_003.jpg)
Tại The Slicery lúc tám giờ nhé?" Sabrina ngó qua ngó lại giữa Harvey và Jenny, rồi chuyển cái túi thêu qua vai kia. Vừa nặng vừa ngớ ngẩn, nhưng cô không muốn tha cả ôm sách đi lòng vòng trong siêu thị. Không ông thầy nào của họ ra bài tập ở nhà cuối tuần vì chương trình làm việc này.
"Tớ sẽ tới đó," Harvey đáp. "Giờ phải nhổ neo thôi, không thì trễ phỏng vấn mất." Luồn lách qua mấy bà đang đẩy xe nôi và cả đám học sinh cấp hai, cậu nhẹ nhàng phóng xuống sảnh chính để sang chỗ Sport Palace.
"Cậu thấy hồi hộp chớ?" Jenny kéo khép cái áo vest sặc sỡ và vuốt lại cái váy ngắn. "Coi tớ có được không?"
"Ngon lành," Sabrina khẳng định, lấy làm tiếc là mình đã không mặc một bộ lịch sự hơn tới trường. Quần jean và áo V lỗ khó có thể coi là phù hợp cho cuộc phỏng vấn vào làm tại cửa hàng thời trang bảnh nhất thị trấn, nhưng chẳng còn thời gian để quay về nhà thay đồ. Và một cú đổi mốt cho hợp lý trong phòng vệ sinh cũng không xong. Lo lắng về cuộc phỏng vấn và muốn có trợ giúp về tinh thần, Jenny đã nhất quyết là họ cùng đi tới siêu thị. Và Sabrina chịu chết, không nghĩ ra cách nào để lý giải việc rời trường trong một bộ cánh mới.
"Này, cậu đoán mình có qua được không?." Thở sâu và chậm vài lần, Jenny quay vào cửa hàng sách và nói với lại, "Tớ sẽ gặp lại cậu tại đây ngay khi xong việc. Chúc tớ may mắn đi!."
"Chúc may mắn!" Sabrina dõi nhìn theo cho tới khi Jenny đi khuất vào Dickens Den, rồi nhìn đồng hồ. Bốn giờ kém ba phút. Cô thậm chí không thể xông vào phòng vệ sinh của siêu thị và "tân trang" cho thích hợp và gây ấn tượng hơn, không thể, nếu cô muốn được phỏng vấn đúng giờ. Phòng chờ phụ nữ ở tít trên tầng hai, còn siêu thị thì đầy đặc người, chẳng có cách nào biến đi rồi quay lại ngay được.
Nhìn lướt qua siêu thị Sabrina gạt phắt ngay ý muốn thay đồ chớp nhoáng kiểu Superman trong một góc che kín đáo. Chẳng có chỗ nào có thể ẩn náu để một vụ thay đồ chớp nhoáng và triệt để không khiến ai đó nhận ra. Khắp đại sảnh và những lối đi xen kẽ đều kín đặc những người mua hàng cuối tuần. Ngay những dãy ghế đá phía dưới mấy chậu cây cắt tỉa gọn gàng cũng chật những người. Mấy bà mẹ trẻ vô vọng dỗ mấy nhóc tỳ, còn đám choai choai tụ tập vô mục đích ở khắp nơi, chỉ mong sao có chuyện gì hấp dẫn xẩy ra.
Ngồi gần vòi phun chính cao ngất, một cô gái trẻ với mái tóc sẫm dài và khuôn mặt thanh tú bắt gặp cái nhìn của Sabrina. Mặc quần thụng và một áo khoác màu xanh xám hợp điệu, choàng thêm chiếc áo khoác trắng cổ hẹp, cô ta hết nhìn đồng hồ lại nhìn vô định vào khoảng không trước mặt với thái độ chán chường hết mực. Trông xa cách và tao nhã, cô gái ấy thật như một người mẫu thời trang và khiến Sabrina thấy mình càng tệ.
Chỉ còn hai phút nữa.
Sabrina thở dài. Cô chỉ có hai lựa chọn: bỏ phỏng vấn và dành thời gian nghỉ cuối tuần nhổ cỏ cúc vạn thọ ở nhà Thầy Pool, hay gắng sức vượt qua.
Miễn bàn.
Đưa chiếc lược chải dọc mái tóc vàng hoe dài chấm ngang vai, Sabrina quay lại đối mặt với Too Chic Boutiques. Tự nhủ mình chỉ cần vượt qua thủ tục phỏng vấn cho một công việc đã thuộc về mình, cô bước tới với vẻ ngoài tự tin cao độ, trái ngược với những cú nhói giật đang sôi lên trong bụng. Trông bảnh và ngon lành là do cư xử - chớ không phải do trang phục bên ngoài.
