_003.jpg)
Các trại viên và phụ trách trại!” Arthur hét vào loa phóng thanh. “Hoan nghênh các bạn đến dự lễ khai mạc Trò chơi Thử thách của trại Bearclaw!”
Ông ta giơ một cái cúp tuyệt đẹp lên cao và vung vẩy nó tứ phía. “Chiếc cúp này sẽ được tặng cho phòng nào có số điểm cao nhất trong tất cả các cuộc thi của trại chúng ta. Môn đầu tiên của chúng ta là Cuộc đua vượt chướng ngại vật. Chúc tất cả các bạn may mắn!”
Sabrina nhìn các trại viên kỳ quặc của mình và biết cô cần nhiều may mắn mới thành công trong ngày hôm nay và ngày mai. Tối hôm qua cô và Salem đã thử hàng tá câu thần chú và bùa phép khác nhau để đưa chúng trở lại bình thường, nhưng chẳng hiệu quả gì cả.
Họ quá tuyệt vọng đến độ thậm chí họ cố liên lạc với cô Zelda và Hilda. Nhưng hai bà phù thuỷ ham vui này không có ở nhà - hoặc thậm chí không ở Cảnh Giới Trái Đất này. Hẳn họ đã xem việc vắng mặt của Sabrina như một cơ hội tốt để đi nghỉ hè ở Cảnh Giới Khác. Chuột đi vắng thì mèo sẽ chơi.
Cô và lũ trẻ đã tập trung ở sân chơi cùng các trại viên và phụ trách khác, và chẳng có chỗ nào để trốn. Trải dài trước họ là một đường đua chướng ngại trông giống như một cảnh pha trộn giữa một sân chơi và một đường chạy vượt rào. Có những bức tường để leo, hào để nhảy, những vật chướng ngại để bò bên dưới, những vỏ xe để chạy qua, và một sợi dây thừng treo tòn ten.
Sabrina đã nghĩ đến chuyện bảo những đứa trẻ của côgiả bộ bị thương nhưng cô biết chẳng ai tin chuyện đó. Điều đó cũng quá xấu. Nếu các trại viên của cô trở lại thành những đứa năng động bình thường, thì chúng có thể hoàn thành tốt cuộc đua này.
“Phòng 1 sẵn sàng!” Arthur tuyên bố. “Cách chúng ta đánh giá thật đơn giản. Mỗi trại viên của phòng chạy qua đường đua chướng ngại, và chúng ta tính xem người cuối cùng chạy xong trong thời gian bao lâu. Chúng ta cho ba điểm cho phòng nào mà người chạy chậm nhất của nó là người chạy nhanh nhất, hai điểm cho phòng đứng thứ nhì, và một điểm cho phòng đứng thứ ba.”
William, ông già lao công, nhẹ bước đến chỗ Sabrina. “Chúc may mắn,” ông ta nói với cô.
“Chào,” cô nói đầy lo lắng. “Chúng tôi cần thứ đó đây.”
“Tôi đã đặt năm đô vào phòng cô,” ông già mỉm cười nói.
“Tôi hy vọng ông có đủ tiền để chung.”
“Có chứ. Tôi đã thắng được mười đô khi cá phòng cô thắng trong cuộc thi Hội diễn văn nghệ.” Ông ta nháy mắt và bước lẫn vào đám đông.
“Người bấm giờ, vào chỗ,” Arthur nói. Trang bị đồng hồ bấm giờ, Mitch và vài tay phụ trách nữa vào vị trí tại mức đến của đường đua. Mitch nhìn Sabrina và vẫy tay. Có lẽ anh ta là một người nữa mong phòng của Sabrina thắng.
Arthur giơ cây súng xuất phát lên. “Phòng 1, vào điểm xuất phát.”
Chín cậu nhóc hăm hở xếp hàng để chạy. Có nhiều sức ép lên những chú nhóc này, nhưng có vẻ như chúng đang hăm hở để tự khẳng định mình. Các trại viên của cô trông như thể chúng vẫn ở trạng thái đóng vai phông nền.
“Chuẩn bị, sẵn sàng, chạy!” Arthur hô, đồng thời bắn một phát súng.
Những cậu bé Phòng 1 xông tới, và Sabrina mắc cười trước vẻ hăm hở của chúng. Bức tường đầu tiên được làm bằng gỗ và cao khoảng thước rưỡi. Nhiều đứa nhảy qua dễ dàng, nhưng những đứa nhỏ hơn phải bườn như điên để leo qua đó.
