Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 671 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1

❊ ❊ ❊

Image

“Bẩy giờ mười ba phút! Sáng rồi hả?” Giật bắn người, Sabrina ngồi bật dậy trên chiếc ghế bành êm ái.

Nằm trên giường, Salem hờ hững mở một mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ. “Mặt trời lên rồi. Ờ. Sáng bét rồi.”

“Sao mi không kêu ta dậy, Salem?” Sabrina bật dậy. Cuốn sách cô đang học trước khi ngủ gục hồi nửa đêm rớt xuống sàn cái phịch. Lập tức cô tỉnh ra và hoảng hốt.

“Bộ tôi giống cái đồng hồ báo thức lắm hả?” Tên phù thủy bị kết tội mưu đồ thống trị thế giới và bị phạt làm kiếp mèo một trăm năm - Salem ngáp, vươn vai, rồi cuộn mình lại và ngủ tiếp.

“Không, nhưng vụ này thu xếp được.” Nhặt cuốn lịch sử và ném lên giường, Sabrina cho con mèo một cái nhìn lạnh tanh khi nó bất ngờ tỉnh ngủ.

“Mới mở mắt là đã quạu rồi sao?” Salem vươn vai tiếp, rồi ngồi xổm dậy, nó bắt đầu dùng lưỡi chải lại bộ lông rối nùi sau giấc ngủ.

“Sáng nay chẳng có cái gì đáng để vui lên hết!” Vội vã và bực bội, Sabrina gom tập, sách bút bừa bộn trên sàn, chất chúng lên giường cạnh cuốn lịch sử.

“Cô nghĩ là chỉ mình cô là bực thôi à? Tôi đang thử xem xét coi hộp trứng cá hồi nào có thể dùng làm hàngmẫu được thì cô lôi tôi dậy!” Salem thở dài. “Giấc mơ đã qua, nhưng cơn thèm vẫn còn ở lại.”

“Dẹp nó đi, đồ mèo!” quay sang gương Sabrina nhăn nhó trước vẻ phờ phạc của mình và trỏ. Nửa giây sau cô đã tắm rửa sạch sẽ và mặc đồ xong. Cô tự cho mình thêm một giây nữa để ngắm nghía trong gương với chiếc quần jean, áo trắng cổ nhọn, bên ngoài là chiếc áo khoác màu xanh lá cây và đôi bốt cao cổ. Hài lòng, cô ào qua phòng và bắt đầu lục tung mấy ngăn kéo.

“Ha. Vụ gì nữa đây?” Salem lùi lại khi quần áo bay tứ tung và các ngăn kéo mở đóng ầm ầm.

Lục tung mớ đồ đạc trên bàn và và vứt bừa xuống sàn, Sabrina la um, “Tôi chỉ mới đọc được có ba trong số ba mươi trang về trận Gettysburg, và tôi còn có một bài kiểm tra tiết hai nữa! Bài luận tiếng Anh về cuốn The Yearling (“Jody và con hươu nhỏ”- bản dịch tiếng Việt của Vũ Hùng) chiều nay phải nộp rồi, vậy mà tôi còn chưa đọc xong nó nữa!”

“Xin lỗi, tôi chỉ nhắc lại một chuyện hiển nhiên, lỗi của ai vậy ta?” Salem cúi để né một cái chai đóng nút bấc mà Sabrina ném qua vai.

Quay ngoắt lại, Sabrina nheo mắt và ngoáy ngón tay vào khuôn mặt sợ hãi của con mèo. “Có những số phận còn tồi tê hơn việc bị biến thành một cái đồng hồ báo thức nữa đó, Salem.”

“Đúng vậy,” ria mép giật giật đầy lo lắng, Salem thận trọng hỏi thêm một câu. “Nhưng cô có định giải thích tại sao cô nổi khùng với tôi, trước khi niệm một câu thần chú mà cả hai chúng ta đều sẽ ân hận không?”

Chớp mắt, Sabrina hạ cái thứ vũ khí chết người trông hệt như một ngón tay bình thường xuống, và thở dài. “Xin lỗi, Salem, ta đâu có nổi khùng với mi. Ta chỉ nổi khùng với mình thôi. Và với cảp thế giới này!”

“Được, tôi rất vui khi biết rõ chuyện đó,” Salem nằm xuống, thở dài nhẹ nhõm. “Tôi có thể giúp gì cho cô không?”

“Chắc là không,” ngã phịch xuống ghế, Sabrina . nhìn một đống các thứ đồ đạc, cả đồ thật, cá đồ ma thuật, bừa bộn vương vãi khắp phòng. “Mi không thể thay ta đi bán hàng chiều nay, để ta có thể ghé lại The Slicery.”

