Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 628 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14

❊ ❊ ❊

Các cô làm gì?” Sabrina ré lên.

“Vì tội gì?” Salem gặng hỏi và nhảy phóc lên chiếc đôn.

“Bắt giữ cả hai, theo lệnh của Drell và Hội đồng Phù thủy,” Zelda nói.

“Vì vi phạm điều luật 735: làm sai lệch thời gian và gây nguy cơ cho dòng lịch sử,” Hilda kết thúc. “Bây giờ cháu biết đó, hãy im lặng để ta làm việc này. Hơi kỳ quái một chút.”

Bà chụm ngón trỏ vào ngón cái ở cả hai tay rồi kéo chúng ra. Một đường sáng loé, như một sợi dây, căng giữa hai tay bà. Bà làm một động tác uốn vòng, hai đầu sợi dây bắt vào nhau. Rồi múa tay nhanh đến độ không ai nhìn kịp, bà thắt hai đầu dây thành một nút phức tạp và siết chặt nó lại. Khi bà làm xong, vòng sáng đó cứ lơ lửng trong không khí thành một cái nút khổng lồ. Nó trông từa tựa như một cái nhẫn có cẩn đá quý. Búng tay một phát, bà Hilda làm cái vòng nở rộng dần cho đến khi chạm các bức tường, xuyên qua thân thể những người ở đó cứ như họ không có ở đó vậy. Khi nó tiếp tục xuyên tường, Sabrina, với cảm giác phù thủy, có thể thấy nó bọc quanh bên ngoài quán rượu trước khi vụt biến mất.

Hilda thở dốc sau nỗ lực thực hiện pháp thuật đó. “Đó là nút quên lãng,” bà nói. “Trong vài phút nữa, không ai trong thị trấn này còn nhớ được chuyện gì trong hai ngày qua. Làm tỉ mỉ cũng có cái lợi.

Ptolemy Ptung-Ptyde đã một lần cột quá kỹ hồi năm 3277 trước công nguyên, hậu quả là sau đó chẳng ai nhớ nổi lục địa Atlantis nằm ở đâu cả.”

Zelda ra hiệu cho Sabrina và Salem. “Bây giờ đứng tách khỏi những người kia để chúng ta đưa hai người về nhà. Mình phải bàn rất nhiều chuyện trước khi đi gặp Drell.”

“Không, không gặp Drell...” Sabrina rên lên. Ông ta là một trong những người cô thấy khó ưa nhất, mà chắc ai cũng thấy ông ta thuê loại khó ưa nhất cả.

“Chờ chút,” Salem nói. “Họ sẽ đi cùng chúng tôi.” Nó chỉ những người bị đông cứng trong phòng; “Tôi viện dẫn điều luật 488, và họ cần thiết cho vụ xử của tôi.”

Bà Hilda chống nạnh lên. “Tại sao ông kéo tới điều 488?”

“Vì Sabrina cho tới đây chẳng làm gì sai cả mà họ đã đem cô ấy ra xử. Và cái tên người vượn này,” đuôi nó ngoắc về phía Blackpoole. “...còn nhốt tôi vào lồng chim. Tôi biết các quyền của tôi mà!”

Sabrina tuyệt vọng hết nhìn Zelda tới Hilda rồi Salem. “Tại sao mọi người cứ nói chuyện như không hề có mặt tôi ở đây vậy? Có chuyện gì đây, điều 488 là gì?” '

“Điều luật 488 ghi rằng một phù thủy bị cáo buộc sai sẽ có quyền mang những người cáo buộc tới phiên xử trước Hội đồng Phù thủy,” Zelda giải thích dè dặt. “Nhưng phải có bằng chứng chắc chắn rằng họ không sử dụng ma thuật và lời cáo buộc là hoàn toàn sai sự thực.”

