Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 375 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 7

❊ ❊ ❊

Image

Salem và Franklin vạ vật trước màn hình TV.

Franklin ngồi trên ghế dựa, còn Salem nằm ườn dưới sàn với cái điều khiển từ xa, duyệt qua các kênh. Thỉnh thoảng nó ngưng lại, khi nghĩ mình đã tìm ra điều gì khiến Franklin thích thú. Ngay lúc này, Salem đang cố giải thích chương trình Bánh xe may mắn cho người đàn ông có khuôn mặt được in mọi trên tờ giấy bạc một trăm đô.

"Tôi không chắc là mình hiểu," Franklin vừa nói vừa gãi đầu. "Anh được tiền nhờ chọn đúng một phụ âm được dùng trong câu đố ... nhưng anh lại phải trả tiền để được nhận diện một nguyên âm à?"

"Phải," Salem đáp.

"Nhưng chuyện gì xảy ra nếu như nguyên âm mà anh yêu cầu không hiện hữu?"

"Anh vẫn phải mất tiền."

Franklin ngoẹo đầu tò mò. "Vậy tất cả tiền đó đi đâu?"

"Này, tôi không chứng minh được," Salem nói, hạ giọng thành tiếng thì thào đầy bí mật, "nhưng một nguồn tin đáng tin cậy cho rằng tất cả số tiền chi vào nhưng nguyên âm đã chui tuột vào tủ quần áo của Vanna. ít ra thì đó là những gì tôi nghe được trên mail.

Salem ấn vào cái điều khiển từ xa và chuyển hết từ kênh này sang kênh khác. Nó ngừng lại chỗ bộ phim đen trắng, với hình ảnh gã Ronald Reagan trẻ trung đang chia sẻ màn hình với một con hắc tinh tinh.

"Bedtime for Bozoo" Salem thốt ra, "Nhìn coi, Benjie! Đó là vị tổng thống thứ bốn mươi của Hoa Kỳ!"

"Tổng thống à?" Franklin lấm bẩm, nhíu mày trước T.v. "Tổng thống cái thứ gì?"

"Của Hoa Kỳ. Ronald Reagan. Hắn khởi đầu là một diễn viên, nhưng lúc không có ai thuê diễn nữa, hắn ta bèn bước vào chính trị. Trong vai trò một diễn viên, hắn chẳng hấp dẫn gì cho lắm, nhưng trong vai trò một chính trị gia ... ồ, hắn có cơ đoạt giải Oscar đó, hiểu tôi muốn nói gì chớ."

Franklin vẫn nhíu mày, chồm tới trước trên chiếc ghế của ông ta. "Còn ... con khỉ?"

"Tôi không biết hồi này thì con khỉ đó đang làm gì. Có lẽ đang sống với Michael Jackson."

Chuông cửa reo vang và Franklin mỉm cười. "Âm thanh nghe thú vị quá," ông ta nói.

"Ô la la," Salem nói. "Còn tùy xem khách nào, có

thể có chuyện đó".

Chuông cửa lại reo.

"Này ông bạn," Franklin nói, quay sang Salem. "Ở đây chỉ có mình chúng ta thôi, phải không?"

"Tôi e rằng thế," Salem thì thầm. "Có lẽ ông nên im lặng cho đến khi ..."

Franklin bắt đầu đứng lên và băng qua phòng khách tiến về phía cửa.

"Không!" Salem kêu lên, chạy theo ông ta. "Đó không phải là một ý hay đâu, Benjie. Theo tôi ông không nên ..."

"Nhảm nhí," Franklin nói. "Tôi hoàn toàn có khả năng mở cửa. Họ đâu thể thay đổi quá nhiều như vậy chớ. Không thể để một vị khách đứng ngoài cửa suốt đêm."