“Tôi giúp thì được đó, nhưng liệu nhà trường và các khách hàng của cô có chấp nhận một con mèo biết nói cùng câu chào hàng khéo léo không đây. Làm sao mà cô bị dụ vào vụ buôn bán đồ đồng nát cho bọn đi săn đồ cũ vậy?”

Sabrina giơ hai tay lên trời. “Ta đâu có ngờ mình được vào chung kết cuộc thi bóng tay của The Slicery khi xung phong ghi tên đứng bán hàng! Ta cũng chưa từng tính tới chuyện tìm một bùa đoán trước để coi xem ngày hôm nay có rảnh hay không.”

“Cũng chẳng ích lợi gì đâu,” Salem nói với giọng cha chú. “Cái vân đề luôn tồn tại với mấy chuyện bói toán đó là tương lai sẽ thay đổi, một khi nó bị đoán trước.”

Cáu kỉnh, Sabrina chỉ ngón tay lên giường. “Người thắng giải bóng tay sẽ nhận được mười hai cái bánh pizza miễn phí và hai vé xem buổi hoà nhạc của Leopard Spots.”

“Leopard Spots hả?” Đôi mắt của Salem đầy cảnh giác dõi theo ngón tay của cô gái. “Nghe cũng xôm đó chớ.”

“Mà cũng là ban nhạc alternative yêu thích của Harvey. Harvey đã không lọt qua vòng thi đấu đầu tiên bởi một tên ngốc nào đó đụng vào và làm hư cú chắn của cậu ấy. Cậu ta thấy nản quá.”

“Một thiên tai mang tầm cỡ một cơn động đất như thế sẽ phá hỏng tuần lễ của bất cứ ai,” con mèo giễu cợt. Nó rúm lại khi Sabrina nhắm mắt và bắt đầu nhẩm đọc một câu thần chú.

“Quần áo và các thứ lộn xộn kia, tự dọn dẹp mau lên!”

Sabrina chăm chú nhìn khi các thứ vương vãi trong phòng bắt đầu tự phân loại, gấp lại và trở về chỗ cũ của chúng. Cô cau mày khi chiếc áo sơ mi cuối cùng tự treo lên móc và cánh cửa tủ đóng lại. “Khỉ thật! Mình bỏ cái đó ở đâu nhỉ?”

“Bỏ cái gì?” Nhổm lên, Salem hé mắt nhìn qua thành giường khi Sabrina cúi xuống nhìn vào gầm giường.

“Cái chày yêu quý cùa cô Hilda.”

Salem ngồi dậy, trợn mắt. “Ý cô là cái chày bằng gỗ sồi có khắc dây thường xuân trên cán đó hả?”

“Đúng cái đó. Tôi mượn tạm để tập nghiền mấy thứ dược liệu, vì tôi tìm không ra cái chày của mình.” Bước tới cửa sổ, Sabrina kiếm đàng sau mấy tấm màn. Cái chày của cô nằm ngay trên bậu cửa.

“Cô Hilda rất bực tức khi cô. ào về nhà sau buổi hẹn với ông Kraft hồi chủ nhật rồi, nên tôi không dám đi lục tìm nó! Cô ấy dám giết tôi chết tươi!”

“Tôi đói rồi. Phải đi thôi!”

Nhảy phóc xuống sàn, Salem bước ra cửa và bỏ đi trước khi Sabrina nhìn lại. Nếu may mắn thì cái chày bằng gỗ sồi tuyệt đẹp đó sẽ xuất hiện trước khi cô Hilda muốn dùng tới nó.

Mà này, Sabrina nghĩ khi cô đi đến đầu giường kia và mở ngăn kéo trên cùng, nếu như mình thật sự gặp may, thì tất cả những câu hỏi về bài kiểm tra môn lịch sử Mỹ sẽ chỉ dính tới ba trang mình đã đọc hồi tối, hay những điều mình đã nghe trong lớp. Nếu may dữ nữa, thì cô cũng có thể đọc lướt qua phần còn lại của The Yearling và thảo nhanh một bài luận tàm tạm trong tiết học thứ tư và giờ ăn trưa. Bảnh hơn nữa là ai đó sẽ đồng ý lãnh vụ bán đồ cũ cho cô, để cô không bị lỡ cuộc thi đấu bóng tay ở hội quán Slicery như một “người bỏ cuộc.” Vé hòa nhạc Leopard Spots đã được bán hết từ mấy tuần rồi, mà Harvey lại rất muốn đi coi. Cậu có được đi coi hay không là tuỳ thuộc hoàn toàn vào chuyện cô có thắng giải đâu hay không.

