Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 456 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2

❊ ❊ ❊

Hội quán Slicery hỗn loạn như thường lệ vào chiều thứ sáu với bọn thanh thiếu niên hăm hở xả hơi sau một tuần học tập và lao xao bàn kế hoạch chơi cuối tuần. Tức là, sự hỗn loạn vui vẻ bao trùm mọi nơi trừ bàn số 13, nơi một đám mây sợ hãi lo lắng vô hình đang lởn vởn bên trên. Tại bàn số 13, Sabrina đang nói dông dài về sự trái tính trái nết của vũ trụ - hay ít nhất là về phần tố chất này hiện đang trú ngụ trong người Libby Chessler.

“Nó cứ nghĩ nó có thể thoát nạn an toàn sau khi đổ lỗi cho tớ về vụ mẩu thư đó chắc,” cô tức tối nói với Harvey và Jenny bên món pizza và bình cola.

“Mình không hiểu,” Harvey nói, nhướng mày. “Cậu không muốn mình tới giúp cậu học sao?”

Sabrina cứng họng. Jenny phá vỡ sự im lặng. “Cậu chẳng biết gì cả, Harvey. Chính Libby viết mẩu giấy đó.”

Miếng pizza đứng sựng lại giữa chiếc đĩa và miệng của Harvey. “Libby muốn tôi giúp Sabrina học hả?”, cậu bối rối hỏi. Cậu cắn một miếng và nuốt trôi cả mẩu pizza lẫn ý nghĩ đó. “Nghe chẳng giống cô ấy mọi bữa chút nào,” cậu nói với cái miệng còn đầy nhóc.

Luôn sẵn sàng theo đuổi các mục tiêu của mình dù biết nó có thể thất bại, Jenny cố làm cho Harvey hiểu ra những khía cạnh tế nhị trong cuộc chiến của bọn con gái với nhau, “Harvey này, Libby muốn cậu đến học với cô ta.”

Harvey nuốt miếng pizza cuối cùng rồi đáp. “Vậy sao cô ấy nói rằng Sabrina viết mẩu giấy đó? Bộ điều đó không làm mình hiểu lầm sao? Nếu vậy thì chắc mình sẽ đến lộn nhà đó.” Sự hoang mang của cậu hầu như đòi hỏi một ly soda đầy để bôi trơn đầu óc đang bốc khói của cậu trai. “Thấy rối tinh beng hết cả. Mình phải làm thêm một miếng pizza.” Cậu rời khỏi ghế và thong thả đi về phía quầy ăn.

Sabrina nhìn khi cậu bước đi với vẻ duyên dáng tự nhiên và sự giản dị đàn ông. “Tại sao ngay lúc này tớ lại vừa muốn ôm vừa muốn bóp cổ cậu ấy vậy ta?”

“Harvey là thế đây,” Jenny nói dịu dàng, “và bởi vì cậu thích cậu ấy, nên Libby muốn đoạt cậu ấy khỏi tay cậu, hay ít nhất phá hôi mọi chuyện.” Jenny nghiên cứu thế giới tương tác trong giao tế theo cách mà các nhà vật lý nghiên cứu cấu trúc nguyên tử, hoặc các nhà thiên văn nghiên cứu sự va chạm của các đại hành tinh. “Nghe này, những đứa như Libby trên thế giới này hoảng sợ mỗi khi họ thấy ai khác hạnh phúc. Nó làm họ ghen tỵ, và họ cảm thấy rằng mình đang bỏ lỡ một điều gì đó. Họ không thể chịu đựng ý nghĩ rằng ai khác đang có những gì mà họ không có. Riêng tớ, tớ lại thích thấy người khác hạnh phúc, bởi vì tớ cảm thấy sung sướng hơn khi biết rằng thậm chí nếu tớ khốn khổ, thì thế giới này vẫn có người hạnh phúc.”

