Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 733 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 12

❊ ❊ ❊

Image

Đúng! Đúng! Phải có một cách nào đó!" Sabrina đầy kích động. Đối mặt với hai mươi năm mà không có Harvey và không có người bạn tốt nhất của cô là điều không thể tưởng tuợng nổi! Nó sẽ không xảy ra. Không nếu như cô có thể ngăn chặn nó. "Quentin, anh nói anh... thích tôi lắm. Nếu đúng vậy, thì anh phải cố lên. Vì tôi."

"Tôi không chỉ rất thích cô, Sabrina, mà tôi yêu cô."

"Vậy thì giúp tôi đi."

Cả Quentin và Sabrina đều không biết rằng Salem đã lẻn trở vô phòng. Chỉ đến khi nó thông báo sự hiện diện của mình bằng cách phóng lên tay dựa của chiếc trường kỷ và rửa mặt.

"Salem - mi làm gì vậy?" Sabrina hỏi. "Tụi ta đang bối rối hết sức. Bộ mi không thể làm chuyện đó ở chỗ khác sao?"

"Được chứ, nhưng như vậy tôi sẽ không giúp được gì cho cô cả, đúng không?"

Sabrina nắm lấy cằm con mèo, buộc nó nhìn thẳng vào cô. "Mi nói cái gì vậy, con mèo kia?"

Salem ngọ ngoạy cố thoát khỏi cú nắm của Sabrina.

"Tất cả những gì tôi nói là ... đọc là chủ yếu!"

"Tôi rất khoái vụ con mèo của cô biết nói, Sabrina!" Quentin kêu lên.

"Nếu hắn biết hắn ta đang nói gì thì tôi cũng khoái nữa."

Salem giận dữ. "Tôi không giỡn đâu nghen, Sabrina. Tôi đang cố giúp cô. Hãy đọc tất cả về nó!"

"Đọc tất cả cái gì?" Tức tối, Sabrina gọi to hai bà cô. Hilda và Zelda vội chạy từ nhà bếp vào và lắng nghe Sabrina thuật lại chi tiết tình thế khó xử của cô. "Tụi cháu phải làm một cái gì đó trước khi Quentin đi, phải không? Salem biết, nhưng nó không chịu nói thẳng ra."

Zelda chống nạnh lên. "Có lẽ Salem muốn cháu tự nghĩ ra đấy."

Sabrina nhìn hai bà cô với cặp mắt van nài khẩn thiết. "Hai cô, làm ơn đi, chỉ lần này thôi, giúp cháu nghĩ ra đi."

Bà cô Hilda yếu lòng của cô dịu lại trước tiên. "Salem nói gì vậy?"

"Nó trích dẫn một câu quảng cáo về dịch vụ công cộng nào đó. Cái gì đó về chuyện đọc là chủ yếu."

Quentin chen vào. "Có vẻ như tôi hiểu ra rồi, Sabrina - cô có cuốn sách nào nói về yêu thuật không? Cô nói là ba cô sống trong đó mà. Hoặc cái gì quái dân giống vậy đó."

Sabrina há hốc mồm. "Cuốn sách thần chú của tôi hả? Câu trả lời ở trong đó hả? Nhưng sao có thể như vậy được chứ? Trong đó đâu có câu thần chú tình yêu nào."

Zelda thở dài. "Đúng. Nhưng điều đó đâu nhất thiết có nghĩa là kết quả đó luôn luôn nắm giữ sự thật."

Sabrina đi lòng vòng trong phòng. "Cô Zelda, cháu bối rối hơn bao giờ hết - chưa kể đến vấn đề thời gian. Chỉ lần này thôi, cô có thể cho cháu biết phải làm gì không, dùng ngôn ngữ con người ấy?"

"Ồ, được thôi," Hilda đáp thay bà chị. "Chị ấy muốn nói là, nếu cháu ghé đúng chỗ, có thể có một điều gì đó về việc huỷ những câu thần chú tình yêu không đúng này. Nhưng ta chỉ có thể nói vậy thôi. Tự cháu phải nghĩ ra điều còn lại."

