Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 468 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8

❊ ❊ ❊

Image

Chân em đau!" Connie càm ràm un sùm.

"Đừng như con nít thế!" Kéo mặt nạ xuống và rọi đèn pin xuống lề đường tối đen, David bước lịch bịch phía trước Sabrina và em gái nó. "Đồ con gái!"

"Không xa lắm đâu, Connie." Sabrina thở dài, chẳng buồn che giấu bực bội nữa. "Nhà em ngay đàng kia."

"Mình suýt bị lừa hả?" cô công chúa nhỏ hư hỏng đứng lại và dậm chân. "Nhưng nó được nhiều kẹo hơn em!"

"Không có đâu," Sabrina nói, sức kiên nhẫn của cô mỏng dần khi cô thúc được Connie tiếp tục đi. David vẫn không ngớt chọc ghẹo em suốt trong bốn mươi lăm phút chúng đi từ nhà này sang nhà khác. "Túi của em bự nên coi nó không được đầy thôi."

"Nó chưa đầy," cô bé cứ lì lợm vô lối.

"Thôi được, nó sẽ phải thế. Chị phải về đây."

"Em không muốn về!" David nói vọng lại khi nó tới góc đường Hudson với Park. "Đi đường này nè!" Nhìn tới nhìn lui thấy đường không có xe, thằng bé phóng băng qua ngã tư thay vì rẽ về nhà.

"David! Quay trở lại!"

"Đuổi theo đi!" David đứng bên kia đường bật cười.

Đừng có thách, Sabrina nóng mũi nghĩ khi thằng bé chạy về phía căn nhà gần nhất, như một cái bóng di chuyển trong đêm với một vòng sáng của chiếc đèn pin cho thấy bước chạy của nó.

Tức tối và sụt xịt, Connie giằng ra khỏi tay Sabrina và dừng lại ở vùng sáng dưới chân cột đèn đường. Kẹp cây đèn pin vào nách, nó nhìn vào túi kẹo.

"Nào, Connie," Sabrina gắt góng thúc giục khi cô bước tiếp qua khỏi quầng sáng đó, hy vọng con bé sẽ đi theo. Chỉ chưa đầy một giờ nữa là tới buổi liên hoan, cô không muốn tiếp tục thỏa mãn những đòi hỏi oái oăm của hai đứa bé ngang ngược và kém hợp tác này nữa.

Connie ngồi xuống, trút kẹo ra lề đường, và bắt đầu đếm. "Một, hai, ba..."

Tuyệt vọng, Sabrina quay sang đối phó với David. Chỉ tay một cú dứt khoát, cô nhắm vào quầng sáng đèn pin của nó để bắt nó đứng lại và quay lui về đây. "Đứng lại! Bước lui, bước!" rồi cô quay sang Connie.

Con bé bắt đầu xếp đống thứ hai khi nó đếm đủ mười, rõ ràng là nó mới biết đếm tới đó. "Một, hai..."

"Cho kẹo vào túi đi, Connie. về đến nhà rồi đếm." "... ba, bốn..."

"Ê! Cái gì vậy? Cứu tôi với!"

Quay người về hướng tiếng kêu hoảng hốt của David, Sabrina giơ hai tay lên kêu trời. Ánh đèn pin nhấp nhô loạn xạ khi bàn tay thằng bé vung tứ tung trong nỗ lực tuyệt vọng ngăn không cho hai chân của chính nó đi giật lùi trên lề đường. Trỏ ngón tay, Sabrina điều chỉnh thần chú. "Quay mặt lại, bước!"

Với một động tác đàng sau-quay hoàn hảo, David tiếp tục đi qua lề đường, mặt hướng tới trước. Vì Connie cương quyết tiếp tục đếm và không có vẻ muốn chạy đi, nên Sabrina đưa mắt trông chừng cậu bé để bảo đảm nó băng qua đường an toàn. Không có bóng dáng chiếc xe nào khi nó bước xuống lòng đường, và tiến về phía cô với ánh mắt kinh hoàng, ôm chặt cái đèn pin và túi kẹo vào ngực cứ như e rằng cái ma lực đang điều khiển đôi chân của nó sẽ tước luôn túi kẹo trong bàn tay tham lam của nó.