Sabrina nhìn sang cô bạn của mình. “Tớ muốn nhờ cậu giải thích tất cả thêm lần nữa, nhưng chắc có nói lại tớ cũng không hiểu.” Đầu cô cúi xuống bàn, mái tóc vàng của cô suýt quệt vũng nước sốt cà chua. “Dù sao tớ cũng phải nghĩ ra cách để viết một bài luận mười trang mà không cần tài liệu tham khảo.”

“Sao vậy? Tớ nghĩ là thư viện trường có tất cả những sách cậu cần.”

“Cô Hecht đã đúng về việc người ta không biết nhiều về Westbridge thời thuộc địa. Những từ điển bách khoa thậm chí cũng không đề cập đến nó, và cuốn sách duy nhất về nó đã bị thanh lý.”

“Vậy còn thư viện thành phố?”

“Tớ đã nhờ bà Nordling kiểm tra, nhưng những bản sách tham khảo này đã bị thất lạc. Cô ấy nói có lẽ là lộn đâu đó rồi.”

Jenny đã chẳng là gì nếu như cô không cực kỳ hiểu biết. “Bộ chồng bà ấy chẳng phải là một nhà văn biết và rất nhiều về chuyện đó hay sao?”

“Ông ấy biết tất, trừ Westbridge,” Sabrina nói với vẻ mặt thất vọng. “Ông Nordling đã ở đó trong khi bà vợ đang tìm mấy cuốn sách. Ông ấy đã nói đầy tai tớ suốt nửa giờ với một bài diễn thuyết tỉ mỉ về cách thức viết văn.”

Sabrina cáu kỉnh đặt hai chiếc khăn ăn lên bàn để giữ cho khuỷu tay sạch trong khi chống cằm lên hai bàn tay. “Tớ tự hỏi không biết cô Hecht có chấp nhận một bài viết một trăm trang về ảnh hưởng của phim hoạt hình thay cho lịch sử của Westbridge không nhỉ?”

Cái nhìn của Jenny tập trung vào cái gì đó đàng sau Sabrina. “Đừng ngoái lại, nhưng tớ nghĩ tớ đã tìm ra những cuốn sách bị thất lạc rồi.”

Sabrina quay sang bên. Một cô tóc nâu trong trang phục xanh trắng của trưởng nhóm hoạt náo đột ngột bước qua cánh cửa đôi của The Slicery, trên tay ôm hai cuốn sách của thư viện.

“Libby!” Sabrina kêu lên. “Đồ bẩn thỉu ...”

Bực tức, cô chỉ vào một cái cốc trên bàn ngay bên trái Libby. Cái ly lật ngang, tạo một dòng nước nhỏ và những mẩu nước đá vụn bắn tung tóe xuống sàn và lướt bên dưới bàn chân đang bước tới của Libby. Cô nàng trưởng nhóm hoạt náo bất ngờ nhận ra mình đang biểu diễn một màn xoạc chân bất ngờ và không tập luyện trước.

Những quyển sách rơi xuống khi Libby té nhào, nhưng trước khi Sabrina có thể dùng ma thuật kéo chúng đến gần hơn, thì một bàn tay đàn ông đã chụp lấy chúng. Chủ nhân của bàn tay dài lêu đêu đó vòng cánh tay kia đỡ lấy Libby.

“Whoa!” Jenny kêu lên trước màn kịch nhỏ này. “Tai hoạ được ngăn chặn nhờ Senior Savei Phim chiếu lúc mười một giờ.”

Sabrina nhìn người cứu kẻ thù của mình. “Ai là 911 của Libby vậy?”

“Tên hắn ta là Henry Jones. Thứ Ba, không lớn hơn.”

Bụng Sabrina quặn lại. “Không phải Jones Bách khoa toàn thư, thiên tài của Westbrige chứ? Người đã được nhận vào đại học Yale đó hả?”

“Chính xác.”

Nỗ lực của Sabrina nhằm ngăn chặn Libby và giành lấy những cuốn sách mượn của thư viện đã không diễn ra như mong đợi. Cái anh chàng cao kia đã chú ý đến tựa của những cuốn sách đó và lật ra với vẻ thích thú. Anh ta lật từng trang một, đưa ra những bình luận liên hồi về nội dung sách. Libby đã nhận ra một tài sản tiềm năng và chuyên sang hình thức làm duyên.

