Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 375 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14

❊ ❊ ❊

Image

Chắc ông nói đùa." Sabrina cười khan, rồi vờ ho để che giấu sự thất thố khi thấy Drell nhíu mày.

"Nói chung, ta tránh vẻ nghiêm trang bất cứ lúc nào thuận tiện." Lúc lắc mái tóc dài và chỉnh lại chiếc áo chùng, Drell cau có. "Và đây không phải lúc thuận tiện."

Bước tới đứng cạnh cô, Hilda vỗ vai Sabrina. Nụ cười mún của bà cô không trấn an được gì cả.

"Đừng hoảng loạn," Zelda thì thầm vào tai cô. "Ta biết một ngày nào đó ta sẽ nhìn lại chuyện hôm nay và bật cười."

Phải, đúng thế, Sabrina chua chát nghĩ. Khi mình phải sống lưu vong trong cảnh Giới Khác.

Rafa, Helena và Catherine bồn chồn tụ họp phía sau Vesta, sẵn sàng để cho bà thủ lĩnh chưng diện này lãnh phần lớn sự giận dữ của Drell nếu nó sắp chụp xuống đầu họ.

"Nhưng vấn đề là gì?" Sabrina hỏi.

"Vấn đề?" Tay trùm phù thủy bật cười rồi bắt đầu đi lang thang qua những cô cậu đang bị đông cứng lại trong đủ thứ tư thế và cảm xúc trong phòng khách nhà Spellman. "Chỗ nổi mẩn này hay đây." Drell rờ theo đường nét một vệt mề đay trên cánh tay một nữ quái nhân. "Nó giống đảo Ireland. Còn tên này..." Ông ta chỉ một cậu trai mặc quần jean áo da màu đen với mặt nạ rôbôt màu bạc nhét trong túi quần. "... có vẻ như đã rụng sạch tóc. Trừ khi nó hói sẵn." Drell nhìn Sabrina như muốn xác định.

"Thực sự cậu ấy không hói."

"Ta cũng nghĩ thế." Đi tiếp, Drell dừng lại ngắm nghía những khuôn mặt méo mó của Jill Kẻ giết Ma cà rồng và Cee Cee phù thủy vị thành niên với tay chân và thân thể bị vặn vào những tư thế kỳ cục. "Hai đứa này có vẻ đang gãi vì một chứng ngứa bí ẩn và nghiêm trọng." Ánh mắt ông ta chuyển sang cậu trai đứng bên cạnh. "Và chú thanh niên này đang nhìn những cái răng của mình vừa rơi khỏi miệng xuống bàn tay của nó."

"Tôi thấy hết rồi," Sabrina nóng ruột nói. "Nhưng vấn đề là chỗ nào? Ngoài những chuyện đã hiển nhiên này."

Quay mặt sang, Drell gầm gừ. "Vấn đề là hầu hết các bạn bè của cô ở đây đang bị một chứng bệnh gì đó bất ngờ và kinh khủng mà nó không thể giải thích được trong khuôn khổ các quy luật tự nhiên bình thường của thế giới người phàm."

"Vậy thì sao?" Bối rối, Sabrina chỉ cố tìm cách làm sáng tỏ. Tuy nhiên, giọng hỗn hào của cô chỉ khiến ông ta nổi nóng hơn.

"Thì sao à?" Drell đỏ mặt và mắt ông ta rực lên khi ném trả câu hỏi đó lại cho Sabrina. "Vậy chúng sẽ nghĩ gì về những chuyện xảy ra ở đây, hử?"

Rùng mình và chắc chắn rằng mình có nói gì cũng hỏng bét, Sabrina đành nhún vai. Drell vẫn chưa thôi.

"Ma thuật! Chúng chỉ có cách giải thích như thế. Ma thuật!"

Rafe thối lui khi Drell nhìn hắn một phát với vẻ hiểu biết. Catherine với Helena giả bộ ngó lơ chỗ khác còn Vesta thì mỉm cười. Zelda chỉ thở dài.