"Tránh đường, nhỏ!"

Giật mình trước giọng ra lệnh đó, Sabrina quay lại. Một nhóm trẻ hơn lớn hơn mặc đủ kiểu quần jean rách và áo thun bê bết thứ gì đỏ lòm như máu, với áo khoác da kèm các loại dây chuyền khuyên tai kim loại xuất hiện sau lưng cô bé đang ngồi xếp bằng trên lề đường. Đằng sau những mái tóc chải hất ngược, nhuộm màu hoang dã và những nét hóa trang vằn vện trên khuôn mặt, Sabrina đoán chừng chúng chi khoảng mười hai mười ba tuổi. Chưa đủ lớn đê bó qua cơ hội trấn lột kẹo hay phá làng phá xóm, nhưng chắc cũng đủ lớn để nhân nhượng cho một bé gái bốn tuổi.

Cẩn thận chia kẹo thành từng đống, Connie không để ý thấy ba cô bé và một trong những thằng nhóc xếp hàng một đi qua chỗ nó ngồi, chúng đào mắt nhìn với vẻ ghê tởm khó chịu. Khi thằng nhóc đi thứ nhì dừng lại bên nó, Connie vẫn tiếp tục đếm không lý gì tới kẻ xâm nhập.

"... bảy, tám, chín..."

Với một đứa bé ở độ tuổi đó, Sabrina nghĩ khi cất bước về phía cô bé, thì khả năng, bỏ lơ mọi sự và tập trung chú ý như thế thật đáng nể.

"Con nhỏ ngốc!" Co một chân lên, thằng nhóc nhắm vào mấy đống kẹo ngay ngắn của con bé. "Lề đường đâu phải của mày..."

Ngón tay Sabrina dứt khoát là nhanh hơn bàn chân cậu nhóc đó. Khuất trong bóng tối, cô buông thầm một câu thần chú. Cậu bé rú lên một tiếng kinh hoàng khi thấy một lực vô hình nắm lấy bàn chân cậu và xoay cậu quay nửa vòng.

"Cái gì chụp chân tao! Cứu tao! Nó..." Bị mất thăng bằng, cậu bé bổ nhào tới bãi cỏ gần đó.

Không biết tại sao bạn mình ngã nhào, bọn nhóc kia đồng thanh cười ồ lên.

"Phóng đẹp quá, Jon, nhưng không hù được tụi tớ đâu!"

"Khỉ mốc!",

Connie lơ đãng nhìn lên rồi lập tức quay lại với công việc của nó trong khi cậu nhóc lồm cồm bò dậy. Điếng hồn và ngạt thở, cậu ta né xa Connie khi chạy vòng cô bé để phóng qua một con phố nhỏ.

Đứng khuất trong bóng lờ mờ, Sabrina tự cho mình một phút hài lòng hoàn toàn chính đáng. Cô gạt phăng ý nghĩ áy náy rằng mình đã buông thả theo ngẫu hứng phù thủy khi chọc phá người khác chỉ vì hôm nay là lễ Halloween và cô không bị trừng phạt vì hành vi này. Thằng bé rắn mắt kia, cũng như nhóc David bướng bỉnh, đáng bị cho một mẻ sợ.

Nhưng cô phải công nhận trò chọc phá này vui thật.

"Sabrina! Cứu với!" David gào lên khi nó bước từ lòng đường lên vỉa hè ở phía sau cô. "Có gì ở cẳng em nè! Em không điều khiển được chân em!"

Bốn đứa nhóc kia há hốc Mồm nhìn nó ngạt thở, liếc mắt lo sợ nhìn nhau, rồi cà bọn bốc lên chạy theo Jon với tốc độ nhanh đến kỳ lạ.