"Phần còn lại nào?" Salem khịt mũi. "Bà vừa nói cho cô ấy tất cả đó là phải ..."

Sabrina không còn đi lòng vòng nữa. Cô chộp cánh tay Quentin, lôi lên lầu.

"Chỗ ở thật bảnh, Sabrina!" Quentin trầm trồ, nhìn quanh phòng cô. Chỉ riêng lần này, Sabrina thậm chí không quan tâm đến việc hắn gợi lên biệt danh dành riêng cho Harvey. Hay thậm chí cảm thấy kỳ cục về việc có hắn ở đó. Cô chẳng có thời gian nghĩ đến hai chuyện đó.

Cô lôi cuốn sách khỏi gầm giường. "Đây, tụi mình cùng tìm, nghen Quentin?"

Nhưng hắn đang bị mê hoặc, cứ chăm chú nhìn mình trong ấm gương dài. "Tôi bảnh hơn cả Hercules nữa, đúng không ...?"

"Ngồi xuống!" cô ra lệnh. "Anh sẽ nghĩ đến ai đó hơn là chính anh - tóm lại là còn rất nhiều người khác."

Quentin miễn cưỡng rời khỏi chiếc gương và đến ngồi cạnh Sabrina. "Giới thiệu tôi với ba cô đi," hắn cứ khẩn khoản khi cô lật từng trang.

Sabrina khoát tay. "Để lúc khác. Bây giờ mình tra chữ yêu. Và cách để chúng ta thoát ra khỏi tình trạng rối rắm mà anh đã gây ra."

Họ quá bận nghiền ngẫm-từng trang đến độ không hay Salem lẻn vào phòng - cho đến khi nó tuyên bố, "Dẹp vụ tìm kiếm kiểu này đi. Nó nằm ở vần H."

Sabrina nhìn lên giễu cợt. "H à? Tại sao nó nằm ở vần H, mà không phải là Y, chữ yêu đó?"

Salem lắc đầu. Mấy phù thủy này ngây thơ làm sao. "Huỷ. Bộ người ta không dạy mấy người trật tự a, bê, xê trong thế kỷ hai mươi này sao?"

Không buồn cám ơn con mèo, Sabrina lật thật nhanh các trang. Cuối cùng cô đến phần vần H. "Để huỷ những câu thần chú tình yêu không đúng ..." cô nhảy cóc qua những lời giải thích dông dài về chuyện này nghĩa là gì. "...bạn phải tìm một cách cho sự thật này xuyên qua trái tim của những kẻ yêu không được định trước."

Sự thật nào? Làm thế nào để sự thật này có thể xuyên qua tim họ được? Quentin cứ vò mãi mái tóc xoăn tít của hắn. "Có lẽ nó ám chỉ nước bùa sự thật mà cô đã cho tôi uống," hắn gợi ý.

"Phun. Chứ không phải uống," cô sửa lưng hắn. "Nhưng thứ đó phải ăn, nuốt vào bụng. Anh không thể dùng chúng để xuyên qua tim người được."

Bất ngờ đôi mắt Quentin sáng rực. Hắn chộp lấy khuỷ tay Sabrina. "Nhưng mũi tên của tôi có thể. Nếu ...ồ, không, quên nó đi. Một ý tưởng ngu ngốc."

"Cái gì? Nói coi! Quentin, thậm chí một ý tưởng ngu ngốc cũng còn tốt hơn không có ý tưởng nào cả. Biết đâu nó mô tả đúng những gì tôi đã tìm thấy lúc này." Quentin hít một hơi dài. Nếu những gì hắn sắp sửa đề xuất có hiệu quả, hắn sẽ mất Sabrina mãi mãi. Thậm chí hắn không thể trở lại tìm cô. Nhưng ... cách cô nhìn hắn lúc này? Mắt cô tràn đầy hy vọng - để được trở lại với tên Harvey ngốc nghếch đó. Ôi, bất luận hắn cảm thấy thế nào, hắn không thể từ chối cô.

