Một buổi sáng tháng Mười đẹp trời, tôi vẫn đang ngủ vùi trong chăn. Chính xác là tôi đang mơ, một giấc mơ đẹp rực rỡ chưa từng có.
Trong mơ, tôi thấy mình đang đứng vắt vẻo trên chiếc xe Lamborghini mui trần sành điệu, tay cầm chiếc micro không dây nạm kim cương sáng loáng, mái tóc xõa tung, toàn thân tôi lắc lư theo điệu nhạc, hát hò cuồng nhiệt y chang một ngôi sao nhạc pop. Khắp mọi phía, các paparazzi thi nhau nháy máy, họ còn thò cả đầu ra khỏi cửa xe chụp liên hồi. Sau lưng, không biết bao nhiêu fan hâm mộ đang chạy theo, giơ cao ảnh và tấm biển đề tên tôi, họ phấn khích gào thét không ngừng: “Kem! Kem! Kem!”. Không chỉ thế đâu, trên bầu trời pháo hoa còn được bắn sáng rực chẳng khác nào đêm giao thừa. Cảm giác này mới tuyệt vời làm sao!
Đang miên man thích thú trong giấc mơ thì từ phía phòng bên, tiếng chị Sam hét to làm tôi giật bắn cả mình. Sam ơi là Sam, chị phá hỏng hết cả giấc mơ đẹp đẽ của em rồi! Tôi lồm cồm chui ra khỏi chăn, dụi mắt và tiến về phía cửa. Đã có ai nói với chị ấy rằng làm phiền người khác vào buổi sáng là điều rất bất lịch sự không nhỉ? Mà thôi, quên chuyện đó đi, hình như trong từ điển của Sam không có từ “lịch sự” thì phải.
“Gì hả chị? Em đang ngủ.” Tôi làu bàu.
“Tao đã bảo mày bao nhiêu lần là không được phép cho con mèo chết tiệt này bước chân vào phòng tao cơ mà? Mày có biết tao ghét nhất chó mèo không?”
“Biến ngay đi!” Chị ấy tiếp.
Lại là Jimmy, không hiểu nó nghĩ gì mà lại sang phòng Sam nằm ngủ trên ghế sofa của chị ấy. Mà mùa này nó còn đang thay lông nữa chứ. Chẳng phải suy nghĩ nhiều, tôi xốc Jimmy lên, bế nó ra khỏi căn phòng sạch sẽ của Sam.
“Chị là đồ quá đáng!” Tôi lè lưỡi.
“Ừ, tao quá đáng, chỉ cần lần sau mày đừng để tao phải trông thấy bộ dạng gớm ghiếc của con quái vật này là được.”
“Chị nói cái gì thế? Jimmy đâu phải là quái vật?”
Sam cười khẩy và nhún vai.
“Tùy mày, tao cũng không có thời gian ngồi đôi co với mày, tao có việc phải đi, à mà mày cẩn thận với con mèo của mày đấy. Coi chừng đó!” Chị ấy trợn mắt lên.
Tôi không nói gì, chuyện này thường xuyên xảy ra giữa hai chúng tôi. Cãi nhau với Sam là việc ngu ngốc nhất mà tôi từng biết, bởi chẳng một ai có thể cãi lại chị ấy, chị ấy luôn cho mình là đúng, tốt hơn hết là để cho Sam muốn nói gì thì nói, tôi không thèm chấp.
Lần sau chắc tôi sẽ không thể để Jimmy lởn vởn quanh phòng chị ấy nữa. Mới hai tháng trước thôi, khi phát hiện ra Jimmy chui vào nằm giữa đống quần áo mới mua của mình, chị ấy đã nổi khùng lên, “dã man” lấy kéo cắt hết ria của Jimmy và đá nó bay xuống dưới cầu thang không chút thương tiếc. Thật không công bằng là mẹ chỉ mắng chị ấy có một tí và rồi lại quay vào tập trung chế biến món mì Spaghetti mà mẹ mới học được từ một tạp chí online.
Thật không chấp nhận được, sớm muộn gì tôi cũng phải mua bảo hiểm nhân thọ cho Jimmy thôi.
