Chúng tôi đã đặt chân tới hành lang khu nhà C - khu nhà dành riêng cho một nửa học sinh khối 11 và toàn khối 12.
Bạn sẽ chẳng tìm ra một nơi nào nhốn nháo hơn cái hành lang này đâu. Hệt như sàn catwalk vậy. Có hàng tá hot girl, hot boy đứng trò chuyện ở đó. Mùi nước hoa, phấn trang điểm, mùi bánh mì kẹp thịt, thôi thì đủ cả.
“Úi!”
Tôi ré lên và ngã oạch xuống nền nhà. Một tên chết dẫm nào đó đã va vào tôi, trời ạ, hắn còn hất phăng chiếc kính khốn khổ của tôi xuống đất nữa chứ!
“Kem, cậu có sao không?” Tiếng của My.
“Kính của mình! Giúp mình tìm nó đi!”
“Ở đâu cơ Kem?”
“Mình không biết, chắc nó rơi quanh đây thôi.”
Ôi không, kính cận của tôi, vật dụng quan trọng nhất đời tôi, thiếu nó tôi sẽ không thể nào sống nổi mất! Xin thề là bỏ kính ra, tôi chẳng nhìn thấy gì cả!
“Xin lỗi bạn, mình hơi vội.”
Cùng lúc giọng nói ấy cất lên, tôi cảm nhận được một bàn tay mát lạnh lướt nhẹ lên gò má, một anh chàng lạ hoắc nào đó đang cúi xuống và đeo lại cặp kính còn vẹn nguyên cho tôi, một cách rất cẩn thận. Cái khoảnh khắc anh ấy khẽ chạm vào làn da mình, hai má tôi đỏ bừng lên và... thật không thể tin được, tôi còn có cảm giác một luồng điện cỡ 1000V chạy xẹt qua người nữa.
Vì khi đeo kính vào, tôi nhận ra, anh là Kiwi Hoàng Gia.
Ôi Chúa ơi. Là anh ấy!
Anh chàng trong mơ của tôi đấy!
Anh chàng lý tưởng cao 1m85, đôi mắt xanh biếc như ngọc berin và luôn cư xử lịch lãm với tất cả mọi người!
“À ừm, không sao.” Tôi mãi líu ríu đáp lại.

“Cảm ơn bạn.”
Anh ấy mỉm cười thân thiện và đỡ tôi đứng dậy, sau đó vẫy tay chào rồi đi thẳng vào lớp của mình.
Nụ cười có hương vị kẹo sữa!
Aha đùa ấy mà, tôi đã nếm thử bao giờ đâu!
“Cậu ổn chứ Kem?”
“Ừ, mình ổn mà.”
“Hình như Kiwi ở lớp trên đúng không? Anh ta cũng lịch sự nhỉ!”
“Ừ!”
Tôi chỉ biết cười và nhìn theo bóng anh Kiwi.
Tôi vẫn còn cảm thấy dư âm của bàn tay mát lạnh ấy đâu đó trên gương mặt, cặp kính của mình.
Có phải chạm vào quả bom siêu hot của trường Isaac Newton sẽ bị như vậy không? Mà thôi quên đi, anh ta cũng chỉ là một học sinh khóa trên bình thường thôi mà. Ý tôi là, một học sinh bình thường, là cháu của một nhạc sĩ tài ba, có bố mẹ là chủ một chuỗi nhà hàng Việt Nam ở Mỹ, được tặng xe hơi riêng vào sinh nhật 18 tuổi, có hàng tá đại học sẵn sàng cấp học bổng cho anh chàng, chưa bao giờ phải chật vật với trái bóng cam như tôi và bla bla bla....
Chuông reo vào lớp.
May mắn là hôm nay thằng Long Hôi Nách - kẻ ưa chuộng Rexona nhất quả đất đang mải mê chơi game trên chiếc mobile bé xíu nên tôi không bị dính phát dép nào cả.
“Chào Kem!” Siro đập một cái vào vai tôi và toe toét chào bằng chất giọng khàn khàn đặc trưng. Đây là kiểu chào quen thuộc của chúng tôi.
“Ê, sao rồi. Cậu nhận được máy quay phim chưa?” Tôi tươi cười đáp lại.
Hôm trước Siro vừa khoe cậu ấy trúng một giải thưởng trên tạp chí về công nghệ. Nghe nói phần thưởng là một chiếc máy quay phim xịn lắm. Chà chà!
“Nhận được rồi. Xịn lắm nhé. Hôm nào mình đến trại bò sữa của ông cậu chơi được không, chắc hẳn sẽ có nhiều thứ thú vị để quay đây.”
“Woa, thích thật đấy! Thế để cuối tuần nhé, mẹ mình cũng bảo mình mang bánh đến biếu ông bà mà.”