"Được rồi, thế này nhé. Sẽ ra sao nếu chúng ta tẩm mấy đầu mũi tên vào chất gì đó dễ dính, rồi nhúng chúng vào nước bùa sự thật - sau đó tôi sẽ 'bắn lại' những cặp đó? Bằng cách đó, nước bùa sự thật sẽ thấm vào dưới da họ. Nó hoàn toàn không giống như việc nuốt chúng vào bụng, nhưng ..."

Sabrina nhảy tưng lên. "Quentin, thật thông minh! Ngốc nghếch nhưng thông minh. Ý tôi là những mũi tên tình yêu của anh vô hình ... điều này thật tuyệt."

Quentin nhăn nhó. "Có lẽ thế. Nó cũng có thể là cơ hội duy nhất của cô đó, Sabrina."

Ngày hôm sau Sabrina và Quentin cùng đến trường. Cô hết sức bồn chồn lo sợ. Hắn đã được trang bị những mũi tên tình yêu tẩm nước bùa sự thật và thái độ kiêu ngạo.

Khi họ bước vào khuôn viên trường, Sabrina dẫn hắn vào văn phòng hiệu trưởng. Thực tập trên những cặp trưởng thành là khôn ngoan. Nếu nó không hiệu quả, có ai thiệt thòi gì đâu? Sử dụng phép thuật của chính mình, Sabrina và Quentin bước vào phòng một cách êm ái. Không ai nghe thấy họ cả.

Họ đến bên hiệu trưởng Conroy đang ngồi trên góc bàn làm việc của hiệu phó Lautz. Ông ta cầm một bó hoa và mỉm cười âu yếm với bà. Ông ta cúi xuống hôn vội lên má bà. Sabrina lặng lẽ ngân nga, “Những ai không được dành cho nhau, với mũi tên này, chúng ta chia tách họ" Rồi cô vỗ vai Quentin: Giờ thì bắn đi!

Với vẻ thuần thục, hắn chộp lấy một mũi tên vô hình đã tẩm nước bùa sự thật, lẹ làng nhắm vào con mồi của hắn, và buông tay. Sabrina nín thở. Cô chỉ dám thở phào khi bà hiệu phó thình lình giật đầu khỏi hiệu trưởng Conroy, hỏi, "Ông làm cái gì vậy? Tôi bị dị ứng hoa! Bộ ông định tấn công tôi qua chứng dị ứng này hả?"

Ông ta bực tức vặn lại, "Cái gì khiến bà nghĩ những đóa hoa này là dành cho bà vậy? Thậm chí nếu bà là người phụ nữ cuối cùng trên đời này thì tôi cũng không tặng bà mấy đoá hoa này đâu!"

"Đời nào tôi nhận nếu như tôi là ... ông là người quản lý tồi tệ. Những ngày không làm bài tập ở nhà lố bịch đó là gì vậy? Ông nghĩ chúng ta đang điều hành cái gì ở đây vậy? Một bữa tiệc hả? Đây là trường học!"

Cười đắc thắng, Sabrina và Quentin vội rời khỏi văn phòng trước khi có ai phát hiện ra họ - và đi thẳng đến phòng học môn khoa học của họ. Ở đó, họ không ngạc nhiên khi thấy cô Ehrenhart đang viết một công thức làm bánh "khoa học" - loại bánh xốp - trên bảng của thầy Pool.

Khi thầy Pool nhẹ bước vào và ôm lấy cô, Sabrina thì thầm, "Nấu nướng và khoa học cả hai đều tốt cả, nhưng nếu cô không yêu ông ấy, cô sẽ thả thầy Pool ra.” Liền khi đó, Quentin nhắm vào đôi đó. Lập tức cô Ehrenhart gạt phắt cánh tay của thấy Pool khỏi vai cô và nhìn ông với vẻ căm ghét Ông ta nhìn trả lại, cầm giẻ lau bảng lên chùi thật nhanh công thức làm bánh trên bảng. Không nói một lời, cô đùng đùng bỏ ra khỏi phòng. Thầy Pool lắc đầu. Rồi thầy nhún vai và bắt đầu viết bài học ngày hôm nay lên bảng. Bài học về sự quang hợp.