Kế tiếp chúng phải nhảy qua những hào nước đầy bùn, và hầu hết đều lập được kỳ công. Một đứa rơi xuống, và một đứa trượt chân ở bờ bên kia. Sau đó chúng gặp phải những bánh xe đặt nằm trên mặt đất để các đấu thủ phải đặt chân lọt vào những bánh xe đó khi chúng chạy qua. Trò chơi này khá khó, và chỉ có một trại viên thuộc phòng l chạy qua các bánh xe đó mà không té.
Sau đó chúng phải trườn dưới một tấm lưới treo trên một khung gỗ cách mặt đất khoảng ba tấc. Trò này diễn ra chậm, dù có một cậu nhóc có sáng kiến là lăn thay vì trườn. Các bạn của nó đều bắt chước theo, và thế là mọi đứa đều lăn.
Sabrina quay sang các trại viên của cô thì thào. “Xem cách tụi nó làm!”
“Vâng, thưa chị,” chúng đồng thanh đáp.
Sabrina lắc đầu tuyệt vọng, rồi cô quay sang theo dõi phần cuối của cuộc đua. Bọn con trai bám chặt dây thừng và đu mình qua cái hào đầy nước, rồi choạng loạng chạy đến đích. Khi đứa cuối cùng sụm xuống, thở hổn hển, các phụ trách bấm đồng hồ tính giờ. Họ so sánh các con số và ghi giờ.
Và cứ tiếp tục như thế, và càng lúc càng gần tới phiên phòng 13. Cô cứ dặn các trại viên ngớ ngẩn của mình phải xem những gì người khác làm - và làm theo - nhưng cô không biết liệu chúng hiểu được bao nhiêu. Cuối cùng, Arthur thông báo những lời định mệnh: “Kế tiếp - Phòng mười ba!”
Đám đông chợt im lặng, sau những hành động giống như bọn thiếu niên phạm pháp, rồi như những người máy, rồi thắng trong cuộc Biểu diễn văn nghệ, bọn con gái của Phòng 13 mang đầy tai tiếng. Mọi người muốn biết chúng sẽ làm như thế nào trong Trò chơi Thử thách. Mọi người trừ Sabrina - cô chỉ muốn chạy trốn.
Khi chúng không nhúc nhích, cô đẩy chúng. “Vào điểm xuất phát đi. Làm theo những gì những đứa trẻ khác đã làm!”
“Một lũ ngốc,” một thằng nhóc nói, và các bạn nó cười hăng hắc.
“Vào điểm xuất phát. Chuẩn bị, sẵn sàng, chạy!”
Súng nổ, và Linda, Rhonda, Patty, Jenny, Jasmine, Alicia, Karen, và Sylvia chạy về phía vật chướng ngại đầu tiên, bức tường. Đó là một khởi đầu đầy hứa hẹn - ít nhất thì chúng không vấp.
Nhưng khi chúng tới chỗ bức tường, không đứa nào chịu nhảy qua như những đứa trẻ khác đã làm. Thay vào đó chúng cứ lóng ngóng và quơ tay như những đứa bé vụng về. Có vẻ như phải mất rất lâu một đứa trong bọn chúng mới vượt qua được, và tất cả chúng đều rớt như cục gạch ở phía bên kia. Vài đứa đứng xem cười ầm lên.
Khi chúng đến bên cái hào đầy nước, những trại viên khốn khổ của cô không quan tâm đến việc nhảy qua. Chúng chỉ lội xuống, té và bị mắc lầy. Lúc này thì những trại viên khác cười rú lên. Sự việc càng tệ hại hơn khi chúng đụng đến những bánh xe trải trên mặt đất. Chúng vấp, loạng choạng và té sắp lớp trên những vật chướng ngại bằng cao su này.
Đến nước này thì những người phụ trách cũng phá ra cười, và Sabrina ôm lấy mặt. Cô nhìn qua kẽ tay, như thể đây là một bộ phim kinh dị ghê rợn vậy. Những đứa trẻ của cô đang làm như những đứa trẻ khác đã làm, nhưng chúng chỉ bắt chước theo những đứa bị trượt và té!
Khi chúng phải trườn dưới lưới thì chúng bò giống như một lũ giun. Chúng tiến quá chậm đến độ các trại viên khác la ó phản đối um sùm. Khi đến phần đu dây, chúng cứ nhảy ùm xuống nước.