Vấn đề đã được giải quyết, Sabrina bước vào vùng sáng cho David nhìn thấy. Đưa tay lên chống nạnh, cô nhìn trước nhìn sau. "Để yên bạn tôi nghe, đồ qủy ngốc!" Dứ dứ ngón tay cho thêm phần ấn tượng, cô nhíu mày và nghiêm giọng ra lệnh, "Ta cảnh cáo đó, quỷ. Biến khỏi đây nếu không ta sẽ..." Búng tay lẹ một cú, cô giải tỏa cho đôi chân David.

David đột ngột đứng lại với ánh đèn pin của mình rọi lên mặt. Mặt nó nở toác ra một nụ cười thay cho vẻ kinh hoàng khi nó thử đi tời một bước và thấy mình lại điều khiển được đôi chân. "Wow! Kỳ quá ta! Không lẽ có ma thật?"

Sabrina nhún vai. "Dám lắm chứ, halloween mà. Mà trễ rồi, về thôi."

David không tranh cãi nữa khi nó đi bên cạnh cô. "Sao chị làm nó biến đi được? Em muốn biết, để phòng khi bị lần nữa."

"Chỉ cần cương quyết và đừng tỏ ra sự hãi," Sabrina nói nghiêm trang. "Chọc phá một người không hề biết sợ thì đâu có gì vui. Với người hay ma thì cũng vậy."

"Hiểu rồi." Giơ ngón cái tỏ ý thán phục với Sabrina, David quay sang bực bội với con em gái đang ngồi đếm mấy đống kẹo.

Thở dài một tiếng, Connie ngước lên Sabrina. "Mười đống mỗi đống mười cục với một đống mười cục nữa rồi thêm tám cục nữa tức là bao nhiêu?"

"Một trăm mười tám cục. Thôi bó kẹo vào bao đi rồi chị đưa em về."

Khi Connie thu dọn tài sản cùa nó bó lại vào bao, David nhíu mày nhìn túi kẹo của mình. "Không biết mình được bao nhiêu vậy ta."

"Chị chắc về nhà Connie sẽ sẵn sàng đếm giúp em." Sabrina nói với vẻ mệt mỏi.

Đi vào phố Hudson với hai đứa nhó theo sau, Sabrina nhận ra rằng cô Hilda nói dung. Cô đã cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Sau khi đưa hai đứa bé về tới nơi, cô có thể hô biến một phát là về tới nhà mình, thay đồ trong vòng vài giây mà vẫn còn khối thời gian để kiểm tra mọi việc chuẩn bị trước khi Harvey vả Jenny tới.

Ngay cả mối ưu tư dai dẳng rằng sẽ có trục trặc gì đó giờ cũng đã tan biến. Cứ chỉ tay một phát là giải quyết được mọi vấn đề bất ngờ nảy sinh. Ngoài ra, cô Hilda có lẽ đang chí thú gây ngạc nhiên cho lũ trẻ đãi-hay- phá nối đuôi nhau gõ cửa nên không thể gây chuyện tai hại gì trong nhà, còn bà cô Zelda giỏi giang khéo nói chắc chắn đã xoa dịu được anh chàng Orlando ba trợn và dị ứng mèo nọ. Tuy cô chẳng khoái chí khi biết rằng thức ăn do một nhà hàng danh tiếng địa phương cung cấp là một cái đinh lớn của buổi liên hoan, chỉ thua lý do là chẳng có nơi nào để tới chơi, và nhiều người bạn đã quyết định tham dự chỉ vì thế thôi, nhưng dù sao là cũng có chúng nó tham dự.

"Sao bác làm được như thế?"

"Đó là chuyện bí mật." Hilda nháy mắt với cậu bé ăn mặc như một thiếu sinh quân trong phim Star Trek. Hòa nhập hoàn toàn vào vai trò một phù thủy, bà đã tạo ra một màn trình diễn pháp thuật Halloween rất ly kỳ. Bị thu hút trước cái đèn bí ngô vừa nổ bung nắp ra với những tia pháo bông lép bép lèo xèo, bàn tay cậu bé vẫn chập chờn trên thau kẹo. Chú bé mặc đồ soóc Klingon đứng sau lưng cậu ta im lặng sững sờ nhìn cái nắp đèn bí ngô rơi trở về chỗ cũ.

