_003.jpg)
Thật thú vị!" Sabrina kêu lên khi cô xoay tít lên cao trên những đường phố Westbridge, điều khiển máy hút bụi của cô.
"Tuyệt vời!" Quentin hưởng ứng, cười tươi. Hắn dang hết cỡ đôi cánh vàng rực đến hơn ba thước. "Trước đây tôi chưa từng bay với ai cả, Sabrina. Quá đã." Tuốt trên bầu trời đầy ánh trăng, hắn thò tay qua nắm lấy bàn tay cô. Sabrina buông một tay khỏi cần máy hút bụi để nắm lấy tay hắn. Cô phấn chấn trước niềm vui tràn đầy được chia sẻ cuộc sống này với một ai đó.
"Mình bay lên trên mây đám mây đi, trên đó mình sẽ tránh khỏi những con mắt tò mò của người đi đường," Quentin đề nghị. "Cô làm chuyện đó được không?"
Thực tình thì Sabrina chưa từng bay cao như vậy. Thật ra cô vẫn là một phi công non nớt. Lần đầu tiên đứng đàng sau một cây gậy, cô đã vượt quá giới hạn tốc độ và lãnh một vé phạt của cảnh sát phù thủy. Rõ ràng là có những luật lệ về tốc độ, nhưng cô không chắc có giới hạn về cao độ hay không. Cô nhìn qua Quentin, trong mắt hắn lấp lánh một tia tinh nghịch. Cậu trai này đầy vẻ thuyết phục.
"Ô, tại sao không?" cô hỏi. "Tiến lên nào." Sabrina theo sau Quentin bay thẳng lên xuyên qua đám mây phồng lên như bông vải. Leo lên đám mây này thật là tuyệt. Cô và Quentin dường như quá gần đến độ có thể chạm được các vì sao, bầu trời thật trong trẻo tinh khiết. Chẳng thấy bóng dáng cánh sát phù thủy đâu cả. Và, như Quentin hình dung, một Cupid có cánh và một phù thủy nhỏ bay trên-máy hút bụi thì ít có khả năng bị phát hiện bởi những người tình cờ nhìn lên bầu trời đêm. Sabrina cảm thấy tự do và vô cùng thoải mái với Quentin.
Như thể hắn đọc được ý nghĩ cúa cô, Quentin đánh bạo đề nghị, "Hẳn là một điều khó chịu, khi phải giấu không cho tất cả bạn bè của cô biết sự thực, và không bao giờ được biểu diễn."
"Điều đó có thể gây bực mình," Sabrina đồng ý, "nhưng những gì tôi có thể chia sẻ với họ bù đắp nhiều hơn cho những gì họ không biết. Với lại tôi còn có hai bà cô và Salem để tâm sự - cũng như bố mẹ tôi, theo một kiểu cũng hơi kỳ cục."
"Nơi tôi sống, mọi người đều biết mọi thứ về tôi. Tôi có nhiều bạn bè, dù tôi luôn bay đi đâu đó, giúp đỡ những cặp cần giúp."
"Hẳn anh có nhiều câu chuyện thú vị để kể về những chuyện tình mà anh đã... bắn tên vào," Sabrina nói.
Quentin phổng mũi đầy tự hào. "Tất cả những mối tình vĩ đại. Bogie và Bacall, John và Yoko, Tom và Nicole, Demi và Bruce, Dennis Rodman và chính anh ta. Đó là một lỗi lầm - mũi tên bị bật ngược lại, trúng anh ta hai lần."
Nhắc lại những kinh nghiệm đã qua của mình cho Sabrina nghe, Quentin buộc phải thừa nhận rằng hắn thực sự rất vui sướng trong việc giúp người ta yêu nhau. Ở lại trái đất, luôn phải giữ bí mật, tức là phải từ bỏ nhiều thứ. Trừ khi, hắn nghĩ, mình có nhân dạng kép, kiểu như Clark Kent và Superman: học sinh nổi tiếng vào ban ngày, Cupid vào ban đêm. Khái niệm này cần công sức, nhưng nó có thể xảy ra...
