_003.jpg)
Sabrina đậu xe bên ngoài câu lạc bộ Teen Tech, tắt máy, rồi quay sang những người bạn của mình. "Nghe tôi này," cô nói, "lúc này tôi không thấy có chiếc mô tô nào đậu quanh đây, nhưng tôi sẽ vào trong dò hỏi xem sao. Có lẽ có người biết chỗ mấy gã Kỵ sĩ nửa đêm này. Nhưng trong khi tôi đi .... tôi nói nghiêm túc đó. Các cậu có nghe không?"
Jenny và Harvey gật đầu.
"Tốt. Bởi vì chuyện này rất quan trọng. Trong khi tôi đi, đừ ... ng ... rời khỏi chiếc xe này. Các cậu hiểu không?"
Họ lại gật đầu.
"Salem này," Sabrina nói tiếp, "mi hứa với ta là sẽ xé nát họ thành nhiều mảnh, nếu họ dám nghĩ tới việc rời xe, được chớ?"
"A, ta sẵn lòng," Salem quả quyết. "Một lần nữa gánh nặng trách nhiệm lại được đặt trên đôi vai mèo nhỏ bé của ta." Nó ngước mắt nhìn trời ... một hành động quả là kỳ cục, nhất là với một con mèo.
"Tôi sẽ quay lại sau vài phút," Sabrina nói khi mở cửa xe. Cô rời xe và bước vào câu lạc bộ.
Khi mới bước vào trong, cô phải dừng lại để mắt quen dần với bóng tối, và tai quen với tiếng nhạc đập thình thình. Tiến vào sâu hơn, cô nhìn thấy những tia sáng laser đang lia tới lui trên đầu mấy người đang quay cuồng trong sàn nhẩy.
"Anh có giúp được gì không, bé cưng?"
Sabrina ngoái lại và bắt gặp một gã đàn ông đứng sau một chiếc quầy hẹp và thấp tè. Hắn ta lùn, mái tóc đen lưa thưa, đầy những sợi bạc. Giọng đặc sệt chất New York. Hắn chạc năm mươi, miệng ngậm một cây tăm.
"Ô, vâng," Sabrina nói. "Tôi đang tìm một người tên Todd."
Gã đàn ông nhìn cô bé lãnh đạm. "Trông tôi giống thứ gì, Bộ phận truy tìm người mất tích hả? Chi ra hai đô. Nếu cô muốn đi, tôi đóng dấu trên tay cô để cô có thể quay lại, vậy thôi. Chuyện khác thì... chớ hỏi."
Sabrina cau mày trước giọng điệu không thân thiện của hắn. "Dạ thưa, tôi biết anh ta đã đến đây nhiều lần, và chuyện rất quan trọng, tôi cần..."
"Mấy gã tên Todd không ghé đây," gã đàn ông vặc. "Còn những người tới đây không có ai tên Todd cả, hiểu chưa bé cưng"
Vẻ khó chịu của Sabrina chợt biến thành bực bội. "Tên tôi là Sabrina ... chứ không phải là bé cưng của ông đâu"
Gã đàn ông giơ tay lên cầu hoà. "Hơ, xin lỗi nghe, được chưa? Ý tôi là, xin nghe tôi ... quên vụ đó đi." "Này, gã Todd đó thuộc nhóm những Kỵ sĩ nửa đêm, dân cưỡi mô tô," Sabrina nói.
Đôi mày rậm của hắn nhíu lại, và hắn cười cầu thân. "À, vâng. Những Kỵ sĩ nửa đêm. Hẳn cô đang nói về Wolverine?"
"Ai?"
"Wolverine. sếp sòng tụi những Kỵ sĩ nửa đêm. Tôi đoán cô đang nói về WoLverine, bởi vì tôi biết Chrome, Razor, và Bob ... và chưa từng có một cô gái xinh xắn nào như cô lại đến tìm mấy cha đó."
Sabrina thấy gã đàn ông này càng ngày càng đáng ngán.
"À, vậy có đây đó chứ?" cô hỏi.
"Có ghé. Nhưng đi rồi, được cỡ mười phút" Sabrina hụt hơi. "Ông có biết họ đi đâu không?" Khuôn mặt người đàn ông cau lại khi hắn nói, "Mấy đứa đó hả? Mặc đồ da đen và cưỡi mô tô đó à? Thậm chí tôi cũng không biết chúng từ đâu đến nữa, cứ mặc chúng biến đâu thì biến".
"Này, nếu ông ghét chúng dữ như vậy, sao không tìm một chỗ khác làm?"
