Thanh Hư Sơn dưỡng lão viện.
Một vòng xoáy không gian xuất hiện, Vô Cực Thiên Ma lảo đảo bước ra từ đó.
Tiểu Mộc Mộc đang đùa nghịch với cá tôm nhìn thấy dáng vẻ của Vô Cực Thiên Ma, liền chạy lon ton đến bên cạnh Vô Cực Thiên Ma, ôm chặt lấy đùi y.
"Vô Cực thúc thúc, thúc làm sao vậy, có phải là bị đánh rồi không?" Tiểu Mộc Mộc tò mò hỏi.
"Hư rồi, thật sự hư rồi."
Vô Cực Thiên Ma dở khóc dở cười, toàn thân trên dưới, một nửa số xương cốt đều cho Kim Ô Vương mất rồi.
Y hiện tại cảm thấy không còn chút sức lực nào, tùy tiện tới một kẻ vừa mới bước chân vào cấp độ Tuyệt Thế Chân Tiên, y cũng cảm thấy mình không đối phó nổi, mà chết đi thì có khả năng cũng cực kỳ thê thảm.
"A?"
Tiểu Mộc Mộc gương mặt nhỏ ngơ ngác, đỡ Vô Cực Thiên Ma ngồi xuống ghế dài.
Vô Cực Thiên Ma ngồi liệt trên ghế dài, mặt lộ vẻ sầu muộn.
"Vô Cực thúc thúc, ma giác của thúc đâu mất rồi kìa." Tiểu Mộc Mộc bò lên ghế dài, giơ tay cẩn thận sờ sờ vào hai vết cắt bằng phẳng trên trán Vô Cực Thiên Ma.
"Bị Kim Ô thúc thúc của nhóc lấy đi chơi rồi." Vô Cực Thiên Ma ỉu xìu trả lời.
Tiểu Mộc Mộc mở to mắt, nhỏ giọng lầm bầm: "Kim Ô thúc thúc lớn tuổi như vậy rồi, vậy mà còn muốn chơi ma giác của Vô Cực thúc thúc..."
"Nha đầu, giúp Vô Cực thúc thúc một việc được không?" Vô Cực Thiên Ma lên tiếng.
"Ưm, Vô Cực thúc thúc thúc nói đi." Tiểu Mộc Mộc gật đầu, nghiêm túc nhìn Vô Cực thúc thúc, muốn biết thúc thúc muốn mình giúp việc gì.
"Nha đầu, con đi tìm cha nuôi của con qua đây cứu Vô Cực thúc thúc, cứ nói Vô Cực thúc thúc sắp tiêu đời rồi." Vô Cực Thiên Ma ra vẻ suy yếu đến cực điểm, lúc nói chuyện dường như bất cứ lúc nào cũng có thể nghiêng đầu ngỏm củ tỏi.
"Vậy con đi ngay đây."
Tiểu Mộc Mộc nhảy xuống khỏi ghế dài, rồi chạy lon ton ra khỏi viện xuống núi tìm cha nuôi.
Nhìn bóng lưng nhỏ bé của Mộc Mộc, Vô Cực Thiên Ma thiếu chút nữa rơi lệ.
Đến cuối cùng, vẫn là nha đầu này quan tâm mình.
Hồi tưởng lại cảnh tượng vừa rồi, Vô Cực Thiên Ma rùng mình một cái.
Kim Ô Vương đúng là không phải thứ gì tốt, đè vai y xuống rồi bẻ xương, lúc bẻ xương còn lộ ra bộ dạng cười nham nhở, trông cứ như kẻ trong ma giáo vậy, đáng sợ kinh hồn.
Nhưng cũng may, lần giao dịch này Vô Cực Thiên Ma y cũng kiếm được một chút, giành được truyền thừa tâm pháp cùng Thái Dương Chân Hỏa Quyết của Kim Ô Vương.
Theo tính toán của Vô Cực Thiên Ma, Thái Dương Chân Hỏa luyện ra từ Thái Dương Chân Hỏa Quyết, chắc hẳn có thể giúp y tôi luyện cảnh giới nhục thân.
Cần biết rằng, hơn một nửa thực lực của Vô Cực Thiên Ma đều đến từ cảnh giới nhục thân, đợi đến khi cảnh giới nhục thân của y tiến thêm một bước nữa, dù chưa đạt đến cấp Chí Cao, thì cũng là sự tồn tại vô địch hiếm có trong hàng Tuyệt Thế Chân Tiên.