"Quentin - nhìn kìa!"
"Cái gì?" hắn dang theo đuổi những giác mơ ban ngày nên không nhân ra Sabrina đang cố chỉ cho hắn cái gì đó. Hắn nhìn theo tay cô. Qua đám mây hắn có thể thấy họ đang bay lượn ngay trên ... nhà hắn!
Và thật xui xẻo là bố mẹ hắn đang ở bên ngoài. Mẹ hắn nằm trên võng ở sân sau, nhai kẹo, đọc tiểu thuyết lãng mạn dưới ánh đèn. Bố hắn đang xén hàng rào bằng kéo.
"Hưm," Sabrina trầm ngâm. "Tôi không biết chúng ta có một con đường mang tên Mount Olympus Lane gần nhà. Theo tôi thì trước khi gia đình anh đến đây, con đường đó không có. Và tôi đoán tiếp nữa là sau khi cả nhà anh đi, nó sẽ biến mất luôn."
Đó là những tiên đoán cường điệu. Nhưng chừng nào họ còn vô tình lang thang trên "lâu đài" Pid, thì Sabrina biết họ phải làm gì. Cô nhắm cho máy hút bụi hướng xuống.
Không hề run sợ, Quentin vội chúc xuống theo sau cô. Với một tiếng thùm, họ đáp lên một chiếc xe đạp trong sân sau, ngay giữa bố mẹ Quentin.
Bố hắn phản ứng trước. Có điều ông ta dường như không cho rằng Sabrina tự nguyện bay đến. "Nào, nào, chúng ta có được cái gì đây nào?" ông ta cười. "Bố thấy rằng con đã để lộ bí mật nho nhỏ của con rồi đấy, Cupid. Và hơn thế nữa, con đã tìm cách đưa cô ta đến đây trên một kiểu rất đúng lúc. Nhìn kìa! Cô ta đã mang đến một dụng cụ đầy quyền lực của thế kỷ này ..." Ông ta chú mục vàa Sabrina, với vẻ thiếu thân thiện. "Cô bé thân mến, cô sẽ không cần nó đâu. Không phải vì cô không phải lau cọ sàn nhà. Mà bởi vì cô sẽ phải bò toài ra để làm chuyện đó, hê, hê, hê."
"Martin! Đủ rồi đây!" Mẹ Quentin nhảy khỏi võng. Veronica làm ra vẻ thân thiện bằng cách bước lại phía Sabrina và vòng tay ôm vai cô phù thủy nhỏ này. "Đừng quan tâm đến ông ấy, Sabrina yêu quý. Thật là vui khi gặp lại cháu. Cháu hết sức chu đáo khi mang theo một món quà thiết thực như thế. Cháu sẽ ở lại dùng cơm tối chứ? Trong vài thế kỷ tới?"
Quentin giơ tay lên. "Đừng giả bộ nữa. Con biết hết những kế hoạch nhằm biến cô ấy thành một nô lệ của bố mẹ rồi. Cả hai đứa con đều biết. Vậy mẹ hãy dẹp trò ngọt ngào dối trá kia đi. Tụi con đến để nói với ba mẹ rằng tụi con sẽ không đi. Cả hai đứa con. Phải không, Sabrina?"
Nhưng trước khi Sabrina có thể trả lời, thì Martin, đôi mắt ánh lên vẻ giận dữ, gầm gừ đe dọa. "Vụ cứng đầu này là sao đây? Con nghĩ con đang nói chuyện với ai vậy?" Ông ta bước về phía Quentin với vẻ đe dọa, nhưng Veronica đã đứng chặn giữa hai người.
