Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 733 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6

❊ ❊ ❊

Trong ngôi nhà gạch này tối hơn cô nghĩ, và phải một lát sau mắt cô mới quen. Ánh sáng chiếu qua những cửa sổ khá nhỏ gồm những tấm kính hình thoi lắp trong một khung lưới. Khung kính có những vòng tròn đồng tâm bao quanh một hõm nhỏ ở giữa để làm giảm ánh sáng đi qua.

Căn phòng quen thuộc một cách bí hiểm. Cô nhận ra, Ớ, nó chính là The Slicery, chỉ trông hơi khác mà thôi. Cửa trước cùng một chỗ, nhưng lò sưởi lớn đối diện với nó rất có thể là nơi những lò bánh pizza bằng gạch sẽ được xây 250 năm sau. Đúng ra, cái quầy dài có ván ốp chân tường sẽ chạy dọc theo một bức tường, thay vì nằm trước những cái lò, nhưng căn phòng nhỏ, vốn sẽ trở thành phòng chơi video trong tương lai, lúc này chỉ bị ngăn bởi một cánh cửa được cài chặt.

Một người đàn ông và một phụ nữ đang nói chuyện tại quầy là những người khách duy nhất trong đây. Sabrina nghiên cứu họ, cố nghĩ ra xem ai là người cô cần nói chuyện để đặt một phòng trong quán trọ.

Người đàn ông, cao gầy với chiếc mũi khoằm và đôi tai khá lớn, mặc đồ toàn đen - một màu đen đã bạc màu - chỉ trừ áo sơ mi vải và đôi vớ trắng, ngả vàng vì đã cũ. Đôi giày da đen của ông ta trang trí những móc sắt to, quần và áo chẽn được may bằng len đã sờn, và áo choàng dài cũ” ông ta, với cổ tay và ve áo lật ngược có hàng nút và khuy áo chạy dọc, để lộ những đốm chiếu sáng ở khuỷu tay. Trên đầu ông ta đội một bộ tóc giả rẻ tiền, đàng sau có một cái nơ đen. Những nhúm bột trắng như tuyết dùng để rắc trên bộ tóc giả điểm trắng vai áo khoác và gom thành từng đống nhỏ trên cổ áo ông ta giống như gàu trên đầu.

Ông ta đang cố hăm dọa người đàn bà nhỏ nhắn sau quầy với thái độ nghiêm trang, nhưng Sabrina nghĩ dường như ông ta đang say. Ông ta nói to, “Goody Watkins! Bà biết rằng nhiệm vụ quan trọng của tôi trong vai trò quan tòa của thị trấn này là đảm bảo, qua việc đích thân kiểm tra, chất lượng hàng hóa mà bà cung cấp cho khách của bà.”

Goody Watkins nhìn lại vị quan toà này với vẻ bình tĩnh tự nhiên được tăng cường bằng sự khinh miệt gâp đôi. “Tôi thấy hơi kỳ, thẩm phán Blackpoole, rằng ông cảm thấy tinh thần trách nhiệm mạnh mẽ nhất khi tôi chuẩn bị bữa ăn và phần kiểm tra này là miễn phí. Tôi hiếm khi thấy ông trừ khi phục vụ bữa ăn và thu tiền.”

Bà ta không cao hơn Sabrina là mấy dù đã ở độ tuổi trung niên. Một chiếc tạp dề vải trắng đeo trước bộ đồ màu chàm của bà, mái tóc đen của bà được buộc cao lên dưới chiếc khăn trùm thêu, trên đầu bà đội một chiếc mũ xanh hợp màu với áo lót của bà.

Theo Sabrina đây là một cuộc tranh cãi sẽ còn kéo dài mãi, vì Goody Watkins không còn phản đối mà rút ra một tô thịt hầm từ dưới quầy và đưa nó cho thẩm phán Blackpoole. Lấy ra chiếc thìa bằng sừng của riêng mình, ông ta cầm tô tới một chiếc bàn gần đó và bắt đầu ăn ngấu nghiến.

Bà chủ quán ngắm Sabrina ngay cửa, kêu to lên, giọng vui vẻ. “Ô, một vị khách lạ tới nè! Chào mừng đến quán trọ Woodcutter và thị trấn xinh đẹp của chúng tôi. Tôi có thể giúp cô được gì đây?”