“Nói với mẹ là tao ra ngoài một lúc.” Sam vừa nói vừa soi gương vuốt vuốt lại mái tóc xoăn mà chị ấy khoe vừa làm xong hôm qua.
“Vâng.” Tôi ngoan ngoãn trả lời.
Thật ra Sam có đi cả tuần chăng nữa cũng chẳng sao cả. Ở nhà một mình mà không có bà chị xấu tính ấy thì đúng là chẳng có gì tuyệt hơn.
Sam vung vẩy túi xách và lộp cộp đi đôi giày cao gót đen bóng ra khỏi nhà. Sam đi rồi khiến căn nhà yên tĩnh hẳn. Phảng phất đâu đây vẫn còn mùi nước hoa của chị ấy, tôi vội đóng cửa và chui ngay vào phòng, ngửi nhiều mùi đó làm tôi thấy đau đầu kinh khủng.
Tôi 17 tuổi còn Sam 20. Sam đang học đại học khoa thiết kế thời trang. Tôi nghĩ ngành đó khá hợp với người như chị ấy - một tín đồ điên cuồng của quần áo và mỹ phẩm. Mẹ tôi đã không ít lần phàn nàn về việc mua sắm vô tổ chức của Sam, nhưng Sam chỉ gật gù rồi đâu vẫn vào đấy. Chị ấy có một công việc part-time ở tiệm cafe Romance, tiền lương cũng khá cao nhưng tôi cá là chị ấy đã rót hết vào việc mua sắm.
Sam thích hàng hiệu, những thứ đồ lấp lánh và đắt tiền làm cho Sam thích đến mê mẩn. Nếu Sam không mua được món đồ mà mình thích thì cả tuần đó chị ấy sẽ không thể ăn ngon ngủ yên được mất.
À, tôi đang băn khoăn không biết có nên mách mẹ về việc Sam đã mua một cái quần jean rách túa lua hư hỏng hay không. Sam nói đó là mốt của mùa thu năm nay và nếu không mua được nó chị ấy sẽ tiếc điên lên mất. Tất nhiên là mẹ cấm hoàn toàn mấy thứ đồ phản cảm. Nhưng bằng cách nào đó, tôi đã thấy chị ấy diện nó tung tăng đi chơi cùng anh bạn trai ở trung tâm thương mại.
Tôi và Sam là hai chị em ruột, nhưng chúng tôi không hề ưa nhau, chính xác hơn là tôi không hề ưa chị ấy - một con người xấu tính và khó chiều. Thử tưởng tượng xem, nếu tôi là bạn trai của Sam, chắc tôi sẽ phát điên lên vì tính tiểu thư của chị ấy mất!
Tôi và Sam khác hẳn nhau về mặt bề ngoài. Chị ấy thường gọi tôi là con nhà quê (chắc chị ấy không biết rằng mình cũng là chị của một con nhà quê). Chuyện Sam gọi tôi như thế cũng chẳng khiến tôi bận tâm lắm, ai mà rỗi hơi đi tranh luận với Sam chỉ để chứng tỏ rằng mình không phải một đứa nhà quê. Sam hay mỉa mai những bộ quần áo của tôi và gọi chúng là mốt kiểu “bà già thập niên 70”! Tôi nghe không lọt lỗ tai chút nào nhưng vẫn cố lờ đi, ai chẳng biết tủ quần áo của Sam lúc nào cũng mốt nhất!
Nhưng mà... có đúng là trông tôi rất nhà quê không?
Có đến nỗi nào đâu nhỉ?
Tôi yêu mái tóc của mình. Nó khá dài, có màu chocolate và thật là mềm mượt.
Tôi nhớ hồi mình còn là một cô nhóc nhỏ xíu, cứ đến kì nghỉ hè là lại được đến trang trại bò sữa của ông nội. Cả ông và bà đều chăm sóc và yêu quý tôi hết mực, nhất là bà. Mỗi sáng bà đều chải tóc cho tôi bằng chiếc lược gỗ xoan đào. Bà hay gọi tôi bằng cái tên “Công Chúa Nhỏ”, nghe thật dễ thương.