Veronica nói khẽ. "Quentin yêu quý, con đang nói gì vậy? Rõ ràng là con đã nói với Sabrina con thực sự là ai rồi. Và rõ ràng cô ấy cũng thừa nhận mình thực sự là ai rồi. Nếu không cả hai đứa sẽ không bay đến đây bằng đôi cánh vàng của tình yêu. Vậy chuyện tụi con không chịu đi là sao?" Veronica nháy mắt với Sabrina. "Dĩ nhiên là cháu đã đến với chúng ta. Cuộc sống của hai đứa với nhau sẽ..."
"Không tồn tại!" Sabrina lấy hết can đảm xen vào câu chuyện. Trước vẻ hoảng hốt của Veronica và Martin, cô vội nói thêm, "Cháu không có ý xúc phạm, nhưng ngoài những kế hoạch bà đã dự trù sẵn cho Psyche tội nghiệp, cháu không phải là cô ấy. Tất cả là do sự giống hệt nhau tạo hiểu lầm." Cô nhìn Quentin. "Nói cho họ biết đi - nếu không tôi sẽ phải chứng tỏ cho họ thấy."
Veronica vặn lại cô. "Cháu có thể chứng tỏ cho chúng ta thấy cái gì? Chúng ta đã xác minh cháu là Psyche. Dù ... không hẳn như, đừng hiểu lầm điều này, nhưng ... không hoàn toàn có vẻ đẹp siêu thoát như tin đồn về cháu."
Sabrina không lý đến lời lăng mạ này. Cô nhìn thẳng vào mặt Veronica với cái nhìn cương quyết. "Bà cần chứng cứ rằng cháu không phải là Psyche không? Chúng ta hãy thử cái này xem có vừa không." Một cách thận trọng, cô đặt hai bàn chân lên đế máy hút bụi, nắm chặt cán, và thực hiện một vòng xoáy bên trên sân sau nhà Pid. Để đùa vui, Sabrina bật nút điện cho tuộc bin quay và bay là là trên các hàng rào.
Martin há hốc mồm - kéo xén hàng rào ông ta đang xách rớt xuống đất.
"Chứng cứ vậy đủ chưa?" Sabrina hỏi khi cô đáp nhẹ nhàng xuống.
Veronica khịt mũi. "Tất cả những gì cháu đã chứng minh là dụng cụ bằng điện của thế kỷ hai mươi này tiến bộ hơn chúng ta nghĩ, giống như những kỹ thuật nấu nướng vậy."
Sabrina nhún vai và rời khỏi vật bay đó. Cô chỉ vào mình và bay lơ lửng cách mặt đất cả mét. Rồi cô bay qua chiếc võng nơi Veronica nằm lúc nãy. Cô nhặt lên chiếc hộp sô cô la và nói rõ từng thứ bên trong: "Kẹo này, sô cô la cứng này, và chất nhờn màu hồng trông như nước chống axit trong đây."
Nghi ngờ, Veronica cắn mỗi thứ một miếng. Dĩ nhiên là Sabrina đúng. Sau đó cô phù thủy nhỏ này chỉ thêm vài cái nữa, nếu như nhà Pid không chấp nhận nó. Cô biến cái võng thành con vịt. Cô biến chiếc kéo xén hàng rào thành một con ngỗng. Chúng kêu quàng quạc ầm ĩ và đuổi nhau lòng vòng. Sabrina đang tìm xem có gì khác nữa để biến thì Quentin siết nhẹ tay cô. "Tôi nghĩ họ đã hiểu ra rồi, Sabrina ạ."
Veronica và Martin - Venus và Mars - há hốc nhìn cô, không nói nên lời. Cuối cùng Veronica ráng lắp bắp. "Cô ... cô ta ... là gì vậy?"
"Tôi là một phù thủy," Sabrina nói một cách đắc thắng.
"Một phù thủy? Nhưng cái chổi... ?" Đột nhiên Veronica từ từ hiểu ra rằng máy hút bụi là vật hiện đại hoá mà các phù thủy dùng để bay. Đôi mắt rực sáng của bà long lên. "Và tôi cho rằng việc chỉ vào bữa ăn tối đêm đó ... không phải là kỹ thuật nấu ăn mới. Mấy cô của cô hẳn cũng là những phù thủy."