Trước khi Sabrina kịp trả lời, thì đàng sau cô chợt vang lên tiếng ồn ào, và cô suýt bị đẩy văng đi bởi một thiếu nữ thở hổn hển lao vào quán trọ. Cô gái này, thúc Sabrina sang một bên, có một cô khác nữa theo sau. Cả hai cùng độ tuổi với Sabrina, nhưng quần áo họ mặc chứng tỏ họ ở hai địa vị hoàn toàn cách biệt.

Cô gái nóng nẩy này mặc một bộ đồ đẹp nhất Sabrina từng được thấy, với những tua ren mềm rũ khoác trên lớp vải thêu tạo thành nguyên bộ gồm áo choàng, áo chẽn, và tạp dề. Dù chiếc tạp dề trông giống như người lao động, nhưng mọi người đều hiểu rõ rằng cô gái này ít khi làm việc, qua quần áo và dáng vẻ của cô ta. Mắt đen và thái độ tự tin, cô ta cư xử cứ như mình là chủ căn phòng, và cũng vì lịch sự mà cô để mắt tới những kẻ hèn kém hơn đang hiện diện nơi đây.

Cô gái kia rõ ràng là một người làm công vất vả thuộc tầng lớp thấp hơn. Quần áo cô ta gọn gàng, sạch sẽ nhưng có nhiều chỗ vá, tạp dề của cô đã đã sờn rách. Đôi tay chai sần với những ngón nhỏ, cứng cáp sốt ruột vẫy mấy tờ giấy vuông cố làm cho cô gái đẹp hơn kia chú ý đến chúng. Những thứ nổi bật duy nhất ở cô là đôi mắt và mái tóc. Cô gái đầu có một suối tóc cuộn lọn, cuộn trong lưới bao tóc bằng ren xanh, trong khi cô gái kia xỏa tung mái tóc đỏ như lửa. “Cô Chestler,” cô ta năn nỉ, “cô có vui lòng dừng một lát nói cho tôi biết tại sao cô không hài lòng loại giấy dán tường này không?”

Bà chủ quán và thẩm phán đều gật đầu chào cô Chestler, nhưng cô ta phớt lờ họ, quay sang cô gái kia và đáp một cách bực bội. “Đó là do hoa văn, cô Kelleigh! Đơn giản là nó không hợp!” Cô ta giật mấy tờ giấy mẫu khỏi tay cô tóc đỏ. “Kiểu này rõ ràng là một vương miện nam tước”. Tôi đã đặt hàng một mẫu vương miện theo kiểu hoàng đế.

Sabrina có thể thấy rằng những tờ giấy đó có in những hoa văn hình vương miện màu nâu nhạt trên một nền màu vàng nâu, nhưng cô không biết nhiều về môn nghiên cứu gia huy và các gia tộc lâu đời để phân biệt các câp bậc. Dù sao tờ giấy có kẻ hàng tốt và được in đẹp.

Cô Kelleigh không vì địa vị thấp hơn mà ngán việc tranh cãi với nguời có địa vị xã hội cao hơn mình. “Tôi đã in theo các bản khắc mà cô đã nhờ Prentice Harvard khắc. Anh ta làm đúng theo chỉ dẫn của cô. Cô không thể cự chuyện này với tôi được. Tôi đã cung cấp đúng thứ hàng mà cô đã hợp đồng.”

“Nhưng đó không phải mẫu mà tôi muốn có trên tường nhà mình! Tôi muốn có vương miện hoàng đế chứ không phải thứ tệ hơn!”

“Vậy là cô từ bỏ giao kèo của chúng ta à?”

Trước khi cô Chestler kịp nói ừ, thẩm phán Blackpool đã ngước lên từ tô thịt đã vét sạch. “Giao kèo là một hợp đồng, cô Libbeth Chestler ạ. Không thi hành hợp đồng sẽ bị xử phạt theo luật. Đó là coi rẻ lao động, mà lao động là nỗ lực tối thượng của chúng ta. Thị trấn này được xây dựng trên lao động, chỉ trừ trong ngày cuối tuần khi ta phải kiêng việc xác. Nếu cô hủy hợp đồng với cô Kelleigh, thì tôi phải phạt vạ và thu tiền ngay tại chỗ.”

“Và ông sẽ giữ lại một nửa chứ gì?” Libbeth mai mỉa.