“Sabrina không thể sử dụng bất kỳ pháp thuật nào,”

Salem nhấn mạnh. “Các quyền lực của cô ấy đã bị hãng Mobius Trip niêm phong trước khi chúng tôi tới đây. Tay thẩm phán và cô tiểu thư chảnh choẹ kia là những kẻ cáo buộc chúng tôi. Chúng đã có lúc đắc thắng trước tòa, và bây giờ tôi muốn đến lượt tôi.”

“Ô, ông sẽ có được mà, dù ông có muốn hay không,” Hilda nói. “Ngay sau khi chúng tôi tìm thấy cái chai của Sabrina trong vườn, chúng tôi liền nhận được lệnh gửi qua lò nướng bánh rằng phải đem cả hai về cho Drell xử theo điều luật 735.”

Salem khịt mũi khinh khỉnh. “Tôi sẽ lấy điều 488 chống lại điều 735 của Drell. Chỉ cần cho tôi mang theo hai kẻ cáo buộc và hai nhân chứng.”

“Tôi nghĩ mình nên về nhà và giải thích mọi chuyện trước khi trình diện Drell,” Zelda nói, bà luôn là điểm yên tĩnh trong một cơn bão.

“Tôi sẵn sàng!” Salem kêu lên, lông cổ xù ra. “Đến Diêm vương cũng không giận dữ bằng một con mèo bị nhốt trong lồng chim!”

Hilda hồ nghi, “Tôikhông chắc thế, nhưng tôi không muốn đối mặt điều luật 1299 vì đã cản trở một vụ 488 hoặc vụ 735.”

“Tôi cũng chẳng buồn hỏi một vụ 1299 là gì,” Sabrina lầm bầm.

Hilda nhăn răng cười. “Nó rắc rối lắm. Lại dài dòng nữa. Tốt nhất là cháu đừng thèm biết.”

“Đủ rồi,” Zelda nói. “Ta đi thôi.” Bà và Hilda nắm tay nhau. Mỗi người âm ư một điệu hát khiến Sabrina lác- mắt luôn. Cô có cảm giác hoặc là mình bay lên chiếc đĩa trên tường hoặc cái đĩa hạ xuống chân mình. Rồi cô thấy bao tử lục bục và não bộ lộn từng phèo, và thế là cô đã đứng trong phòng khách nhà Spellman, năm 1998. Đứng gần đó là hai bà cô,

Salem, và bốn con người của năm 1728, vẫn còn đông cứng vì thần chú của Zelda.

Hilda dụi cả hai tay lên mắt. “Cứ du hành vượt thời gian là em nhức đầu. Em ghét vụ này quá đi.”

“Làm kiếp mèo còn bị những tác dụng phụ khác nữa. Xin lỗi, nhưng tôi phải...” Salem phóng đi.

Sabrina thấy khát kinh khủng sau khi vượt thời gian. Không suy nghĩ gì cả, cô búng tay và một ly sô đa chanh hiện ra trong tay cô liền. Cô uống ừng ực để phục hồi lượng nước trong cớ thể. “A, quyền lực trở lại rồi!” cô kêu lên và làm thêm vài hớp nữa.

“Dĩ nhiên, ngốc ạ,” Hilda nói. “Chuyến du hành đã kết thúc. Sáp niêm phong đã biến mất.”

“Khoan hãy tán gẫu,” Zelda ngắt lời. “Cô muốn biết sao cháu du hành vượt thời gian mà không cho chúng ta hay.”

“Cháu sẽ giải thích ngay,” Sabrina nói. “Nhưng trước hết cô cho mấy người bạn cháu cử động trở lại được không? Họ rất tốt, và chắc chuyện này làm họ hoảng vía dữ lắm.”

Zelda phải ngẫm nghĩ một lát trước khi trả lời. “Chắc ta phải cột nút hãy-quên-tôi cho họ sau,” bà chỉ tay vào bốn người dân thuộc địa. Lập tức họ cử động trở lại, và riêng Blackpoole, hắn lại tiếp tục gào lên “Phù thủy! Ma thuật! Quỷ...”