Sabrina gật đầu. Cô kể cho họ nghe việc Hilda khám phá ra cuốn niên giám lớp hai của họ. "Nhờ đó mà chúng tôi biết quý vị không phải là người thường. Chúng tôi chỉ không biết quý vị là cái, gì - chúng tôi nghĩ có lẽ quý vị là những phù thủy giấu mặt. Hay đại loại như thế."
Veronica giận dữ. "Điều đó thật thái quá! Tôi là một người đẹp thần thoại. Các phù thủy thì xá..." Bà tự dừng lại đúng lúc.
Sabrina đủ lịch sự để không phản ứng lại thái độ thiếu tôn trọng đầy thiên vị này. Cô biết nhiều người vẫn tin vào những bức tranh biếm họa trong cuốn Phù thúy xứ Oz. Với thời gian và nền giáo dục, cô chắc chắn rằng những nhận thức này sẽ thay đổi. Quay sang Quentin, cô nhắc, "Nhưng việc chứng minh rằng tôi không phải là Psyche hoàn toàn không phải lý do khiến chúng ta có mặt ở đây, phải không? Bộ anh không có gì để nói với bố mẹ anh sao?"
Quentin run giọng. "Không có gì. Chẳng quan trọng."
Sabrina nhẹ nhàng thuyết phục. "Nó quan trọng đấy. Thông tin đó là tối quan trọng. Đối với mọi gia đình, trong mọi cảnh giới hay chiều kích. Cho họ biết là anh cảm thấy như thế nào đi. Điều đó có sức thuyết phục hơn cả ma thuật của tôi nữa, và anh biết điều đó mà."
Tình mẫu tử trong Veronica trỗi dậy. "Cô ấy đúng đấy, con yêu, những cảm xúc của con rất quan trọng đối với chúng ta."
Martin giận dữ. "Đủ rồi! Nếu con có phàn nàn điều gì - thì hãy hành động như một người đàn ông, cứ vung nắm đấm lên!"
Quentin rúm người lại rúc đầu vào đôi cánh.
Sabrina nhẹ nhàng nhưng cương quyết kéo đôi cánh ra và nhìn Quentin đầy ý nghĩa.
Có Sabrina bên cạnh, Quentin tập trung can đảm nhìn vào mắt bố mẹ mình. Bằng giọng run rẩy cuối cùng hắn nói cho họ biết cảm giác của hắn. "Con bị thương tổn. Ba mẹ phản bội con. Cả hai nói dối con. Khi ba mẹ kể cho con nghe truyền thuyết về Cupid và Psyche, ba mẹ tạo cho nó có vẻ như câu chuyện lãng mạn không thực - tưởng như con có thể làm cho chính mình những gì con đã làm cho bao cặp khác hàng bao thế kỷ. Mẹ, mẹ không hề nói với con là mẹ ghen tỵ với Psyche! Và rằng sau khi con có được Psyche, ý mẹ muốn biến cô ấy thành một nô lệ khốn khổ, xấu xí! Mẹ và bố đã sử dụng con." Đã tự tin hơn, Quentin hất cằm, tuyên bố. "Và con không để cho chuyện đó xảy ra đâu. Với Sabrina và với con nữa."
Bố hắn gầm lên. "Sao con dám thách thức quyền lực? Ta là bố con - con không được cãi lời ta! Ta là Thần chiến tranh!"
Veronica lại can thiệp lần nữa. Đôi mắt bà ánh lên vẻ hiểu biết. Giọng bà đầy ân hận, nhưng ẩn chứa sức mạnh. Bà chạm nhẹ cánh tay ông chồng và lắc đầu. "Đừng, Martin. Con nó đúng. Chúng ta đã sử dụng nó. Em ... em cảm thấy mình sai. Chúng ta nợ nó một lời xin lỗi."
