“Lâm Uyên.”
Lâm Uyên nghe tiếng quay đầu lại, nhìn về phía Bắc Mục đang có chút vẻ nghi ngờ không yên ở bên cạnh.
Thấy hắn đã bình thường trở lại, Bắc Mục thở phào một cái, thực sự là không căng thẳng không được. Một đám người bị đưa đến nhân gian nào đó không rõ, một kẻ thần bí khác thì không biết đã đi đâu cùng với Côn thuyền, vị này mà xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, khiến mọi người không thể trở về bình thường thì làm sao bây giờ? Lúc này không khỏi truy hỏi: “Vừa nãy cậu bị làm sao vậy?”
Lâm Uyên cười nói: “Không có gì, nhập định suy nghĩ một số chuyện.” Hắn liếc nhìn mấy tấm màn sáng đã thu lại: “Đều đã liên lạc xác nhận xong rồi chứ?”
Bắc Mục hơi nghi hoặc, nghĩ xem chuyện gì mà có thể suy nghĩ đến mức gọi cũng không tỉnh? Nhưng trông có vẻ đúng là không có việc gì, cũng không biết là xảy ra chuyện gì. Hắn gật đầu nói: “Đều đã nhắc nhở thỏa đáng, khiến bọn họ đều có chút căng thẳng, chắc là sẽ cảnh giác cao độ, có gì bất thường sẽ kịp thời nhắc nhở chúng ta.”
Lâm Uyên ừ một tiếng: “Được, cậu đi qua trước đi.”
Bắc Mục gật đầu rời đi, nhưng vừa quay người đi được vài bước, lại không kìm được quay đầu hỏi: “Thật sự không sao chứ?”
Lâm Uyên bật cười: “Cảnh giác cao thật, không tệ. Yên tâm đi, thật sự không sao.”
Nhận được sự khẳng định, Bắc Mục lúc này mới yên tâm đi qua đó, đi đến nơi các học viên trên đảo đang tụ tập.
Lâm Uyên lại quay mặt ra biển, chắp tay đứng đó, đang nghĩ về chuyện kỳ độc "Cực Lạc", thực sự là kỳ độc do Dương Chân tạo ra sao?
Dương Chân bị đày vào Thần Ngục, không thể loại trừ bên ngoài còn có năng lực chặn được Tấn Kiêu và Chu Lị đang muốn chạy trốn giữa đường, nhưng sau đó một loạt thay đổi nhân sự của Giám Tấn Tư, việc điều động chức vụ trên quy mô lớn, lại không phải là thứ Dương Chân có thể dễ dàng chi phối.
Cài cắm Thiệu Thái Vân vào bên cạnh La Khang An, rõ ràng là nhắm vào La Khang An – kẻ trông có vẻ như đang được bày ra mặt nổi trong thế lực của Long Sư.
Một vài dấu hiệu cho thấy, kẻ ra tay không phải Dương Chân, mà là Tiên Cung.
Nói cách khác, kỳ độc này rất có khả năng cũng là bút tích của Tiên Cung.
Vậy thì kẻ chặn Tấn Kiêu và Chu Lị giữa đường cũng rất có khả năng là Tiên Cung, điều này nghĩa là gì? Nghĩa là Tiên Cung đã nắm giữ cái gọi là mười hai lộ nhân mã kia, nắm giữ cái gọi là Nguyệt Ma.
Điều hiện tại không thể xác định là tình hình của các lộ gọi là phản tặc, rốt cuộc là Dương Chân đã thú tội với Tiên Cung, hay là Tiên Cung từ sớm đã biết rõ?
Nếu là vế sau, tâm cơ của Tiên Cung sâu đến mức hắn nghĩ thôi cũng cảm thấy rùng mình.
Kẻ chặn Tấn Kiêu vẫn dùng danh nghĩa của Dương Chân, chỉ sợ kẻ thủ ác đứng sau cũng không ngờ Tấn Kiêu có thể không tiếc việc lộ ra chuyện bị trúng độc để tìm kiếm sự trợ giúp bên ngoài.
Sự việc đã bày ra đó, kẻ thủ ác dám làm như vậy, tất nhiên là đã chắc chắn độc này không dễ giải, đã chắc chắn Tấn Kiêu tất nhiên biết hậu quả của việc bị lộ.