Tôi cũng rất thích đội những chiếc mũ len bà đan tặng. Nó nhỏ xinh thôi và hầu hết đều có màu xanh lá cây hoặc vàng chanh - hai màu tôi kết nhất.
Và thế là tôi cũng có thêm một cái tên đáng yêu nữa: Mũ Len Nhỏ. Lại một cái tên có từ “nhỏ”.
Nhưng thực ra hồi bé tôi nhỏ thật. Và đến tận bây giờ cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.
Tôi cao 1m50. Cũng không hẳn là thấp lắm nếu so với bà cụ 70 tuổi ở nhà bên cạnh.
Được rồi, tôi thừa nhận rằng mình có chiều cao khiêm tốn nhất lớp. Vẻ ngoài nhỏ nhắn, xinh xắn ấy nhiều lúc làm tôi thấy hơi phiền toái một chút. Cụ thể là nó khiến tôi không thể nào chống chân nổi trên chiếc xe đạp của chính mình, thành ra tôi phải nhảy xuống xe mỗi khi gặp đèn đỏ.
Tôi cũng gặp rất nhiều khó khăn khi học thể dục, nhất là môn bóng rổ. Trời ạ, cái rổ chết tiệt ấy quá cao so với tôi, thử hỏi Kobe Bryant(1) sẽ làm nên trò trống gì nếu như anh ta cao 1m50? Không, đúng không? Chắc chắn anh ta sẽ bị trượt khỏi đội tuyển ngay từ vòng gửi xe.
Ước gì môn bóng rổ biến thành môn guitar hoặc hát nhỉ? Đảm bảo thầy Súp Lơ (đây là biệt danh bọn tôi đặt cho thầy, tất nhiên chỉ dám dùng khi không có thầy ở đó thôi!) sẽ chẳng thể thẳng tay cho tôi điểm 6 vào sổ kèm theo tiếng thở dài ngao ngán mỗi lần kiểm tra nữa. Ha, vì chơi guitar và hát là sở thích và đam mê của Kem mà!
Nhưng bố mẹ thì gạt đi và chị Sam thì luôn chế nhạo sở thích ấy của tôi. Bố không thích tôi có tính văn nghệ sĩ. Bố muốn tôi tập trung học và tương lai đi theo ngành kinh tế, xu hướng chung của thời đại là vậy mà. Thế nên tôi chỉ dám chơi đàn và hát hò ở trong phòng hoặc khi đến thăm trang trại bò sữa của ông. Ông và bà thật tuyệt, cả hai luôn luôn ủng hộ và lắng nghe tôi hát. Bà còn nói giọng hát của tôi rất đặc biệt nữa! Tôi chẳng biết nó có đặc biệt hay không, chỉ cần có người thích nghe tôi hát là vui lắm rồi!
À, tôi còn bị cận thị nữa. Nhưng đó không phải là vấn đề gì quá lớn đối với tôi. Rất nhiều học sinh trên Trái Đất này bị cận thị đó thôi, chuyện quá bình thường. Vả lại, khi đeo kính, trông tôi rất ổn mà, thật đấy.
Tôi đeo một chiếc kính có gọng bằng nhựa to tròn màu đen, tuy trông nó khá cũ kĩ nhưng bạn có thấy xu hướng thời trang bây giờ rất ưa chuộng style Nobita không?
Ha, phải đấy, style Nobita, rất đáng yêu và tinh tế!
Cả nụ cười của tôi nữa, rõ ràng nụ cười của tôi rất tươi, chỉ có điều nó không được sáng láng lắm bởi tôi đang mang niềng răng. Mà mang niềng răng thì sao chứ? Mặc kệ, tôi vẫn cứ thích cười và hay cười.
Vì sao chị Sam cứ phải nhạo báng và so sánh tôi với Huyền Diệu của sêri Cô gái xấu xí trên kênh VTV3?
Ok, thế cũng tốt thôi. Chị Sam không thấy Huyền Diệu có cả một anh giám đốc đẹp trai ga-lăng yêu say đắm còn gì, họ còn làm đám cưới nữa chứ. Ôi, giá mà sau này tôi cũng lấy được một anh giám đốc như thế, chắc tôi sẽ sướng điên.