"Bình tĩnh nào, Drell," Hilda khuyên lơn. "Có nổi nóng lên cũng chẳng giải quyết được gì." vẫn sôi máu nhưng đã bình thản lại, Drell pha vào ngọn lửa giận một nụ cười bao dung. "Hôm nay Halloween, Hilda ạ. Tôi cũng thích vui chơi đâu đó. Tôi đang vui chơi ở chỗ khác. Mà bây giờ không vui chơi được nữa. Tôi phải đến đây để thu xếp chuyện lộn xộn này vì đó là công việc của tôi, chủ tọa Hội đồng Phù thủy. Tôi muốn nổi nóng hay phát khùng lên cỡ nào tùy ý, hiểu không?"

"Dĩ nhiên," Hilda nóng mặt. "Tôi chẳng bao giờ lý sự được với ông. Tại sao bây giờ lại phải khác đi?"

"Cô vẫn còn máu nóng đấy, Hilda." Một cái nhíu mày trầm tư thay thế nụ cười ngưỡng mộ trên mặt Drell. "Tại sao ta lại cứ chọc giận nhau?"

Tuyệt vọng, muốn trở lại nguyên cớ của việc Drell bất ngờ xuất hiện ở đây trước khi cô Hilda có thể nói hoặc làm 1 điều gì, Sabrina liều mạng gợi ý. "Vậy sao ta không giải quyết vấn đề bằng ma thuật để mọi người có thể ra về và sống tiếp cái đời họ?"

"Sống ra sao, thí dụ thử coi?" Khoanh tay lại, Drell đi tới đi lui trước mặt cô. "Nào. Cứ nói đi. Ta nghe đây."

"Trở lui thời gian là giải pháp nhanh chóng và dễ dàng nhất."

"Rất tiếc. Đó là biện pháp cực đoan dành để giúp phù thủy thoát khỏi những tình huống ngặt nghèo khác thường và có những hậu quả kéo dài cả đời - chứ không dành cho người phàm."

"Nhưng tôi..."

"Quên nó đi, Sabrina," Drell nói. "Ta đã một lần phá lệ để giúp cô cứu vãn cuộc sống giữa những người phàm. Vả lại, sau khi ta biến những người ở đây thành loài vật nào đó thì sẽ chẳng còn ai xôn xao về bữa tiệc tồi tệ này của cô nữa, và uy tín của cô chẳng bị thiệt hại chút nào. Ý kế tiếp."

Chẳng còn ý kiến nào khác, Sabrina cố phản biện. "Nhưng các phù thủy vẫn dùng pháp thuật quấy phá người ta đấy thôi. Nhất là trong dịp Halloween."

"Đúng thế. Nhưng chúng ta tự giới hạn chỉ nhắm vào những nhóm nhỏ hoặc những cá nhân và chúng ta hành sự kín đáo. Còn ở đây có bốn mươi nhân chứng cho những trò quỷ thuật trong ngôi nhà này tối nay, và Rafe còn để Libby giúp hắn chế cái thứ nước đó nữa."

Kiểu biện hộ ai-cũng-làm-như-vậy thế là tiêu tùng rồi. Nó chẳng có tác dụng gì với ông trùm này hay các cha mẹ hoặc bà cô bảo hộ.

Sabrina chuyển sang năn nỉ. "Nhưng tại sao ông phải biến họ thành cái gì đó? Tại sao ta không hóa giải các thần chú và cứ để họ đồn đại rùm beng. Chẳng ai tin họ đâu!"

"Cô sai lầm chính ở điểm này đó." Drell cao giọng để nhấn mạnh luận điểm.

"Drell," Zelda kiên nhẫn nói. "Ông việc gì phải lo chuyện lũ trẻ này sẽ phát động một phong trào săn lùng và hỏa thiêu phù thủy, phải không?"

"Hỏa thiêu? Không. Nhưng săn lùng thì có đấy." Drell thở dài. "Nhưng phong trào săn lùng phù thủy hiện đại sẽ tệ hơn bất cứ chuyện gì mà các phù thủy phải chịu đựng trong thời thuộc địa ở Mỹ."

"Tệ hơn chuyện bị săn lùng, xử án và kết tội dựa trên những bằng chứng mơ hồ, và hỏa thiêu trên trụ gỗ à?" Hilda hấp háy mắt. "Sao ông lại nghĩ thế?"