Sabrina trỏ ngón tay vào hắn. Tay thẩm phán vẫn tiếp tục quát tháo nhưng không tạo được âm thanh nào. Libbeth nín thở kinh hoàng nhưng mắt vẫn quan sát khắp phòng, ngắm nghía những của cải tài sản trong tòa nhà to tướng này.

Harvard choàng tay qua vai Juniper như bảo vệ và chỉ chớp mắt khi Sabrina đến gần.

“B...B... bạn là phù thủy.” Juniper lắp bắp.

“Phải, xin lỗi vì chuyện đó,” Sabrina bối rối nói. “cả hai cô của tôi cũng vậv, nhưng chúng tôi chẳng làm hại ai. Tôi thề không hề dùng ma thuật gì khi đến chỗ các bạn. Tôi chỉ muốn biết lịch sử của thị trấn này thôi.”

Họ trợn mắt nhìn những ngôi nhà khác qua các cửa sọ. “Mình vẫn còn ở West Bridge sao?” Harvard thì thào.

“Phải. Qua bao nhiêu năm chắc nó cũng thay đổi ít nhiều.”

“Khoan đã các cháu,” Hilda mỉm cười đặt tay lên vai Sabrina. “Chuyện sẽ rối tung lên nếu cứ đảo lộn thời gian. Tốt nhất là các bạn cháu dừng biết gì nhiều về tương lai.”

Sabrina vẫy tay về phía Blackpoole, tay này vẫn tiếp tục la hét, vung tay múa chân, và Libbeth, lúc này đang thơ thẩm ngắm món này rờ món nọ trong nhà. “Hai người kia dứt khoát không phải bạn của cháu. Làm gì với họ bây giờ?”

Zelda khoa tay một vòng và có tiếng rục rịch lan khắp tòa nhà. “Rồi,” bà ta nói. “Cô đã niêm phong ngôi nhà, nội bất xuất ngoại bất nhập, Họ cứ ở đây cho đến khi chúng ta nói chuyện xong với Drell.”

Cứ như nhắc đến tên là có mặt. Tiếng của Drell chợt rên vang khắp ngôi nhà. “Các bà! Tôi chờ lâu rồi! Mà các bà biết khi chờ đợi thì ta thấy thế nào đó!”

Nghe giọng nói rền vang đó, Libbeth hoảng hồn phóng xuống gầm trường kỷ. Blackpoole đớ người ra và tái cả mặt, trong khi Harvard và Juniper đứng yên – đứng yên hơi quá mức một chút - mắt họ mở to đến độ Sabrina sợ tròng mắt họ sẽ rớt ra ngoài.

Salem phóng trở vào phòng khách. “Sẵn sàng chưa?”

“Đợi cháu một phút, được không?” Sabrina năn nỉ, nắm lấy tay Juniper. “Cháu xong liền.”

Zelda há miệng định la rầy gì đó, nhưng Hilda giơ một ngón tay ngăn lại. Zelda nhún vai, dịu lại, rồi cả hai đi lên lầu, theo sau họ là Salem.

Sabrina nắm chặt tay Juniper. “Tôi rất tiếc về chuyên lộn xộn này. Nhưng tôi hứa mọi sự sẽ ổn. Đừng sợ. Các bạn không được đi đâu cho đến khi chúng tôi trở lại, nhưng có nhiều chuyện để làm trong khi chờ đợi lắm. Như xem TV chẳng hạn...” cô búng tay bật TV trong phòng khách. Cả bốn người kia giật mình khi thấy người ngợm, thú vật cây cỏ bị thu gọn trong một cái thùng nhỏ. “Hoặc đọc sách báo, kiếm cái gì ăn. Cứ tự nhiên.”

Cô nhìn Harvard và Juniper cứ như có thể làm họ bình tĩnh lại. Họ nhìn lại, cố hiểu ra mọi chuyện, nhưng rõ ràng họ vẫn bàng hoàng.