Cô nàng trưởng nhóm hoạt náo này không có nhừng quyền lực phù thủy, nhưng Sabrina không biết cách nào để có thể bỏ bùa anh chàng này một cách gọn lẹ hơn. “Làm sao cô ta có thể cười rộng cỡ đó mà mặt cô ta không nứt ra nhỉ?” cô hỏi Jenny với vẻ khiếp sợ giễu cợt.

Jenny lại quan tâm đến con cá tội nghiệp đang dính chặt vào lưỡi câu của Libby. “Anh chàng đang nhận thêm chút bọt rãi trên chiếc áo ố vì nước sốt cà chua.”

“Tớ bó tay rồi. Libby không chỉ cắt đi những sách tham khảo trong thành phố này, mà cô nàng còn sắp sửa có được anh chàng thông minh nhất trường viết bài luận cho cô ta!”

Jones lấy những cuốn sách từ tay Libby với một nụ cười có thể gây ấn tượng sai lầm về sự thông minh được đồn thổi của anh ta. Cuộn chúng bên dưới cánh tay xương xẩu, anh ta chạy vòng qua bàn để hộ tống Libby đến cửa.

Sabrina hằm hằm nhìn đôi đang đi đó. “Cô ta đã rời đi với anh chàng đó và mấy cuốn sách,” cô phàn nàn, giọng đầy tuyệt vọng. “Sao không có cảnh sát thư viện để mình gọi trong những trường hợp như thế này nhỉ?”

Harvey ung dung quay lại bàn với bốn miếng pizza chất đầy trên chiếc đĩa giấy. “Các chiến hữu có vẻ không vui. Bánh pizza của mấy cậu nguội hết rồi ?” Cậu chìa đĩa của mình ra. “Ăn chung với mình đi.”

“Khỏi, cám ơn. Mình sẽ nghỉ học giờ cô Hecht vì ai đó đã ăn cắp tất cả tài liệu về lịch sử Westbridge rồi,” Sabrina rên rỉ.

Harvey giật mình. “Sai rồi. Tất cả lịch sử đang ở quanh bạn đây. Thí dụ như chỗ này nè.” Cậu quơ tay về phía những bức tường gạch cứng của câu lạc bộ Slicery và những xà ngang bằng gỗ sồi to đùng của nó. “Khởi đầu nó là quán rượu và phòng họp của thành phố. Phòng chiếu video từng là một phòng giam. Và có những hầm chứa củ quả , những đường hầm nhà kho dưới đây mà sau đó được dùng để đưa lén những nô lệ đào thoát đến Canada trong thời Nội chiến. Nghĩ về chuyện này đi - một quầy bán pizza có thể sẽ là một trạm dừng trên tuyến Tầu Điện Ngầm”.

Jenny bị ấn tượng bởi màn trình diễn kiến thức bất ngờ này. “Bộ cậu ngủ trên sách sử thay vì trên gối hả?'

“Năm ngoái cha mình có hợp đồng diệt trùng chỗ này. Ông và mình đã bò khắp nơi bên dưới câu lạc bộ Slicery này để đặt bẫy và phun thuốc.” Harvey lắc đầu khi cậu cắn một miếng lớn bánh pizza và phô mai. “Các bạn sẽ không tin là bên dưới nhà bếp này có bao nhiêu chuột bọ đâu,” cậu nói nhồm nhoàm.

Sabrina lo lắng nhìn Slicery, chốn vui chơi thường nhật đột nhiên biến thành một sào huyệt của tù ngục, bội phản xa xưa, và của những con vật chạy lon ton bên dưới ván sàn. Cô tuột khỏi ghế. “Tớ phải đi,” cô nói, đi ra cửa. “Dù sao thì tớ cũng chẳng thấy ngon miệng nữa.”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.