Chuyện Tình Kem Kiwi

Lượt đọc: 89 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
9

❊ ❊ ❊

Đó là một tiệm cafe khá to và sang trọng, có cây cảnh xanh mát và có cả tiếng violin réo rắt nữa. Đặc biệt ở trước cửa quán còn có một chiếc xe đạp cổ màu mận chín, chủ nhân của nó khéo léo đặt ở giỏ xe và yên sau những chậu hoa cúc trắng thanh khiết xen lẫn những nhành lá lòa xòa rủ xuống.

“Chào chú, cháu đến làm thay cho chị Sam ạ!”

“À, nó có báo trước cho chú rồi, cháu vào thay quần áo và chuẩn bị đi.”

“Vâng ạ!”

Chà, trang phục ở đây đẹp quá đi, nhìn dễ thương như trong anime Nhật vậy. Trông mình chẳng khác gì một cô nàng phục vụ thứ thiệt.

Công việc của tôi là dọn dẹp lau chùi từng bàn một, sắp xếp lại cốc chén, lọ đựng đường, sữa, hộp khăn giấy. Thấy khách đến là đem ngay menu ra, ghi vào sổ rồi bưng bê đến bàn của họ. Trong quán có một chị phục vụ nữa, nhìn chân chị ấy dài thật, mặc đồng phục đẹp hơn tôi bao nhiêu, mà nhìn chị ấy phục vụ mới chuyên nghiệp làm sao.

“Em ơi có thêm khách kìa!”

“Vâng!”

Tôi nhanh nhảu vớ lấy quyển menu rồi tung tăng đem ra bàn của họ.

Xém chút nữa là tôi đánh rơi cả quyển menu xuống đất, bởi vì, hai vị khách mà tôi sắp sửa phục vụ trong đó có anh Kiwi Hoàng Gia!

Kiwi từ từ bước vào với trang phục màu đen lịch lãm, hai tay đút trong túi quần một cách lạnh lùng. Theo sau là một cô gái dễ thương tóc màu hung đỏ, có vẻ nũng nịu và ngượng ngùng. Hình như Kiwi không để tâm đến cô nàng mấy thì phải.

Ok ok, bình tĩnh nào Kem, hãy coi như mình chưa hề biết anh ta (điêu thật) và hy vọng là anh ta không nhận ra mình - cái con bé đeo kính cận mà anh ta va phải mấy hôm trước.

“Các bạn dùng gì ạ?”

Tôi lấy hết can đảm nhìn vào mắt anh chàng và nở một nụ cười. Tất nhiên tôi chỉ dám cười trong giới hạn cho phép thôi, tôi mà cười hết cỡ với cái niềng răng này thì đảm bảo anh ấy chạy mất dép!

“Cho mình một cafe sữa, một bánh kem chocolate.” Cô gái tóc hung đỏ nhìn lướt qua menu rồi mỉm cười đáp. “Anh Kiwi, anh dùng gì?” Cô ấy ngó sang và âu yếm hỏi Kiwi.

“Cũng vậy đi.” Kiwi đáp lơ đãng.

“À vâng có ngay đây ạ.”

Tôi liền ghi vào giấy rồi đem vào cho ông chủ, đứng chờ để bưng ra. Trong lúc chờ cafe, tôi liếc nhìn về phía hai người kia. Chuyện này thật ngớ ngẩn, nhưng thề là tôi đang bị thu hút bởi đôi mắt của anh Kiwi.

Anh ấy ngồi gần cửa sổ nơi có những chậu hoa cúc mặt trời nhỏ xinh, một vài tia nắng lọt vào và hình như càng làm cho đôi mắt anh thêm sáng và long lanh hơn.

“Được rồi, cháu bưng ra đi!”

Tôi cẩn thận bưng khay đựng cafe và bánh kem ra phía họ. Thật cẩn thận, cẩn thận. Bỗng anh Kiwi ngước lên nhìn tôi, thề là tôi chưa từng gặp đôi mắt nào đẹp như thế, thực sự là vô - cùng - đẹp! Và ánh mắt của anh ấy hút hết hồn vía tôi, thế là bạn có biết chuyện gì xảy ra không?

Oạch! Tôi vấp ngã và nhào xuống đất!

Việc tôi ngã sẽ chẳng có gì là to tát nếu như...

Ôi Chúa ơi, cả hai ly cafe sữa còn đang nóng hất thẳng vào áo của anh Kiwi!

Bạn không thể tưởng tượng ra lúc đó tôi quê độ như thế nào đâu, may cho tôi là hai chiếc bánh kem vẫn còn nguyên, tôi vội vàng loạng choạng đứng lên trong con mắt ngạc nhiên của tất cả các vị khách trong quán.

Và a - lê - hấp!

Tôi lại ngã một lần nữa, và lần này thì vập cả mặt xuống đất!