Có tiếng Hilda trên lầu vọng xuống. “Đi thôi, Sabrina.”

Những ngón tay của Juniper co giật, cố lắm cô ta mới nắm được tay Sabrina. “Tôi tin bạn khi bạn làm khách của gia đình tôi. Bây giờ tôi vẫn tin.” Cô ta nó khe khẽ.

Harvard choàng tay qua vài cả Sabrina lẫn Juniper. “Tôi cũng vậy,” anh ta thì thầm. “Đi đi. Cứ làm chuyện cô phải làm. Chúng tôi sẽ chờ.”

Sabrina phóng lên lầu, bám lấy lan can để đu người lên nhanh hơn tới cửa phòng xép. Hilda giữ cửa mở để Sabrina kịp phóng vào và đóng sầm nó lại. Cả bốn người lao qua mười triệu năm ánh sáng để đến chỗ Hội đồng Phù thủy.

Khi họ mở cửa bước vào Cảnh Giới Khác thì thấy mình ở trong một căn phòng kiểu Gothic. Những mái vòm nhọn hằng đá và thủy tinh chĩa lên trần mờ mịt trong bóng tối và những đám mây. Trong hàng trăm hốc tường là vô vàn những bức tượng tạc hình ảnh Drell bằng mọi chất liệu và phong cách có được trên đời. Drell mặc áo chùng thời Phục hưng, áo chùng thời đế quốc La Mã, Drell cưỡi ngựa, Drell trượt băng, có cả Elvis Drell ca sĩ nữa. Sabrina đếm được ít nhât là một chục Drell theo kiểu hiện đại, từ mặc đồ da đen đến sơ mi lụa thời trang, lại có những tượng Drell nâng cao cúp chiến thắng trong mọi bộ môn thể thao nữa.

“Ô ô,” Hilda lầm bầm. “Ông ta mở phiên xử tại sảnh Bản ngã. Dấu hiệu xấu đây.”

Hilda rành tâm tính Dreil hơn bất kỳ ai khác. Bà từng có lúc quyết định lấy ông ấy, nhưng ông ta đã bỏ đi, để bà lại ngay trước bàn thờ. Khỏi cần nói, mối quan hệ của họ còn ở một giai đoạn “không được xác định.”

Một tấm thảm đỏ có viền trắng trải từ cửa phòng xép tới một bàng ghế thẩm phán khổng lồ tuốt đàng xa. Khi họ bước tới thì khoảng cách thu ngắn lại ngay, chỉ bằng vài bước chân. Việc này tạo cảm giác băng ghế thẩm phán lao về phía họ, hiện ra to tướng và bao trùm cho đến khi họ thấy mình đứng dưới chân nó, ngước nhìn lên khuôn mặt cau có đội tóc giả của Drell Ngồi hai bên ông ta là Cassandra và Skippy. Skippy vẫy mấy ngón tay chào Sabrina.

“Bước ra khỏi đuôi tóc giả của ta được không?” Drell nói gay gắt.

Sabrina giật mình thấy đường viền trắng của tấm thảm té ra là đuôi của mái tóc giả kiểu thẩm phán của Drell được trải dài ra. Cô lật đật bước lui khỏi đó.

“Luật sư bên nguyên có đây chưa?” Drell gầm lên.

“Có mặt và sẵn sàng.” Chính Drell lên tiếng trả lời bằng giọng cao hơn. Quay sang phải, Sabrina thấy một tượng đồng của Drell đã đứng sau một cái bàn bằng gỗ đào hoa tâm. Thẩm phán Drell và Công tố viên Drell cùng nói. “Ta là thẩm phán đồng thời là công tố. Để giảm bớt chi phí.”

Juniper Kelleigh hít thở thật sâu để bình tĩnh lại. Khi còn nhỏ, cô ta đã cố tưởng tượng mình tới được những nơi chốn ly kỳ được tả trong sách mà cha cô đọc cho cô nghe. Niềm mơ ước đó biến thành lòng mê sách, cả chữ nghĩa in trong đó và thứ giấy làm ra sách.