Ngồi xuống trường kỷ bên cạnh Brad Schaefer, anh chàng này bị đông cứng lại ở nửa chừng một cú hắt xì, Drell chuyển sang giọng giảng giải. "Hồi đó, người ta sợ phù thủy. Bây giờ người ta muốn tin phù thủy. Có bốn mươi bạn trẻ ở đây, Hilda ạ. Nếu chúng kể lại những chuyện xảy ra tối nay - chắc chắn là thế- một số người sẽ tin chúng. Và cuộc sống của chúng ta sẽ không còn được như trước nữa."

"Tôi vẫn không hiểu ra vấn đề." Sabrina thở ra thất vọng.

"Để ta giải thích." Drell vung tay vào không khí để nhấn mạnh những ví dụ. "Các bài viết bịa đặt thối tha trên các báo lá cải. BỊ các phóng viên truyền hình săn đuổi để mong mình xuất hiện trên chương trình của họ, và lúc đó, nếu có ai trong chúng ta đủ ngu ngốc để nhận lời, thì sẽ bị tra vấn theo kiểu hăm he và bị bêu riếu trên sóng truyền hình truyền thanh. Nhưng tệ nhất là, ta sẽ bị săn đuổi bởi những kẻ cuồng tín y như những tên săn lùng vật thể bay không xác định UFO nhằm chứng minh sự tồn tại của chúng vậy."

"Ông ta vẽ nên một bức tranh thê thảm quá." Vesta nói.

"Không may là thế," Zelda tán đồng.

Với bốn mươi bạn bè đang bị nguy đến tính mạng, Sabrina không thể chịu thua. Nhớ lại chuyện Drell đã đồng ý cho Jenny sống lại bình thường sau khi đã biến cô ấy thành một con châu chấu, cô biết có thể thuyết phục được ông ta nếu cô có một kế hoạch khả thi. Cô và các bà cô đã cứu mạng Jenny bằng cách làm cho cô ấy tin rằng Cảnh Giới Khác mà cô đã gặp chẳng qua chỉ là một giấc mơ. Nhưng kiểu đó sẽ không thành công trong tình cảnh này, nhưng cô đã có một ý khác có thể hữu hiệu như thường.

"Tôi hỏi thêm một câu được không?"

Drell ngước mắt lên trời. "Thì tới giờ có gì ngăn cô hỏi đâu?"

"Nếu tôi có thể giải thích mọi chuyện ở đây hợp với các quy luật tự nhiên của thế giới con người và các bạn tôi thấy tin được, ông sẽ thả họ chứ?"

"Chắc chắn. Dĩ nhiên cô sẽ thất bại, nhưng nhìn cô nỗ lực thì cũng thú vị đấy." Drell giơ tay lên cho đồng hồ tiếp tục chạy.

"Khoan đã." Sabrina ngăn ông ta lại. "Mọi thần chú sẽ phải hóa giải ngay khi thời gian tiếp tục chạy trở lại."

Drell bán cái ngay cho người khác. "Vụ đó tùy thuộc vào các phù thủy đã niệm thần chú."

"Tôi chỉ chích chút điện vào một khối lầy nhầy." Catherine nói.

Helena nhún vai, rồi gật đầu khi Vesta thúc vào hông. "Tôi thực sự chẳng quan tâm tới chuyện bộ xương ấy chơi dương cầm kiểu nào."

"Cái thứ nước bùa chú của Rafe là thủ phạm chính cho tai họa này," Zelda trầm ngâm. "Và nó sẽ thành vấn đề lớn vì nó được uống vào bụng, chứ không phải do chúng ta trỏ ngón tay làm phép."

"Thực ra," Rafe nói thoải mái, "nó cũng đâu thành vấn đề. Tôi đã dùng bột ác mộng làm chất căn bản, thêm đường hoảng loạn làm chất xúc tác. Búng ngón tay một cái là vô hiệu hóa được thứ đó liền."

"Chắc không?" Sabrina hỏi.

"Chắc chắn. Tất cả là vì ưu ái riêng cho cô đấy, Sabrina. Đây là bữa tiệc tuyệt vời và tôi đã được một lúc rất vui."

"Cám ơn." Thật tuyệt nếu mọi khách mời khác của cô cũng nghĩ như vậy sau khi giải quyết êm đẹp mọi chuyện, nhưng bảo đảm họ vẫn sống, vẫn là người, và ra khỏi được căn nhà này là điều còn quan trọng hơn.