“Dĩ nhiên,” Blackpoole trâng tráo thừa nhận. “Đó là đặc quyền cho chức vụ thẩm phán của tôi.”

Libbeth ngẫm nghĩ điều này một lát, rõ ràng cô ta không muốn bị bêu riếu và phạt vạ. Cô ta quyết định và quay lại gắt với Juniper, “Tôi sẽ nhận lô hàng này trong khi chờ đợi sửa bản khắc và giao số còn lại theo đúng mẫu vương miện hoàng đế.” Cô ta trả lại tờ giấy. “Tôi không thể từ chối công trình của Harvard thân mến.”

“Hmmm,” Juniper chỉ ậm ừ như thế đáp lại. Cô ta bỏ chồng giấy trên mặt quầy và đi ra.

Giải quyết xong chút việc đó, Libbeth liền quay lại vấn đề ban đầu. “Tôi thấy có một cỗ xe chạy qua,” cô ta nói với bà chủ quán và thẩm phán. “Con hầu của tôi tới chưa?”

“Có một khách lạ vừa đến, nhưng phải hỏi cô ta thì mới biết cô ta là ai và đến đây có việc gì,” Goody Watkins nói.

Mọi người quay lại nhìn Sabrina. “Chào,” cô lúng túng lên tiếng. “Tôi là Sabrina... ơ, cô Spellman. Tôi chỉ là... ghé ngang qua đây.”

“Có việc gì?” Goody Watkins hỏi. “Không phụ nữ tử tế nào đi xa một mình mà không có sắp xếp trước trên đường đi. Và chúng tôi không có chỗ cho bất cứ loại người nào như thế.”

“Ô, tôi đến đây hoàn toàn tình cờ. Tôi đi từ New York đến Boston để thăm... ơ... bố tôi. Và có nhầm lẫn sao đó, các vị thấy, tôi đi nhầm chuyến xe và bị đưa tới đây. Mọi chuyện sẽ được thu xếp lại trong một hai ngày nữa.”

“Cô từ New York đến đây hả?” Goody hỏi, cứ như địa danh ấy làm bà ta phát tởm.

Thẩm phán Blackpoole cũng có vẻ nghi ngờ về thành phố quê quán của Sabrina. “Họ vẫn cho bọn Hà Lan sống ở đó sao?” hắn ta hỏi, mắt dòm cô lom lom.

Sabrina nhớ ra New York từng được gọi là Amsterdam Mới, một thuộc địa của dân Hà Lan trước khi người Anh chiếm được. Cho đến 1728, nó vẫn là thành phố trung tâm với nhiều dân tộc và phong tục khác nhau. Nó không được dân New England trọng vọng lắm. “Ta nghĩ thế. Không nên sao?”

Blackpoole khịt mũi. “Vì bọn đó không phải dân Anh như chúng ta! Lý do vậy chưa được sao?”

Libbeth bĩu môi nghi kị và tuyên bố, “Tôi không tin lời cô ta.”

Blackpoole liền quay qua nhìn cô ta kinh ngạc. “Chắc cô không rõ chuyện bọn Hà Lan ở New York? Chúng bị tống đi rồi chứ? Chúng có tới đây không? rồi hắn nhìn Sabrina với con mắt kết án. “Chính cô cũng gốc Hà Lan hả?”

Libbeth không lý tới nỗi lo sợ vớ vẩn của Blackpoole. “Tôi không cần biết cô ta là Hà Lan, Anh, Ái Nhĩ Lan hay da đỏ. Tôi nghĩ cô ta là con hầu mà tôi đã yêu cầu gởi đến cho tôi. Và chắc nó đang tìm cách tránh không làm việc cho tôi thôi.”

“Cái gì? Thật buồn cười,” Sabrina nói, sững sờ. “Tôi chẳng phải đầy tớ của ai cả!”

Libbeth trỏ ngón tay vào Sabrina. “Coj kìa, nó phủ nhận ngay mặt chúng ta!”

Blackpoole quên ngay nỗi lo về một cuộc xâm chiếm của dân Hà Lan và quay trở lại với địa vị quyền lực của mình. “Đó là một lới kết tội nghiêm trọng đấy, cô gái.” Hắn nói với Sabrina. “Cô có bằng chứng nào cho thấy cô không phải người hầu mà cô Libbeth tuyên bố không?”