Bây giờ ở đây, một nơi ly kỳ vượt quá mọi tưởng tượng, điều làm cô ngạc nhiên nhất trong ngôi nhà Spellman là vô số sản phẩm in. Có hàng trăm cuốn sách chất trên các kệ - những cuốn dày bìa cứng và những cuốn mỏng mà giấy ruột và bìa gần như giống nhau - những tờ báo, những xấp quảng cáo với vô số ảnh màu, tất cả rõ ràng đều được in ấn trên giấy. Lại có những sản phẩm in bỏ trong cái thùng to trong bếp chung với rác rưởi. Dân ở đây thừa giấy đến độ phải vất bớt đi!

Tưởng tượng có bao nhiêu học vấn, bao nhiêu tư tưởng, bao nhiêu là hiểu biết mà các phù thủy này có được cũng đủ khiến đầu óc cô ta quay cuồng. Một chút hình ảnh tương lai này đối với Juniper cũng đã là thiên đàng nơi hạ giới rồi.

Thẩm phán Drell mỉm cười tai quái nhìn xuống.

“Bắt đầu luận tội được chưa?”

Salem nhảy tót lên bàn bị cáo. “Tôi đại diện bên bị cáo. Thưa quan tòa. Tôi đề nghị hoãn xử cho đến khi tòa xác định sự vi phạm điều luật 488.”

Drell hơi bất ngờ trước đề nghị đó. “Cái vụ 488 của ngươi là sao?” ông ta hỏi.

“Rằng trong một chuyến du hành hoàn toàn hợp lệ và hợp pháp đến West Bridge năm 1728, một số dân địa phương đã cố tình truy tố oan một phù thủy đã bị niêm phong pháp thuật về tội hành nghề phù thủy,” Salem trả lời, nó nghĩ mình cũng khá dõng dạc đấy chứ.

Drell bật cười với âm lượng có thể làm vỡ tung các khung cửa kính trong vòng vài trăm thước. “Trùng hợp thay! Phiên xử nay cũng là dịp ta truy tố ngươi và cô bé kia về tội vi phạm điều 735! Ngươi đã gây ra một vụ xử phù thủy trong một thời điểm không hề có ghi chép nào về một vụ xử như thế và sau khi các vụ xử phu thủy đều đã biến mất! Ngươi đã biến một số người thành kẻ săn lùng phù thủy! Bây giờ vì chuyến du hành của ngươi và cô bé kia mà toàn bộ lịch sử Mỹ có nguy cơ bị thay đổi!”

“Chúng ta sẽ bàn chuyện đó sau khi ông nghe vụ 488 của tôi.”

“Tại sao vụ của ngươi phải xử trước vụ của ta?”

“Vì theo số thứ tự thôi,” Salem đáp. “488 đi trước 735.”

Drell há miệng toan phản đối, nhưng rồi im lặng. Ông ta liếc Cassandra và Skippy, tay này nhún vai. “Thôi được. Ta sẽ thỏa thuận với ngươi. Chúng ta sẽ xử hai vụ cùng một lượt. Ngươi trình bày vụ của ngươi rồi ta trình bày vụ của ta. Cứ thay phiên, giống như chơi cờ vậy mà.”

Sabrina chồm tới thì thầm vào tai Salem, “Ông điên hả? Vụ này nghe không ổn rồi.”

“Cứ tin tôi,” Salem rít khẽ. “Tôi biết mình đang làm gì mà.” Rồi nó quay nhìn Drell và nói, “Đồng ý”

“Bắt đầu được rồi chứ?” Drell gừ gừ. Ông ta chồm tới mỉm cười dữ dằn với Salem và Sabrina. “Các ngươi phải thấy rằng nếu ngươi chứng tỏ được vụ 488 của ngươi, thì ngươi sẽ tự động thừa nhận mình đã phạm vào điều 735.”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.