Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 350 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 6

❊ ❊ ❊

Image

Được cứu khỏi sụp đổ hoàn toàn nhờ đảo ngược thời gian bằng phép màu, Sabrina chấp nhận an vị với một cuộc sống thường lệ tại một thị trấn mới và một trường học mới. Những tuần đầu qua nhanh, mỗi tuần có vẻ như mang theo vài trò phiêu lưu nho nhỏ. Mỗi ngày Sabrina cố gắng lèo lái con thuyền đời mình vượt qua những vùng biển bất trắc của việc học tập và những lo toan trong giao tế của tuổi mới lớn, như mọi bạn bè khác thôi. Tuy nhiên, mỗi đêm, cô lại nghiên cứu pho sách pháp thuật bìa da dày cui, cố gắng sống chung hòa bình với kiếp phù thủy bí mật của mình.

Sau cùng, khả năng của cô trong việc đọc những câu thần chú nho nhỏ và khiến thực tại chung quanh tuân theo ý mình cũng đạt tới một mức thuần thục nào đó, nếu không muốn nói là rất tự nhiên. Cải thiện thấy rõ nhất trong cuộc sống của cô là sự ngăn nắp trong phòng riêng - cô vẫn thử áo quần cả chục lần rồi mới quyết định mặc món nào, nhưng thay đồ bằng pháp thuật không dẫn tới cảnh có cả đống áo quần không vừa ý bừa bãi dưới sàn.

Tuy vậy, việc học cách suy nghĩ như một phù thủy thì không đến một cách tự nhiên. Đôi khi thật khó nhớ ra rằng có một giải pháp dựa trên pháp thuật cho mỗi vấn đề ta gặp phải - giống như sự cố với món kem lạnh vậy.

Ngày nọ Sabrina từ trường về đến nhà và thấy các cô ngồi im như tượng ở bàn trong bếp. Cô lập tức thấy lo. Có thần chú nào trục trặc và khiến họ bất động vậy chăng? Hay có tay phù thủy nào biến họ đông cứng ngay tại chỗ?

Xem xét kỹ hơn cô thấy hai chị em Spellman đang hoàn toàn tập trung nghiên cứu một món đồ chơi ráp hình khổng lồ bày la liệt trên bàn. Phần viền của bức tranh đã ráp xong, có vẻ như đó là một cảnh bầu trời tùm lum mây bay. Không nhìn lên, Zelda chợt nói, "Tôi cần một mẩu bầu trời vương chút xíu khói với món gì đó có hình củ hành."

Đầu Hilda không rời khỏi cuộc khám xét của bà, nhưng tay bà nhón ngay được một mẩu và đẩy qua cho bà chị. "Đây nè," bà nói.

"Cám ơn." Zelda nhận mẩu hình và ráp ngay vào chỗ mà không động đậy gì thêm.

"Vui thiệt," Hilda thì thầm trong khi mắt quét qua đống mẩu hình để tìm mẩu thích hợp. "nhưng khi chị sống một ngàn năm, trò ráp hình không có vẻ là sự lãng phí thời gian như vầy."

Tuyệt vời, Sabrina nghĩ. Đây chính là điều mình sẽ gặp sao? Cô tiến vào bếp, miệng nói vui vẻ, "Cháu về rồi đây!"

Chẳng bà cô nào thèm ngước lên. Nhưng Hilda cũng chào cô, "Chào Sabrina. Ở trường thế nào?"

"Ngon lành. Libby đánh đổ khay ăn trưa ngày thứ ba liên tiếp." Sabrina cười tai quái. "Cháu đang trở nên rất giỏi trong chuyên đó."

