Một khoảnh khắc sau Sabrina đã thấy Harvard Kinklin cúi xuống trước mặt mình, xát lên tay cô bé.
“Tôi ổn mà,” cô nói, gượng đứng dậy. “Thật đó. Tôi chỉ hơi choáng váng khi trông thấy cái cây này”.
“Cơn khát đã buộc tôi dừng lại trên đường về nhà”, Harvard nói, chỉ xuống dòng suối chảy gần bên. “Cô không thấy tôi, nhưng tôi thấy cô ngã và vội chạy lại đỡ cô”.
Sabrina nhận ra con bò kéo và cỗ xe đứng bên cạnh lối mòn, ngay chỗ ghé vào trảng trống. Sàn xe rộng chất gần đầy những bao than củi xám xì. “Tôi ghé lại để chuyển mấy thứ giấy của Cô Kelleigh - và cả bữa trưa, à, bữa sáng của anh nữa”.
Harvard hài lòng nhận cả hai chiếc túi. “Đi nào, đi chung xe với tôi và chúng ta có thể cùng thưởng thức món này”.
Harvard đỡ Sabrina lên xe rồi tự trèo lên, nắm dây cương và thúc con bò lên đường. Salem nhẩy ngay lên ghế trên xe, ngồi xen vào giữa cậu trai và cô bé, rồi thản nhiên lăn ra ngủ. Một thoáng sau bãi đất trống đã ở lại phía sau. Sabrina và Harvard đi xe xuyên qua rừng cây, nhấm nháp bữa trưa của Harvard.
Họ cùng cười và trò chuyên một hồi lâu, cho tới khi Harvard nói với Sabrina. “Cô không suy nghĩ hay nói chuyện như một cô hầu gái”
“À, vâng, Cô Chestler của anh cứ đâm bổ vào giả thuyết đó và nhất quyết không chịu nghĩ khác đi”, Sabrina nhận xét.
“Aye, cô ấy vẫn vậy đó” Harvard đồng ý, “Cô ta chỉ nhìn thấy bề nổi - mấy thứ trông đẹp đẽ và lấp lánh bên ngoài.” Cậu ta cau mày suy nghĩ. “Tôi không biết cô, Cô Spellman, nhưng sao đó mà tôi vẫn thấy cần thổ lộ những suy nghĩ của mình với cô. Thật lạ lùng”.
Sabrina cười với câu ta. “Cứ kể đi. Ở nhà tôi cũng quen với một người giống như anh, và tôi hiểu có một người để cậu ta trò chuyện đáng giá chừng nào.”
Harvard gật đầu khi nghe, nhưng không nói thêm gì trong một lát. Rồi cậu ta thở sâu và những lời nói tuôn chảy từ miệng cậu, như thể câu chưa từng được chia sẻ suy nghĩ của mình với bất kỳ ai. “Tôi làm việc cả ngày với các thứ vật liệu - gỗ và kim loại - và tôi thấy những thứ đó trước khi chúng biến hình dưới bàn tay quai búa hay chiếc đục của chúng tôi. Tôi ngó chiếc ghế và nhận ra cái cây sồi trước hồi tôi xẻ chúng ra, bào nhẵn và cuối cùng đóng đinh thành một thứ cho mấy người khác ngồi lên. Ngay cả một chiếc đinh thôi, đối với tôi, nó là báu vật của lò rèn và quai búa, của việc luyện kim. Chúng tôi, theo cách nào đó, là ông chủ của những đồ vật của mình - những đồ vật chúng tôi đưa ra là minh chứng cho tay nghề tinh xảo của mình”. Cậu lại im lặng tiếp trong vài bộ.
“Cũng có những người trong thị trấn ngó tôi như thể một đồ vật sắp hoàn thành. Họ muốn tôi cưới vợ và lập gia đình cho đủ bộ, nhưng tôi vẫn sẽ là người họ đang thấy đây cho tới tận cuối đời”. Cậu tránh mắt ra xa Sabrina, như thể chờ cô xác nhận điều này.
“Đó là cách mà tôi vẫn nghe người ta sống hồi xưa - ý tôi là hồi nay ,” Sabrina nói , không rõ chuyện gì thực sự khiến Harvard thấy buồn phiền.
Cảm xúc lắng đọng trong giọng nói của cậu. “Tôi ước được ngao du, nhưng người ta lại chờ tôi xẻ gỗ. Tôi sợ là khi tỉnh giấc vào một ngày kia, tôi sẽ đánh mất khả năng mơ ước của mình”. Một nét buồn bã kỳ lạ xuất hiện trên khuôn mặt cậu, và khi Harvard nói tiếp, giọng của cậu thật khó nghe, “Mà tệ nhất là tôi sẽ không khi nào nhận ra mình đã đánh mất nó rồi”.
Sabrina thấy mừng bởi khoảng lặng sau lời thổ lộ của Harvard. Con đường chạy quanh hàng liễu chỗ con sông đang từ tốn chảy vào thị trấn. Với Sabrina, West Bridge trông như thể nơi biên trấn xa xôi nhất của nhân loại. Nhưng trong mắt Harvard, nó là cỗ máy ép thịnh vượng mà cậu sợ là một ngày kia sẽ rút hết toàn bộ những ước mơ sáng tạo khỏi mình. Cũng như cái trường trung học, Sabrina ghê tởm, dù ở đâu hay vào lúc nào, mi vẫn muốn có mặt tại một chốn khác hơn. Câu khẩu hiệu của hãng Mobius Trip lại quay về trong óc. Cũng chẳng có gì ngạc nhiên là họ cho mi du hành ngược thời gian. Đó là cách hay nhất để nhận ra rằng bất kỳ ai ở bất kỳ thời đại nào cũng có chung một vấn đề. Lịch sử không phải là một quá khứ đã chết; nó chính là ngay hôm nay, sau khi mi đã sống sót qua nó và bước tiếp.