Tính mạng của Chu Lị cũng nằm trong tay kẻ thủ ác, hiện tại xem ra Chu Lị gần như chính là tử huyệt của Tấn Kiêu.
Thực tế hắn cũng không ngờ Tấn Kiêu có thể mạo hiểm lớn như vậy để tìm kiếm sự hợp tác với bên này, Tấn Kiêu dựa vào đâu mà tin bên này có năng lực giúp hắn? Chỉ vì là thế lực của Long Sư sao? Long Sư dù sao cũng đã không còn nữa.
Hắn có một điểm phán đoán, đó là cao thủ có thể "phá vỡ hư không" mà Tấn Kiêu nhắc đến kia, dường như vì sự mạnh mẽ của cao thủ này đã mang lại cho Tấn Kiêu loại tự tin nào đó.
Cao thủ phá vỡ hư không? Hắn thực ra muốn hỏi Tấn Kiêu rốt cuộc là chuyện gì, tuy nhiên nghĩ lại, chuyện này hiện tại vẫn chưa tiện hỏi, đến lúc đó sự không biết của bên này có khả năng sẽ dẫn đến biến cố bên phía Tấn Kiêu.
Còn nữa là, những gì Tấn Kiêu nói có phải là thật không? Trong đó liệu có ẩn giấu mưu đồ gì không?
Nếu là thật, hắn lại phải suy xét đến chuyện tìm A La Vô Thượng giải độc.
Mấu chốt là ngay cả Thụy Nô cũng không thể khẳng định A La Vô Thượng có thể giải độc hay không, cần biết rằng gặp được A La Vô Thượng không hề dễ dàng, khá là mạo hiểm, nếu không thể giải độc thì không đáng. Ngoài ra, hắn là người từng gặp A La Vô Thượng, lúc đó muốn cứu A La Vô Thượng thoát khốn, kết quả A La Vô Thượng bản thân không muốn rời đi, loại người này dù có gặp lại, có chịu ra tay giúp đỡ hay không vẫn là một vấn đề.
Suy đi nghĩ lại, sau khi sắp xếp xong phương thức hồi đáp thế nào, hắn lấy ra phù truyền tin liên lạc với La Khang An, xem như đã đưa ra một câu trả lời.
Việc đưa ra câu trả lời cho La Khang An chỉ là thứ yếu, mấu chốt là không tiện để bên phía Tấn Kiêu không có hy vọng mà lo lắng, cũng không phải bây giờ là muốn giúp Tấn Kiêu giải độc ngay, mà là phải chứng minh thế lực Long Sư quả thật không tầm thường, thứ mà Tấn Kiêu vắt hết óc không tìm được câu trả lời, thì bên này có thể đưa ra đáp án...
Bên vách núi, Xa Mặc đang nhìn ra sơn lâm mênh mông bỗng quay đầu nhìn sang Bành Hi ở bên cạnh: “Ta đi làm con tin cho Nhiếp Hồng?”
Bành Hi thở dài: “Người đàn bà thần bí đó đã đồng ý rồi, để ngươi đi. Ta cũng không muốn ngươi đi, cho nên cứ trì hoãn mãi, kết quả lại kéo dài đến lúc độc phát, mùi vị độc phát ngươi và ta đều đã nếm thử rồi, vì để cầu lấy thuốc giải, ta thậm chí đã nói cho bọn họ biết nơi ẩn thân của mẹ ta, ta nghĩ ngươi cũng không muốn nếm trải lại một lần nữa đâu, không còn lựa chọn nào khác.”
Xa Mặc im lặng một lúc rồi nói: “Hy vọng đừng đối mặt trực tiếp với bên Yêu Cung, nếu không sợ là sẽ không để ta sống sót trở về.”
Bành Hi hiểu ý của hắn, bên Yêu Cung chắc chắn sẽ không để lộ nhược điểm ra ngoài: “Là ta hại ngươi, nếu sớm biết kết quả này, lúc trước ta thật không nên giữ ngươi lại. Xa Mặc, sau khi đi rồi, nếu thật sự xảy ra trường hợp ngươi nói, cuối cùng nếu thực sự khó mà thoát thân, chi bằng trực tiếp đầu quân cho bên Yêu Cung, có lẽ bên Yêu Cung có cách giải độc cho ngươi cũng không chừng.”
