Đông Hoàng Thái Nhất theo Lâm Vũ tiến vào một tòa Tiểu Động Thiên. Bên trong Tiểu Động Thiên trưng bày vô số pháp bảo, binh khí, nhưng tất cả đều đã hư tổn.
Trên mỗi món binh khí đều khắc một bài vị.
“Đây là nơi nào?”
Đông Hoàng Thái Nhất khó hiểu hỏi.
“Huyết Y Mộ!”
“Huyết Y Mộ?”
“Không sai, ngươi đã từng nghe qua Huyết Vệ chưa?”
Lâm Vũ hỏi.
“Chẳng lẽ nơi này là nơi chôn cất Huyết Vệ?”
Đông Hoàng Thái Nhất chưa kịp mở miệng, Đế Tuấn đã lên tiếng.
Khác với Đông Hoàng Thái Nhất, hắn có nghe nói về Huyết Vệ.
Nghe nói đó là thân vệ của Chấp Chính Quan đời trước, đồng thời là tổ chức hùng mạnh nhất của Vạn Giới Liên Minh.
Thành viên trong đó, thực lực thấp nhất cũng là Thiên Đạo Cảnh.
Họ cực kỳ am hiểu hợp kích chi thuật, hơn nữa nắm giữ bí pháp mang tên "Đốt Huyết Thuật".
Một khi thi triển, thực lực có thể tăng lên gấp mấy chục, thậm chí cả trăm lần.
Lúc trước, họ suýt chút nữa đã giết được vào tận sào huyệt của Trục Tinh Tộc.
Đáng tiếc, nửa đường xảy ra sự cố, Chấp Chính Quan – lãnh tụ của họ - bất ngờ tử trận, toàn bộ Huyết Vệ đều chiến tử.
Vì vậy, tổ chức này dần bị lãng quên, chỉ còn là một truyền thuyết.
“Không sai, đây chính là nơi chôn cất họ. Nói là nơi chôn cất, kỳ thật chỉ là mộ quần áo. Năm đó, trận chiến ấy, ngoài sư phụ ta ra, những người còn lại đến thi thể cũng không giữ được.”
Lâm Vũ nói đến đây, giọng trở nên nặng nề.
Lúc đó, hắn ở một chiến trường khác, không cùng Chấp Chính Quan, nên không biết chuyện gì đã xảy ra.
Đến khi hắn nhận được tin tức, chạy tới nơi thì chỉ còn lại thi thể sư phụ.
Nguyên nhân cái chết của Chấp Chính Quan, đến nay vẫn là một vụ án chưa có lời giải.
Không ai biết họ đã trải qua những gì, cũng không ai biết ai đã giết họ.
Ngay cả đối thủ của họ, Trục Tinh Tộc, cũng không biết chuyện gì.
“Ngươi dẫn ta tới đây để làm gì?”
Đông Hoàng Thái Nhất khó hiểu hỏi.
Đang yên đang lành lại dẫn hắn đến xem mộ quần áo của người khác, vị nghị trưởng này bị làm sao vậy?
Còn trông mong hắn nhớ lại chút gì về đối phương sao?
“Ngươi chẳng phải muốn đối phó Hỗn Độn Thánh Nhân sao? Ta có thể truyền cho ngươi một môn bí thuật, thời khắc mấu chốt, có thể dùng để cùng địch nhân đồng quy vu tận.”
Lâm Vũ bình tĩnh nói.
“Ngươi muốn truyền cho chúng ta ‘Đốt Huyết Thuật’?”
Đế Tuấn nghe vậy, lập tức hiểu ra.
Đốt Huyết Thuật mà Huyết Vệ nắm giữ quá bá đạo, một khi thi triển thì chỉ có cục diện không chết không thôi.
Từ khi Huyết Vệ biến mất, trong toàn bộ vạn giới, chỉ còn lại Lâm Vũ biết.
Không ngờ hắn lại định truyền môn bí thuật này cho mình.
“Đốt Huyết Thuật kỳ thật không phức tạp, ngược lại, môn bí thuật này rất đơn giản.
Cũng chính vì quá đơn giản, nên ta không dám tùy tiện truyền thụ, kẻo bị kẻ có tâm lợi dụng.
Sư phụ ta từng nói, môn bí thuật này chỉ truyền cho người có ý chí xông pha trận mạc.”
“Nói trắng ra là, ngươi muốn ta làm pháo thí đúng không!”
Đông Hoàng Thái Nhất xem như đã hiểu.
Cái gì mà ý chí xông pha trận mạc, nghe thật dễ nghe.
Kỳ thật là pháo thí không sợ chết.
“Cũng có thể hiểu như vậy. Môn bí thuật này, đối với kẻ chắc chắn phải chết, có thể khiến ngươi chết có tôn nghiêm hơn một chút.”
Lâm Vũ không phản bác.
Bởi vì sự thật là như vậy.
Đối mặt tình thế chắc chắn phải chết, thi triển Đốt Huyết Thuật có thể cho ngươi cơ hội liều chết đánh cược một lần.
“À, có ý tứ!”
Đông Hoàng Thái Nhất nhếch miệng cười một tiếng.
“Ngươi muốn học thì phía trước có một mặt khắc đá, bí pháp Đốt Huyết Thuật ở trên đó.”
Lâm Vũ chỉ vào vách đá phía sau.
Đông Hoàng Thái Nhất không đáp lời, trực tiếp bước tới.
Đối với bí thuật có thể tăng thực lực, Đông Hoàng Thái Nhất đương nhiên không thể bỏ lỡ.
