_003.jpg)
Sabrina thấy kinh hoảng. Cô úp mặt vào bàn tay. "Mình đã làm gì vậy? Mình gặp họa lớn rồi. Mình đã làm hỏng đứa bé".
Cô bé bỏ tay ra và nhìn lại chiếc cũi. Thằng bé trong bộ dạng người lớn vẫn ở đó. "Ba-bah", Rudy vòi vĩnh.
"Chúng ta phải đảo ngược việc này", Sabrina nói trong hoảng hốt. Cô múa tay như gã ném bóng chầy rồi trỏ vào Rudy: "Được. Nghịch hoán, nghịch hoán, hãy trở lại bình thường đi!".
"Ba-bah".
Cô gái trỏ thêm lần nữa. "Trở lại bình thường đi!".
"Bah- Bah! .
"Ôi trời ơi!", Sabrina co tay đấm vào không khí. "Sai toét hết rồi!".
Mặt Rudy chợt nhăn nhó và đỏ ửng lên. Miệng nó há hoác chuẩn bị lấy hơi gào một cú đã đời. Sabrina chụp lấy bình sữa của nó và tống ngay vô miệng chú nhỏ. "Đây đây, bah-bah của em đây!".
Sự căng thẳng thốt biến khỏi thân thể Rudy. Cậu bé bắt đầu mút bình và lại cười hạnh phúc. Sabrina tuyệt vọng khôn cùng. "Chuyện này thật quái quỷ", cô gái than thở, "Chúng ta cần có trợ giúp".
"Chă ..ăn?" Rudy đòi hỏi, tay giỡ góc chăn phủ giường lên.
Sabrina tái mặt và vội vàng kéo tâm khăn quấn quanh baby - người lớn này. "Em cố mà giữ lấy tấm chăn ấy nhé, cho tới khi mình mặc đồ xong. Và chị cũng chẳng tin mấy món quần áo này lại mặc vừa được nữa đâu".
Những tiếng chân vang dội trên cầu thang cảnh báo Sabrina về sự xuất hiện của Harvey. "Này, Sabrina, cậu có cần giúp đỡ gì không?". Cậu ta hỏi vọng lên.
Sabrina suýt nữa đã đâm bổ vào Harvey khi hấp tấp ngăn không cho cậu ta khỏi bước hết mấy bậc cầu thang. "Không, ổn cả mà. Sao cậu không coi tiếp trận đấu đi?"
Harvey tựa mình trên tay vịn cầu thang và uể oải chỉ tay vào TV. "Còn một cú đập nữa là xong. Trừ khi cha này đánh hỏng, hết phim!".
"Chưa hết đâu!", Sabrina ré lên. Cô bé trỏ tay vào TV, buộc Harvey ngó lại. "Này, nhìn xem..."
Ngay khi cặp mắt Harvey rời khỏi mình, Sabrina vung nắm tay lên không hai lần và phóng một bùa phép vào các cầu thủ trên TV. Mắt Harvey trợn ngược lên như khắp rớt khỏi tròng. Bình luận viên gần phát điên. "Đánh bóng ngược kìa!", ông ta gào lên. "Ra ngoài sân rồi! Lần đầu tiên trong suốt sự nghiệp của anh ta! Các bạn, chúng ta bước vào hiệp đấu thêm giờ!".
"Không thể tin được!", Harvey lẩm bẩm, chân bước xuống cầu thang để yên vị trên ghế bành trước TV.
Sabrina lao vội lên phòng ngủ của gia đình Gerson để lục tìm trong tủ áo của Jerry Gerson một vài món đồ phù hợp. Lê bước với cả chồng áo xống trên tay, cô quay lại phòng trẻ.
Cũng chẳng mau chóng gì cho lắm, cô đã đóng bộ xong cho Rudy với một chiếc sơ mi, quần đùi và một chiếc áo khoác. "Giúp chị một chút đi chứ", cô than phiền khi cố công đút tay thằng nhóc qua ống tay áo khoác ngoài.
Khi tay nó đã thò được ra phía đầu kia tay áo, nó tóm chặt lấy mũi Sabrina. "Mũi", thằng nhóc cười khoái trá.