Xa Mặc lạnh nhạt nói: “Giải độc? Ngươi cho rằng có khả năng sao? Nếu bên Yêu Cung có cách giải độc, ngươi cho rằng người đàn bà thần bí kia còn có thể để ta đi sao? Độc này chúng ta đã vắt óc tìm cách tra cứu, đến nay vẫn không hiểu là độc gì. Đối phương đã dám dùng thứ này uy hiếp chúng ta, thuốc giải e là loại độc môn.”
Bành Hi vẫn là câu nói đó: “Chúng ta còn lựa chọn nào sao? Đi đi, đi rồi ít nhất còn được cung cấp thuốc giải định kỳ cho chúng ta.”
Xa Mặc hơi nhíu mày: “Nếu ta rơi vào tay Yêu Cung, người đàn bà thần bí kia còn cung cấp thuốc giải cho ta thế nào được?”
Bành Hi cười khổ: “Rất rõ ràng, thần thông quảng đại của đối phương đã vượt xa tưởng tượng của chúng ta, đủ để chứng minh chúng ta càng ngày càng không còn lựa chọn nào khác.”
---❊ ❖ ❊---
Tại Tần thị thương hội, La Khang An cũng đang nói chuyện điện thoại với Tấn Kiêu, hai người đã thiết lập một đường dây điện thoại liên lạc ngầm.
Nghe thấy gần như không có thuốc giải, Tấn Kiêu im lặng một hồi rồi hỏi: “Các người có thể bày ra đại trận ‘Hòa Quang Đồng Trần’ để giải độc đó không?”
La Khang An: “Chuyện này không thành vấn đề, nhưng phải ngủ say một nghìn năm. Một nghìn năm, cậu cho rằng có cần thiết không?” Chuyện này dù Lâm Uyên không dặn, hắn cũng hiểu, mẹ kiếp ngươi chạy đi ngủ, mà lại ngủ một mạch một nghìn năm, đối với bên lão tử chẳng có giá trị lợi dụng gì, ta việc gì phải giúp các người giải độc?
Tấn Kiêu thở dài bất lực, dù đối phương có chịu giúp việc này, phương pháp giải độc kiểu này cũng tỏ ra thiếu thực tế, hắn có thể ngủ say một nghìn năm, nhưng Chu Lị thì sao? Chu Lị chỉ là một kẻ phàm phu tục tử, căn bản không sống nổi lâu như vậy, ngủ say rồi chỉ sợ không bao giờ tỉnh lại nữa.
Trừ khi có thể kiếm được "Bất Tử Kim Đan" cho Chu Lị uống thì mới tạm được, vấn đề là độ khó để có được thần đan loại này không kém gì việc có được thuốc giải, trong tay Tiên Đình gần như không có khả năng lấy được, một số gia tộc lớn dù có, thì phải trả giá lớn bao nhiêu mới đổi lại được? Mấu chốt là người ta cũng không dám tư tặng, nếu cướp đoạt được, vật như vậy mất đi, động tĩnh có thể nhỏ sao?
Hiện tại bản thân hắn còn đang dưới sự kiểm soát của kẻ thủ ác, không tiện huy động nhân thủ để làm việc này.
Tất nhiên, mấu chốt của vấn đề vẫn nằm ở đám người La Khang An này, dù hắn có cách lấy được, đám người này có chịu để hai người họ vô tư chạy đi ngủ một nghìn năm không?
Để Chu Lị sau khi uống Kim Đan đi ngủ say một mình, hắn bỏ công sức ra trả giá cũng không thực tế, Chu Lị mất tích rồi, kẻ thủ ác trừ khi là kẻ ngu, nếu không không thể không có phản ứng.
Suy nghĩ này bị chính hắn phủ nhận, vấn đề tồn tại quá nhiều, đột nhiên lại hỏi: “Không thể xác định A La Vô Thượng có thể giải độc không?”
La Khang An: “Không thể, nhưng hắn là người có khả năng nhất. Nói thẳng ra, năm đó Côn Nhất và mấy người bọn họ liên thủ cũng không thể dễ dàng bắt được A La Vô Thượng, nói A La Vô Thượng là cao thủ đệ nhất chư giới cũng không quá lời, nếu ngay cả hắn cũng không làm được, chư giới e là không còn người thứ hai làm được.”