Phil Snodgrass đang trong tuổi ngũ tuần, đầu hói và chiếc bụng đã phệ ra. Ông ta mặc chiếc quần soóc xanh, rộng thùng thình, bay phần phật quanh cặp giò cò. hương đầy vết nám. Trên chiếc áo thun của ông ta có in hình một người hành tinh, mắt ốc nhồi, đầu tròn, và bên dưới khuôn mặt lạ lẫm đó có dòng chữ "WE ARE NOT ALONE"(Chúng ta không đơn độc). Ông ta đội chiếc mũ câu cá mềm màu xanh với túi mồi và mấy con mồi giả giắt bên hông. Một tay ông ta cầm lon xô đa - cái lon màu trắng với hàng chữ Cola màu đen - và tay kia kẹp một điếu thuốc to chàm vàm giữa những đốt tay.

"A, chào quý vị" ông Snodgrass nói, gật đầu.

"Xin chào," Franklin mỉm cười.

Salem nhìn lên, thấy Franklin đang ngó ông Snodgrass với vẻ bị mê hoặc hoàn toàn, theo cách một ai đó có thể nhìn chòng chọc vào một người ngoài hành tinh mới bước ra khỏi con tàu mẹ. Nhưng Franklin không nhìn vào một người ngoài hành tinh ... mà ông nhìn vào một công dân của năm 1997, của một đất nước mà ông đã góp phần tạo dựng nên. Salem thấy thật không may .cho lắm, khi người đầu tiên mà Franklin được gặp ngoài nhà Spellman là ông Snodgrass, một người hơi hâm hấp.

"Tôi tự hỏi, ơ, không biết có quý bà nào ở nhà không, bởi vì, ơ ..." ông ta nhìn quanh, gãi gáy, kéo áo lên khỏi chiếc bụng phệ. "... hình như sân sau nhà ông có một con bò. Và tôi nghĩ ở mé sân bên kia còn có một con nữa. Ông có biết chuyện đó không?"

"Một con bò à?" Franklin hỏi.

"Phải, nó đang rống như sấm sau nhà ông kìa. Bộ ông không biết sao?"

"Tôi không biết chuyện đó," Franklin đáp.

Salem cứ lẩn quẩn quanh gót chân Franklin, đôi mắt trợn tròn đầy kinh hoàng. Khi đã sắp cắn vào gót chân Franklin, hắn chợt nảy ra một ý tưởng. Hắn lao dọc hành lang, ngừng lại ngay chỗ góc nhà, ngó sang phòng khách và nói vọng ra, bằng chất giọng phụ nữ yểu điệu nhất của mình. "Phải ông đó không, ông Snodgrass? Giờ ông đừng lo về những con bò đó. Chúng tôi chỉ giữ giùm người hàng xóm trong đêm nay thôi. Mai họ sẽ đến mang chúng đi!"

Ông Snodgrass chồm tới và thò đầu vào. "ơ ... được thôi, nếu bà đã nói thế. Nhưng chúng là những con bò ồn ào quá sức, bà hiểu ý tôi không?"

Salem từ phòng khách la vọng ra. "Tôi sẽ ra thu xếp ngay, ông Snodgrass à. Luôn cả con kia nữa. Chúng khoái âm nhạc mà. Nhất là Brahms! Tôi sẽ mang máy đĩa ra xem có làm chúng dịu lại được không."

Gật gật, ông Snodgrass rút đầu ra khỏi khung cửa và nhìn sang Franklin. "Ông là bà con hả?"

"Không, chỉ là một người khách thôi," Franklin đáp. "Tôi từ Philadelphia tới."

Salem tọt xuống phòng khách và bắt đầu cắn gót chân Franklin.

"Oh, rất vui được gặp ông," ông Snodgrass nói. Ông ta chộp lấy bàn tay Franklin và lắc nó một cách cuồng nhiệt. "Phil Snodgrass. Tôi sống ngay bên cạnh đây. Tôi có một tiệm hàn ngay dưới phố."

"A, thật hân hạnh." Franklin nhìn xuống Salem và lầu bầu. "Dẹp trò đó đi," ông dùng chân hất con mèo ra, rồi chuyển sự chú ý sang ông Snodgrass.