Zelda đặt thêm một mẩu vào đúng vị trí, hoàn tất hình ảnh của một khí cầu lớn. Bà đứng lên và hài lòng tuyên bố, "Rồi! Bây giờ có thể đọc được hàng chữ 'Hindenberg!' trên khí cầu"

Sabrina đang bước tới chỗ tủ lạnh. Cô hoang mang liếc nhìn bà cô lớn rồi lắc dầu. Cô bước tới mở cửa ngăn đá của tủ lạnh. "Ôi trời!" cô ca cẩm. "Lại hết sạch kem rồi."

Nhắc tới đồ ăn là bà cô nhỏ chú ý. Hilda ngước lên và nhìn cô cháu một cách nghiêm khắc. "Cháu không quên điều gì sao?"

"Cháu biết, cháu không được ăn vặt trước bữa tối." Đúng là đồ người lớn, Sabrina thầm nghĩ.

"Không. Bọn ta đây là phù thủy." Hilda phác một cử chỉ về phía ngăn đá, nửa như rùng mình nửa như đang múc cái gì. Khi Sabrina nhìn lại vào trong đó, cô thấy nửa tá hộp kem loại nửa lít chất ngay ngắn trước mớ rau đông lạnh. "Ăn đi."

"Quá ngon lành." Những phù thủy người lớn, Sabrina tự sửa lại ý nghĩ.

Lại nhìn xuống cái chong chóng phía sau mé trái của khí cầu Hindenberg, Zelda nói nghiêm giọng, "Và cháu không được ăn vặt trước bữa tối!"

Sabrina biến lên gác với một hộp kem. Cô Zelda là một phù thủy, phải, nhưng trước tiên cô vẫn là một người lớn.

Mới sáng sớm hôm sau Sabrina đã ngồi chồm hổm trên ghế dài màu hồng ở cuối giường ngủ, điên cuồng tra cứu cuốn sách pháp thuật. Salem nằm ngủ trên tấm mền xanh, một vệt trắng mờ trên râu mép và lỗ tai hắn cho thấy hắn ta vừa liếm sạch giọt kem cuối cùng trong vỏ hộp kem vất trong sọt giấy vụn. Pháp thuật giúp Sabrina rút ngắn thời gian mặc đồ đi học, nhưng cô khám phá ra rằng có những giới hạn nhất định cho những điều mà người phù thủy có thể hoàn tất. Dĩ nhiên chuyện đó không làm cô trễ học.

"Rollerblades ? ... Sao tôi không tìm ra câu thần chú nào để có Rollerblades? Salem, giúp tôi với," cô nói, kêu cầu con mèo. "Làm như ông chẳng quan tâm vậy."

Salem ngáp và mở một mắt ra. "Ổ, tôi quan tâm chứ. Tôi rất quan tâm đến ... đến cái gì của cô ấy nhỉ?"

"Rollerblades," Sabrina lặp lại, đấm vào trang sách mở. "Nhưng nó không có ở vần R."

Salem tìm được chút cặn ngọt còn bám trên râu và đang vuốt vào đó bằng bàn chân mới được liếm sạch. "Tra mục Thể thao, hàng hóa chưa?" hắn gợi ý.

Sabrina hăm hở lật qua các trang. "Đế xem ..." Có gì đó đập vào mắt cô. "À, đây. Thể thao, bùa chú - để thắng, thua, hoặc huề. Hơ, chỉ cần làm thế này để tác động đến một trận đấu à?" Cô đưa tay theo chiều thẳng đứng hai lần rồi chỉ thẳng. "Dễ hơn mình nghĩ nhiều."

"Ề, đừng làm trò ngốc với bài thần chú đó," Salem cảnh báo, "trừ phi cô cho tôi có thời gian để gọi trước cho nhà cái."

"Đây rồi, 'Thể thao, hàng hóa. Và nó có giầy trượt băng đây."

"Hay quá!" Salem ngáp. "Tôi ngủ lại được chưa?"

"Dĩ nhiên," Sabrina lơ đãng đáp trong khi nghiên cứu thần chú.

