Giờ ra chơi, tôi ngồi lì trong chỗ nghe nhạc. Tôi đang nghe When it rains của Maria Mena. Tôi cố gắng không để ý đến mọi thứ xung quanh, nhất là Gigi.
Gigi đang đứng trước mặt tôi, mồm mấp máy cái gì đó không rõ. Cô ta giật giật cái tai nghe trên tai tôi. Giật á? Còn lâu ta mới chịu buông ra. Buông ra để phải nghe những câu nói bốc mùi của mi à?
Tôi càng giữ, Gigi càng ra sức giật mạnh hơn. Tôi bịt chặt hai tai lại, mặc cho cô ta muốn làm gì thì làm. Cuối cùng tôi đã thắng, Gigi chán nản bỏ đi chỗ khác.
Gigi cùng hội bạn Tóc Vàng Hoe kéo nhau ra chỗ của My Xù. My đang loay hoay vẽ vời cái gì đó. Tôi thấy My tỏ thái độ khó chịu khi nhìn thấy Gigi. Đừng bảo Gigi đang tìm cách dụ dỗ My gia nhập hội Cute của cô ta đấy nhé. Gigi nói gì đó với My, và tôi thấy trên gương mặt My lộ rõ vẻ căng thẳng.
Sao thế nhỉ? Tôi định gỡ hai cái tai nghe ra nhưng rồi Gigi nhanh chóng về chỗ. Gigi xấu tính đã nói gì với My cơ chứ? Rõ ràng là My đang rất căng thẳng. Bây giờ thì không được rồi, tình thế bây giờ thì tôi không thể chạy sang chỗ My được, thôi để cuối giờ rồi hỏi sau. Tôi tự nhủ như vậy.
Còn 15 phút nữa hết tiết ba.
Còn 10 phút nữa hết tiết bốn.
Sao thời gian trôi như rùa bò thế này?
Renggg!
Ôi, cuối cùng thì cũng hết giờ!
Tôi lờ Gigi đi và ra bằng cửa sau. Hình như Gigi không còn ý định trả thù nữa thì phải, cô ta quay lại, cười nhếch mép với tôi và biến đi thật nhanh.
À mà không, Gigi không hoàn toàn biến mất. Tôi vừa thấy Gigi kéo My vào nhà vệ sinh nữ. Là NHÀ VỆ SINH NỮ! Ôi Chúa ơi, Gigi định đánh hội đồng à? Tôi đọc báo thấy có rất nhiều trường hợp học sinh nữ lôi nhau vào nhà vệ sinh để đánh tập thể. Tụi nó tát, lên gối, xé áo, giật tóc nạn nhân. Thật hãi hùng! Trời ơi, có thật là như vậy không? Gigi, cô ta có gan làm chuyện đó sao? Nếu bị phát hiện, Gigi hẳn sẽ bị đuổi học thẳng cổ. Bản năng tự nhiên mách bảo tôi phải hành động. Nhưng một mình tôi thì thật bất khả thi. Ở đó có cả thảy bảy đứa con gái, tụi nó đều cao to hơn tôi rất nhiều.
Chưa kịp làm gì thì tôi đã thấy hội Gigi cùng My bước ra, rất yên bình, không có dấu hiệu gì bất thường cho thấy My bị bắt nạt cả.
“Gigi, cậu vừa làm gì My thế?” Tôi chạy lại gần kéo My về phía mình.
“Liên quan quái gì tới cậu.” Gigi vênh mặt lên. “Thôi về đi mọi người ơi!”
“Ừ, về đi các cậu!”
Mấy đứa con gái đỏng đảnh nhanh chóng biến mất khỏi tầng ba, để lại mỗi tôi cùng My Xù.
“My ơi, My!” Tôi vừa gọi tên cậu ấy vừa huơ huơ tay trước mặt My. Nhìn My như kiểu bị bọn kia thôi miên vậy.
“Kem ơi!” Bỗng mắt cậu ấy nhòa đi, My đã khóc.
My khóc?
Lần đầu tiên tôi trông thấy My khóc! Trong mắt tôi, cô ấy luôn là một đứa con gái rất mạnh mẽ, yêu bóng đá và thể thao, thế mà có lúc My lại rơi nước mắt như thế này. Chắc chắn một điều là bọn Gigi đã khủng bố My, nhưng khủng bố ra sao và như thế nào thì tôi không rõ.
“Đừng khóc nữa My, nói mình nghe rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Vừa nói tôi vừa lấy tay gạt những giọt nước mắt đang lăn trên gò má cậu ấy.
“Tụi nó biết hết bí mật của mình rồi!” My vẫn không ngừng thút thít.
Tôi đứng ngây cả người.
“Xin lỗi vì mình chưa bao giờ nói điều này với cậu, thực sự rất khó nói, mình đã cố giấu thật kín trong lòng, vậy mà Gigi cũng phát hiện ra.”