Cô nghĩ về cố gắng của cô Hecht muốn các học trò mình nhìn lịch sử khác hơn là những ngàỵ tháng và sự kiện cần ghi nhớ. Đó chỉ là những thứ phẩm của biết bao cuộc sống con người. Chắc rồi, vài người muốn làm những điều vĩ đại, nhỉ kiểu ông chủ Chestler muốn giầu có, còn Lỉbbeth Chestler muốn được danh giá. Nhưng phần lớn dân trong thị trấn chỉ muốn ráp hai sợi chỉ rối vào nhau và sống qua ngày. Mà này, ngay cái thị trấn này được dựng lên cũng là sai lầm, nếu mi nhìn theo cách đó. Nhưng ngay cả khi điều đó là sự thực, những thành tựu của dân ở đây mới thật đáng giá, và nó sẽ còn đáng giá trong hàng thế kỷ tiếp sau.
Sabrina dựa vào sau thành xe và nhìn một lần nữa về cái thị trấn trước mặt. Mình đã sãn sàng để viết bài luận cho cô Hecht. Và tức cười nhất là mình sẽ khó khăn lắm mới giữ được cho bài luận chỉ dài có mười trang. Kết luận này khiến cô thấy hài lòng và cô bé mỉm cười.
Nhưng nhận ra Harvard vẫn đang mệt mỏi với tương lai ảm đạm của mình đã làm niềm vui của cô lụi tắt. Cô muốn làm một điều gì đó để khiến cậu rời xa những thứ này.
“Này, muốn nghe chuyên giỡn không?” cô hỏi.
Câu hỏi làm Harvard ngạc nhiên, nhưng cũng giống như cậu Harvey của Sabrina, cậu thanh niên này rất dễ đổi thái độ, xếp sang bên những suy nghĩ của mình và tập trung vào câu chuyện mới. “Cô muốn nói chuyện châm biếm hả? Như thế nào?”
“Cốc -cốc”
Harvard chỉ ngó nhìn cô.
“Anh phải hỏi là 'Ai đó' chứ?” Sabrina chỉ dẫn cho cậu ta.
“Ồ. Ai đó?”
“Tôi là bò”
Harvard cười. “Nghe kỳ cục thật”.
“Không. Đó vẫn chưa phải là chuyện tức cười! Tôi nói 'Tôi là bò' còn anh thì phải hỏi, 'Nhưng bò là ai?”
Thấy hoang mang nhưng cũng đã tò mò, Harvard vâng lời. “Nhưng bò là ai..?”
“Ủm bò!” Sabrina cười, “hiểu chưa?”
Sự hoang mang của Harvard vượt xa mọi tính tò mò. “Không hiểu”.
“Được rồi, được rồi, chúng ta lại làm thêm lần nữa”, Sabrina nói. “Cốc -cốc”.
“Ừm, ai ngoài đó thế?”
“Tôi là bò?”
“Bò là ai?”
“Ùm bò!”
Miệng Harvard cong lên khi cậu ngẫm nghĩ cái dạng hài hước mới mẻ này. Rồi cậu bùng ra cười thoải mái. “Tôi tóm được rồi. Chuyện này vui ghê đó”.
Sabrina vỗ tay thắng lợi. Không chỉ là vì cô đã kéo Harvard khỏi tâm trạng rầu rĩ, mà còn vì cuối cùng cô cũng đã kiếm được một người thích nghe những chuyện cười ngớ ngẩn như trò 'Cốc cốc' vừa rồi. “Tôi còn có cả kho nữa nghe. Được rồi, cốc cốc!”.
“Ai gọi đó?”
Trong lúc chiếc xe chậm rãi tiến về West Bridge, tiếng cười nghe ngày càng lớn tiếng hơn. Khi chiếc xe vào đến quán trọ Woodcutter trong thị trấn, hai hành khách của nó cười ngả nghiêng tới mức họ chẳng hề nhận ra một đám đông đang túm tụm cạnh cửa quán trọ.
Trông chẳng đáng yêu chút nào, Thẩm phán Blackpole và Libbeth Chestler bước ra đường chắn ngang cỗ xe. Gã người hầu của Libbeth bước ra khỏi đám đông, và, không nói một lời, hắn túm cổ Salem từ bậu ghế sau, tống thẳng con mèo đang ngái ngủ vào một chiếc lồng sắt to tướng. “Này...” Sabrina giận dữ nói, nhưng Harvard đã ngắt ngang lời cô bằng một cú huých tay mau mắn. Tất cả sự vui vẻ đã biến mất khỏi khuôn mặt anh ta. Có chuyện gì đó đang khơi mào ở đây, nhưng Sabrina không hiểu chuyện gì.
Hắng giọng, Blackpole lớn tiếng gọi Libbeth, “Cô Libbeth Chestler, công dân danh giá của thị trấn West Bridge, cô có nhận ra cô gái này không?”
“Thưa có, thẩm phán Blackpole.” Libbeth đáp trịnh trọng. “Và tôi yêu cầu ông bắt giữ và tống giam cô ta vì tội làm phù thuỷ.”