"Còn cô thế nào, Vesta?" Mặt Zelda lộ rõ vẻ cảnh báo.

"Tôi chỉ biến ra một xâu chuỗi tỏi thôi, có vấn đề gì đâu?" Vesta nháy mắt với Sabrina.

"Nhưng tôi có vấn đề." Hilda cụp mắt xuống. "Thần chú kiểm soát an toàn cho lũ nhân vật phim kinh dị của tôi không hiệu quả, và tôi không chắc có thể làm chúng biến đi được."

"Hilda!" Drell sững sờ há hốc mồm.

"Thực ra," Sabrina nói nhanh, "đó đâu thành vấn đề. Thứ nhất, bọn quái đó đã phải quanh quẩn ở đây khá lâu."

"Còn thứ nhì?" Hilda thấp thỏm hỏi.

"Thần chú an toàn của cô vẫn hiệu nghiệm." Khi Hilda mở miệng định cãi, Sabrina giải thích ngay. "Cho dù chúng có hơi khùng lên sau khi nghe Catherine xúi bẩy, chúng vẫn chưa làm hại ai."

"Nhưng chúng đã toan làm hại."

"Không hẳn, cô Hilda. Quái vật Hồ san hô đen chỉ trốn trong phòng tắm. Ma sói chỉ muốn Jenny theo đúng kịch bản, xác ướp thì hầu như không cử động được, còn ông già Dracula muốn biết chắc ông ta đã mất hết quyền lực hay chưa thôi. Và khối lầy nhầy cũng như con quỷ của Frankenstein chưa hề ăn món gì chưa chết hẳn."

"Hay quá." Hilda tươi mặt nhẹ nhõm. "Không ý đồ chơi chữ gì cả."

"Chúng ta tiếp tục được không?" Drell thúc giục.

"Tôi thực sự muốn tiếp tục," Salem nói. Con mèo hoàn toàn chán đời ấy ngồi bệt ngay trên khối lầy nhầy xẹp lép ở cửa bếp. "Thức ăn lúc này cũng bị đóng cứng chẳng nhúc nhích hay nhét vào mồm được."

Sabrina gật đầu. "Ta sẽ tiếp tục khi tôi giải thích kế hoạch và cô Hilda hội tháo chút xíu với bọn quái của cô ấy."

Thế ỉà chẳng có gì tai hại cả.

Sabrina hít một hơi dài khi cô và Rafe ngồi lại vào chỗ cũ trong góc phòng cùng Libby. Mọi người khác trở lại vị trí của họ khi Drell cho thời gian ngừng lại. Cô ngạc nhiên thấy ông trùm phù thủy cũng có vẻ nhiệt tình cộng tác. Nhưng lúc này ông ta giữ vai trò then chốt.

Vuốt lại mái tóc và xốc lại áo xống, Drell giơ tay lên, liếc nhìn những khuôn mặt phù thuỷ đang chú ý chờ lệnh, rồi ông ta vẫy tay.

Rafe búng ngón tay ngay vào tích tắc ấy, lập tức xóa bỏ mọi dấu vết phản ứng của thứ nước quả trên người các nạn nhân.

Hầu như lập tức, mọi người thấy mình hoang mang đứng nhìn người đàn ông cao lớn mặc áo chùng đã xuất hiện giữa bọn họ khi thời gian ngừng lại, Sabrina mất một giây mới nhận ra thời gian đã chạy trở lại.

"Răng tôi bị sao vậy?" vẫn dí sát vào tường, kinh hoàng vì đôi nanh mọc dài của mình, Libby hốt hoảng nhìn Rafe và Sabrina. Cô trưởng nhóm hoạt náo chưa kịp nhận ra hàm ràng của cô đã ổn.

"Cậu bỏ nó trong ví mà," Sabrina nói.

vẫn giữ một tư thế oai vệ nghiêm trang, Drell dừng lại một chút trước khi phát biểu, cho phép cử tọa của mình một giây phút để nhận ra rằng mọi tật bệnh dị kỳ đã biến đi bí ẩn và mau lẹ như khi chúng xuất hiện. Những tiếng thở phào và khúc khích lan khắp phòng rồi im bặt khi Drell vung hai nắm đấm lên trời.