Hai chiếc bánh kem lao vun vút ốp thẳng vào mặt anh Kiwi Hoàng Gia! Thề là sau vụ này tôi sẽ không bao giờ dám nghĩ tới việc trở thành phục vụ bàn cả, như thế là quá đủ rồi. Chắc tôi phải tự đào cho mình một cái hố để chui xuống quá!

Chị phục vụ vội vàng lao ra đỡ tôi dậy, còn ông chủ béo mập thì phi ra chỗ Kiwi ra sức xin lỗi. Hai mắt anh ấy trợn lên, mặt mũi thì lem nhem dính đầy kem, anh ấy bất động và trơ ra như một pho tượng.

Miệng Kiwi há hốc ra và phải mất một lúc sau anh ấy mới a lên một tiếng:

“Aaaa... nóng... nóng!”

Ngay lập tức cô nàng tóc đỏ vội lấy ngay cốc nước lạnh ụp vào bụng Kiwi, còn ông chủ thì cuống lên lấy khăn lau những vệt kem trên má anh ấy.

Còn tôi thì đứng chết lặng ra ở giữa sàn nhà. Ối Sam ơi, em vừa gây ra tội lớn rồi, cứu em với.

“Còn đứng đấy, không mau ra xin lỗi đi, nhanh!” Ông chủ giục tôi.

“Vâng…” Tôi líu ríu.

Tôi bước chầm chậm về phía hai vị khách. Tôi sợ phát khóc đi, nhìn tôi lúc đó giống hệt như một con thỏ tội nghiệp sắp phải nộp mình cho chó sói vậy.

“Xin lỗi... xin lỗi.”

Chưa hết bàng hoàng thì đột nhiên, bàn tay rắn chắc của anh ta - Kiwi Hoàng Gia ấy, nắm chặt lấy cổ tay tôi! Nắm chặt!

“Làm ăn kiểu gì vậy? Bạn muốn ám sát tất cả khách hàng ở đây sao?”

“Em… không! Em…chỉ làm thay cho chị Sam… một hôm thôi!”

“Tôi không quan tâm, xem này, ôi trời!”

Tự nhiên anh ta vuốt tay lên má và gầm loạn xị cả lên. Ôi lại nữa, nẫu cả ruột. Không khí trong tiệm lúc này quả thật là nóng.

“Bạn!”

Kiwi chỉ thẳng tay vào tôi, mắt nhìn trừng trừng, ánh mắt anh ta sắc lạnh như lưỡi dao lam như thể anh ta đang muốn đâm chết tôi ấy.

“Bạn phải theo tôi về nhà, chờ tôi thay áo ra và giặt sạch nó. Thế nào, bạn không phiền chứ?” Kèm theo đó là một nụ cười khó hiểu.

Gì thế này? Sao mọi người không ai bênh tôi hết hả trời? Chị phục vụ? Ông chủ? Tóc Đỏ? Làm ơn!

“Anh Kiwi, bỏ qua đi!” Tóc Đỏ lại lên tiếng, nhưng chẳng thể át được sự giận dữ của Kiwi.

“Ok thôi, anh sẽ bỏ qua cho cô ấy, nếu cô ấy làm theo những gì anh muốn.”

“Gì cơ ạ?”

“Sao cơ, bạn không nghe thấy tôi nói gì à? Tôi nói là theo tôi về nhà và giặt sạch cái áo này, bạn làm được không?”

Bạn biết đấy, trong cuộc sống chúng ta luôn luôn có những tình huống rất khó xử, và tôi…

Phương án 1: Chạy. Binh pháp tôn tử có 36 kế, trong đó chạy được coi là thượng sách. Tôi sẽ vùng dậy, đạp cửa lao ra ngoài, leo lên chiếc xe đạp mini rồi tẩu thoát trong gang tấc!

Nhưng… phương án này, độ khả thi của nó quả thật là khó nói. Tôi - một con bé nhỏ nhắn xinh xắn VS cầu thủ bóng rổ nổi tiếng trường Isaac Newton! Khỏi phải bàn, hẳn anh ta sẽ tóm được tôi rồi treo ngược cái thân xác khốn khổ này lên cành cây mất!

Phương án 2: Hỏi anh ta xem cái áo ấy bao nhiêu tiền, nếu có thể tôi sẽ cắn răng cắn lợi rút hầu bao ra trả.

Nhưng... nghe hội Gigi đồn đại quần áo của anh ấy đều trên dưới 100, 200\$, tất tần tật đều là hàng hiệu, đứa NQ như tôi sờ vào nó đánh cho gãy tay. Tiền đô cơ đấy, nếu thật như thế thì tôi có nhịn ăn sáng, nhịn chi tiêu cả tháng, mà cứ cho là hai tháng đi, chắc cũng chẳng đủ để trả mất. Không ổn chút nào!