Sabrina không thể giấu được vẻ sung sướng. Cách này đã hiệu quả!

Quentin phổng mũi tự hào - đây là ý tưởng của hắn, và do chính tay hắn làm. Hắn thật thông minh! "Nạn nhân kế tiếp là ai đây?" hắn nhìn Sabrina, người biết chính xác họ sẻ đi đâu: sân thể thao để gặp huấn luyện viên Robbins và cô Hecht.

Chỉ trong vài phút họ đã gặt thêm một thành công nữa!

Sau đó họ nhắm vào học sinh đầu tiên của họ. Họ tìm thấy đội trưởng đội bóng bầu dục Larry Carson đang đếm những nốt tàn nhang của Rebecca. Cô nàng cười rinh rích. Sabrina ngân nga hát, "Một quả banh anh ta đá, một mũi tên cô ta sẽ ném, nếu nó không dành cho nhau, chuông sẽ không còn rung nữa."

Và với ánh chớp của một mũi tên vô hình, họ dừng lại. Rebecca lùi khỏi Larry, khịt mũi. "Anh nên đi chỗ khác đi. Tôi vừa nhận ra chúng ta không phải dành cho nhau. Tôi rất tiếc, nhưng chúng ta không nên gặp nhau nữa."

Larry nhe răng cười. "Chẳng có gì là tiếc cả, cô bé! Tôi sẽ đi khỏi đây ngay!" Sabrina chưa từng thấy Larry chạy nhanh như thế, ngay cả khi chơi bóng.

Sabrina không thể ngăn mình được - cô vòng tay ôm lấy Quentin. "Quá ngon lành!"

Hắn cười tươi. "Tôi là một chàng trai bảnh, Sabrina. Không biết tại sao trước đây cô không nhận ra điều đó nhỉ?"

"Đúng rồi, đúng rồi, ta đi nào - mình còn nhiều việc phải làm."

Và họ đã làm suốt ngày hôm đó. Quentin và Sabrina đã lặng lẽ đến gần những cặp không nghi ngờ, và từng hai người một, tách họ ra. Trong các phòng học của họ, trong phòng tập thể dục, trong phòng ăn trưa. Những từ, "Tôi ... với anh à? Tôi đang nghĩ gì vậy?" liên tiếp vang lên khắp các hành lang và phòng học.

Sabrina hầu như do dự khi đến chỗ Libby và Melvin. Liệu đó sẽ là một sự báo thù ngọt ngào khi để họ yêu nhau như vậy không? Nhưng cô quyết định không để thành công của mình bị xúi quẩy. Tiết thứ tư hai người đang học toán với nhau. Họ đã đổi chỗ để ngồi gần nhau hơn. Bây giờ họ đang ngồi cạnh nhau ở bàn chót. Tuyệt hảo!

Quentin và Sabrina lặng lẽ vào bằng cửa sau, và mọp sát người để không lôi kéo sự chú ý. Nín thở, Sabrina hát, "Sống như Libby sẽ đáng đời bạn, nhưng tôi không thể kéo dài mãi một tai họa như thế."

Cùng lúc đó, Quentin nhắm bắn - đúng ngay lúc đó Libby nhìn Melvin một cái nhìn đầy khinh miệt. "Ai cấp giấy phép cho anh tồn tại vậy? Và bước vào không gian riêng của tôi vậy? Anh là tên đại ngốc!"

Melvin sửa lại cặp kính và phản công lại, "Còn cô là đồ hợm hĩnh nhất trên đời!" rồi cậu ta vung tay giận dữ, gào lên với thầy giáo. "Em xin đổi chỗ ngay!" "Vâng!" Sabrina la to khi cô đứng lên cầm tay Quentin giơ lên. "ổn rồi! Mình đi tìm họ đi!"

Sau này khi Sabrina nghĩ về nó, cô không thể chắc liệu Jenny và Harvey có phải là người cuối cùng trong danh sách một cách ý thức hay không. Vì những lý do riêng, cả cô và Quentin hầu như đều sợ hãi nó.