"Làm nữa đi!" Tỉnh hồn, chú thiếu sinh quân bốc một viên Kẹo Ma từ trong thau và bước lùi lại chờ đợi với vẻ háo hức.

Đứng bên lan can của hàng hiên và quan sát, Salem ngáp dài.

"Xin lỗi. Mỗi người được đãi một món và coi một trò thôi." Chìa thau kẹo ra cho chàng thiếu sinh quân ngoài hành tinh, bà Hilda cố nén tiếng cười khi cậu bé thò tay mò lấy một cục kẹo mà mắt không rời trái bí ngô. Không cưỡng lại được, bà lén lén chí vào cái đèn bí ngô vốn đã thành trung tâm các trò biến hóa ly kỳ cho lũ trẻ hàng xóm suốt từ chập tối. Ngay cả bố mẹ chúng cũng bị ấn tượng và không ai thực sự thắc mắc những trò giải trí ly kỳ này được bố trí như thế nào.

Vẫn còn bốc khói, trái bí ngô bỗng lên tiếng bằng giọng trầm đục rè rè. "Chào mừng đến với Vùng Bốc Lửa."

"Whoa! Hay quá!" chú thiếu sinh quân cười toe.

"Chán phèo," Salem nói và giãn người ra. "Những màn trình diễn pháp thuật của bà hoàn toàn thiếu tính đa dạng ngẫu hứng, Merlin ạ."

Đánh rơi cả viên kẹo, chú bé mặc đồ Klingon loạng choạng bước lui xuống mấy bậc thềm. Bằng một tia loé lên từ ngón tay, bà Hilda giữ cho cậu bé khỏi té. Mỗi dịp Halloween gặp một vụ trặc cổ chân là đã quá đủ.

Chú thiếu sinh quân nhìn Hilda thất thần, cứ nghĩ rằng bà vừa là nhà ảo thuật vừa là nghệ sĩ nói bụng. "Ôi chà. Môi bác không nhúc nhích chút nào!"

"Văn ôn võ luyện thôi." Nhìn thấy một cặp choai choai đi tới trước nhà, Hilda giật mình. Tuy ăn mặc bình thường, cậu trai hóa trang khuôn mặt cứ như nó bị lở lói đến tận xương. Cô gái có khuôn mặt hóa trang trắng bệch với những nét vằn vện và quầng đen làm nổi bật đôi mắt nhưng không làm mất đi nét đẹp của cô ta. Chắc là hai quái nhân trẻ tới sớm cho bữa tiệc của Sabrina, bà Hilda cuống cuồng nghĩ ra một chiến thuật trì hoãn đế cầm chân họ. Cô cháu gái vẫn chưa thấy về, và bà không muốn người khách nào vào nhà cho đến khi cô cháu đã sẵn sàng đón tiếp họ. Tuy nhiên, khi cậu trai dừng bước và quát nạt với hai chú nhóc đi theo đằng sau thì bà nhận ra không cần phải tìm cớ cầm chân trì hoãn nữa.

"Lẹ lên nếu không thì về nhà đó!"

Bực bội, cô gái mặt trắng càu nhàu, "Mark, nếu mình đến dự tiệc nhà Libby trễ vì hai đứa em của cậu thì mình sẽ sùng lên cho coi, và cậu sẽ phải hối tiếc đấy."

Bữa tiệc nhà Libby?

"Tôi nghe đúng vậy phải không?" Salem ngồi thẳng dậy, trông có vẻ linh hoạt lần đầu tiên trong suốt một giờ qua.

Hilda vẫy tay ra hiệu cho nó im lặng, bà chú ý vào hai quái nhân nọ khi họ đang chú tâm vào vấn đề của mình nên không nhìn thấy bà.