Ngược lại xét về phía Kim Ô Vương thì đúng là lãi to.
Vừa nghĩ tới đây, Vô Cực Thiên Ma liền cảm thấy rất khó chịu.
Song thắng chẳng phải thường là đôi bên cùng có lợi sao, tại sao ta chỉ kiếm được có chút xíu, còn ngươi Kim Ô Vương lại lãi to thế?
"Haizz."
Vô Cực Thiên Ma thở dài một tiếng.
Mất đi một nửa số xương, nếu dựa vào bản thân, thì cần khoảng ba tháng để mọc lại, hơn nữa xương mới mọc so với xương cũ lại yếu hơn rất nhiều, còn cần phải tôi luyện lại.
Nghĩa là, gần như cần khoảng nửa năm mới được.
Nhưng nếu có Chu Diệp giúp đỡ thì khoảng thời gian này sẽ rút ngắn đi rất nhiều.
Chu Diệp hiện tại đã là cảnh giới Tuyệt Thế Chân Tiên rồi, Vô Cực Thiên Ma thầm nghĩ, nếu mình luyện hóa thảo diệp của Chu Diệp, xương đã mất chắc sẽ mọc ra trong thời gian ngắn, sau đó mình phối hợp với Thiên Ma Luyện Thể Pháp và Thái Dương Chân Hỏa Quyết là có thể tăng tốc tôi luyện xương cốt.
Đến lúc đó...
Vô Cực Thiên Ma y lại có thể tung tăng nhảy nhót rồi.
Tuy nhiên, Vô Cực Thiên Ma cảm thấy khả năng cao hơn là mình sẽ trở thành một cái máy rút tiền nguyên liệu cấp Tiên.
Đến lúc đó ai cần luyện chế Ngụy Đạo Binh, liền trực tiếp tới tìm mình...
Rồi lại mất đi một nửa xương cốt trên người...
"Mẹ kiếp..."
Vô Cực Thiên Ma ngửa mặt lên trời thở dài.
Cảm xúc biến động cực lớn, y sắp trầm cảm tới nơi rồi.
---❊ ❖ ❊---
Dưới núi.
Tiểu Mộc Mộc chạy đến bên cạnh Chu Diệp, giơ bàn tay nhỏ xoa xoa vai Chu Diệp.
Chu Diệp kết thúc việc luyện hóa tài nguyên tu luyện, quay đầu nhìn Tiểu Mộc Mộc.
"Cha nuôi, Vô Cực thúc thúc sắp chết rồi, người mau qua xem đi." Tiểu Mộc Mộc khẩn trương nói.
"Yên tâm đi, Vô Cực thúc thúc của con không chết được đâu."
Chu Diệp cười lắc đầu, sau đó bế Tiểu Mộc Mộc xuất hiện bên cạnh Vô Cực Thiên Ma.
"Huynh đệ, mau cứu ta một tay." Vô Cực Thiên Ma nói về phía Chu Diệp.
"Ngươi thế này..."
Chu Diệp có chút dở khóc dở cười.
Vô Cực Thiên Ma, đây là nhịp điệu sắp phế rồi.
"Ngươi thử hiệu quả xem."
Chu Diệp lấy ra một phiến thảo diệp, đưa cho Vô Cực Thiên Ma.
Vô Cực Thiên Ma nhận lấy, rồi trực tiếp luyện hóa.
"Rắc rắc rắc..."
Theo từng tiếng giòn giã phát ra từ trong cơ thể Vô Cực Thiên Ma, từng đốt xương nhanh chóng mọc ra.
"Hiệu quả rất tốt, thêm hai phiến nữa là hồi phục luôn." Vô Cực Thiên Ma nói.
Chu Diệp lại đưa cho Vô Cực Thiên Ma thêm hai phiến thảo diệp, sau đó rơi vào suy tư.
"Nguyên liệu cấp Tiên của Chủ thế giới cực kỳ có hạn, nếu như..."
"Dừng lại!"
Vô Cực Thiên Ma hoảng rồi.
Thực sự định coi mình thành cái máy rút tiền nguyên liệu cấp Tiên hay sao.
"Vấn đề này cũng không lớn, có ta ở đây, ngươi sẽ rất nhanh khôi phục lại, đến lúc đó chia năm xẻ bảy thế nào?" Chu Diệp hỏi.
Vô Cực Thiên Ma nhíu mày, nhìn chằm chằm Chu Diệp với vẻ không mấy thiện cảm.
"Ngươi tưởng Vô Cực Thiên Ma ta là loại người đó sao? Đây là xương của ta, xương của ta đó!"