"Úi đau!", cô bé gào lên và quay ngoắt đi. "Làm gì thế. Để yên nào. Này, trông em bé thật xinh. Đừng có trớ ra bộ đồ vía của cha bé đấy nhé, được chưa?". Sabrina đứng dậy và vươn vai, cố thư giãn và tìm cách làm chủ tình hình.
Rudy ngồi bệt trên sàn, tay thằng nhóc vươn về phía Sabrina "Đứng lên!".
"Chắc em muốn đùa với chị há", cô nói.
Chuông điện thoại chợt réo vang. Sabrina vỗ vỗ đầu Rudy, hy vọng thằng nhóc sẽ ở yên. "Cũng phải trả lời điện thoại chứ".
Giấc mơ của Jerry Gerson về một bữa tối yên bình có vẻ như đang trở thành một cơn ác mộng. Vợ của ông không cách nào bình tâm và thưởng thức bữa tối được. Bà luôn áy náy và lo lắng không biết cậu quí tử của mình đang làm trò gì ở nhà. Không cần nhắc lại đây là lần đầu ông ta và vợ được ở một mình từ ngày Rudy ra đời. Và lúc này ông ta đang gọi về nhà từ máy điện thoại công cộng, bà vợ đang bám cứng một bên.
"Con bé vẫn chưa nhấc máy à?" Carol Gerson bồn chồn hỏi.
"Có phải anh đang gọi điện không đây?", ông chồng gắt gỏng.
Chiếc điện thoại ở nhà đã được nhấc lên. "A lô, Sabrina phải không? Chú Jerry đây, chú là bố của Rudy".
"Thằng bé có ổn không?", Carol dai dẳng. "Hỏi con bé xem thằng nhỏ có ngoan không?".
Jerry nhìn vợ cau có. "Anh biết cần hỏi những gì.", ông ta gầm gừ trong họng. Và đổi giọng bình thường, ông ta hỏi Sabrina. "Thằng bé ổn chứ hả?".
"À vâng!", Sabrina mau mắn đáp. "Rudy rẩt vui. Nó đang cưỡi trên quả chuối của mình. Bữa tối của cô chú thế nào ạ?".
"Người ta tìm bàn cho cô chú hơi trễ," Jerry bắt đầu.
"Vậy sao!", Sabrina thốt lên.
"Nhưng khi cô chú được xếp bàn xong thì họ lại muốn tống bọn chú ra càng sớm càng hay".
Sabrina có vẻ rất ngạc nhiên khi nghe tin này. "Ôi, đừng để họ làm vậy," cô nói với ông chủ nhà. "Cô chú cần thư giãn. Muốn lâu bao nhiêu cũng được".
Jerry thấy ngạc nhiên và khá là hài lòng. "Sao chứ, cháu thật tốt bụng, Sabrina.", ông ta quay lại lườm bà vợ. "Thôi được, họ vừa dọn bàn xong. Gặp cháu sau nhé". Ông hầu như không nghe rõ lời đáp của cô trông trẻ. "Vâng, đừng sớm quá nhé. Phải. Tạm biệt".
Jerry treo điện thoại lên và quay lại phía vợ mình. "Thấy chưa?", ông ta nói. "Mọi việc đều tốt đẹp".
Carol chậm rãi thả lỏng người và dựa vào ngực ông. "Em xin lỗi. Chỉ bởi ngày hôm nay thật quái dị. Em muốn nói là, anh chút nữa đã lạc lối trong cái cơn bão tuyết quái quỉ kia - còn giờ thì em đang có những cảm xúc thật buồn cười".
Jerry đỡ lấy vai bà ta và hướng bà quay lại chiếc bàn. "Đừng cảm xúc gì hết", ông ta lầu bầu, nhưng đủ nhỏ để bà vợ khỏi nghe ra.
Sabrina ló đầu ra góc cầu thang để chắc chắn là Harvey đang bị hút chặt vào trận đấu. Quả có vậy, cậu ta đang ngồi trên góc ghế soía, mắt dán vào màn hình. "Harvey, mình cần đưa chú nhóc đi dạo. Cậu ở lại đây và coi trận đấu nhé, được không?'.
