“ĐÃ BAO NHIÊU LẦN CÔ NÓI VỚI CHÁU LÀ MA THUẬT KHÔNG THỂ...”
Ngưng lại, Zelda hít thật sâu. “Thôi được. Những chuyện cá nhân đó sẽ bàn sau. Giờ cháu cần tìm coi cái bùa đó ở đâu và tiêu huỷ nó. “ Bà nhìn vào đồng hồ. “trong vòng một tiếng và mười phút nữa”.
“Vâng, cháu biết là Jason Richards vừa giữ nó cách đây mười lăm phút”, Sabrina nhẩy đứng lên kinh hãi - “nhưng cậu ấy ra khỏi trường rồi!”.
“Liệu có đoán được là cậu ta có thể đi đâu không?” Hilda hỏi.
Cố giữ cho bình tĩnh, Sabrina gắng sức nhớ lại xem liệu có điều gì Jason đã nói trong ngày có thể mách nước cho cô. Cậu ta không nói. Nhưng cô đã nói. “The Slicery. Cháu nói với cậu ấy là cháu sẽ chơi trong giải....”
Giọng thầy Kraft chợt bùng lên phía ngoài cánh cửa phòng họp. “Em muốn thách thức tất cả lòng kiên nhẫn của tôi, phải vậy không?”
“Phải, nhất định rồi”.
Tim Sabrina thắt lại. “Ôi, không! Thầy Kraft đã tìm ra bản sao cháu dùng để chịu phạt mất rồi!”.