Nếu nó có tác dụng, có nghĩa là Harvey và Jenny không phải là của nhau - và Sabrina có thể trở lại cuộc sống của cô như trước khi Quentin đến. Mà đó là những gì khiến Quentin kinh sợ.

Nếu nó không có tác dụng, có nghĩa là Harvey và Jenny thực sự thuộc về nhau. Cơn ác mộng của Sabrina.

Tiết thứ năm là tiết tự học đối với Sabrina, Harvey và Jenny. Thường thì họ ở cùng nhau, ở sân trong. Đó là nơi lúc này Harvey và Jenny đang quấn lấy nhau, trao đổi bài làm lịch sử. Sabrina và Quentin nấp vào bụi rậm.

Sabrina nhắm mắt, tập trung thì thầm, "Nếu sự thật là số mệnh và số mệnh là sự thật, mũi tên này sẽ nói; người bạn gái tốt nhất của tôi, và người con trai trong mơ của tôi ... bất cứ chuyện gì xảy ra, tôi đều mong các bạn bình yên." Cô không dám mở mắt, để những giọt nước mắt chảy dài.

Bởi vì Harvey và Jenny ngồi quá gần nhau, việc xuyên qua tim họ sẽ rất dễ, nhưng không thể giải thích được, cú bắn của Quentin hoàn toàn trượt. Thật không thuyết phục chút nào, hắn lầm bầm, "Ooops!"Mắt Sabrina trợn ngược. Cảnh tượng cô thấy khiến cô mất cả nhuệ khí: Harvey đang vòng tay ôm Jenny. Sabrina nhìn Quentin. "Ooops? Anh muốn nói gì đây, oops? Mũi tên của anh có lẽ là vô hình, và mắt tôi thì nhắm, nhưng tôi có thể thấy rõ là anh không cố nhắm trúng."

Quentin bẽn lẽn thừa nhận, "Tôi biết. Nhưng nếu việc nhắm của tôi không đúng chỗ, là bởi tôi không đặt hết lòng mình vào đó. Tôi thật lòng yêu cô, cho dù cô không phải là Psyche đi nữa, cho dù truyền thuyết không nói như thế. Cả khi cô là phù thủy. Thậm chí nếu tôi ra đi, tôi cũng không muốn cô trở lại với anh ta."

Sabrina thở dài và ngã phịch xuống đất. Quentin quỳ cạnh cô. "Quentin, anh nghĩ anh yêu tôi, nhưng anh đâu biết nhiều về tôi."

"Tôi biết cô đẹp. Và quyến rũ. Và tôi cũng biết - thừa nhận nó, Sabrina - cô cũng nghĩ tôi khá đáng yêu. Mình cần gì nữa nào?"

"Cảm xúc. Chúng ta cần cảm xúc. Chúng ta không có nó."

"Cái gì?" Quentin thật sự bối rối.

"Nghe nè, Quentin, anh đúng, anh thật sự ... thật sự bảnh. Nhưng tình yêu hơn cả việc hấp dẫn một ai đó. Yêu là quá nhiều thứ. Nó là tình bạn sâu đậm. Là ta có thể nói với người đó mọi chuyện, và biết anh ấy luôn ở đó vì mình. Và nó là sự xúc động ..."

"Tôi biết bí mật sâu kín nhất của cô," Quentin ngắt lời. "Còn Harvey thì không."

"Anh biết tôi là một phù thủy. Nhưng là một phù thủy không phải là cái định hình nên tôi. Đó chỉ là một phần của tôi. Anh không ở đây đủ lâu để trở thành bạn tôi. Và tình yêu mà không có tình bạn thì không thể tồn tại. Trong vai trò Cupid, tôi nghĩ anh biết rõ điều đó."

Quentin đưa ra lời yêu cầu khẩn thiết cuối cùng. "Vậy tôi sẽ ở lại đây. Tôi sẽ biết nhiều hơn nữa về cô. Chúng ta sẽ là bạn - và sau đó chúng ta có thể yêu nhau."