“Không...” Sabrina ấp úng. Cô không biết làm sao giải thích thân thế của mình mà không gây rắc rối.

“Nhưng sao ông lại tin lời cô ta hơn lời của tôi?”

“Cô ta là con gái ngài Chestler,” Blackpoole nói, cứ như điều đó giải quyết dứt khoát vấn đề này. “Cô không nghe tiếng ông ta sao?”

“Ơ... không,” Sabrina thừa nhận.

“Cô có nghe nói tới thuộc địa Rhode Island không?”

“Có.”

“Nó được thành lập trên một khu đất mà ngài Chestler chẳng buồn giữ nữa. Ông ta là người giàu nhất khu vực này.” Blackpoole vung tay một vòng để nhân mạnh. “Nên những gì ông ta nói, và bằng suy diễn hợp lý, thì những gì cô con gái rượu của ông nói, đều đương nhiên đúng, nếu cô không chứng minh khác đi được.”

Sabrina thấy mình bị kẹt. Trả lời làm sao để ít gặp rắc rối nhất đây? Cô ước gì có thể trao đổi chút đỉnh với Salem... nếu nó còn nói tiếng người được. “Nếu tôi nói mình không phải con hầu của cô Chestler thì sao?” cô dọ dẫm.

Blackpoole gõ ngón tay lên trán, cứ như đang rà lại trí nhớ. “Nếu cô không phải người hầu mới, thì cô là khách lạ, không nơi nương tựa và như thế là vô gia cư. Đóng dấu bằng sắt nung hoặc ném đá là hình phạt phổ biến cho tội vô gia cư cũng như tội trốn tránh thi hành giao kèo. Cô thích cái nào hơn?”

Libbeth nổi giận. “Tôi là chủ của cô ta! Sao ông dám đe dọa hủy hoại tài sản của tôi như thế?”

“Nhưng cô ta nói cô ta không phải là tài sản của cô,” Blackpoole phản đối. “Thế nên tôi phải trừng phạt cô ấy.” Hắn ta và Libbeth trừng mắt nhìn nhau như hai con chó đấu nhau vì một cục xương hoặc miếng giẻ rách.

Sabrina bắt đầu cảm thấy mắc kẹt và không ưa chuyện này chút nào. “Tôi không được có ý kiến gì trong vụ này sao?”

Vẫn trừng mắt nhìn nhau, cả thẩm phán Blackpoole lẫn Libbeth đồng thanh nạt, “Không!”

Libbeth có ngay một con chủ bài. “Thẩm phán,” cô ta nói êm ru, “tôi có cần nhắc lại rằng ông mua được chức vụ hiện nay nhờ vào một khoản vay mà cha tôi đã hào phóng dành cho ông không? Ông đã kiếm đủ tiền trả nợ chưa? Hơn ai hết, ông chắc biết rõ hình phạt cho tội không trả nợ mà.” Cô bọc thêm lớp nhung cho bàn tay sắt. “Ông có muốn được dịp đi Anh và kiếm được bằng cấp hợp pháp không?”

Blackpoole nuốt những lời này chậm hơn món thịt hầm. Sau cùng hắn ta quay sang Sabrina và nói nghiêm nghị, “Vì cô toan trốn tránh giao kèo, nên tôi phải đóng dấu hoặc cho ném đá cô, hoặc nếu cô chấp nhận giao kèo đó thì tôi có thể giảm hình phạt xuống còn phơi nắng hoặc ném sỏi thôi. Nhưng vì nể mặt cô Chestler đây, tôi sẽ bỏ qua cho cô và chỉ cảnh cáo thôi.” Hắn lại làm ra bộ mặt nghiêm nghị nhất và gừ lên, “Coi chừng đó!”

Hắn giơ tay phải lên, lòng bàn tay hướng ra ngoài và dõng dạc, “Với cương vị thẩm phán của cộng đồng West Bridge, tôi tuyên bố cô, Sabrina Spellman, cả tinh thần lẫn thể xác, không bao giờ được trễ nải trong công việc, nếu không sẽ bị hình phạt...” hắn ta lục lọi trí óc mãi mà không nhớ ra hình phạt đó là gì... “thôi được, tôi sẽ tra cứu hình phạt sau... và là đầy tớ theo giao kèo cho cô Libbeth Chestler trong một thời gian ít nhất là bảy năm!”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.