“Em hy vọng là đồng hồ bấm giờ của các anh có kim giờ!” một trại viên la to với những người phụ trách bấm giờ.
Arthur, Mitch, Jill, William, Kenny và hàng tá những thành viên trong ban chỉ huy nhìn Sabrina, tự hỏi chuyện gì sẽ xảy ra. Cô nhún vai và mỉm cười tuyệt vọng. Sử dụng ma thuật bây giờ là vô ích. Cuối cùng chúng cũng hoàn tất cuộc thi vượt chướng ngại vật, nhưng Sabrina tin chắc Phòng của cô đứng hạng bét.
Mitch mang kết quả đến cho Arthur, và ông ta thông báo trên loa phóng thanh. “Chúng tôi rất vui khi thông báo rằng Phòng tám về đích đầu tiên cuộc thi vượt chướng ngại vật đầu tiên. Hiện họ dẫn đầu với ba điểm!”
Có nhiều tiếng vỗ tay tán thưởng và các trại viên phòng tám vỗ tay vào nhau. Kenny và Mitch đến chúc mừng người phụ trách đội thắng đang có vẻ tự hào và hạnh phúc.
“Phòng mười chín về đích thứ hai và phòng hai về đích thứ ba.” Arthur nhíu mày và nét mặt ông ta lộ rõ vẻ bối rối khi thông báo kế tiếp. “Lần đầu tiên trong lịch sử trại Bearclaw, tất cả các trại viên của Phòng mười ba đứng sau cùng.”
Tiếng cười rộ lên, nhưng các trại viên của Sabrinađứng trơ mặt, như thường lệ.
“Chúng tôi sẽ làm tốt hơn ở môn kế tiếp,” cô nói với mọi người. Cô ước gì mình thật sự cảm thấy như vậy.
Nửa giờ nữa là đến cuộc thi chèo xuồng, và Sabrina hầu như không thể đứng nhìn. Mỗi phòng có thể đăng ký một xuồng với hai người chèo, một người chèo mũi và một người chèo lái. Cô chọn Rhonda và Linda đại diện cả đội, vì cô nghĩ chúng to và khỏe nhất trong số các trại viên của cô.
“Chèo hết sức mình,” cô nói từ tốn với chúng. “Cố chèo nhanh hơn những đứa kia!”
“Vâng, thưa chị,” Rhonda và Linda đồng thanh đáp.
Cô vội nói thêm, “Nhưng đừng chèo đụng bất cứ thứ gì”
“Vâng, thưa chị.”
Cô phù thuỷ nhỏ chịu thua. Cô chẳng hy vọng gì về đội của mình.
Trước sự ngạc nhiên của cô, Rhonda và Linda không phải hoàn toàn không có khả năng. Việc chèo một chiếc xuồng đâu cần phải thông minh lắm, nhưng chúng không nhận ra tầm quan trọng của việc cầm lái. Chúng chèo vào đám sậy, không lái được đến đích.
Những người chiến thắng là hai đứa bé to con ở phòng của Jill, nên bây giờ chúng ngang điểm với đội dẫn đầu. Những người về đích thứ hai và thứ ba cũng kiếm được một số điểm. Sabrina nghĩ đến việc bỏ trốn, nhưng vẻ nghiêm khắc trên khuôn mặt Arthur cảnh cáo cô rằng đó không phải là một ý tưởng hay.
Khi họ đi bộ về trại, Arthur đến bên Sabrina và hỏi, “Cô đang làm gì vậy?” “Tôi chẳng làm gì cả,” cô đáp. “A, tôi đang nhìn đội của tôi bị đánh bại.”
“Cô cố tình thua!” ông ta lầm bầm giận dữ. “Suốt những năm ở trại Bearclaw này, tôi chưa từng thấy cách cư xử nào đáng trách như vầy cả!”
Sabrina thở dài. “Chúng tôi sẽ cố làm tốt hơn.”
“Cô phải cố lên,” ông ta nói với vẻ đe dọa. “Đây là những Trò chơi thử thách, chứ không phải những Trò chơi ngu ngốc!”
Nhưng cuộc thi kế tiếp là bắn cung, và chúng chẳng làm hơn được gì. Tóm lại, chẳng đứa trại viên nào của cô bắn trúng được tấm bia, nói gì đến thắng môn này. Chúng lại về bét và là một trong vài phòng chẳng có điểm nào.