Cô lẩm nhẩm lời chỉ dẫn hai lần, rồi nhìn quanh phòng tìm đồ nghề. "OK, mình cần một hộp giày cũ." Cô nhảy bò xuống sàn và mò tìm dưới gầm giường. Giây lát sau một hộp giày Lady Footgear đầy bụi nhưng còn xài được đã nằm trên ghế. "Để có tốc độ, mình cần một tặng vật của một con vật tay chân lẹ làng." Sabrina thò tay và bứt vài sợi lông đuôi của Salem.

"Ối! Cái đó đâu phải tặng vật." Con mèo càu nhàu.

Sabrina đặt mấy sợi lông vào hộp giày và đóng nắp lại. Cô đứng dậy và chỉ ngón tay vào cái hộp. "Tiến lên. Nào, Rollerblades."

Hộp giày loé sáng, rồi thay đổi hình dạng, trở nên dài hơn, rộng hơn, sâu hơn. Những sọc xanh nhạt chạy quanh trên hộp giấy, phân vụn ra để thành những chữ và hình ảnh. Giây lát sau hộp giấy đã trở thành một gói hàng sặc sỡ.

"A, thành công rồi!" Sabrina sướng tưng lên. "Tuyệt vời! Mình đã làm được" - cô đọc kỹ nhãn hiệu trên hộp - "Rollerblahs à? "

Hilda vụt vào phòng như làn gió. Là người ưa dậy sớm, bà đã chọn cho hôm nay một bộ vest bó vải thô khoác bên ngoài áo dệt kim tay dài. Để dịu hơn, bà mặc một chiếc váy in hoa nhạt có viền. Để thay đổi không khí, bà thường quan tâm tới khẩu vị của người khác. "Sabrina, muốn ăn sáng không?"

Sabrina đang thối chí vì thất bại với đôi giày trượt. "Không, cám ơn. Cháu sẽ đi chơi trượt băng."

Hilda là mẫu người không chịu để yên các vấn đề của người khác. "Có chuyên gì vậy?" bà hỏi.

Salem nhìn lên, tạm ngừng liếm - trò liếm này ban đầu chỉ là rửa ráy sơ sơ cục bộ rồi đã phát triển thành một vụ tắm táp toàn phần. "Cô ấy muốn một đôi Rollerblades, mà lại đòi hàng hiệu cơ."

"Ô, cháu không làm thế được. Chúng ta có luật bản quyền rất chặt chẽ từ thập niên bảy mươi khi mà các phù thủy tung ra quá nhiều quần áo hiệu Gucci."

"Các bà vẫn có thể kiếm được hàng nhái rất đẹp từ những phù thủy Hồng Kông," Salem thêm vào. Dĩ nhiên là gã ta luôn biết cách bẻ cong luật lệ, cho dù đó là luật lệ đi gì chăng nữa.

Sabrina vẫn rầu rĩ như thường. "Cháu không quan tâm nhãn hiệu. Cháu chỉ quan tâm tới chất lượng. Rollerblahs không có cùng chất lượng. Ý cháu là, ngay cả hình cậu bé ở trên hộp cũng chẳng vui nhộn gì." Cô chỉ vào hình minh họa trên bao bì, một cậu nhóc mười mấy tuổi trông tội nghiệp với cánh tay bó bột treo lòng thòng bằng sợi băng nhựa xanh.

"À, vì cháu quyết chí quan tâm đến hàng hiệu, thì chỉ có một cách thôi," Hilda nói, vòng tay ôm vai Sabrina một cách thân tình.

"Cô sẽ mua cho cháu đôi Rollerblades thứ thiệt hả?" Sabrina háo hức.

"Không," bà cô nói cụt lủn. "Cháu có thể kiếm việc làm như tất cả chúng ta."

Sabrina bĩu môi ra, nhưng nhanh như chớp, Hilda đã cù lét vào sườn cô cháu gái cho đến khi cô bé cười ngã làn ra sàn.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.