Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 638 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12

❊ ❊ ❊

Image

Đừng ngạc nhiên như thế chứ, Sabrina."

Bó tay, Sabrina ngậm miệng lại vì nó đã há hốc ra khi cô mở cửa và thấy Libby, Cee Cee và Jill đứng ở hàng hiên. Ma cà rồng, phù thủy vị thành niên và nhân vật Buffy Kẻ giết Ma cà rồng, ba cô gái đang thách cô gạt họ ra ngoài với vẻ mặt tự mãn và tư thế đầy hăm he.

Đúng là chẳng bao giờ có được một tay quản gia to con, hung hãn trong tầm tay khi bạn thực sự cần đến hắn, Sabrina thầm nghĩ.

Tuy nhiên, ngạc nhiên cũng chưa đủ để diễn tả cảm giác của cô lúc này. Vô cùng tức giận trước việc Libby trơ tráo xuất hiện sau khi đã cố gắng và thất bại trong việc phá hoại bữa tiệc của cô , nhưng Sabrina cũng nhận thấy mình thà bỏ cả buổi tối nay để gỡ từng sợi vải trên cái xác ướp nọ - nếu cô tìm được hắn - còn hơn cho Libby tâm trạng thật của mình.

"Cậu đã mời bọn tớ mà." Mỉm cười với vẻ ngọt ngào xỏ lá, Libby và các bạn tỉnh bơ bước vào tiền sảnh.

"Nào vào đi," Sabrina lịch sự mời trước sự đã rồi. Óc cô nảy ra mấy câu chua cay, nhưng nói ra thì mắc bẫy của Libby. Sau cùng cô cũng đạt tới chỗ vượt xa thái độ được gọi là thờ ơ thản nhiên.

Thờ ơ có một sức mạnh ghê hồn.

Và Libby áp dụng nó một cách cực kỳ tự tin.

"Một kiểu dáng thú vị đấy." Ngắm bối cảnh phim kinh dị rất ấn tượng bằng một cái liếc nhìn tỉnh khô, Libby thở ra một hơi rất thờ ơ. "Hơi quá lố một chút, nhưng cảnh lâu đài cổ mốc meo hợp với cậu lắm. Giống như bộ hóa trang này vậy. Tuy Morticia có một nét tinh tế mà hình như ở đây còn thiếu."

"Cám ơn," Sabrina nói suông đuột, trong bụng sôi máu. "Nhện quả phụ đen cũng cực kỳ phù hợp với cậu."

Libby chỉ sửng cồ lên chút xíu.

"Nó là ma cà rồng chứ," Cee Cee nói tức tối.

"Ma cà rồng. Nhền nhện. Có khác gì đâu? Hai thứ đều thịt bạn tình của mình." Sabrina nhún vai và cố không mỉm cười khi Libby sau cùng cũng nhận ra căn nhà đầy nhóc bạn bè đang vui chơi. Một cái nhíu mày nhẹ là dấu hiệu duy nhất cho thấy tư thế của cô ta hơi suy giảm một chút.

"Xin lỗi, Sabrina. Chúng tôi có nhiều việc tốt hơn là nói chuyện tầm phào ở tiền sảnh này." Lấy bộ nanh trong túi ra, Libby chợt đổi ý và lại bỏ vào. Cởi áo choàng và vắt nó qua vai, cô ta chuẩn bị cuộc giá lâm vào phòng khách.

Nhưng Stagger xuất hiện trước. Bước nghiêm trang từ phòng đọc sách ra, hắn ta đứng lù lù sau lưng ba cô khách mời.

"Ông quản gia sẽ cất giùm túi xách và áo choàng cho cậu."

"Dẹp đi, Sabrina. Cậu không thể có..." vẻ tỉnh bơ của cô trưởng nhóm hoạt náo bốc hơi với một cú điếng hồn khi cô ta quay người và đối mặt lồng ngực đồ sộ của Stagger, và cô ta từ từ ngước nhìn lên. "... một quản

gia"

Cee Cee và Jill giật bắn người ra sau rúm sát vào tường.

Ậm ừ, Stagger đưa tay chờ nhận các thứ của Libby và gừ gừ lên khi cô ta giật lùi chúng ra sau.

"Libby, tớ khuyên cậu," Sabrina thì thầm, "nên để cho quản gia làm công việc của hắn."

Dúi áo choàng và giỏ xách vào tay Stagger, Libby cau có nhìn hắn ta thản nhiên đặt chúng xuống bậc cuối cùng của cầu thang, rồi bình thản trở lại vị trí của mình bên cửa lớn. Thẳng lưng lên, cô ta quay người lại ngay khi bà Hilda bưng chén dĩa dơ xuống.