Hắn là chiến thần, có thể chấp nhận chiến tử, nhưng tuyệt đối không dễ dàng tha thứ cho việc chiến bại.
Đến trước mặt khắc đá, hắn thấy từng hàng chữ nhỏ được khắc bằng đao kiếm.
“Sát ý thật nặng.”
Đông Hoàng Thái Nhất chỉ nhìn thoáng qua, đã cảm thấy hai mắt nhói đau.
Một cỗ sát khí ập vào mặt, phảng phất có vô số cường giả đồng thời tấn công hắn.
Trong mắt hắn, những văn tự kia hóa thành từng người nhỏ, thi triển các loại chiến kỹ.
Mỗi chiêu mỗi thức đều là lối đánh đổi mạng.
Lâm Vũ đứng sau lưng hắn, lặng lẽ quan sát, không quấy rầy.
Mặt khắc đá này, không chỉ có tâm pháp Đốt Huyết Thuật, mà còn là ý chí của vô số Huyết Vệ để lại.
Chỉ có chịu đựng được khảo nghiệm của họ, mới có tư cách học tập Đốt Huyết Thuật.
Đông Hoàng Thái Nhất đứng im tại chỗ, như bị thi triển định thân chú.
Một lát sau.
Một cỗ chiến ý kinh khủng bộc phát ra từ người hắn.
Vô số linh vũ mọc ra trên bề mặt thân thể, đôi bàn tay hóa thành móng vuốt sắc bén.
Khí huyết mênh mông cuồn cuộn không ngừng, nhuộm thân thể hắn thành một màu huyết hồng.
Lâm Vũ thấy vậy, thở phào nhẹ nhõm.
Thành công!
Dù đã đoán trước, nhưng khi Đông Hoàng Thái Nhất thực sự nhận được truyền thừa, hắn vẫn không khỏi có chút kích động.
Huyết Vệ, cái tên bị lãng quên, lại một lần nữa xuất hiện trước mặt người đời.
Người của họ tuy đã chết, nhưng ý chí lại được truyền thừa.
“Quả thực rất thích hợp với ta.”
Đông Hoàng Thái Nhất sau khi nắm giữ Đốt Huyết Thuật, chậm rãi thu liễm khí thế trên người.
Trong mắt lộ vẻ hưng phấn.
Đúng như Lâm Vũ nói, môn bí thuật này không phức tạp, rất dễ nắm giữ.
Chỉ là không phải ai cũng có tư cách sử dụng.
“Ngươi còn có yêu cầu gì, cứ nói, ta sẽ cố gắng đáp ứng.”
Lâm Vũ hỏi.
“Không cần. Nếu ngươi thực sự có lòng, thì sau khi ta chết, giúp ta trông nom thằng nhóc kia. Có nó, bộ tộc Kim Ô cũng coi như không bị diệt tộc.
Thằng nhóc mà Đông Hoàng Thái Nhất nhắc đến, chính là Tưởng Văn Minh.
Hắn hiện đang trọng thương, không biết bao lâu mới có thể hồi phục.
Nếu lần này hắn bất hạnh chiến tử, hắn hy vọng Lâm Vũ có thể giúp đỡ chiếu cố hắn.
“Được!”
Lâm Vũ đồng ý rất thắng thắn.
Thực tế, dù Đông Hoàng Thái Nhất không nói, hắn cũng sẽ giúp đỡ.
Dù sao thân phận của Tưởng Văn Minh quá đặc biệt.
Nếu có thể, hắn thậm chí muốn tự mình bồi dưỡng đối phương, xem liệu hắn có thể tiếp nhận vị trí của mình hay không.
Trong Vạn Giới Liên Minh, người mạnh hơn Tưởng Văn Minh có rất nhiều, nhưng người có thể giống như hắn, gây chiến với tất cả các phe phái mà vẫn được mọi người yêu mến thì không có ai.
Nếu hắn có thể trở thành Hỗn Độn Thánh Nhân, chắc chắn là ứng cử viên số một cho vị trí nghị trưởng.
“Trong khoảng thời gian này, ta sẽ bế quan, ngăn chặn thương thế trong cơ thể. Nếu cần ta ra tay, cứ đến Yêu Tộc tìm ta là được.”
Đông Hoàng Thái Nhất nói xong, trực tiếp bước ra ngoài.
Lâm Vũ dõi theo bóng lưng đối phương rời đi, rồi lại nhìn về phía Huyết Y Mộ sau lưng, cúi đầu trước những bài vị, thân thể trong nháy mắt tiêu thất.
Trụ sở Yêu Tộc.
Ngọc Tảo Tiền hóa thành bản thể, lặng lẽ nằm đưới Thần Thụ Phù Tang.
Trên một nhánh cây của Thần Thụ Phù Tang, một quả trứng vàng đang không ngừng hấp thu ngọn lửa tiêu tán xung quanh.
Nhìn từ xa, nó như đang bốc cháy.
Côn Bằng xuất hiện.
Ngọc Tảo Tiền ngẩng đầu nhìn hắn, rồi lại nằm xuống.
/ r` Ẵ “Hắn vần chưa tỉnh sao?“
Côn Bằng hỏi.
“Thần hồn bị hao tổn, nhục thân bị hủy, nào có dễ dàng khôi phục như vậy. Nếu không phải Yêu Hoàng dùng Bàn Cổ Đại Thần bản nguyên tinh huyết bảo vệ hắn, đoán chừng đã sớm hồn phi phách tán.”
Ngọc Tảo Tiền lắc đầu.