Sabrina chồm tới bên hắn. Đôi mắt xanh to tướng của hắn đầy vẻ ngây thơ. Cô tự cho phép mình luồn những ngón tay vào mớ tóc xoăn lù xù của hắn.

"Anh không thể ở lại đây được, Cupid. Cho dù anh có muốn đi nữa. Bộ anh không biết anh may mắn thế nào sao? Hầu hết con người đầu phải mất nhiều năm để cố nghĩ ra nhiệm vụ họ phải làm trong cuộc đời họ. Riêng anh đã biết. Và đó là một công việc vĩ đại! Tôi đã nghe niềm vui trong giọng nói của anh khi anh kể những câu chuyện tình mà anh đã ủng hộ. Và hãy nghĩ đến những bổng lộc! Anh có thể cư trú bất cứ hành tinh nào. Anh không già. Anh có nhiệm vụ đi khắp nơi, mang quà tình yêu phân phát cho những người yêu nhau."

Đôi mắt Quentin buồn bã, "Nhưng điều đó có nghĩa lý gì nếu như tôi không thể mang cô ..."

"Tôi thuộc về nơi này, trái đất này. Với các cô tôi, với Salem, với bạn bè tôi ..."

Quentin tiu nghỉu, nhưng hắn biết câu còn lại. "Và với Harvey nữa, đúng không?"

"Tôi không chắc chúng tôi có còn là của nhau nữa không. Chúng tôi là bạn bè, và từng xúc động khi bên nhau. Nhưng giờ đây tôi đã thực sự mất anh ấy. Vậy anh có thể thử mũi tên của anh lần nữa không? Làm ơn đi."

Quentin biết hắn đã bại trận, nhưng hắn không thể ra đi mà không đòi hỏi một cái gì đáp lại. "Được rồi. Tôi sẽ làm, nhưng đổi lại cô phải làm một việc cho tôi, Sabrina."

"Không được hối lộ, Quentin. Lần này không được. Hãy bắn một cách đàng hoàng và công bằng. Và chính xác!"

"Được rồi. Chỉ cần cô hứa với tôi là cô sẽ e-mail cho tôi. Địa chỉ của tôi là Cupid@greekgod.myth. Và trong một trăm năm hay hơn, nếu bạn bỏ Harvey, và việc Psyche không tiến triển ... ơ, đừng quên tôi, Sabrina. Bởi vì dù cô nghĩ gì đi nữa thì cô vẫn là một người bạn của tôi."

Nghe vậy Sabrina bốc đồng lên và chồm qua hôn vội lên má hắn. Lần này cô hy vọng kế hoạch của mình thành công.

"Làm vậy để chi đây?" Quentin ngạc nhiên hỏi.

"Này, anh là một huyền thoại. Tôi muốn kể lại với con cháu là mình đã hôn Cupid. Không, anh là một người bạn thực sự. Những người bạn cùng chung sửa những điều sai - giống như anh và tôi dang làm đây. Và còn một chuyện nữa, Quentin. Nếu như anh và gia đình anh tìm được Psyche - hãy nhẹ nhàng với cô gái ấy!"

"Chúng tôi đã hứa rồi mà, Sabrina." Nói xong hắn thốt ra một tiếng thở dài nặng nề và buông mũi tên. Một mũi tên cuối cùng. Trúng ngay hồng tâm!

Lập tức Jenny và Harvey buông nhau. Bàng hoàng và bối rối, họ lúng túng nhìn quanh, không biết nói gì. Jenny lên tiếng trước. Cô gom sách của cô lại. "Tôi ... tôi không biết chuyện gì đang xảy ra ở đây nữa, Harvey. Nhưng tôi cảm thấy hết sức khó chịu. Sabrina đâu rồi?"

"Ơ, tôi cũng không biết nữa. Sabrina đâu rồi?"

"Đây nè, các bạn. Nãy giờ tôi ở ngay đây nè," Sabrina rời khỏi bụi cây và bước tới chỗ họ.