Trong lúc cô tiến lại bên khuôn cửa trong mái vòm, những ma-nơ-canh cao, mảnh mai trong những ô cửa sổ dường như đang cợt nhạo cô với cái bộ điệu kênh kiệu được khắc hoạ vĩnh viễn. Quấn mình trong những trang phục nâu sẫm, xanh da trời và mầu hồng nhạt với đủ kiểu từ áo vét thông dụng đến những món đồ lót bó sát, những lính gác ngôi đền thời trang như thầm lặng thách đố những kẻ lỗi mốt hay cẩu thả dám bước vào.
"Cười lên!" Với một cái búng tay, Sabrina làm biến đổi khuôn mặt và tư thế của pho tượng đúc gần nhất.
Hai cánh tay chất dẻo co giật rồi uốn cong thành những góc độ kỳ cục trong khi cả hình ma-nơ-canh chồm tới trước, nhìn trừng trừng xuống sàn nhà bằng cặp mắt lé và khuôn mặt nhăn nhó. Đường viền của cái áo vét vừa vặn rớt xuống, làm tiêu tan luôn mọi vẻ yêu kiều mà gã tạo mẫu đã hy vọng tạo nên.
Thầy Pool đã cho cô biết tên và đôi nét mô tả về người phụ trách gian hàng. Người đàn bà có mái tóc đỏ cắt ngắn đang đứng sau cái quầy thu tiền cong cong kia chắc là Aubrey Holcomb. Bình tĩnh sẽ quyết định tất thảy. Sabrina bám chặt vào ý nghĩ đó khi lướt nhìn quanh gian hàng.
"Bà Holcomb?"
"Vâng." Người đàn bà cao, yểu điệu bước vào giữa những dãy ghế với vẻ uyển chuyển như loài mèo, sửng sốt nhìn xoáy vào Sabrina bằng đôi mắt xanh .
Và bà ta đủ bình tĩnh cho cả hai người.
Mặc quần màu xanh lá bó sát và sơ mi cổ xếp, quý bà này gây nên một cảm giác áy náy cho cô hệt như những ma-nơ-canh bên cửa sổ kia. Từng lọn tóc chải hất ra sau đều nằm gọn ghẽ. Những móng tay được sơn phết của bà ta lấp lánh một màu san hô dịu, còn son phấn đều được dùng cẩn thận bằng một ngón nghề điêu luyện. Chẳng có lấy một vết nhăn nào dám lộ diện trên bộ đồ hay khuôn mặt chỉn chu của bà ta. Cười mỉm, bà ta ngó Sabrina với một cái nhìn nhanh, phớt qua nhưng đầy sành sỏi.
"Tôi có thể giúp gì không?"
Không để bị áp đặt, Sabrina phản đòn bằng nụ cười rạng rỡ và chìa tay ra. "Thực tình em đến đây là để giúp bà, bà Holcomb à. Em là Sabrina Spellman. Em được phân công đến cửa hiệu của bà theo chương trình Thanh Thiếu Niên Làm Việc Cuối Tuần."
"À, vậy đấy." Người đàn bà nheo mắt lại với vẻ ngán ngẩm không che dấu. "Cô có kinh nghiệm gì không?"
"Ơ, ...không.." Sabrina ngập ngừng trong khi bà phụ trách thở dài, tay khoanh lại, nhìn cô bằng cặp mắt xét nét, và rồi lắc đầu nhẹ. Cho là bà ta để ý tới trang phục quá bình thường của mình, cô bé vội giải thích. " Em không biết trước là sẽ đi phỏng vấn xin việc khi bận đồ hồi sáng. Nếu biết, chắc em đã không mặc quần jeans..."
"Ăn mặc vậy là hỏng hoàn toàn," Aubrey nói thẳng thừng.
"Nhưng nó thoải mái mà!" Xua đi nụ cười hiểu biết trên mặt, Sabrina hắng giọng. Cô không chắc mình nghĩ vụ phỏng vấn này giống điều gì. Nhưng cô chắc chắn không trông đợi một lời từ chối, chỉ vì chiếc quần jeans của mình không hợp nhãn bà quản lý cửa hàng.
"Cái kiểu hàng bình dân đó không hợp với chỗ này. Too Chic Boutique có một hình ảnh riêng cần gìn giữ- không có ngoại lệ. Rất tiếc".
"Rất tiếc à?" Sabrina nhìn chòng chọc vào mắt bà ta. "Chỉ vậy thôi sao?"