“Nhưng bí mật gì cơ?”
“Là… là mình thích Minh Nhật.” Cậu ấy òa lên nức nở.
HẢ? CÁI GÌ CƠ? Câu hỏi đó cứ hiện lên to đùng trong đầu tôi: CÁI GÌ CƠ?
Trước mắt tôi có đúng là My Xù không vậy? Một cô nàng tính cách chẳng khác gì con trai, chẳng bao giờ quan tâm đến những thứ lãng mạn, theo như tôi từng nhận xét thì mẫu người như My có đem cưa ra cưa cũng chưa chắc đã đổ. Ấy thế mà bây giờ cô ấy đang đứng đây và nói “thích” một ai đó.
Hình như cả trường Isaac này chỉ có mỗi cậu Minh Nhật 11E thì phải. Hoặc ít ra thì trong phạm vi khối. Chắc chắn người cậu ấy vừa nói đến là Vương Minh Nhật - tức Siro đây mà!
Khoan đã, đó không phải là lý do khiến tôi ngạc nhiên.
Để xem nào, rõ ràng là My và Siro từ trước đến giờ chẳng hề ưa nhau. Cứ nói chuyện được một lúc là lại cãi nhau loạn xị cả lên. My còn nói kiểu tóc nấm Đông Cô của Siro trông thật dị hợm và sở thích vùi đầu vào đống phần mềm công nghệ cao của cậu ấy thật chẳng giống người bình thường chút nào.
Tôi luôn nghĩ rằng mẫu người của cậu ấy là mấy anh chàng cầu thủ bóng đá cao to cơ, ai ngờ lại là Minh Nhật.
“Ôi trời ạ, cậu làm mình bất ngờ quá đấy!” Quá bối rối, hai tay tôi cứ múa may loạn cả lên.
“Nhưng mình thực sự không muốn bất cứ ai biết điều đó, mình nói thật đấy.”
“Nhưng Gigi biết thì làm sao?”
“Gigi dọa mình nếu không tham gia vào Cute Club và tẩy chay cậu thì nó sẽ nói chuyện đó cho cả lớp biết!”
Gì thế này, tẩy chay tôi ư? Hình như trò này chỉ dành cho mấy nhóc tì học mẫu giáo thôi thì phải.
“Vậy thì sợ quái gì? Chuyện thích Minh Nhật có gì mà cậu phải sợ như thế?”


“Nhưng mà.... cậu nhớ hôm 12 không?”
“À ừ có nhớ.”
“Hôm đấy tất cả bọn mình đều phải chuẩn bị hai món quà tặng bọn con trai để tụi nó bốc thăm, cậu nhớ không? Mình còn đã tự đan một chiếc khăn len và chỉ định tặng Minh Nhật thôi... và mình còn gài vào đó một bức thư.”
“Hả? Thư hả? Chúa ơi! Thư viết gì?”
Thề rằng lúc này mà tôi đang uống nước thì kiểu gì cũng chết sặc mất.
“Cậu biết đấy, một lá thư chúc mừng bình thường, và mình đã viết là mình... thích cậu ấy.”
Lạy Chúa tôi!
Chuyện My khóc đã làm tôi ngạc nhiên lắm rồi, lại còn chuyện viết thư và đan khăn len cho Siro nữa. Tôi chưa bao giờ nghĩ cô ấy lại củ chuối chấm muối như vậy.
“Nhưng thư thì sao?”
“Mình định tặng cậu ấy, nhưng cuối cùng lại không có gan tặng, nên mình đã vứt nó vào thùng rác.”
“Ôi!” Tôi há hốc mồm.
“Nhưng không hiểu sao Gigi lại có được nó, mình nhớ là đã vứt vào thùng rác rồi mà.” My bực bội.
“Chắc là nó móc từ thùng rác ra rồi My ạ.”
“Chắc vậy. Minh Nhật mà đọc được nó thì mình xấu hổ mà chết mất!”
Thật bó tay với Gigi. Sao chuyện đời tư của người khác mà Gigi lại cứ hồn nhiên chõ mũi vào thế nhỉ? Thích ai là việc của người ta, thế mà cũng lôi ra làm trò đùa được.
“Nghe này My, vậy cậu định tham gia vào cái hội Cute đấy thật à? Cậu sẽ tẩy chay mình sao?”
“Không đời nào, cậu hâm à!”
Ôi thật là cảm động. Cảm ơn My Xù nha!
“Vậy thì hãy từ từ, để mình nghĩ cách.”
“Cách gì?”
“Muộn rồi, để tối về mình suy nghĩ tiếp, nhất định tụi mình sẽ không để thua Gigi đâu, ok?”
“Ok!” My mỉm cười rạng rỡ.