Phương án 3: Ngoan ngoãn theo anh ta về nhà giặt cái áo hàng hiệu đó. Tất nhiên tôi sẽ phải bẽ mặt một chút, kiểu như osin của Kiwi ấy, nhưng bù lại mọi chuyện sẽ được giải quyết ổn thỏa, tôi cũng sẽ chẳng phải chi một đồng nào để trả cả. Được đấy!

Và thế là tôi gật đầu đồng ý.

“Tốt. Vậy chúng ta đi thôi.”

“Anh Kiwi!” Chợt Tóc Đỏ níu tay Kiwi lại. “Thế còn em?” Tóc Đỏ bối rối.

“À. Anh thế này làm sao đi chơi cùng em tiếp được. Thế này nhé, để anh gọi điện cho anh trai em đến đây đón em, ok?”

“Nhưng mà…”

Dường như Kiwi không quan tâm đến những gì cô ấy nói. Anh ta kéo tay tôi lôi xình xịch ra khỏi quán, anh ta to và khỏe hơn tôi gấp mấy lần. Tôi không thể nào gỡ cái bàn tay chắc nịch ấy ra được. Bất lực, tôi bị lôi đi một cách không thương tiếc, may mắn là tôi còn với được chiếc túi xách, trong đó có ví tiền, điện thoại cùng vài thứ sổ sách linh tinh.

Tôi hướng ánh mắt van xin về phía chị phục vụ, ông chủ và cô nàng tóc đỏ. Nhưng vô vọng.

“Anh làm gì thế, đau…”

“Shh, yên nào!” Kiwi đặt tay lên môi ra hiệu.

Ha? Hai mắt tôi lúc đó trợn tròn lên ngạc nhiên. Cái quái gì thế này? Vừa nãy Kiwi còn khó tính lạnh lùng chết đi, bây giờ tự nhiên bảo tôi yên lặng. Kì cục. Kì cục hết sức. Kiwi chẳng thèm nói thêm gì và tiến thẳng về phía chiếc xe Porsche đen bóng, mở cửa xe và ra hiệu cho tôi ngồi vào đó.

Ừm, tôi đang ngồi ở đâu đây? Trong xe của anh Kiwi! Hội Gigi mà biết được, chúng nó sẽ phát ghen cho mà xem! Nhưng trong tình cảnh này thì đúng là chẳng có gì vui vẻ cả.

Rồi anh ta cũng ngồi vào xe, quay sang thắt dây an toàn cho tôi. Tự nhiên tôi bỗng có cảm giác là lạ. Cái lúc anh ta chạm vào tôi ấy, có một luồng điện chạy xẹt qua người giống hệt mấy hôm trước. Hai má tôi lại đỏ bừng cả lên.

“Thiên Minh à, cậu đến cafe Romance đón Mai Linh nhé. Ừm, ok, cảm ơn cậu!”

Rồi Kiwi quay ngoắt sang phía tôi, cười toe, nụ cười của anh ấy tỏa sáng rực rỡ như ánh mặt trời làm tôi ngây ngất mất một lúc.

Rõ ràng là nụ cười điêu gian khó hiểu đây mà! Tôi há hốc mồm ra.

“May quá. Thế là thoát được con bé nói lắm. Phù!”

Anh có ý gì đây?

“Bạn có thấy phiền không?” Anh ta dịu giọng.

Hả, phiền không ư? Ôi anh đừng đùa, tôi đang thấy phiền chết đi chứ, tự dưng dây vào con người nổi tiếng như anh. Nhưng tôi lại không hề nói thế, thay vào đó tôi đã nói:

“Dạ không ạ, đó là do lỗi của em. Anh có ổn không? Ý em là anh có bị bỏng chỗ nào không?”

“Tôi không sao, rất hoan nghênh vì bạn đã thành thực nhận lỗi!”

Hoan nghênh cái con khỉ.

“À mà nhìn bạn quen quen, hình như tôi đã gặp bạn ở đâu đó thì phải?” Vừa lái xe anh ấy vừa băn khoăn hỏi tôi.

“Thực ra em học cùng trường với anh, Isaac Newton. Và anh đã va phải em vào sáng hôm thứ Năm, chắc anh không nhớ đâu.”

Và thêm nữa là em đang rất thích anh đấy anh Kiwi ạ. Tim em đang đập 200 nhịp một phút đây này! Thôi bỏ đi, có hâm nặng mới nói điều này ra.

“À, ra vậy, tôi nhớ rồi.”

Anh ấy thở dài một tiếng rồi im lặng một lúc lâu. Sau đó trên suốt quãng đường anh ta chỉ hỏi tôi độc một câu: “Bạn là học sinh khối 11 à?”

Có thể anh ta đang suy nghĩ điều gì đó. Hay anh ta đang nghĩ vì sao mình lại nhớ rõ là sáng hôm nào như vậy trong khi anh ta chẳng còn nhớ gì hết cả. Và rồi anh ta sẽ cho rằng mình để ý tới anh ta, vì vậy nên mới nhớ dai tình huống đó như vậy! Á á không phải thế chứ?

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.