"Sáu phần, không có sáu phần thì thôi." Vô Cực Thiên Ma nghiêm túc.
Chu Diệp lắc đầu, thái độ rất kiên quyết.
"Chia năm xẻ bảy đã để ngươi chiếm hời lớn rồi đấy, ta còn phải chịu trách nhiệm giúp ngươi khôi phục, còn phải chịu trách nhiệm luyện chế Ngụy Đạo Binh, ta cũng không dễ dàng gì." Chu Diệp thở dài.
Vô Cực Thiên Ma bĩu môi.
"Được rồi, đúng là ta chiếm hời thật, ta đồng ý."
Sau này sẽ có bao nhiêu người nợ ân tình mình đây.
Muốn Ngụy Đạo Binh sao?
Muốn thì phải trước hết giao hảo tốt với Chu Diệp và Vô Cực Thiên Ma ta.
Chỉ cần tình hữu nghị tới nơi, thì cơ hội rất lớn.
"Đúng rồi, xương mới sinh này của ngươi, phải tôi luyện đúng không?" Chu Diệp hỏi.
"Yên tâm, Kim Ô Vương đã cho ta Thái Dương Chân Hỏa Quyết rồi, lại phối hợp với Thiên Ma Luyện Thể Pháp của ta, tôi luyện rất dễ, không mấy ngày là khôi phục hoàn toàn." Vô Cực Thiên Ma không hề để tâm nói.
Tu luyện Thái Dương Chân Hỏa Quyết, trước tiên cần nhập môn tâm pháp truyền thừa của Kim Ô Vương.
Tâm pháp đó đối với cảnh giới như Vô Cực Thiên Ma mà nói, nhập môn khá là đơn giản, chỉ cần lĩnh ngộ một chút là có thể nhập môn, cho nên căn bản không tốn bao nhiêu thời gian.
Còn Thái Dương Chân Hỏa thì hơi phức tạp một chút, nhưng dù sao Vô Cực Thiên Ma cũng là kẻ nổi trội trong hàng Tuyệt Thế Chân Tiên, tu luyện Thái Dương Chân Hỏa không phải vấn đề gì lớn.
"Được, vậy ta tiếp tục đi luyện hóa tài nguyên tu luyện, ngươi nếu khôi phục lại thì đến lúc đó gọi ta một tiếng là được." Chu Diệp cười nói.
"Yên tâm, ta còn gấp hơn ngươi nữa."
Vô Cực Thiên Ma cười toét miệng, rồi đón Tiểu Mộc Mộc từ trong lòng Chu Diệp qua, thúc giục: "Ngươi mau đi đi."
"Ừm."
Chu Diệp gật đầu, quay lại vị trí bế quan tiếp tục luyện hóa tài nguyên tu luyện.
Tài nguyên tu luyện hiện tại đối với hắn mà nói, tuy số lượng rất khổng lồ, nhưng tốc độ luyện hóa của bản thân cũng vô cùng nhanh.
Những tài nguyên tu luyện này, nhiều nhất chỉ có thể duy trì trong mười ngày.
---❊ ❖ ❊---
Thời gian ba ngày.
Thương Thiên lại tới một lần, mang theo rất nhiều Thiên Địa Chi Lực để Chu Diệp luyện hóa.
Thực lực hiện tại của Chu Diệp, hiệu suất luyện hóa Thiên Địa Chi Lực rất cao, chỉ mất nửa ngày là đã luyện hóa toàn bộ số Thiên Địa Chi Lực mà Thương Thiên mang tới.
Trên bảng hệ thống, đã có 130 triệu linh điểm.
Chu Diệp dự tính, muốn lại phá cảnh lần nữa, thì có thêm khoảng 20 triệu linh điểm nữa chắc là đủ rồi.
Nhưng cẩn thận vẫn hơn, ước tính bảo thủ vẫn cần khoảng 30 triệu linh điểm.
Mà 30 triệu linh điểm cũng khá dễ lấy, chỉ cần luyện hóa nhiều Tâm Ma và tài nguyên tu luyện là được.
Ngày này.
Vô Cực Thiên Ma cũng đã khôi phục lại, đi vào sâu trong tinh không giao lưu với Kim Ô Vương về pháp quyết của Thái Dương Chân Hỏa xong thì quay về gọi Chu Diệp đi luyện chế Ngụy Đạo Binh cho Kim Ô Vương.
Sâu trong tinh không.