Quentin nhìn từ mẹ sang bố. Như một ngoại lệ, bố hắn nguôi cơn thịnh nộ. Thay vào đó, trước cái vuốt nhẹ của vợ, Martin bất ngờ dịu lại. Ông ta nhìn Veronica với đôi mắt đầy yêu thương.
Sabrina lên tiếng. Cô nói với Veronica, "Tôi không hiểu. Sao bà lại ghen tỵ với người khác? Ỷ tôi là, hãy nhìn lại bà xem! Bà có vẻ đẹp vượt thời gian, vượt tuổi tác hoàn hảo." Quay sang Martin và Quentin, cô nói, "Đúng không, quý vị?"
Quentin và bố hắn không nói lời nào. Ánh mắt họ đã nói lên tất cả.
Sabrina tiếp tục, "Nghe nè, tôi không cần phải nói với quý vị rằng tình yêu là thứ làm cho mọi người trở nên đẹp. Bà thực sự có một cậu con trai vĩ đại ... và à ... một ông chồng quan trọng. Cả hai đều yêu bà một cách vô điều kiện. Và nếu điều đó chưa đủ, thì bà là Venus, Nữ thần tình yêu. Còn Psyche, dù là ai và ở đâu đi nữa, cũng không thể sánh được với bà. Không ai có thể. Huyền thoại này ở về phía bà!"
Martin xích lại gần vợ và vòng tay ôm lấy bà. Đôi mắt bà rầu rĩ, nhưng giờ bà nở nụ cười nồng hậu với Sabrina. "Theo cách ngĩ nông cạn, tôi lấy làm tiếc vì rốt cuộc cô hóa ra không phải là Psyche, Sabrina ạ. Bất kỳ ai cũng thấy tự hào nếu có cô là con dâu - cả khi nếu cô không nấu ăn và cọ sàn nhà."
Sabrina cười hinh hích. "Này, tôi chỉ mới mười sáu. Vẫn còn lâu lắm tôi mới trở thành dâu của ai đó. Nhưng tôi biết điều này. Dù cho ai cưới Cupid đi nữa thì cũng không lấy trộm được bất cứ thứ gì của bà - cả sắc đẹp lẫn con trai bà."
Nghe vậy, Veronica kéo Quentin đến gần bà hơn. Với con mắt người bình thường, ít nhất là trong phút giây này, gia đình Pid gần giống như một gia đình tràn đầy tình yêu thực sự - thậm chí con vịt và con ngỗng mà Sabrina phù phép ra cũng nằm bình yên dưới chân Veronica.
Bất ngờ Sabrina cảm thấy một cơn thôi thúc mạnh mẽ phải trở về nhà. Cô leo lên máy hút bụi và sẵn sàng chỉ về hướng nhà mình. "Giờ tôi phải đi. Hẹn gặp anh ở trường vào ngày mai, Quentin."
Đứng giữa bố mẹ, mỉm cười đầy hy vọng, hắn vẫy tay chào Sabrina.
Chỉ có Quentin là không đến trường vào ngày hôm sau, và cà ngày kế tiếp nữa. Tuy nhiên tác động của các mũi tên ái tình vô hình của hắn vẫn còn âm ỉ. Giống như một cơn ho phiền nhiễu, như Sabrina buồn rầu ghi nhận. Không kể đến chuyện nó tác động một cách tiêu cực thế nào đến chất lượng giáo dục.
Hiệu trưởng Conroy và hiệu phó Lautz sung sướng phát cuồng, họ thêm "Những ngày thứ Hai, Tư, Năm, Sáu không làm bài tập về nhà" kết hợp với tuyên bố thứ Ba không bài tập vẫn còn hiệu lực. Thầy Pool và cô Ehrenhart cùng chung tổ dạy. Sabrina khám phá ra có quá nhiều cách kết đôi hợp pháp việc nấu ăn và môn sinh vật. Huấn luyện viên Robbins đã thuyết phục được cô Hetch bỏ lịch sử cổ đại và tập trung vào những nhân vật nổi tiếng trong lịch sử thể thao.