Lại thở dài, Sabrina lục lọi chiếc hộp đựng đồ trang sức rẻ tiền để kiếm coi có thứ gì tô điểm cho bộ áo xống hay không. Mắt cô chợt dừng lại trên một cái móc khóa hình chân thỏ màu hồng mà cô đã đoạt giải trong một ngày hội khi lên sáu. Cảm hứng chợt ập đến với một sức mạnh chóng mặt.

Chính vận may là chìa khoá để giải quyết tất cả những rắc rối hôm nay, mà cô lại là một phù thuỷ! Ai có thể tạo ra vận may nào? Lôi cuốn sách ma thuật bìa da to đùng ra khỏi gầm giường, Sabrina xem bảng tra cuối sách và cười hớn hở.

“Bùa may mắn. Nó sẽ hữu dụng đây!”

Dù cô là một tay chơi bóng tay có nghề, thì một liều kha khá vận may cũng sẽ chẳng hại gì trong mấy trận đâu loại trực tiếp sắp tới. Và cô nhất thiết phải có một lợi khí nào đó nếu còn mong qua được bài kiểm tra lịch sử và hoàn tất bài luận tiếng Anh.

Lật nhanh đến đúng trang cô cần, Sabrina nhìn vào danh sách những thành phần: Vật chứa vận may.

“Quá dễ.” Chộp lấy cái chân thỏ màu hồng trong ngăn kéo, Sabrina ngồi trên mép giường đọc những chỉ dẫn. Tay trái cầm cái chân đầy lông, cô nhắm mắt và đọc to câu thần chú, điền vào những chỗ trống bằng những từ thích hợp.

“Cái chân lông màu hồng với móc khóa vàng, mi là vận may cho người cầm giữ. Khi mọi chuyện hư đường hư bột, nhớ xua tan vận rủi bằng vận may.”

Sabrina giật mình khi một hơi ấm nhột nhạt phát ra từ cái chân lông lá thâm vào bàn tay. Tuy nhiên cô vẫn nắm chặt tay cho đến khi hơi nóng bị hút hết qua da cô và tấm bùa đang sùng sục đó nguội hẳn đi.

Liền đó cô bé nhận ra mấy dòng chú thích in chữ li ti chỗ cuối trang, mà nó - như thông lệ - không thể đọc nổi mà không dùng kính lúp. Bởi mấy chú thích thường khi - nhưng không phải luôn luôn - chứa đựng thông tin rất quan trọng với một phù thuỷ, Sabrina giơ ngón tay trỏ ra một chiếc kính lúp để cô có thể đọc được nguyên bản. Cô ngừng lại khi cái giọng khuếch đại bằng ma thuật của Hilda Ồm Ồm vang khắp phòng.

“Sabrina! Cháu có thấy cái chày bằng gỗ sồi chạm trổ của ta đâu không?”

Oops!

Nhăn nhó, Sabrina nhìn cái chân thỏ màu hồng. Nếu câu thần chú của cô có tác dụng, và cái món đồ chơi này thực sự chứa đựng vận may, thì cái chày của cô Hilda sẽ tự động xuất hiện, trước khi cô phải thừa nhận rằng mình đã mượn và quên không trả nó về chỗ cũ.

Nếu lá bùa không có tác dụng, thì cô cũng nên biết, càng sớm càng hay.

“Lẹ lên, Sabrina!” cô Zelda la to ngoài hành lang . “Nếu không cháu sẽ trễ học đó.”

“Cháu xong rồi đây!” Nhét cái chân thỏ vào ba lô, Sabrina ngó lại dòng chú thích.

“Sabrina!” Lần này cái giọng khuếch đại của Hilda đã có nét bực bội. “Salem vừa nói với ta là cháu mượn cái chày đó! Làm ơn mang trả đây ngay!”

Sabrina nhăn nhó gâp cuốn sách ma thuật lại. Xé khỏi cuốn tập mấy ghi chú mà cô đã ghi được về ba trang đầu của chương sách lịch sử, cô gấp chúng lại và nhét vào ba lô để có thể xem lại giữa giờ. Sau khi nhặt mấy cuôn sách lên, cô ào ra cửa. Nhưng trước khi đi, cô dừng lại để rà soát căn phòng. Cái chày bằng gỗ sồi của cô Hilda vẫn chưa bất ngờ xuất hiện khỏi chỗ nó đang ẩn náu.

lẽ câu thần chú may mắn của mình chẳng có tác dụng gì, Sabrina rầu rĩ nghĩ khi cô phóng qua các bậc thang. Trong trường hợp đó. việc đọc phần chú thích nhỏ xíu là không cần thiết...

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.