Bị Zelda và Vesta lùa từ các phòng khác ra, tâì cả bạn bè khách mời bàng hoàng đi vào và tìm chỗ đứng hoặc ngồi để quan sát.

"Hãy coi chừng sức mạnh của trí tưởng tượng! Trí óc của các bạn rất dễ bị thao túng. Trong khi trí óc của tôi thì điều khiển các sức mạnh lừa dối." Giọng Drell chợt trầm xuống và một sự im lặng căng thẳng bao trùm đám đông. "Hãy cẩn thận đôi mắt mình, vì chúng có thể lừa dối bạn. Cái gì là thật? Cái gì giả? Bạn phân biệt được không?"

Bị kích thích tò mò, cảm thấy nhẹ nhõm hoặc bị thu hút, cả đám đông bắt đầu thấy thư giãn hơn. Các quái nhân của Hilda lần lượt từng đứa bỏ ra ngoài mà không bị ai chú ý.

"Đâu là thực tại?" Drell tiếp tục. "Nó không tạc trên đá vĩnh viễn, mà thay đổi như đồi cát bị gió dời chuyển, cứ thay đổi và riêng biệt trong kinh nghiệm và nhận thức của mỗi người."

"Được rồi đó," Sabrina lầm bầm, mong cho ông trùm phù thủy kết thúc cho rồi.

"Thằng cha kỳ cục đó là ai vậy?" Libby khinh khỉnh hỏi.

"Một người bạn," Rafe đáp. "Cô nín đi, được không?"

"Ảo giác thôi miên có thể y như thật." Drell dừng lại để đẩy cao kịch tính. "Và có thể đó đã là sự thật."

"Thôi miên?" Libby nhíu mày.

Một giọng cất lên từ đám đông. "Ông muốn nói rằng tất cả chúng tôi bị thôi miên để tin rằng có những chuyện quái đản đã xảy ra sao?"

"Ỷ ông là tôi sẽ không bị hói hả?" Cậu trai có mặt nạ robot thò tay lên rồi toét miệng cười khi thấy mái tóc còn nguyên.

Drell chỉ mỉm cười, cúi người và rồi đứng thẳng lên. "Và đến đây là kết thúc màn trình diễn của Công ty Bữa Tiệc Kinh Hoàng. Cám ơn các bạn đã tham gia!"

Sabrina cứng người trong mấy giây im lặng kế đó, chờ đợi xem các bạn sẽ tự cứu được mình, hay phải nhận số phận bi thảm. Rồi đột nhiên, bầu khí im lặng vỡ òa ra với tiếng hoan hô, huýt sáo và vỗ tay.

Vỗ tay cùng với họ, Drell ra hiệu cho các quái nhân phim kinh dị từ trong bếp, nơi chúng đã được tập hợp và nghe chỉ thị, đi ra. "Và hãy xem các nhân vật kinh dị!"

Đi thành hàng một, sáu nhân vật phim kinh dị đi qua đám đông và đứng bên Drell. vẫy tay và cúi chào - nếu không bị quấn cứng ngắc - họ chìm trong lời tán thưởng nồng nhiệt của đám đông đang hò reo.

"Mày nghĩ cái khối lầy nhầy nọ chạy bằng gì?" một bạn trai hóa trang thành ma sói hỏi Gordie. "Điều khiển từ xa hả?"

"Nói thiệt, tớ cũng chẳng muốn biết." Gordie gào la và vỗ tay mạnh hơn nữa.

Sau cùng Sabrina cũng thở phào khi Drell giơ ngón cái lên với cô khi ông ta dẫn cả lũ quái nhân trở vào trong bếp. Hoàn toàn thoát nạn. Giữ được mạng sống cho các bạn và uy tín cho mình, cô chẳng buồn phản ứng khi Libby gắt gỏng phía sau.

"Vậy là cậu cho bọn tớ bị thôi miên à? Rồi mướn các diễn viên làm bọn tớ sợ muốn chết? Tất cả cái trò lừa đảo rẻ tiền này..."

Ý kiến và những lời lẽ gay gắt của Libby bị nhận chìm trong những câu chúc mừng và khen ngợi tới tấp được dành cho cô, và âm thanh của một bữa tiệc tiếp tục trở lại mức cuồng loạn thả ga.