Các học sinh, dĩ nhiên là không thể nào phấn chấn hơn. Phòng ăn trưa giống như rạp hát vào những đêm thứ Sáu: chỗ nào cũng có các cặp. Sabrina phải trốn vào sân trong để ăn.
Phòng tập thể dục của trường đã biến thành trung tâm khiêu vũ ngày Lễ tình nhân. Những vật trang trí hình trái tim dược dán tới trần nhà, những ghế ngồi ngoài sân bóng, và các vòng sắt chơi bóng rổ, để chuẩn bị cho cuộc liên hoan ngày thứ bảy. Mọi người đều đến dự. Mọi người trừ Sabrina.
Suốt mấy tuần trước, thậm chí trước khi cô biết về Cupid, Sabrina đã bướng bỉnh không chịu từ bỏ việc quay trở lại cảnh sống của cô. Cứ vài ngày là cô rủ Jenny đi cửa hàng hoặc sang nhà cô chơi - tuy nhiên, có lần Jenny từ chối, lấy lý do là đã có hẹn trước. Tên người đó là Harvey.
Sabrina tiếp tục để lại lời nhắn trên máy trả lời của cậu và nhét những tâ'm thiệp chúc mừng nhỏ dễ thương vào tủ học cụ của cậu bên ngoài phòng học. Dù Harvey không hề thừa nhận mình nhận chúng, nhưng rõ ràng cậu không đề cập chúng với Jenny. Sabrina xem điều đó như một dâu hiệu tiềm tàng tốt đẹp.
Cô vẫn hy vọng, cho đến khi cô nghe lõm kế hoạch của Harvey và Jenny cùng đi chơi với nhau trong kỳ nghỉ xuân. Kỳ nghỉ xuân không còn bao lâu nữa! Lúc này thì cô phù thủy nhỏ bắt dầu thấy tuyệt vọng.
Thì đã sao nếu như bây giờ Sabrina biết tại sao mọi việc xảy ra như vậy? Cô không biết làm cách nào tháo gỡ thiệt hại này. Thậm chí không biết có thể tháo gỡ được không nữa. Cô cần có Quentin để làm chuyện đó.
Nhưng đến thứ năm tuần đó, vẫn không có dấu hiệu gì của hắn, và Sabrina không thể đợi được nữa. Cô phải gặp hắn - hắn còn nợ cô, món nợ rất lớn! Cô đã giúp hắn đương đầu với bố mẹ hắn - bây giờ hắn phải giúp cô lấy lại cuộc sống của cô! Chiều đó, sau khi học xong Sabrina vội vã về nhà, dự định bay đến nhà Quentin. Cô chỉ biết cách tìm nó trên không, nên cô cần máy hút bụi của mình.
Vội đi đến tủ xép ở tiền sảnh, cô vẫy tay chào Hilda và Zelda đang ngồi ở phòng khách gọi cô. "Lúc này không được!" cô la to. "Cháu rất bận - hẹn gặp lại các cô sau."
Nhưng ngay khi cô lôi cán máy hút bụi ra khỏi tủ, thì Salem đã nhảy phóc lên đó và di chuyển về phía phòng khách. "Tôi nghĩ cô sẽ muốn vào đây trước, Sabrina."
Cô quay người qua: Quentin đang ngồi trên trường kỷ, giữa hai bà cô. Hắn ngoái nhìn cô và mỉm cười bẽn lẽn. "Tôi... tôi đến để lấy cái này ..." Hắn giơ lên chiếc áo sơ mi trắng mà hắn bỏ quên lại đây hôm họ bay cùng nhau. "Và để nói ..." Bối rối, Quentin nhìn Hilda và Zelda. Họ hiểu ý, bế Salem đang phản đối lên, và rời khỏi phòng.