Các dây thần kinh của Salem căng lên. Hắn biết Benjie dám phun ra những điều ngu ngốc bất cứ lúc

nào - ít nhất, nó sẽ có vẻ ngu ngốc đối với Snodgrass - còn Salem cần tìm cách đưa ông ta vào lại trong nhà, rồi khóa cứng cửa. Không thể nói ngay trước mặt ông Snodgrass, Salem tìm cách thực hiện kế hoạch B. Hắn bắt đầu kêu gào. Đó không phải là tiếng mèo kêu bình thường mà là một âm thanh chói lói, một tiếng gào tuyệt vọng.

"Còn con mèo này chắc cũng khùng luôn," ông Snodgrass nói.

"Phải, chắc vậy," Franklin nói.

"Hồi tôi có con mèo. Tôi cho nó một cú lộn mèo, nó cũng gào lên y như vậy."

Salem lặng ngắt trong thoáng chốc, quay lại phía Snodgrass và rít lên khó chịu. Rồi hắn lại tiếp tục kêu gào.

Ông Snodgrass tợp một ngụm xô đa, "Ông mới nói tên ông là gì nhì?"

"Tôi chưa có nói. Tôi là Benja ... aakl" Franklin rú lên, bởi Salem đã bắt đầu dùng chân ông ta làm nơi mài vuốt. Franklin cúi xuống, tìm cách hất Salem ra.

"Ông nên nhốt con mèo đó lại, Benjie," ông Snodgrass nói, chùn lại khi Salem phun phì phì vào ông ta liên tục.

Franklin bế Salem lên. "Tôi nghĩ nó muốn được người ta chú ý."

"Những gì tôi muốn," Salem thì thầm vào tai Franklin, "là ông phải vào nhà và đóng cửa lại. Làm ngay!"

"Vậy ông có muốn đi câu trong khi ở đây không, Benjie?" ông Snodgrass hỏi.

"Ô, đây là một chuyến đi hơi bất ngờ, tôi e rằng..." Franklin lắp bắp. "Tôi đã không lên kế hoạch về chuyện đó."

"Mấy người đang có vũ hội hoá trang trong đó hả?" ông Snodgrass hỏi, trỏ điếu thuốc qua vai Franklin.

"Không, sao ông hói vậy? Bộ ông đang chờ đợi một vũ hội hoá trang à?"

"À, không, chỉ là ... ông ăn mặc trông tức cười ghê."

Franklin chớp mắt ngạc nhiên. "Tôi hả?" ông hỏi, nhìn vào khuôn mặt người ngoài hành tinh trên chiếc áo thun của Snodgrass.

"À," ông Snodgrass nói và mỉm cười, hơi nhún vai. "Vật nào chỗ nấy. Nè, tôi nói ông hay. Tôi mới tậu chiếc garage nhà kế bên. Đang buộc mấy con ruồi mồi. Sớm mai tôi và thằng cả sẽ đi câu. Ông có muốn sang nhập hội không, tôi thiệt tình đó." Rồi ông ta quay lại và bỏ đi.

"Nếu không đi được, gặp ông cũng là vui rồi".

"Thôi, đi vô nhà," Salem thì thào. "Trước khi lão ta nghĩ ra nghĩ ra chuyện khác!"

Franklin bước vào và đóng cửa lại. "Nói tôi nghe, Salem," ông nói khi đặt con mèo xuống sàn. "Ông có coi ông Snodgrass là ... cứ tạm gọi là điển hình.. không? Phải, ông có nghĩ ông ta là một người Mỹ điển hình không?"

Salem đủng đỉnh đi vào phòng khách. "Tôi ghét khi phải là người nói với ông điều đó, Benjie, nhưng ... phải đó. Tôi e rằng đúng vậy."

"Nếu thế thì thì tôi có thể cho rằng," Franklin nói tiếp, "những quan điểm của ông Snodgrass hôm nay cũng giống như quan điểm của một người Mỹ bình thường?"