Tại bữa ăn trưa trong Phòng ăn các trại viên khác cười chế giễu đội quân thảm bại của cô. Họ gọi chúng bằng những cái tên đầy ác ý ngay trước mặt chúng. Dĩ nhiên là những đứa trẻ của cô không hề trả đũa. Bởi vì chúng không hề quan tâm. Sabrina càng lúc càng giận điên lên, nhưng cô phải cắn răng không nói một lời. Cô không muốn lôi kéo sự chú ý hơn nữa vào những kẻ kỳ dị khốn khổ của cô.
Môn thi đầu tiên sau bữa ăn trưa là kéo co, và cô tin chắc rằng những đứa trẻ của cô sẽ thi tốt ở môn này. Chúng sẽ rất khoái kéo lũ nhóc kia xuống bùn! Với Rhonda trân mình ghị lại, chúng có cơ hội thắng ngon lành. Nhưng chúng sẽ không bao giờ thắng bất cứ môn nào chừng nào chúng vẫn còn là những kẻ ngố.
Trong khi những trại viên và phụ trách trại khác đã xong bữa ăn trưa của họ, thì Sabrina lại dẫn nhóm của cô rời khỏi nhà bếp lang thang gần các thùng rác. Chúng đáng bị vất vào đó.
“Chúng ta không thể cứ tiếp tục thế này mãi được,” Sabrina lẩm bẩm. Cô chăm chú nhìn một bụi cỏ có vẻ đáng ngờ và búng ngón tay. “Ha, biết đâu có thể nếu ta cho tụi nó ăn cỏ dã sơn độc!”
“Vâng, Sabrina,” các trại viên của cô đáp bằng một giọng rề rề.
Cô phù thuỷ thở dài. “Không được, đó không phải là giải pháp. Tại sao ta không thể thừa nhận rằng chúng ta đã tuyệt vọng?”
Bất ngờ cô thoáng thấy một bóng có lông, đen và nhỏ nhắn trong rừng. Nó lao đi giữa những hàng cây và dừng lại ở bìa rừng, nấp bên dưới một bụi rậm. Sabrina nhìn quanh và thấy Arthur đang đứng ngay cửa nhà bếp, theo dõi họ. Trước hành động kỳ lạ của nhóm mình thì cô không thể nào trách Arthur được.
Khi Arthur biết mình đã bị Sabrina đã phát hiện, ông ta quay trở vào nhà bếp. Sabrina mừng vì Salem đã có đề phòng. Cô lẻn đến bìa rừng và nấp xuống bên cạnh con mèo đen.
“Có chuyện gì vậy?” cô hỏi. “Ta tưởng bữa nay mi ngủ chứ.”
“Tôi chợt có ý tưởng về cách để đảo ngược câu thần chú,” Salem nói. “Đó là một mẹo cũ rích mà tôi quên mất. Cô biết đấy, từ khi tôi bị tước mất quyền lực một cách bất công, tôi không thể nhớ nhiều về những câu thần chú ma thuật.”
“Nó là cái gì? Hả?” Sabrina đầy hy vọng.
Con mèo gừ lên. “Nếu cô có thể nhớ chính xác những gì cô đã nói vào cái đêm định mệnh đó - và đọc ngược nó lại - thì có thể đảo ngược được câu thần chú.”
Sabrina ngồi bệt xuống cỏ cạnh Salem và nhíu mày ngẫm nghĩ. “Từ đó đến nay, ta đã nghĩ cả trăm lần về những lời ngốc nghếch đó. Chắc ta có thể nhớ được. Để coi, thế này:
“Từ bây giờ trở đi, các em sẽ tuân theo
Mọi lời nhỏ nhặt chị nói.
Không được vặn lại hay phạm tội.
Các em sẽ luôn hoàn hảo.
Tất cả các em sẽ nghĩ như một.
Các em sẽ không có chơi đùa gì nữa!”
“Đó chắc chắn là những gì đã xảy ra,” Salem nhận xét. “Bây giờ nói ngược lại. Và nghĩa của nó cũng ngược lại theo.”
Sabrina gật đầu cương quyết, sử dụng kỹ năng phù thuỷ về từ ngữ, cô đọc:
“Nữa gì đùa chơi có không sẽ em các
Một như nghĩ sẽ em các cả tất.
Hảo hoàn luôn sẽ em các
Tội phạm hay lại vặn được không.
Nói chị nhặt nhỏ lời mọi,
Theo tuân sẽ em các
Trở đi giờ bây từ.”