"Thế," Hilda hỏi khi sau cùng Sabrina thoát khỏi lũ bạn và chạy được vào bếp sau đó mười phút. "Ngoài đó ra sao? Bọn quái nhân cư xử đàng hoàng chứ?"

"Tuyệt vời! Phải, họ rất khoái khi được hâm mộ." Ngồi phịch xuống một cái ghế, Sabrina thở ra một hơi nặng nề.

"Nếu cô không thấy có gì phiền, thì hãy cho mọi người chừng mười lăm phút để bình thường trở lại. Rồi cô có thể ra để chấm điểm hóa trang."

"Cô thì được rồi," Hilda mỉm cười. "Cháu có thấy Salem đâu không?"

"Nó đang đuổi lũ dơi trong phòng khách. "Sabrina đáp.

"Trông cháu mệt đấy." Zelda rót một tách cà phê và ngồi xuống bên cô.

"Hơi mệt đấy," Sabrina thừa nhận. "Nhưng mọi người đều rất ấn tượng. Dù mình có lập kế hoạch trước thì cũng không tốt đẹp thế này. Có vài đứa còn hỏi cháu số điện thoại của Công ty Bữa Tiệc Kinh Hoàng nữa chứ."

"Vậy sao?" Tựa bên quầy bếp nhấm nháp món thịt băm viên, Drell hào hứng ngước nhìn lên. "Cơ hội kinh doanh này đáng nghiên cứu đây."

"Sau khi mình kết thúc đêm mừng lễ Halloween đa, Drell." Cô Vesta từ phòng ăn đi vào cùng với Catherine, Helena và Rafe.

"Gần nửa đêm rồi, Vesta. Ngày lễ đã hết."

"Nhưng ở duyên hải phía tây thì còn!" Với nụ cười rạng rỡ và trông vẫn tươi tắn như khi mới tới, Vesta hôn gió Sabrina. Rồi bắt tay Drell, bà ta cùng các phù thủy không mời khách rời khỏi nhà để cố hưởng thêm vài giờ nữa của lễ Halloween tại California.

"Ông Drell thật tốt bụng khi giúp đỡ ta như thế," Sabrina nói. Không có màn trình diễn thượng thặng của Drell thì khó mà thuyết phục mọi người được rằng họ chỉ bị thôi miên trong một chương trình cảm giác mạnh của Công ty Bữa tiệc Kinh hoàng. Và giữ đúng lời, ông ta đã hủy bỏ quyết định ban đầu là sẽ biến tất cả bọn trẻ thành các loài côn trùng nào đó.

"Đừng nhắc cô nhớ." Hilda nhíu mày. "Sau mấy thế kỷ yêu rồi chia tay ông ấy, cô đã biết cách khoái chí với việc coi thường hắn. Nói cháu đừng phiền chứ cô thích nghĩ hắn ta có động cơ sâu kín quái ác nào đó mà chúng ta chưa rõ."

"Thôi được, nói cô đừng phiền chứ cháu thích ra chơi với bạn cháu hơn." Sabrina toét miệng cười khi cô đứng dậy và thấy Harvey lấp ló ở khung cửa. Đằng sau cậu ta là Jenny đang rung trống và khiêu vũ với ông ma sói. Tiếng tru vui vẻ của ông này đối chọi với tiếng kêu buồn rầu phát ra từ phòng tắm trên lầu

"Khi mình trả mấy tảng đá về Rumani thì chắc nó cũng đi theo quá. Hi vọng vậy." Zelda nhíu mày hoang mang.

Sabrina lúc này chỉ chú ý tới Harvey khi cậu ta vuốt lại mái tóc và bước về phía cô trong vẻ nghiêm trọng của Gomez. Sửa soạn một bộ mặt bình thản lạnh lùng của Morticia, cô thấp thỏm chờ hành động kế tiếp của cậu ta.

"Xin lỗi," Harvey liếc nhìn với vẻ cáo lỗi về phía hai bà cô khi cậu ta tới đứng trước mặt Sabrina. "Nhưng tôi phải làm chuyện này."

Hoàn toàn bất ngờ, Sabrina ngạt thở khi cậu ta ôm lấy cô, ngả cô ra sau, và hôn cô một nụ mùi mẫn.

"Harvey!" Sabrina kêu hụt hơi với sự bất ngờ thích thú.

"Chúc mừng Halloween, Sabrina."

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.