"Dễ sợ, phải không?" Salem lại cuộn người quanh cái điều khiển từ xa, rất nhẹ nhõm khi Franklin đã ở trong nhà, cửa đã đóng, và nguy hiểm đã trôi qua. "Ông nên nghe đài," con mèo nói tiếp. "Nó cũng hệt như màn trình diễn của Phil Snodgrass, hai mươi bốn giờ mỗi ngày, kênh nào cũng vậy." Salem lại gõ gõ trên cái điều khiển từ xa, lướt qua các kênh, cho đến khi cuối cùng nó dừng lại ở kênh The Learning ChanneL Phim tư liệu, về mấy sô diễn của tụi mèo. Sự chú ý của Salem bị cuốn hút vào một con mèo Ba Tư gợi cảm với chiếc vòng cổ lấp lánh. "Ô, bé cưng," Salem lẩm bẩm. "Còn hay hơn Baywatch"

Khi màn trình diễn bị ngắt ngang bởi phần quảng cáo, Salem ngước nhìn lên và đã tính mở miệng... nhưng Franklin không còn ở đó.

"Benjie?" Salem gọi. Hắn đứng dậy, xoay người và cao giọng khi nhìn quanh phòng: “Benjie? Ông đâu rồi?” Salem không thấy ông ta trong phòng khách, nên hắn đi vào bếp.

“Thấy đói bụng rồi hả?" Salem la to để Franklin trong bếp có thể nghe rõ. "Chẳng còn mấy đồ ăn trong nhà đâu, cái tủ lạnh đã biến thành con bò hồi sáng rồi. Mà đại thể thì hôm nay không phải là ngày tốt cho bất kỳ ai trong ngôi nhà này hết. Nên nếu tôi là ông, tôi sẽ không thây quá tệ khi bị bắn vào ..." Salem ngây người trong nhà bếp. Căn phòng trống trơn. "... tương lai," hắn rên rỉ. "Benjiiieeeỉ" Salem gào lên và chạy suốt ngôi nhà, theo đúng kiểu chỉ mấy con mèo mới làm được.

Nó phóng qua đồ gỗ, leo lên mấy tấm màn che, chui xuống gầm bàn, lộn xuống dưới mấy tấm màn, lướt qua mớ thảm trải trên sàn gỗ, đôi lúc bất chấp vài ba nguyên tắc vật lý, cho đến khi hắn đã lượn qua mọi căn phòng trong nhà.

Không có tăm tích Franklin. Nhưng Hilda thì ở trong phòng ngủ của bà ta.

"Có chuyện gì vậy Salem?" bà hỏi và ngồi dậy trên giường.

Salem không đáp khi nó liếc quanh phòng, ghé qua phòng xép, và cúi nhìn dưới gầm giường.

"Có chuyện trục trặc hả, Salem? Có chuyện thật sao?"

"ừa"

"Nhưng chuyện gì chớ? Bộ ta nấc cụt ra thứ gì nữa chắc?"

"Tôi không rảnh đâu nghe," Salem nói và bước ra ngoài.

Hilda vẫy tay và thình lình, Salem thấy mình bị bao quanh bởi những ánh sáng lấp lánh đầy màu sắc, khiến hắn đứng chết trân một chỗ. Hắn bị bốc lên lơ lửng khỏi sàn nhà, rồi trôi đến đùi của Hilda, nơi luồng sáng lấp lánh đó biến mất.

"Mi đã quên mi chỉ là một con mèo, Salem. Giờ ta muốn mi nói rõ xem chuyện gì đã xẩy ra" - chiếc giường nảy lên sau một cú nấc cụt dữ dội - " ta muốn mi nói ra sự thực!"

"Sự thực ư?" Salem nói với giọng của Jack Nicholson. "Bà không chịu nổi sự thực đâu!" Rồi nó phóng khỏi giường, đáp xuống giữa phòng và vọt mau ra cửa.

Hilda rên lên, rồi nấc cụt thêm lần nữa.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.