" ..ược," Harvey cố trả lời khi trong mồm đang đầy ngẹt bánh Butterthumbs. "nhưng sắp kết thúc rồi. Trừ khi có một cú đúp mới cầm hòa được".
Sabrina khua tay lên trời hai lần và trỏ vào TV. Harvey chồm tới trước trong một nỗi kinh dị làm mồm há hoác khi xướng ngôn viên đang thông báo về một biến đổi đột ngột của cuộc chơi: "Khung thành chợt mở rộng trong khi Patter đâm đầu vào cọc sân. Đường biên ngay đây. Bóng vẫn trên cao, nó vẫn lơ lửng...nó có thể... nó sẽ... đó là cú đúp!".
"Tuyệt hảo!", Harvey rú lên.
Trong lúc ông bạn học đang bận rộn, Sabrina chạy xuống cầu thang, một tay kéo theo Rudy. Cô mở cửa trước và đẩy Rudy ra ngoài. Trong lúc bước ra, cô vẫn nghe xướng ngôn viên tuyên bố: "Quả là đã có phép mầu trong cuộc chơi hôm nay!".
"Xin chàọ, các vị phụ huynh. Tôi là Thầy Pool và đây là sinh vật học". Ông thầy ốm nhách gạch dưới tên mình trên bảng bằng phấn trắng. Thầy quay lại và mỉm cười rộng rãi với công chúng của mình. Với cái mũi lớn và cái yết hầu lồ lộ, thầy gợi cho người ta hình ảnh của Ichabod Crane. "Đêm nay chúng ta ngồi đây để nói chuyên về con em quý vị. Lúc này, tôi biết quý vị nhìn vào khuôn mặt con em mình và thấy tràn đầy hy vọng và ước mơ ở tương lai. Nhưng riêng tôi chỉ thấy những cái nhìn chán ngắt và vô vị, làm tôi phát ngán. Vậy vì sao tôi, một con người ở tuổi tráng niên này, lại làm cái việc là giảng dạy môn sinh vật trong một trường trung học? Vâng, bởi vì tôi tin rằng khoa học là nền tảng mà trên đó chúng ta xây dựng tương lai. Vâng, và bởi vậy tôi đã lấy được chứng chỉ MCAT của mình".
Zelda nhổm tới để thì thào vào tai của Hilda, "Thầy Pool trông đẹp trai quá ha".
Hilda ngó chòng chọc bà chị với vẻ hoài nghi. "Chị phải biết nhiều hơn thế chứ".
Mắt Zelda chợt nhắm nghiền. "Chị không biết anh ấy còn độc thân không?".
"Xin lỗi", thấy Pool cắt ngang, "có điều gì các chị cần chia xẻ với các thành viên khác trong lớp không?".
"Tôi cần gặp y tá", Hilda thốt ra.
Thầy Pool tiến lại gần hơn. "Có vấn đề gì sao", thầy tiến tới để đọc tên Hilda in trên thẻ ra vào, "thưa bà Spellman?".
Hilda đã bắt đầu đáp lời. "Vâng, dạ dầy của tôi..."
Zelda khiến cô em câm lặng bằng một cú nhấn ngoéo vào bàn tay. "Cô ấy không sao", Zelda khẳng định. "Và đây là Cô Spellman", cô ta làm duyên với ông thầy bằng một nụ cười ngọt lịm.
"Cô là ai nhỉ", Thầy Pool hỏi, thấy hơi thắc mắc, nhưng đã bị sa vào bẫy của nụ cười bí ẩn.
"Tôi cũng là Cô Spellman. Chúng tôi là cô của Sabrina". Rồi Zelda vội vã bổ sung "Chúng tôi là chị em chứ không phải một cặp... à., ờ".
Thầy Pool đứng thẳng dậy và hơi nhướng mày. "Vậy cô vẫn còn độc thân?"
"Vâng", Zelda thở ra. "Còn thầy...".
"Tuyệt đối độc thân!".
Hilda ngoảnh mặt đi, trông như muốn bệnh. "Giờ mình đến phải biến đi thôi," cô ta lẩm bẩm.