Bưng một chồng dĩa giấy dơ, Hilda dừng lại và làm ra vẻ giật mình nhận ra. "Libby! Làm gì ở đây vậy?" Bà quay qua Sabrina. "Nó làm gì ở đây vậy?"

"Ô, bạn ấy chỉ ghé qua ăn uống và vui chơi thôi," Sabrina nói với nụ cười tươi tắn nhưng kèm ánh mắt đầy hàm ý. "Như mọi người thôi."

Hilda nháy mắt, rồi mỉm cười khi hiểu ra ngụ ý. Bà quay sang Libby. "Ly kỳ quá, phải không?"

"Cháu mới tới nên chưa biết gì." Mặt cô ta sạm lại khi thấy Brad Shearer, ngôi sao hậu vệ và là khách danh dự vắng mặt ở buổi tiệc yểu mệnh của cô ta, bước ra chộp lấy một tấm mặt nạ qủy trên cái bàn trong tiền sảnh.

"Cô cần cháu giúp không?" Nhận chồng dĩa dơ từ tay Hilda, Brad tươi mặt với Sabrina. "Bữa tiệc quá tuyệt! Thực tình, đây có thể là bữa vui nhất mà tôi từng được dự. Cám ơn nhiều."

"Đâu có gì."

Sôi máu khi Brad theo Hilda để dọn dẹp cho xong, Libby tiến thẳng vào phòng khách. Ớn hồn vì tiếng gừ bực bội của Stagger, Jill và Cee Cee lẹ làng bám sát Libby.

Chìm trong hào quang chiến thắng, Sabrina chỉ bật cười khi Kevin O'Shea, đeo bộ mặt của Kẻ gác hầm mộ, đi ngang qua và đang trò chuyện sôi nổi với con quỷ của Frankenstein, trong khi gã ấy chỉ gật gù, ậm ừ cho qua chuyện và bưng một dĩa nữa đầy ụ thức ăn. vẫn nối gót chờ nhặt những miếng đánh rơi, Salem chợt bỏ ngang khi thấy mặt Sabrina và nhảy ngay lên tay cô.

"Bữa tiệc này quá tuyệt." Con mèo ợ hơi.

"Nghe nói vậy rồi." Gãi gãi phía sau vành tai nó, Sabrina hỏi, "Thấy Harvey đâu không?"

"Không, kể từ khi thấy cậu ta cứu một gã tên là Larry khỏi bị mụ Cà Chua làm cho phát chán đến chết." Salem rừ rừ. "Làm như mụ ấy không quên được vụ Napoleon."

"Cám ơn đã cảnh báo."

"Thôi khỏi. Phải đi đây." Nhảy xuống, Salem tăng tốc đuổi theo nguồn thực phẩm từ quỷ Frankenstein.

Bây giờ khi mọi sự đã êm xuôi và cô không còn phải chen vào can thiệp giữa những khách người phàm và bọn quái nhân nữa, Sabrina thấy mình có thể thư giãn và vui chơi. Mới mười rưỡi và bữa tiệc còn dài. Ngoài ra, không chỉ Libby bị mất mặt vì thành công rõ ràng của bữa tiệc, mà Cô Vesta và các bạn còn tự kiềm chế được những ngẫu hứng quái ác của họ. Thực sự, mọi chuyện diễn ra ngon lành, thật dễ sợ.

Cô quyết định không chọc giận định mệnh bằng cách nghĩ về nó nữa, và đi tìm Harvey.

Một tay lặng lẽ và không quá thông minh với những bù loong thò ra ở cổ thì hẳn là rất dễ tìm.

Sai, Salem nghĩ khi dấu vết những mảnh vụn thức ăn rải rác chấm dứt ở chỗ gã khổng lồ đó vất cái dĩa dơ trong phòng đọc sách. Nhưng nó không nhất thiết là một vấn đề đáng kể.

Từ khi cái gã khổng lồ đó bỏ cái xác ướp vào máy sấy trong phòng giặt đồ, hắn đã đi qua từng phòng một của tầng trệt mà không hề quên dừng lại đâu đó để lấy thêm thức ăn. Trong một ngày đẹp trời, tay khệnh khạng này khó mà bén mảng tới gần lãnh địa ẩm thực siêu hạng của Orlando trong một phòng ăn -trước mũi một con mèo lúc nào cũng đói - cho dù được chấp khởi hành trước năm phút.

"Khoan! Đi đâu vậy?"