Tốn không ít thời gian, một cái móng vuốt của Kim Ô Vương đã được Chu Diệp luyện chế thành cấp độ Ngụy Đạo Binh.
Nhưng cái móng vuốt này không tính là vũ khí, mà chỉ là một cái móng vuốt có thể phát huy ra uy năng của Ngụy Đạo Binh mà thôi.
Chu Diệp tận mắt nhìn thấy, Kim Ô Vương hóa ra chân thân, ở nơi cách xa Chủ thế giới vô cùng xa xôi dùng móng vuốt vồ xuống sâu trong tinh không, trực tiếp xé rách tinh không, làm nổ tung hư vô rộng hàng ức vạn dặm.
Cảnh giới Chí Cao phối hợp với Ngụy Đạo Binh, thật sự mạnh mẽ khó tưởng tượng.
Quay về Thanh Hư Sơn.
Chu Diệp nâng cao cảnh giới tu vi của mình.
150 triệu linh điểm tiêu hao sạch sẽ.
"Cảnh giới tu vi": Thập nhị giai tiên cảnh - Tuyệt Thế Chân Tiên - Trung kỳ!
Phá cảnh bình thản như nước, cũng không xảy ra chuyện gì.
Nhưng Chu Diệp thực thực tại tại cảm nhận được sự tăng trưởng thực lực của bản thân.
---❊ ❖ ❊---
Sáng sớm.
Thiên địa báo động xuất hiện.
Đại quân của Hắc Yểm thế giới, thực sự sắp tới rồi.
Nhưng đông đảo đại tu hành giả trong Thanh Hư Sơn dưỡng lão viện không hề hoảng sợ.
Chu Diệp nắm trong tay hai món Ngụy Đạo Binh, cảnh giới tu vi cũng có chút nâng cao, chỉ cần Yểm Tổ không ra tay, trận chiến này không có bất kỳ hồi hộp nào cả.
Mà Kim Ô Vương tuy chưa nắm giữ hoàn toàn sức mạnh của Chí Cao, nhưng móng vuốt của Kim Ô Vương đã có uy năng của Ngụy Đạo Binh, tu vi và uy năng Ngụy Đạo Binh chồng chất lên nhau, Kim Ô Vương có tự tin ngăn cản Yểm Tổ.
Sâu trong tinh không.
Kim Ô Vương ở trạng thái toàn thịnh đang tuần tra trong tinh không.
Thế giới thông đạo sắp bị đánh thông rồi.
Bên cạnh Kim Ô Vương, Chu Diệp tay cầm Tù Tiên Đồ, sắc mặt bình thản, trong lòng còn có chút mong chờ.
"Giao hết cho cậu được không?" Kim Ô Vương hỏi.
"Xin đừng nghi ngờ thực lực của ta."
Chu Diệp tay trái cầm Tù Tiên Đồ, tay phải giang ra, Bắc Hàn Trảm Thế Đao xuất hiện trong tay.
"Dưới Chí Cao, chỉ mình Chu Diệp ta là mạnh nhất." Chu Diệp thản nhiên nói.
Kim Ô Vương nghe vậy, không phủ nhận.
Lời này tuy cuồng vọng, nhưng không hề có chút phóng đại nào.
Ít nhất bản thân Kim Ô Vương tự nhận khi mình chỉ có tu vi Tuyệt Thế Chân Tiên, là không đánh lại Chu Diệp.
Những người khác...
Càng không đánh lại Chu Diệp.
Trong tinh không.
"Ầm ầm ầm!!!"
Toàn bộ tinh không đang run rẩy, từng hố đen hiện ra.
Đếm kỹ lại, đúng một trăm hố đen phân bố trong tinh không.
Yểm khí vô tận từ trong hố đen phóng ra, sau đó, từng Hắc Yểm Tuyệt Thế Chân Tiên đi ra từ trong hố đen.
"Đợi các ngươi lâu lắm rồi đấy..."
Chu Diệp nhếch miệng cười một tiếng, tay trái trực tiếp ném Tù Tiên Đồ ra.
"Vù!"
Trong nháy mắt, Tù Tiên Đồ trở nên vô cùng khổng lồ, minh văn trên đồ lóe lên, ký tự bao quanh bốn phía!
"Ầm——"
Tù Tiên Đồ khẽ rung động.
Theo Tiên lực của Chu Diệp truyền vào, một lực kéo mạnh mẽ sinh ra.
Vô số Hắc Yểm sinh vật cùng Hắc Yểm Tuyệt Thế Chân Tiên sắc mặt đại biến!