Sabrina bước tới bên hắn. "Gặp anh tôi mừng quá, Quentin! Tôi định bay tới nhà anh đây. Anh ở đâu vậy. Tôi cần nói chuyện với anh dữ lắm..."
"Tôi cũng cần nói chuyện với cô nữa," hắn ngắt lời. "Sabrina này, tôi đến để xin lỗi vì đã để cô dính vào cơn khủng hoảng điên khùng của gia đình tôi. Cô không đáng bị như vậy. Nhưng tôi cũng đến để cám ơn. Không có cô, tôi sẽ không bao giờ có can đảm đối mặt với họ. Và đúng như cô nói, họ thực sự lắng nghe tôi - thậm chí cả bố tôi nữa! Ông ấy thực lòng thừa nhận rằng qua việc chống cự lại ông tôi đã chứng minh giá trị của mình. Ít nhất thì họ cũng cố gắng thực hiện chỉ dẫn gia đình khi chúng tôi trở về nhà. Điều đó không hay sao? Chúng tôi đã học được nhiều điều qua chuyến du hành đến đây."
"Điều đó thật tuyệt, Quentin. Nhưng tôi vẫn cần nói chuyện với anh về ..."
"Và cuối cùng," hắn ngắt lời, chồm người tới trước,"tôi đến đây để tạm biệt, Sabrina yêu quý. Mai chúng tôi đi rồi."
Sabrina kinh hoảng. Cô chộp hai vai Quentin. "Khoan - anh không thể đi! Anh phải tháo gỡ thiệt hại này! Anh phải tháo gỡ các cặp ra ..."
Quentin khựng lại, ngạc nhiên. "Thiệt hại gì? Tôi đã khiến mọi người hạnh phúc mà."
"Không phải vậy! Nghe nè, Quentin, có một lý do khiến các phù thủy không niệm thần chú yêu, đặc biệt là lên con người bình thường."
Quentin đứng lên. "Dường như cô ghen tỵ, Sabrina. Khiến cho người ta yêu nhau là điều cô không thể làm được - còn tôi lại có thể."
Sabrina chộp lấy khuỷu tay hắn. "Nhưng chuyện anh có thể làm được điều gì đó không có nghĩa là anh nên làm. Vả lại, đây là Westbridge, nên mục tiêu của anh là không đúng chỗ. Cupid có nhiệm vụ kết các đôi mà họ được dành cho nhau, nhưng họ lại không biết. Anh đã không làm chuyện đó. Anh chỉ bắn mấy mũi tên của anh một cách bừa bãi. Thôi nào, tôi biết anh muốn chia cắt tôi và Harvey. Nhưng ngoài chuyện đó, bất cứ ai khác bị nó bắn trúng đều yêu ngay người bên cạnh mình. Điều đó là không thể được."
Bất ngờ Quentin nhìn Sabrina đầy bẽn lẽn. "Này, còn một chuyện tôi chưa nói với cô, Sabrina. Trong vai trò một cung thủ, tôi vẫn bắn giỏi, nhưng với những mũi tên tình yêu vô hình của tôi thì sao? Sự thật là, gần đây tôi đã lụt nghề. Đặc biệt là khi tôi bắn từ xa. Trong thế kỷ trước mức độ thành công của tôi rất ít. Đó là lý do giải thích tỉ lệ ly dị tăng cao. Vì vậy, trong vòng hai mươi năm, nếu những cặp tôi kết đôi không được dành cho nhau, thì họ sẽ ly dị." . "Hai mươi năm!" giọng Sabrina thảng thốt, "tôi không thể chờ Harvey lâu đến như vậy! Quentin, trước khi đi anh phải làm một cái gì đó mới được. Ngày Lễ tình yêu thứ bảy! Tuần này phải đến trường thêm một ngày nữa - anh phải quay lại đó và tháo gỡ cho các cặp này. Anh phải làm."
"Sabrina, tôi không thể huỷ câu thần chú tình yêu. Không có cách nào hết."