mịn màng, mềm mại như da con trẻ, mắt lấp lánh, môi đỏ và mọng. Tò mò, bà ta ngắm nghía Zelda, Hilda và Sabrina và tặng cho họ một nụ cười quyến rũ. Nhưng lời nói của bà ta hoàn toàn ngược với vẻ mặt vui tươi. "Không, tôi không khoái" là lời đáp của bà ta. Rồi người đàn bà xoay lại và hướng lên màn ảnh.

Sự kiên nhẫn của Zelda đang cạn dần. Khó chịu, bà vỗ lên phía vai bên kia của bà kia. "Được thôi, nhưng ít nhất thì bà cũng làm ơn bỏ mũ ra chớ? Bà đang chắn hết tầm nhìn của chúng tôi".

Một lần nữa, người đàn bà quay lại và tặng cho ba người nụ cười hấp dẫn của mình. "Không, tôi không khoái." Rồi quay lại xem phim.

"Thô lỗ!", Sabrina điên giận và nâng ngón tay lên. "Uh, uh, không ma thuật, nhớ chưa," Zelda thì thào, "Nghĩ coi, một người thường sẽ làm gì trong hoàn cảnh này nhỉ?".

Sabrina thắc mắc không rõ đây có phải là mấy bà cô đang thử cô về cái ý tưởng phi-ma thuật ngớ ngẩn đó không.

"Gọi ban quản lý chắc?" cô nói bừa.

"Thường là thế," Hilda nhấn mạnh, "nhưng cháu không muốn thu hút sự chú ý của mọi người đó chớ, hay liệu có len ra nổi lối đi không?" Hilda nói đúng. Chẳng có cách nào để có thể triệu hồi một nhân viênquản lý, nhất là ở chỗ này. Mà chui ra cũng khó khăn chẳng kém. Cả hàng ghế đầy chật những gia đình, phần lớn trong số đó đã chất lên sàn nào áo khoác, túi đeo, giấy kẹo, bao đựng bỏng và soda. Ngoài ra, bộ phim đã bắt đầu và Sabrina không muốn bỏ lỡ.

Thất vọng là một thứ cô bé tiêu hoá không tốt lắm. Sử dụng pháp thuật phù thủy chống lại mấy kẻ khó ưa là một việc bị cấm chỉ, dù chỉ để dậy cho họ một bài học nhỏ. Và chính Sabrina là người đã tự áp đặt điều này- ít nhất là trong hai tiếng rưỡi đồng hồ nữa.

Sabrina cau có thu lại ngón tay đã duỗi ra một nửa và khoanh tay trước ngực. Cô bé vặn vẹo hết bên này sang bên kia để tìm một vị trí có thể trông thấy màn hình. Góc nào cũng vậy, cô chỉ có thể nhìn thấy lỗ mũi hay may lắm là một nửa khuôn mặt của Tom. Tương tự, mấy bà cô cũng loay hoay tìm một vị trí tốt hơn. Xem gì cũng được.

Quả là không giống với những gì cô vẫn tưởng tượng là những chiến hữu phàm nhân khác vẫn làm. Những cô bé vẫn thử tìm cách thưởng thức bộ phim. •Tất cả những gì cô có thể thấy hay nghe được.

"Martin, em nói là em muốn ăn bỏng ngô!", người đàn bà đội mũ rít bên tai ông chồng to con, vô tình chạm phải mặt ông ta.

"Àn phần của em ấy, Veronica!", cuối cùng ông ta đáp, gạt phắt tay bà ta ra. Bà ta lập tức thúc chỏ lại ông chồng và giật được một nắm tướng bỏng ngô.

"Giữ phần cho con với, bố!", cậu con trai nói, trườn qua người mẹ nó để giật lấy một ít chỗ ông bố.

Chia xẻ có vẻ không phải là điểm mạnh của

Martin. Ông ta có vẻ quyết tâm bảo vệ số bỏng ngô. "Quentin mày đã có dịp mua hàng khi tới đây. Lúc đó mày không thích, vậy đừng có lấy của tao chứ!".

"Nhưng lúc đó con không đói", Quentin rên rỉ. "Giờ con đói nè. Nào, ông già, cho chút đi!".

Martin là người nóng tính, và rõ là ông ta chịu quá đủ rồi. "Mày muốn ăn hả? Này!", ông ta gầm lên, và đứng lên quăng cả đống bỏng vào mặt vợ và thằng nhóc.