Jenny và Harvey rạng rỡ và nhảy khỏi băng đá. Cả hai chạy đến ôm chặt lấy cô như thể họ không gặp cô hàng thế kỷ rồi. Jenny đầy kích động. "Sabrina! Tớ ... tớ không biết chuyện gì đã xảy ra, tới chỉ biết là tớ nhớ cậu! Chúng ta có nhiều thứ để bù ..." Jenny lúng túng, trong khi đó Sabrina tươi cười. "Từ lúc chúng ta cùng đến câu lạc bộ Slicery đến nay có vẻ như đã lâu lắm rồi vậy, tớ không thể đợi thêm!"

Ngay khi đó chuông reo. "Tờ phải đi," Jenny nói, chạy về trường. "Tớ không thể trễ giờ Anh văn được. Gặp lại các cậu sau."

Harvey vẫn đứng yên. Cậu gãi đầu: những khuyên tai của cậu lấp lánh.

"Cậu hông có giờ học hả, Harvey. Ý mình là cả hai đứa đều không có giờ hả?"

"Ơ, phải, nhưng khoan đã. Dù sao thì cậu cũng được phép trễ hai lần mới gặp rắc rối. Nghe nè, Sabrina. Mình không biết chuyện gì đã xảy ra với mình trong mấy tuần qua nữa

"Mình cũng vậy."

"Cậu cũng vậy à?"

"Thôi, quên nó đi, đồng ý không?"

Lúng túng, Harvey xoay qua lục ba lô. Cậu lôi ra một đống thiệp chúc mừng ... và một bó thư nhắn trên điện thoại và cậu in ra từ máy nhắn. Sabrina nhận ra chúng ngay.

"Mình đã giữ mấy thứ này," cậu lắp bắp. "Mình để dành chúng."

Sabrina mỉm cười. "Mình rất, rất vui khi cậu làm vậy, Harvey."

Sabrina nắm lấy bàn tay chìa ra của Harvey và đi đến lớp. Nhưng bất chợt có điều gì đó khiến cô quay lại. Quentin vẫn ở trong bụi câỵ.

Sabrina buông tay Harvey. "Ở đây nghen, mình sẽ quay lại liền."

Cô chạy vội đến chỗ Quentin. "Mình phải biết một điều nữa trước khi cậu ra đi, Quentin. Bộ cậu vừa bắn một mũi tên nữa - à, vào mình và Harvey hả?"

Quentin nhìn cô tha thiết. "Tôi không cần làm chuyện đó, Sabrina. Cô và tay Harvey đó ... ơ, tôi không thể dự đoán tương lai, nhưng cô không cần bất cứ sự giúp đỡ nào của tôi cả. Tôi sẽ đến chỗ tôi có thể làm điều gì đó tốt đẹp."

"Anh đã làm, Quentin. Nhiều hơn anh nghĩ."

Hắn cởi áo khoác da và áo sơ mi ra. "Giữ chúng cho tôi, Sabrina, được không? Nếu như tôi trở lại sớm hơn dự đoán." Nói xong hắn phóng lên, và bay cao. Vật cuối cùng Sabrina thấy về hắn là đôi cánh vàng, hướng thẳng lên mây. Cô vẫy tay. Trong chớp mắt Harvey đã đứng cạnh cô. "Cậu đang vẫy ai vậy, Sabrina? Một con chim, một chiếc máy bay ...?"

Sabrina nhìn vào đôi mắt nâu dịu dàng của Harvey và mỉm cười. “Cupid. Mình đang vẫy Cupid.” Rồi cô hôn cậu - và nóng bừng mặt.

Harvey cười. "Cậu thật lạ lùng Sabrina Spellman. Có ai nói với cậu điều đó chưa?"

"Nhiều người ... Nhưng mình thích nghe cậu nói nhất!"

Cậu ho, rồi hắng giọng. "Tối mai có buổi khiêu vũ hả? Mình vẫn đi chứ? Đi chung, hén?"

Tim Sabrina rộn ràng. "Cậu muốn mình đến buổi khiêu vũ ngày lễ Tình yêu à?"

Rồi cậu thốt ra những lời mà cô chờ nghe lâu nay. "Chứ mình còn đi với ai khác nữa, hả Sabrina?"

Image

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.