Salem giật mình khi Jenny cô gái du mục quay mình lại đối diện với gã đàn ông đang cần chải chuốt lại. Mái tóc rối bù, tóc ở hai thái dương rậm rạp, và râu đã mọc dài ra với một tốc độ đáng ngạc nhiên.

"Nghe nè, Larry, hay bất cứ tên gì của ông cũng được..." Đôi mắt lóe lên ánh giận dữ, Jenny túm lấy ngực áo của kẻ sắp biến thành ma sói. "Nếu ông không dẹp cái trò viên đạn bạc này đi và kiếm người khác mà quấy rầy thì tôi sẽ làm cho ông phái hối tiếc vì mình đã sinh ra đời đó!"

"Tôi rất tiếc! Đó chính là vấn đề..."

"Cút đi!"

Đường còn dài, Ịenny. Salem khen ngợi sự cương quyết của cô gái bằng cách chà móng vuốt lên mặt thảm, một trò nghịch của bọn mèo mà lúc khác hắn sẽ bị bà cô xách chổi rượt đánh. Tuy nhiên, nếu xét tới số móng vuốt thật và giả có mặt trong nhà này thì cả Hilda lẫn Zelda đều không thể kết tội hắn về mọi thiệt hại. Chắc cú là thế.

Tò mò và yên trí khi biết rằng con quỷ của Frankenstein sẽ ra đi theo thời khóa biểu định săn, Salem thong thả theo sau Larry khi Jenny đã bỏ đi qua phòng khách.

"Vụ này không có trong kịch bản," gã đàn ông kia lầm bầm, gieo mình xuống chiếc ghế bên cạnh Vesta và Mark trong dạng quái nhân đang ngồi xem TV.

Xin đính chính. Không phải TV mà là Nội quan Siêu mật.

Salem ngỏng lên để nhìn trộm vào chiếc TV mà Vesta đã biến thành một thiết bị có thể dò tìm theo dõi bất kỳ ai theo ý muốn. Bất kể Vesta và cậu trai kia đang theo dõi ai, thì đề tài đó chắc cũng hấp dẫn hơn cái thằng cha sắp biến thành ma sói kia.

"Cô ta cư xử ngốc nghếch quá." Mark lắc đầu với vẻ giận dữ kìm nén. "Cái tên mắc mửa đó không muốn có quan hệ gì với Lynne đâu."

Salem ngáp. Xem một cô gái kênh kiệu bị một phù thủy trẻ đẹp trai cho de thì cũng lý thú đấy, nhất là khi cô ta là kẻ đã kéo Mark tới nhà Libby, nhưng chuyện này cũng không đáng để bỏ lỡ nguồn thức ăn bổ sung.

"Đúng," Vesta tán đồng với vẻ thông cảm. "Rafe thích chơi trò theo đuổi chinh phục và hắn đặc biệt mê những cô khó đánh gục. Như cô kia."

Salem trợn tròn mắt khi thấy Libby bước vào khung hình. Cô gái khó ưa ngáng chân một cậu trai gầy gò đeo kính cận. Cái dĩa của cậu ta nghiêng đi và cái sandwich trên đó rơi tuột xuống sàn. "Vặn âm thanh lớn hơn đi!"

"Ai nói vậy?" Mark quay lại nhìn và cau có với Larry, gã này đang gục khuôn mặt lông lá vào hai bàn tay.

"Ai cần biết? Vụ đó hấp dẫn à nghe." Vesta vặn âm thanh lớn hơn.

"... tránh tôi, Gordie!" Libby đùng đùng đi qua mà không thèm nhìn tới Rafe, thế là cô đã khiến tay phù thủy trẻ kia lập tức chú ý. Phóng ngay tới trước mặt cô, hắn ta cúi người chào.

"Xin phép cho tôi được tự giới thiệu..."

"Tránh sang một bên, ngốc!" Libby nạt.

Tức tối, Lynne chen ngay vào giữa. "Tránh xa cô ta ra, Rafe. Cô ấy thà cười vào mũi anh còn hơn trả lời cho anh biết bây giờ là mấy giờ. Cô ấy sẽ cho anh rơi, hạ nhục anh, và khiến anh cảm thấy như..."

"Nín, Lynne," Libby sủa lại.

Giả vờ như sửa lại cổ tay áo, Rafe ngoáy cổ tay một phát. "Đủ rồi, Lynne. Cám ơn."

Bàn tay Lynne bay liền lên cổ họng. Môi cô ta cứ mấp máy, nhưng không phát ra âm thanh nào cả.

"Có chuyện gì vậy?" Mark ngạc nhiên.