"Chỗ làm khác?" người đàn ông buột mồm. "Tôi đã làm chủ câu lạc bộ này đã trên hai mươi năm. Nó từng là một câu lạc bộ khiêu vũ, một câu lạc bộ Western, rồi nhạc đồng quê, nhạc rốc, và trong khoảng hai tuần năm 1995, nó là một câu lạc bộ chỉ chơi John Tesh, nhưng khách không chịu mua đồ uống, họ chỉ ngồi đó, mỉm cười, nên tôi dẹp luôn. Giờ nó là một club cho tụi thiếu niên, không rượu, không thuốc lá, chỉ có nhạc lớn và nhảy nhiều. Tôi không phải thứ thích lột tiền khơi khơi của thiên hạ, hiểu ý tôi chớ?".
Người đàn ông này khiến Sabrina nhăn mày ngán ngẩm. "Vậy ông không biết bất kỳ chỗ nào mà tay Wolfman(Người sói) đó ..."
"Wolverine," người đàn ông ngắt lời. "Và tôi chịu, không biết hắn thường lui tới chỗ nào. Mà cũng không muốn biết. Nói thiệt với cô, tôi không muốn biết bất cứ ai từng lui tới chỗ này."
"Ông cũng tới đây luôn vậy," Sabrina hỏi lại.
"Này, tôi chỉ làm việc ở đây thôi, đúng không?" Sabrina quay đi rời khỏi câu lạc bộ, nhưng cô dừng lại ngay cửa và nhìn lại. Gã đàn ông đang la lối một cách khiếm nhã với ai đó đã làm đổ một ly nước ở đàng kia. Môi cô cong lên thành một nụ cười tinh nghịch và cô vẫy mấy ngón tay.
Tay chủ câu lạc bộ bất ngờ được trang điểm bằng bộ đồ chăn bò - nón, áo sơ mi, quần, và đôi ủng chăn bò với những đinh thúc ngựa - và nhạc đang chơi trong câu lạc bộ bất ngờ đi từ techno pop đến nhạc đồng quê miền tây ầm ĩ. Tay chủ nhìn xuống quần áo hắn ta và lắp bắp đầy bối rối.
Rồi hắn quay qua sàn nhảy xa bên trong.
Tất cả cử động trên sàn nhảy đều dừng lại và tiếng lầm bầm phản đối nhanh chóng biến thành tiếng gầm giận dữ khi mọi người tiến ra phía cửa câu lạc bộ ... tìm ông chủ.
"Khoan, khoan, chờ đã" hắn la to, giơ hai tay lên trời.
"Tôi-tôi-tôi không biết chuyện gì đã-đã xảy ra! Đ-đ-đó là một trục trặc kỹ thuật! Chỉ vậy thôi! Này, này ...! Làm ơn đi"
Sabrina rời khỏi câu lạc bộ Teen Tech, cười hĩnh hích trong cổ họng. Cô bước vào xe và bắt đầu nổ máy.
"Họ vừa đi khoảng mười phút," cô nói khi de xe khỏi lề đường. "Vậy có nghĩa là họ đi chưa xa."
"Chúng ta tính làm gì?" Salem hỏi.
"Tìm họ," Sabrina đáp. "Bốn chiếc mô tô, bốn gã trai bận đồ đen ... và Benjamin Franklin. Sẽ không quá khó, đúng không?" Cô nhìn mấy người bạn mình qua kính chiếu hậu, và nhận thấy một vẻ nhăn nhó kỳ cục trên khuôn mặt Jenny. "Có chuyện gì vậy?"
"Tôi đói," Jenny đáp.
"Cậu quả là một con heo” Harvey nói. "Có lúc nào trong ngày mà cậu không ăn không? Ý tôi nói là, nếu như tôi ăn như cậu, tôi đã giống như một buildings"
"Hai người có thể bình tĩnh lại được không?" Sabrina cầu xin. "Chúng ta không có đồ ăn nào hết, Jenny, nên mình không thể ..."
"Tôi là Harvey" Jenny nói.
"Và đừng quên," Harvey nói, "Tớ là Jenny!"
Sabrina trợn mắt, rên rỉ. "Đầu tớ sắp nổ tung rồi đây, tớ chỉ biết vậy thôi." Cô hít thật sâu và thở ra từ từ, rồi nhìn vào kính chiếu hậu. "Được rồi, tốt. Một trong hai người là Harvey và một trong hai người là Jenny, và một trong hai cậu đang đói và một trong hai cậu đang lo lên cân. Nhưng cả hai cần bình tĩnh và im lặng bởi vì lúc này đây tôi không có thì giờ. Vả lại ... đây là một giấc mơ. Cho nên các bạn không thực sự đói, và không có ai sẽ lên cân, okay?"
Chẳng ai nói thêm lấy một câu. Trên xe trở nên im lặng khủng khiếp.
"Okay?" Sabrina hỏi lại.
Từ băng sau, Harvey và Jenny lẳng lặng gật đầu.
Salem chen vào, "Thật mắc cười quá."