Tấn Kiêu: “A La Vô Thượng bị giam cầm trong cấm địa, muốn gặp hắn một lần khó khăn biết bao, năm đó ta cũng từng nghĩ muốn diện kiến nhân vật này, nhưng phát hiện căn bản không cách nào tiếp cận. Năm đó khi tấn công Tiên Đô, để thu hút cao thủ Tiên Đình, Bá Vương đã từng gây ra động tĩnh bên phía A La Vô Thượng, hắn hẳn là đã từng gặp A La Vô Thượng, hắn có lẽ có cách để gặp được, nhưng hiện tại không biết làm sao mới liên lạc được.”
Bá Vương? La Khang An không nhịn được nhếch miệng cười, cười trộm, Bá Vương chính là lão đại của chúng ta đấy, không có chút bản lĩnh thì chúng ta có thể theo người ta được sao? Đừng nói là cậu không liên lạc được, ngay cả lão tử còn chưa từng thấy mặt mũi người ta ra sao.
Tất nhiên hắn sẽ không để lộ điều này, đầy ẩn ý nói: “Vậy cậu có thể nghĩ cách tìm Bá Vương thử xem.”
Trong lòng bồi thêm một câu, quay đầu lại vẫn phải cầu cạnh đến nhà chúng ta thôi.
Tấn Kiêu: “Long Sư bác học đa văn, các người đã là người của ông ấy, có cách nào vào cấm địa để gặp A La Vô Thượng không?”
La Khang An: “Ít nhiều cũng có chút nắm chắc, có thể thử xem, nhưng bây giờ hơi không hợp thời, với lại việc A La Vô Thượng có chịu ra tay hay không, hay nói cách khác có thủ đoạn giải cứu hay không thì ai cũng không biết.”
Tấn Kiêu lập tức tinh thần phấn chấn: “Chỉ cần phương pháp giải cứu các người nói là thật, chỉ cần có thể đưa ta và Chu Lị đến trước mặt A La Vô Thượng, thành hay không thành là số mệnh của chúng ta, không trách các người. Nhân thủ của ta hiện tại không tiện huy động, chỉ cần các người chịu giúp việc này, điều kiện có thể bàn bạc.”
La Khang An: “Dù có thể giải, độc của các người hiện tại cũng chưa thể giải, ý của ta cậu nên hiểu rõ. Trước làm một việc đi, cô nàng Thiệu Thái Vân kia là do người ta sắp xếp tới để tiếp cận ta, ta ‘tình khó chối từ’, đành nửa đẩy nửa theo mà thuận nước đẩy thuyền. Cậu hiện tại là một trong những trợ lý của cô ta, giúp ta giám sát cô ta.”
Đây là ý của Lâm Uyên, Lâm Uyên muốn mượn việc này để kiểm tra độ tin cậy của Tấn Kiêu thế nào, là hợp tác thật hay còn có mưu đồ khác.
Sau khi hai người kết thúc liên lạc, cũng gần đến giờ tan tầm, La Khang An tan tầm rất tích cực.
Hội hợp cùng Tần Nghi, cùng đội xe trở về Tần phủ, lúc xuống xe cùng chạy về phía nhà hàng, Tần Nghi tặng một câu cho La Khang An: “La phó hội trưởng, tần suất anh và Thiệu Thái Vân bàn công việc qua điện thoại có phải hơi quá cao không?” Không nói thêm câu nào nữa, ý tứ sâu xa bên trong để La Khang An tự suy ngẫm.
La Khang An cười gượng hơi chột dạ, nhưng cũng rất thản nhiên, chuyện của hắn và Thiệu Thái Vân ngay cả Lâm Uyên cũng không nói gì nhiều, không có gì phải sợ...
Sau khi tan làm, Thiệu Thái Vân tìm một nhà hàng trong thành để ăn tối, đi cùng còn có hai trợ lý.
Ăn được một nửa, Thiệu Thái Vân đang cầm đũa gắp thức ăn đột nhiên không nhịn được bịt miệng: “Ưm” có vẻ hơi buồn nôn.
Tấn Kiêu ngước mắt lên, nói: “Tổng chấp sự không sao chứ? Để tôi xem giúp cô.” Nói đoạn liền muốn đứng dậy đi qua phía đối diện giúp thi pháp kiểm tra.
Thi Tĩnh lập tức đứng dậy, đưa tay chặn lại: “Tấn Kiêu, đạo lý nam nữ thụ thụ bất thân không hiểu sao? Hay là để tôi đi.”