Mark thúc khuỷu tay vào hông cô gái. "Shhiịt. Nhà Sabrina đó."

Khẽ nhăn mặt, cô gái gật đầu. "Ôi xì."

Cố giữ bình tĩnh, Hilda cho chú thiếu sinh quân và đứa bạn Klington của nó một cục Kẹo Ma nữa, rồi nghiêm giọng bảo chúng đi chỗ khác chơi. "Đi đi, trước khi bác biến hai cháu thành cóc." Chú bé Klington bỏ chạy.

Vẫy tay chào, chú thiếu sinh quân ngoảnh lại khi bước xuống thềm. "Bác làm hay quá trời. Bái bai."

Đặt thau kẹo lên bục hình con nhện đặt cạnh cửa, Hilda mau lẹ quyết định phương án hành động khi thấy một cô bé nhỏ hơn mặc bộ đồ phù thuỷ tự may tại nhà và một cậu nhóc khác trùm khăn trải giường trắng và đeo mặt nạ quỷ bằng nhựa tòng teng trên cổ cố chạy tới bắt kịp hai quái nhân nọ. Bà rít lên với Salem, "Kêu Zelda ra,"

"Tôi thích kêu Libby tới hơn," Salem rít lại khi phóng qua lan can.

"Đúng như mình nghĩ," Hilda lầm bầm khi con mèo lao qua cửa. vẫy tay, bà lập tức cho hiện ra một lô những món rất ấn tượng, gồm một cỗ quan tài, một ghế đu xẹo xọ, và một lô những bia mộ chưa khắc tên ai. Những lớp mạng nhện giống y như thật giăng mắc trong các góc và giữa hai cột hàng hiên. Khung cửa trước bình thường biến thành những tấm gỗ nặng nề cổ xưa gắn chặt vào nhau bằng những đai kim loại. Một lỗ sổ nhỏ nằm ngay bên trèn tượng quái vật bằng đồng dùng làm đồ gõ cửa. Chờ cho đến khi hai quái nhân và em út của họ đi qua trước thềm, bà nhìn họ rất chăm chú và giơ hai tay lên. "Hãy cẩn thận!"

Ngần ngừ, cô gái đảo mắt nhìn. "Nói thiệt đó!"

Mark lại thúc hông cô ta và liếc mắt nhìn lại hai đứa em đàng sau, lúc đó đã đứng sững lại vì ngạc nhiên. "Nào Lynne. Bọn nhóc coi bộ mê cảnh này mà."

Nhún vai, cô gái nhìn lướt qua hàng hiên với tia mắt chán chường và sốt ruột.

Hilda lập tức vận dụng tài trình diễn lạnh xương sống của mình. Bản lề rỉ sét của cỗ quan tài đặt dưới cửa sổ kêu cọt kẹt khi nắp quan tài mở lên và bàn tay của một bộ xương thò ra.

Hai đứa bé rú lên.

Đôi mắt đen của Lynne hơi mở ra một chút, Hilda hiểu ra đó là biểu hiện của sự ngạc nhiên sâu xa ở một cô gái bẳn tính và không dễ gì bị ấn tượng.

Mark giật lui lại, rồi mím cười đặt tay lên vai hai đứa em. "Không sao đâu, hai đứa. Đó chỉ là một màn trình diễn thôi."

Thấy đã thu hút được họ, Hilda liếc nhìn cái hòm với vẻ răn đe. "Trở vô đi, Xương. Tiệc đến tám giờ mới bắt đầu!"

Có tiếng rên thất vọng vang ra khi bàn tay thụt vào trong và nắp hòm đóng sầm xuống.

"Rồi đó." Hilda mỉm cười nhìn hai đứa trẻ và chắp hai bàn tay lại. "Nói mật khẩu đi, cháu."

Hai đứa chỉ biết chớp mắt.

Mark khom xuống và thì thầm vào tai đứa em gái.

Nuốt nước bọt, cô phù thủy tí hon thốt ra với giọng khàn khàn khó nghe, "Đãi-hay -phá?"