“Ừ, cậu nhớ đấy! Giờ mình phải qua phòng phát thanh trường có chút việc.”
Nói rồi Siro chạy vụt đi.
Siro cũng là một người bạn rất tốt của tôi. Mọi người gọi cậu ấy là Nấm Đông Cô. Nhưng Siro cực ghét cái tên ấy. Tên thật của Siro là Minh Nhật và những người thân gọi cậu ấy là Siro chứ không phải là Nấm Đông Cô như cái cách hội Gigi và bọn con trai lớp tôi dùng. Chắc tại vì quả đầu của cậu ấy trông giống cây nấm ấy mà.
Siro là đứa con trai duy nhất sẵn sàng ở lại vặn cho tôi cái yên xe mà thằng Long Hôi Nách đã chơi đểu vặn lên thêm 20cm.
Cậu ấy sẵn sàng với tay lên lấy hộ tôi cuốn sách mà tôi muốn tìm trong thư viện.
Siro còn giúp đỡ tôi nhiều nhiều việc khác nữa, tuy chẳng có gì to tát nhưng thế đã là quá đủ để tôi yêu mến cậu ấy.
“Kem, cậu có thấy cái gì ở cuối lớp không?” My quay sang.
“Hả?”
Tôi quay xuống, nhấc gọng kính Nobita lên để nhìn cho rõ.
“Chắc lại có thông báo gì đó, mình không rõ lắm.”
Dù chẳng có hứng thú với mấy vụ đó nhưng tôi vẫn cùng My chen vào chỗ có cái bảng thông tin của lớp. Và những gì trông thấy khiến tôi chút nữa thì té ngửa.
“Vì một thế giới chỉ có những người dễ thương”
Admin: Gigi
♥ Bạn đang cô đơn ư? Xung quanh bạn không có chàng trai nào vây quanh?
♥ Bạn đang thích một ai đó nhưng không đủ tự tin để thổ lộ?
♥ Bạn rất dễ thương ư? Bạn có muốn trở nên dễ thương hơn nữa không?
Vậy còn chần chừ gì nữa? Hãy tham gia vào CLUB mang tên CUTE của chúng tôi!
Từ hôm nay, lớp chúng ta sẽ chào đón sự ra đời của một club dành riêng cho những bạn gái dễ thương mang tên CUTE CLUB!
Tiêu chuẩn tham gia:
♥ Là thành viên của 11E
♥ Nữ
♥ Dễ thương
♥ Hoặc không cần dễ thương cũng được, những ai chưa được dễ thương cho lắm tham gia vào club sẽ trở nên cực kì dễ thương qua sự đào tạo của mình.
♥ Chiều cao: từ 1m60 trở lên
♥ Cân nặng: không có tiêu chuẩn, cái này thì có thể điều chỉnh lại được
Vậy mình thông báo để cho các bạn cùng biết, ai có nhu cầu tham gia vào club thì hãy đăng kí với mình bằng cách kí tên trên tờ áp-phích này nhé!
Hạn cuối cùng là sáng 16/10.
Hà Nội, 14/10
Kí tên:
Gigi
Ôi trời. Sốc thật. Tôi nhìn tấm áp-phích màu hồng rực mà há hốc cả mồm ra (thực ra không chỉ riêng tôi mà còn cả My nữa).
CUTE CLUB?
Gigi có bị bệnh hay không nhỉ? Hay cô ta có quá nhiều thời gian nên đã nghĩ ra trò này?
Giời ạ, trên đời còn có cả thể loại ấy nữa sao? Lại còn vì một thế giới chỉ có những người dễ thương? Cứ làm như không dễ thương thì cả thế giới này sẽ teo tóp hết không bằng.
Phải công nhận Gigi có đầu óc sáng tạo vô hạn. Theo tôi thì chỉ có riêng Gigi mới có thể nghĩ ra được những trò sáng tạo như thế.
Cái tiêu chuẩn mà cô ta đặt ra, chắc chắn là để mỉa mai tôi. 1m60 ư? Hãy đợi đấy Gigi ạ, nhất định sẽ có ngày tôi sang Thái Lan kéo chân và chân tôi sẽ dài hơn cả cô ta, đồ xấu xa!
Lũ con trai có vẻ hưng phấn lắm, tụi nó ùa vào xem và ép tôi bẹp dí vào tường, làm tôi khó thở gần chết. Phải vất vả lắm tôi mới thoát ra khỏi đống bừa bộn đấy, miệng thở hồng hộc.
My Xù trố mắt ra nhìn tôi, ngán ngẩm:
“Lại thêm một trò ngớ ngẩn!”
My vừa dứt lời, Gigi cùng hội bạn đã xuất hiện ở cửa lớp. Hội những cô nàng Tóc Vàng Hoe súp-pơ chảnh chọe.