Sabrina dẫn Rudy vào bếp của nhà Spellman. Cô tha theo chiếc tã của thằng nhóc vắt trên vai. "Vào đây, Rudy. Và làm ơn bỏ ngón tay ra khỏi lỗ mũi đi".
Rudy rút ngón tay ra và với tới mũi của Sabrina."Mũi", nó đòi.
Sabrina né ra ngoài tầm với của nó. "Thôi. Để chị yên. Ngồi yên đấy và đừng quậy phá gì thêm nữa." Cô đẩy ông nhóc-người lớn vào chiếc ghế và dúi cuốn "Goodnight, Moon" vào tay nó. "Đây, em có thể đọc cuốn sách này".
Rudy lập tức đút cuốn sách vào mồm và bắt đầu nhai.
"Hay cứ nhai nó cũng được", Sabrina để cậu bé ở đó và đi vào phòng ăn, tìm con mèo.
Cô bé tìm thấy Salem trên bàn àn, chỗ mà con mèo biết chắc là không được phép leo lên. Con mèo đang vật lộn với một cuộn dây hồng. Với mỗi cú táp, nó lại rên lên "Hay, hay, hay!".
"Salem, chú mày đang làm gì thế?"
Con mèo đứng lặng ngắt, một sợi dây hồng mắc vào một bên răng. "Không làm gì hết".
Sabrina bước tới và nhìn xuốhg con mèo. "Trông có vẻ như chú mày đang nghịch một cuộn len".
"Tôi cũng có nhu cầu riêng. Sabrina. Tôi là người, nhưng tôi cũng là một con mèo".
Chuyện này trông cũng ngán ngẩm hệt như Rudy và ngón tay của nó. Sabrina tóm gáy con mèo nhác khỏi bàn. "Salem, chúng ta thu xếp vụ của chú sau được không? Tôi đang có chuyện nghiêm trọng hơn cơ. Lại đây".
"Cuộn len của t..ôi", Salem rên rỉ khi họ rời phòng ăn và quay lại phòng bếp.
Rudy đang vẫy vẫy bìa cuốn sách của nó hệt như một con chim khi Sabrina tha Salem đi ngang và đặt con mèo trên bệ bếp. "À há, trời đất ạ, cô đã lượm được chàng trai này ở bến chờ xe buýt phải không," con mèo nói.
"Không, nó là đứa trẻ mà tôi nhận trông. Nó mới 14 tháng thôi. Có chuyên gì xẩy ra với nó ấy".
"Ta có ngửi thấy mùi phù thủy vị thành niên không nhỉ?", Salem cười khẩy.
"Có lẽ có đấy." Sabrina thấy bất lực hoàn toàn. Cô tự hạ mình cầu xin lòng thương hại của con mèo. "Giúp tôi với, Salem. Chúng ta cần biến nó lại như cũ trước khi cha mẹ nó về và đâm đơn thưa kiện".
"Cô muốn gì ở tôi chứ? Tôi chỉ là một con mèo. Đi mà nói chuyện với mấy bà cô ấy".
Sabrina hoàn toàn rối trí. "Nhưng họ đang ở trường của tôi", cô bé than trong vô vọng. "Tôi không thể đưa thằng nhỏ tới đó. Chú trông nó giúp tôi được không?".
"Ta nghĩ là được.", Salem nói uể oải.
Sabrina nhấc con mèo lên và đặt trên bàn. "Cám ơn, tôi nợ chú một việc nhé".
Ngay khi mắt Rudy thoáng nhìn thấy con mèo, thằng nhóc trườn tới con vật, miệng gào lên hạnh phúc. "Ngựa! Cưỡi...ngựa!".
Nó xọc ngay mấy ngón tay ngắn ngủn vào giữa mình Salem và làm bộ như muốn leo lên trên con mèo. Salem oằn mình chuồn đi ngay khi có cơ hội, phóng vụt qua sàn nhà, mồm kêu vang, "Tống cổ nó đi ngay. Tống cổ nó đi ngay".
Sabrina đứng nhìn con mèo khuất dạng. Cô chợt thấy cồn cào trong bụng. Cô sẽ buộc phải dẫn Rudy tới trường.