"Đúng rồi. Cháu hên đó." Nháy mắt với Mark, Hilda chỉ vào cái bục hình con nhện đặt cạnh cửa., rồi móc ngón tay ra hiệu gọi nó tới gần. Cả bốn đứa há hốc miệng khi cái bục đội thau kẹo đi tới bằng tám cái chân cứng còng của nó.

"Rô bốt điều khiển từ xa hả?" Mark hỏi.

"Đừng hỏi, để tôi khỏi phải nói láo," Ra lệnh cho cái bục dừng lại trước mặt hai đứa bé còn sững sờ, Hilda bỗng dừng lại khi Zelda bước ra khỏi cửa, sơ ý chạm vào tượng đồng làm đồ gõ cửa khiến nó kêu lên.

"Khung cửa có phong cách đấy," Lynne nhận xét không chút khôi hài. "Từ buồn cười đến lố bịch."

"Xì," Mark nói liền. "Cái cửa đó bảnh chứ."

Hilda cố kìm để không trình bày ý nghĩa thực sự của chữ lố bịch bằng cách biến nét mặt muôn năm cáu kỉnh của cô ta thành một cái gì vĩnh cửu và chua lè hơn.

"Em thấy Willy đâu không, Hilda?" Zelda hỏi. "Nó cứ cáu véo món pizza của Orlando nên chị bảo hắn đợi ở ngoài cho đến khi dọn xong các món."

Liếc ra sau, Hilda nhún vai và tung hứng luôn. "Nếu hắn quạu thì có lẽ hắn chuyển sang dạng tàng hình nữa rồi." Khi bà trỏ vào cái ghế đu, bà nhận thấy Zelda đã dẹp cái váy lồng xòe và thay bằng một cái váy hiện đại hơn với những nếp xếp quanh hông.

"Dạng tàng hình?" Lynne lặp lại với vẻ hồ nghi chế diễu.

Cái ghế bắt đầu tự nó lắc lư.

"Willy, chú đây rồi." Khoanh tay lại, Zelda nhìn cái ghế và thận trọng đưa một ngón tay ra. "Chú làm sao mà chết đói được. Chú là ma mà."

Cái ghế thôi lắc lư khi một đám khói mù bốc lên từ mặt ghế. Phụt một tiếng, nó tụ lại thành một cụm rồi lướt qua thau kẹo. Hút lấy một cục Kẹo Ma, nó lướt qua lan can hàng hiên và phóng ra hông nhà mất dạng.

Zelda thở dài chịu thua. "Chắc nó thấy ăn kẹo thích hơn mọi thứ Orlando đem tới."

Gật đầu, Hilda nhìn lũ trẻ đang sững sờ và ra dấu về phía thau kẹo. "Các cháu nên lấy kẹo đi trước khi Willy trở lại."

Khi thấy chẳng đứa nào tính chuyện thò tay vào thau kẹo, Mark bốc ra vài cái cho chúng. "Màn đó độc quá!

Bác làm thế nào?"

"Nước đá khô đó mà." Hilda vẫy tay chặn lời khen tụng lại. "Nhưng nó đâu sánh được những trò Sabrina chuẩn bị cho bữa tiệc tối nay."

"Đúng đó," Zelda tán đồng. "Khi nó quyết định làm một bữa hội hóa trang ra trò, thì nó... phải ra trò. Cháu được mời mà, phải không?"

"ơ, dạ."

Lần này thì Lynne thúc cùi chỏ. "Tụi cháu có chuyện phải đi thôi. Mấy đứa quỷ nhỏ này mệt rồi."

"Không, em chưa mệt," chú nhóc nãy giờ im lặng đột nhiên thốt lên. "Em muốn coi con ma nữa."

"Đó chỉ là một màn biểu diễn," Lynne nói, nắm tay bọn trẻ và lôi đi.

"Nhưng màn đó hay chứ," Mark nói khi bước theo chúng ra lề đường. "Hiệu quả đặc biệt hay nhất mà tớ thấy trong khu này vào lễ Halloween."