Lúc nói xong chữ “từ” cô nghe đàng sau mình có tiếng cằn nhằn. “Chuyên gì đang xảy ra vậy?” Rhonda hỏi. “Em đói quá trời!”
“Em cũng vậy!” Patty ca thán.
Alicia nhìn hai bàn tay trống trơn của mình, như thể hỏi, Trò chơi video của em đâu rồi?
Karen vui vẻ kêu lên, “Coi kìa! Một con mèo thiệt dễ thương!” Nó bước đến ôm nựng Salem.
Jenny nhìn mấy thùng rác và hỏi. “Tụi mình làm gì ngoài này vậy? Bữa nay thứ mấy rồi?”
Sabrina vỗ tay sung sướng, rồi cô nghiêm mặt ngay. “Ô, các cô bé, đã xảy ra chuyện hết sức khủng khiếp.”
“Chuyên gì vậy?” Linda hỏi. “Sao chúng ta ở đây? Điều cuối cùng em nhớ là đang ở trong phòng ...”
“Phải, và tất cả các em đã bình tĩnh lại và vui vẻ hưởng tuần lễ này. Hôm nay là thứ sáu, và chúng ta đang tham gia phân nửa những cuộc thi Trò chơi Thử thách.”
“Em thấy chị ở ngoài nắng quá lâu rồi đấy,” Patty đáp.
“Được rồi,” Sabrina nối, “chúng ta sẽ quay vào Phòng ăn và kiếm thêm thứ gì đó để ăn nữa. Nếu các em thích, các em có thể hỏi các trại viên khác xem hôm nay thứ mấy. Đừng ngạc nhiên khi họ nói bữa nay thứ Sáu nghen. Nhưng đó chưa phải điều tồi tệ nhất đâu. Trong những Trò chơi thử thách, các em đứng hạng bét. Mọi người đều qua mặt các em xa lắc.”
“Chuyện đó không thể được,” Patty giễu cợt. “Chúng ta có thể nuốt tụi nó bất cứ ngày nào trong tuần.”
“Phải đó!” những đứa khác đồng ý.
Sabrina chỉ cửa nhà bếp. “Vào trong đó hỏi họ xem.” “Em không tin,” Linda phản đối, dẫn đầu quay vào Phòng ăn.
Sabrina nhìn chúng đi, rồi quay sang gãi đầu Salem. “Con mèo tuyệt vời.”
“Tôi biết,” con mèo nói đầy tự mãn.
Vài phút sau các trại viên Phòng 13 đang ngấu nghiến khẩu phần thứ hai, nhưng chúng ngồi trong sự im lặng sững sờ. Chúng đã hỏi chung quanh và nhận ra hôm nay là thứ Sáu. Không những chúng đã mất mấy ngày trong cuộc sống của chúng, mà chúng còn đứng bét mọi môn trong những Trò chơi thử thách.
“Điều tao không hiểu là” Sylvia bối rối nói, “làm sao tụi mình lại thắng trong buổi Hội diễn văn nghệ?”
“Chuyện đó bây giờ không quan trọng,” Rhonda cau có. “Điều quan trọng là mọi người đều cười vào mặt tụi mình - và họ nghĩ tụi mình là bọn quái đản!”“Cho tới bây giờ, chúng ta chỉ mới thi có vài môn,” Sabrina nói. “Chúng ta còn buổi chiều nay để vớt lại. Chúng ta có thể thắng những trò chơi này, chị biết các em có thể!”
Bọn con gái nhìn quanh những bàn khác, ở đó các trại viên khác vẫn chỉ trỏ và cười nhạo chúng.
“Tụi mình là bia cười của cả trại,” Patty lầm bầm. “Bọn mình giống một trò cười.”
“Kế đến là môn gì vậy?” Linda giận dữ hỏi.
“Kéo co,” Sabrina đáp. “Ăn cho no, vì các em cần có sức.”
Rhonda cầm cái dĩa lên và vét hết đồ thừa trong dĩa vào miệng. “Đừng lo,” nó lúng búng với cái miệng đầy thức ăn, “tụi mình sẽ lôi mông cả trại này sang bên này!”
“Ye!” Karen ốc tiêu đồng ý, vỗ nắm đấm lên bàn. “Hãy chứng tỏ cho cả trại này thấy Phòng 13 đã trở lại!”
Sabrina thở dài. Cô không hề vui khi nghe điều đó.