Miệng Sabrina há hốc. Cô bé chưa từng thấy cách cư xử trẻ con như vậy - ngay cả ở trường, nơi mấy món "thức ăn bay" là cách giải sầu yêu thích. Mấy bà cô sửng sốt không kém, cũng như tất cả những người ngồi trong khu này. Hilda thậm chí đã đứng lên để giúp bà vợ phủi đồ. Nhưng Veronica chẳng màng tới sự trợ giúp của Hilda. Một khi vào trận, bà ta cùng thằng con Quentin chơi cũng điên rồ không kém. Hai người bọn họ bắt đầu quãng kẹo Jujubees vào Martin, kẻ đứng cười hô hố rồi hô lớn. "Các người muốn chiến tranh hả? Thì chiến tranh!" Rồi ông ta cúi xuống để lượm soda. Đó cũng là lúc Veronica và Quentin phản công bằng soda, Milk Duds, Chuckles, ...Tất cả bay tán loạn. Mà nữa, họ còn gào lên chửi rủa lẫn nhau. Một cuộc chiến tổng lực bắt đầu.

Sabrina mau chóng chui tụt xuống gầm ghế và lấy áo khoác che đầu. Chẳng có cách nào khác để khỏi dính soda của mấy kẻ hạ lưu mất trí này. Cô thấy bị cám dỗ bởi ước muốn được dậy cho đám người này một bài học...chỉ một cú búng tay kín đáo là xong. Cô biết Hilda cũng đang cháy bỏng một ước muốn tương tự. Nhưng chỉ một cái nhìn sang phía Zelda cũng đủ khiến cho cả hai cô cháu lạnh tanh.

Ngoài ra, cô tin chắc là ai đó sẽ gọi nhân viên quản lý ngay bây giờ đây - cả nửa trước rạp hát đã phát khùng trước mấy trò hề của cái hội thô lỗ này. Những tiếng la "Ngồi xuống! Câm mồm! Xéo đi!" vọng khắp nhà hát. Nhưng đáp lại, bộ ba kia chỉ gào lên, "Lo việc tụi mày ấy! Mặc kệ bọn tao!". Và tiếp tục cuộc chiến.

Tom Cruise, phía trên màn hình, chắc cũng chịu không xiết.

Ngay khi Sabrina thử ló mặt ra khỏi chỗ trú, khuôn mặt của thằng nhóc mà họ gọi là Quentin chợt đập vào mắt cô. Ngồi phía sau hắn, cô đã nhận thấy những lọn tóc vàng ló ra dưới vành chiếc mũ bóng chầy. Giờ ngó thấy mặt hắn, không chú tâm, cô bé há hốc miệng kinh ngạc. Khuôn mặt mịn màng, tròn và mơ mộng của hắn được đóng khung trong mái tóc vàng, đôi mắt hắn lấp lánh phía dưới hàng mi dài. Hắn còn tặng cho cô một nụ cười lúm đồng tiền hết miệng, trước khi quay lại quăng một chai Milk Duds vào ông bố đã phát khùng. Không chủ tâm, trái tim Sabrina chợt đập điên cuồng. Trông hắn thật kỳ diệu. Hắn ta chỉ cần một cuộc giải phẫu thay đổi nhân tính nữa mà thôi.

Rốt cục, sau một phút dài hơn thế kỷ, viên quản lý - có những nhân viên an ninh hộ tống - cũng đã phóng dọc theo lối đi để đến tiễu trừ cái bộ tộc dị hợm kia. Cũng mất khối thời gian, vì cả Martin, Veronica lẫn Quentin đều coi cung cách cư xử của mình là tuyệt đối bình thường và chấp nhận được chứ không phải là phá hoại hay khó coi gì hết. Cuối cùng thì đám người này cũng được áp tải ra hỏi rạp. Nhưng Quentin vẫn kịp phóng sang Sabrina một nụ cười quyến rũ khác. Cô bé đang có một cảm giác kỳ dị nhất: cứ như cả vụ lộn xộn quái gở này đều diễn ra vì cô. Thật ngớ ngẩn.

Thể theo yêu cầu của khán giả, viên quản lý đồng ý chiếu lại bộ phim từ đầu. Hilda ngó đồng hồ. Và rồi đến Zelda. Sabrina hiểu: sắp hết ba giờ. Lệnh cấm "không-ma thuật" có thể được dỡ bỏ. Ba phù thủy lập tức "điều chỉnh" tới những chỗ ngồi tốt hơn, nơi họ khoan khoái thưởng thức bộ phim.

Lúc sau, khi họ đã rời rạp hát, Hilda và Zelda thậm chí còn tán dương ý tưởng của Sabrina. "Mình nên thường xuyên làm như thế này", Hilda nói. "Có điều nên cắt bớt cái vụ phi-ma - thuật."

"Đồng ý,", Sabrina nói. .Rồi bổ sung thêm. "Mấy cô nói phải. Làm người thường thật tốn kém quá".

Nói cho chính xác, Sabrina vẫn thấy khoan khoái với những sự kiện đêm nay. Cô đã có mấy chuyện thật ngộ để kể với đám bạn vào ngày mai, đáp lại câu hỏi không thể tránh thoát: "Cậu đã làm gì trong kỳ nghỉ cuối tuần". Và lần này, Sabrina sẽ khỏi phải lược bớt mấy đoạn gay cấn nhất.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.