Gigi đi giày cao gót lộp cộp bước vào lớp, bình thường cô ta đã cao lắm rồi, đi thêm giày cao gót nữa, nhìn chân của Gigi như dài đến bất tận ấy.
Gigi tiến về phía bảng tin, lũ con trai dấm dớ tự nhiên dẹp ra nhường chỗ cho Gigi đi như kiểu cô ta là nữ hoàng không bằng.
Tôi ghét cái dáng đi của Gigi, thật là điệu, điệu đến phát ớn.
Gigi ẽo ợt cầm trên tay một chiếc Blackberry màu hồng đính thêm các hạt đá lấp lánh, nhìn khá mới, chắc có ý muốn khoe khoang. Gigi là tiểu thư nhà giàu, việc thay điện thoại xoành xoạch là chuyện nhỏ như con thỏ. Còn tôi thì... từ đầu năm cấp ba đến giờ vẫn chỉ dùng một chiếc Samsung đã lỗi thời rồi. Nhưng điện thoại đẹp để làm gì nhỉ? Rốt cuộc thì cũng chỉ để gọi và nhắn tin, còn đối với Gigi thì còn thêm một chức năng nữa là để khoe ta đây pờ-dồ!
Gigi đứng sang một bên, bọn con gái lần lượt thay nhau kí tên đăng kí làm thành viên cái club đó, giống hệt một đám đang tấu hài. Tổng cộng lớp tôi có chín đứa con gái (trên tổng số 21) thì có tới sáu đứa, tính thêm cả Gigi nữa là bảy đăng kí.
Ngoại trừ tôi và My. Tất nhiên rồi. Nghĩ gì thế Gigi, tôi và My sẽ không đời nào chơi mấy cái trò ấy đâu, đừng có mơ một trong hai đứa bọn tôi đặt bút kí vào đó!
Tôi quay về chỗ đang định ngồi xuống thì tự dưng tất cả ánh mắt đổ dồn vào tôi, cả My Xù nữa.
“Thế nào My? Cậu không định tham gia cùng bọn mình à? Cậu đủ tiêu chuẩn đấy!” Gigi đủng đỉnh khoanh hai tay trước ngực, lên tiếng rất nghiêm túc.
Rồi cô ta nhìn sang tôi, mỉm cười giễu cợt:
“Cậu nên suy nghĩ kĩ đi My ạ, có người thèm được vào muốn chết ý mà đâu có được, ha ha!”
Không thể chịu đựng được thêm nữa, tôi đứng phắt dậy đập mạnh vào bàn và hét vào cái bản mặt xấu xa của Gigi.
“Thôi ngay đi Gigi! Đừng bao giờ nghĩ đến việc dụ dỗ My tham gia vào cái Club dở hơi của cậu. Cô ấy sẽ chẳng bao giờ có thừa thời gian để làm mấy trò vô bổ đó đâu. Hãy xem lại bản thân mình đi Gigi, đừng tự biến mình thành trò hề!”
“Hả?” Gigi há hốc mồm ra khi nghe câu nói đó của tôi.
Còn tôi, không hiểu sao lúc ấy lại có đủ can đảm để nói ra những điều đó. Tôi chưa bao giờ buông những lời như thế với ai, nhưng lần này thì tôi đã làm thật.
My cũng ngạc nhiên không kém, cô ấy chớp chớp mắt nhìn tôi liên hồi và mãi một lúc mới cất tiếng.
“Kem nói đúng đấy, mình sẽ không tham gia đâu.”
Tôi cảm thấy hả hê lắm lắm khi xì ra được những lời lẽ đó. Bọn con trai thì ra sức huýt sáo và vỗ tay ầm ầm. Chắc chúng nó ngạc nhiên lắm khi lần đầu tiên thấy tôi tỏ thái độ như thế. Còn Gigi thì cứ đứng trơ ra như gà mắc tóc.
Đúng lúc đó Siro từ bên ngoài đi vào, cậu ấy tỏ ra không kém phần ngạc nhiên, câu đầu tiên mà cậu ấy thốt lên là “Có chuyện gì vậy?”
Tôi méo cả mặt, còn Gigi đã bình tĩnh trở lại, tiến về phía tôi định nói gì đó.
Nhưng Gigi không có hơ hội vì ngay lúc đó giáo viên bộ môn lên lớp, tất cả đều nhanh chóng trở về vị trí của mình. Không khí trong lớp dịu trở lại. Tôi biết những gì mình nói vừa nãy khiến Gigi cay cú lắm, chắc chắn tôi đã động vào tổ kiến lửa rồi. Kiểu gì Gigi cũng sẽ tìm cách trả thù tôi cho mà xem.