"Mình chẳng chỉnh sửa gì được đâu," Vesta nói với giọng nghe nguy hiểm. "Nếu cậu cứ nhất định biết."

Ngước mắt lên trời như bó tay, Libby gạt Rafe sang một bên và đi qua phòng ăn. Salem nhìn theo hình ảnh cô cho đến khi cô ta khuất vào bếp với Rafe chậm rãi và lặng lẽ theỏ đuôi, rồi nó há hốc miệng. Không thấy thằng quỷ Frankenstein ở chỗ bàn để lấy thêm trứngcuộn và cánh gà đâu cả!

Vội vàng phóng về phòng khách, Salem thầm hi vọng thằng quỷ đó chỉ đi sớm hơn thời biểu thôi. Nhảy lên chiếc dương cầm, nó đảo mắt nhìn đám đông, không thấy bóng dáng tên đó đâu cả. Sabrina đang cười đùa với Harvey, Jenny và một cặp lạ mặt ở cuối phòng đằng kia. Hài lòng vì thấy sau cùng cô ta cũng vui chơi thoải mái, nó quyết định không chen vào phá đám. Dù sao khi ở quanh có nhiều người phàm thì nó cũng chẳng nói chuyện với cô được. Tuy nhiên, đã có Helena đang ngồi bên chiếc dương cầm, thổ lộ tâm tình với bộ xương khô.

"Bà có thấy một tay cao lớn có gắn bù loong ở cổ không?"

"Không." Helena khụt khịt mũi và đẩy cái mũ có cuống cà chua ra sau gáy. "Ta không thích loại cao. Napoleon thì lùn, mày biết đó. Ta đã chế loại giày bốt cao gót cho riêng y..."

"Tôi đi đây." Salem nhảy, hi vọng đáp bình yên xuống mặt sàn. Nhưng vụ đáp xuống này không ổn vì nó vướng vào một thứ mềm nhão lầy nhầy mà vừa dính vào là nó lập tức bao lấy mình. Rít lên, gầm gừ và cào cấu để thoát ra, nó nghe thấy khối lầy nhầy đó - lúc này đã to hơn lúc ban đầu - phát ra tiếng lọc ọc như sôi bụng. Nó thoát ra được, mau chóng né được số phận làm bữa ăn kế tiếp cho cái tạo vật quái đản đó.

Trở lại phòng ăn và lẩn xuống gầm bàn, Salem xem xét các đôi chân lượn lờ chung quanh bàn bày thức ăn trong khi nhâm nhi miếng sandwich thịt băm và pho mát mà Gordie đánh rơi hồi nãy. Không thấy bóng dáng đôi bốt cỡ mười lăm bám đầy bùn đâu cả. Nhưng giọng Zelda thì nghe rất rõ.

"Xin lỗi, để cô tiếp thêm pizza."

Phóng ra khỏi phòng ăn, Salem lao vào nhà bếp hi vọng thấy kẻ chuyên rơi vãi thức ăn đang cắm cúi trước một trong những cái nồi của Zelda. Nó ngạc nhiên thấy căn bếp cũng đông đúc như mọi phòng khác của tầng trệt, và nó lẩn vào một gầm ghế để tránh bị dẫm đạp lên người.

Hilda và cậu trai cầu thủ. bóng bầu dục bỏ một lô rác nữa vào máy nén rồi bỏ đi tiếp tục thu dọn rác. Ngay khi Hilda ra khỏi, Cô Vesta mở ngăn tủ bí mật và bắt đầu lục lọi các loại bột và dung dịch.

Trông cứ như một cơn bão lốc chỉ chờ lệnh của cô ta là bùng nổ, Libby đi tới đi lui trong khi Rafe đứng ở một khoảng cách an toàn và quan sát.

Mark, gã quái nhân bị đoạn tình, chăm chăm nhìn Rafe.

Và đánh giá qua đôi chân bự và đôi giày thô kệch gần bên, Salem hiểu rằng Catherine đã quyết định ngồi hết buổi tối trên cái ghế này trong nhà bếp.

Nhưng không thấy tên quỷ bự con đâu cả.

Nghĩ rằng mình đã tính sai lộ trình và giờ giấc của tên quỷ đó, Salem khởi sự ló ra khỏi ghế thì nghe có ai đập cửa sau. Khi không thấy ai định đi ra mở cửa, Catherine bèn làm việc đó.

"Xin chào. Tôi là bá tước Dracula..."

"Ông muốn gì?" Catherine nóng nảy hỏi.

"Tôi muốn vô trong."

"Ngon." Sập cửa vào mặt ông ta, Catherine trở lại ghế ngồi. Salem ngồi đó quan sát đám đông. Sau cùng tên quỷ bự con đó cũng sẽ trở lại nhà bếp thôi.