Ngoảnh nhìn lại, Lynne hạ giọng. "Mấy bà đó coi quái đản quá, Mark. Y hệt Sabrina."

"Tôi nghe thấy rồi," Salem lầm bầm. "Bà có nghe thấy không?"

"Shhiịt." Zelda che tay ở sau vành tai.

"Vậy thì sao?" Hít một hơi dài, Mark nhún vai. "Tớ nghĩ mọi người đang sai lầm lớn khi đến chỗ Libby thay vì đến đây."

"Đừng có nghĩ chuyện đó. Tớ không có phá hủy vị trí của tớ trong trường vì mấy trò biểu diễn vớ vẩn đó đâu. Mình tới chỗ những người khác tới. Chấm hết." vẫn kéo tay bọn nhỏ, Lynne bước vào bóng tối.

"Có lẽ em phải cho môi nó sưng vếu lên," Hilda gợi ý khi Zelda và Salem bước tới cạnh bà.

"Cài nút cái miệng nó coi bộ nhân đạo hơn," Salem nói. "vì những người khác."

"Nhưng cũng chẳng thay đổi được ý kiến của nó về chuyện nên dự bữa tiệc nào." Bực bội, Zelda bắt đầu nóng ruột đi tới đi lui trong khi Hilda trỏ ngón tay cho cái bục hình con nhện đi trở về chỗ cũ cạnh cửa. "Tất phải có chuyện gì chúng ta có thể làm được chứ. Em không đành lòng cho Sabrina biết rằng Libby lén tổ chức một bữa tiệc sau lưng nó."

"Ồ, Mark thực sự khoái 'hiệu quá đặc biệt' của em," Mặt bà Hilda sáng rỡ. "Và cái cứa mới không bị suy suyển gì. Nó sẽ tới đây nếu cô bạn mặt nhồi bột chịu cho nó đi."

"Mà con bé chỉ đi theo đám đông." Zelda nhíu mày suy nghĩ. "Vậy chúng ta phải lôi dám đông tới đây. Chị chưa biết phải làm sao."

"Cái này không chừng làm dược dây." Ngoáy ngoáy cổ tay, Hilda khắc lên tấm bia mộ trên cùng ở đống bia chất đống trong sân và chuyển nó tời đặt cạnh cái đèn bí ngô lóe sáng bên lề đường. Ánh nến chập chờn soi vào hàng chữ khắc thô nhám.

Bữa tiệc của quỷ tổ chức ở dây. Cứ vào nếu bạn dám!

"Dù chị ghét công nhận, nhưng phải nói em làm hay đấy, Hilda. Chị nghĩ mình phải khởi sự ở đâu đó." Zelda gật gù và bỗng tươi nét mặt. "Và có thể chuyện này gợi cho chị một ý tưởng."

"Ý gì thì ý, nhưng chị phải nhanh lên. Sabrina về đến nhà bây giờ đó."

"Em cứ ở ngoài đây phòng khi có bạn bè của nó ghé ngang cho em út chơi đãi-hay-phá." Zelda nói khi đi trở vô cửa lớn. "Tin đồn trong đám choai choai lan còn nhanh hơn lửa cháy rừng lan qua bụi cây khô."

"OK. Em sẽ làm thêm vài tấm bia mộ nữa." Hilda dừng lại với vẻ thấp thỏm chờ đợi, rồi nói tiếp khi Zelda không phản đối. "Chị định làm gì?"

"Chị sẽ trang trí lại." Dừng lại để vỗ vào bức tượng làm đồ gõ cửa, Zelda ngoảnh lại mỉm cười tinh quái. "Mô hình ngôi nhà có ma kiểu xưa sẽ hấp dẫn đấy."

"Em cũng nghĩ vậy," Hilda tán đồng. "Nhưng Sabrina sẽ nghĩ sao đây?"

"ít nhất nó cũng không rầu bằng cảnh không có bạn nào đến."

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.