Cô Vesta pha xong một liều thuốc để trị vụ mất tiếng bất ngờ của Lynne và bưng tới cho Rafe. "Nếu cậu mà không thêm phép hóa giải vào cái này thì Halloween năm tới cậu sẽ phải ngồi trông chừng Amanda cho chú Marigold đó."

Nếu Rafe không làm khuôn mặt trắng nhợt cho hợp với vai ma cà rồng, thì hắn chắc đã trắng bệch ra. Hắn liền chỉ tay vào đó.

"Thằng còn trẻ mà biết phải quấy dữ." Ra hiệu cho Mark đi theo ra ngoài, Vesta giải thích, "Tôi có cho thêm một dúm bột móng heo để tăng tính khiêm tốn và chút vỏ sung làm gia vị để tấm lòng cô ta ấm áp hơn."

"Tôi chẳng mong," Mark thở dài.

Ngáp một phát, Salem cuộn mình chuẩn bị ngủ một lát thì nghe, "Mớ này là cái gì vậy?" giọng Libby hỏi, nó bèn ngồi bật dậy với tình trạng báo động đỏ.

Libby bước tới chỗ ngăn tủ bí mật mà Vesta đã quên đóng lại, với Rafe theo sát bên. Nhăn mặt khi ngửi thử một cái chai mở sẵn trên kệ, cô ta liếc nhìn kẻ ái mộ nanh dài của mình. "Thứ này nếm có gớm như mùi của nó không?"

"Tệ hơn nhiều."

"Vậy sao?" Thò tay lấy một cái thau lớn trong bồn rửa tay, Libby cầm bừa một hộp chứa bột màu tía. "Tới lúc tăng thêm rượu cho món cocktail đây."

"Người phàm như cô thì quả là quái ác đấy." Rafe nói.

Ria và đuôi ngọ nguậy, Salem chuẩn bị tư thế phóng ra cửa, thì ngay lúc đó quỷ Frankenstein từ phòng giặt đồ lững thững vác cái xác ướp trên vai đi vào. Chú mèo lưỡng lự giữa chuyện không để mất dấu vết tên quỷ bự con kia và chuyên cần cảnh báo cho Sabrina rằng Libby sắp gây họa lớn với những thứ thuốc men ma thuật pha trộn bừa bãi.

Trong mấy giây ngắn ngủi đó, tên quỷ Frankenstein đã đặt xác ướp xuống bên cạnh Catherine, rồi ngật ngưỡng đi tới khung cửa đang bị ai bên ngoài đấm ầm ầm. Hắn mở cửa cho Bá tước Dracula vào.

Salem phóng đi liền.

Nhưng bị bàn tay của tên qủy to con kia nắm ngay lại.

Và trong khi từ từ bị siết lại trong vòng tay đầy tình cảm của tên quỷ Frankenstein, Salem còn kịp nhận rõ chuyện xảy ra kế đó.

Rafe thêm món gì đó vào cái thau hổ lốn các thứ thuốc bùa phép, rồi bưng trả lại cho cô ta. Cả hai đi về phía phòng ăn.

"Ông dòm cái gì đó?" Catherine bực bội nhìn ông bá tước, kẻ đang nhìn xuống dưới.

Giật mình, tên quỷ bự con há hốc mồm và loạng choạng lui lại. Vẫn bị cuộn kín như một cái kén, cái xác ướp bỗng lật ngang từ ghế bổ nhào xuống sàn.

Một tiếng kêu trầm đục mà Salem nghi là của con Quái vật Hồ san hô đen vọng ra từ buồng xép chứa chổi và đồ lau nhà.

Loạng choạng bước qua khung cửa phòng khách, tay Larry lông lá hoảng loạn nói lắp bắp. "Cô gái du mục yêu tôi đâu rồi? Kịch bản viết là..."

"Vậy được sao?" Sôi máu và kinh tởm, Catherine nhảy bật dậy. "Từ khi nào bọn ma quỷ đầy tự trọng lại cư xử như lũ ba trợn vậy? Chúng mày là nỗi ô nhục cho dòng giống. Tất cả chúng mày. Bây giờ ráng cư xử đúng ý đồ của đạo diễn coi và đi mà cho cái bọn trẻ này sợ mất hồn mất vía cho ta xem!"

Uh- ô ô.

Khi con quỷ Frankenstein gào lên và giở bổng nó trên đầu, Salem tự hỏi có thực là loài mèo luôn luôn rơi xuống đất bằng bốn chân của nó không.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.