"Thế còn chuyện gì nữa?" Aubrey hỏi.
Một vết mụn bẩn giữa trán bà hay nghiêm trọng hơn, một cặp môi lúc nào cũng dúm dó nhé? Sabrina bùng lên, nhưng cô kịp giữ bình tĩnh và kiểm soát được mấy ngón tay.
Libby đứng bên lề khu mua bán trung tâm, nhìn chằm chằm vào cửa hàng Too Chic Boutiques. "Không thể tin nổi là con Sabrina Spellman xoàng xĩnh kia dám lấy chỗ làm của tớ! Thử ngó nó xem!"
Vài người quay nhìn khi nghe Libby hét lên giận dữ. Chỉ trừ cô gái ăn mặc miễn chê ngồi bên, Libby đã buộc mấy người kia phải tránh ngay cặp mắt tò mò đi bằng sức mạnh của cái nhìn căm hận.
Sát cánh với người thủ lĩnh chưa nguôi đau khô’ của mình, Jill và Cee Cee ngó qua mây ô cửa sổ rồi gật đầu.
"Chuyện này rõ là không công bằng, Libby," Cee Cee nói.
"Sabrina rất ...rất ... " Jill nhún vai, lúng túng không tìm được đúng từ.
"Tẻ ngắt." Vẻ mặt cáu kỉnh khốn khổ của Libby tối sầm lại khi cô phun ra lời thóa mạ. Cô ta đã nhẹ nhàng qua khỏi cuộc phỏng vấn tại Toy Town,nhưng đó vẫn là một cơn ác mộng so với những gì cô tưởng lúc đầu. Rodney Snivitz là thằng ngốc ở trường cao đẳng, mặt mụn thấy kinh, và cặp kính dày cộm, một gã tự coi mình là bảnh chỉ vì gã là quản lý cửa hàng.
Chỉ ý nghĩ về chuyện phải giặt quần áo dơ cho Thầy Pool mới khiến Libby thay đổi bộ điệu cho duyên dáng. Snivy đã cởi giáp đầu hàng cô ta. Nhưng duyên mấy thì cũng chẳng ích gì trước một ông nhóc vừa-tám-tuổi cứ kiên quyết đòi thử tất tần tật các chiếc xe chạy điện hay đạp chân có trong gian hàng. Mà bảo hiểm tai nạn lại không có trong quyền lợi nhân viên. Libby xoa tay lên vết tím bầm ở cẳng chân, đau khổ nhận ra là cái vết đỏ tía kia đã đạt tới kích cỡ của một trái bóng chầy.
"Nhất định là không công bằng," Cee Cee lập lại."Tức quá, không có việc gì để ra tay."
"Có thể có đấy," Libby nói, nhe ràng cười một cách quỷ quyệt. " Nếu Sabrina rớt cuộc phỏng vấn này, nó sẽ không nhận được việc làm. Và nếu nó không nhận, không có gì ngăn được tớ lấy chỗ của nó."
"Ngộ nhỡ nó không rớt phỏng vấn thì sao?" Jill hỏi.
"Nó sẽ rớt. Sabrina sắp sửa chứng minh là nó không thể bán một chai nước cho người đang chết khát trên sa mạc." Bực mình vì đã không nghĩ sớm hơn đến chuyện phá hỏng cuộc phỏng vấn của Sabrina, Libby tiến thẳng tới lối vào của Too Chic Boutiques với Jill và Cee Cee lẽo đẽo theo sau bước chân quả quyết của cô ta.
"Cô muốn phỏng vấn à?" Bà Aubrey hơi hé mắt. "Cho công việc cuối tuần thôi sao?"
"Tất nhiên Tại sao không nhỉ?" Bỏ cái túi trên vai xuống
Sabrina vẫn chưa hết sợ sau lần bị Hội Đồng Phù Thủy bác bỏ yêu cầu đảo ngược thời gian, do cô đã dùng pháp thuật với một phàm nhân, Sabrina đặt túi sau quầy tính tiền, . "Nếu trong mười lăm phút tới em bán được thứ gì, thì công việc là của em rồi."
Aubrey bĩu cặp môi đầy đặn, ửng đỏ rồi nhún vai. "Khéo lắm. Người khách hàng đầu tiên của cô vừa mới đi qua cửa đó."
"Tuyệt! Cám ơn Bà Holcomb. Bà sẽ không phải hối tiếc đâu!". Khuôn mặt rạng rỡ, Sabrina quay lại tiếp nhận tấm vé đưa cô vào đội ngũ bán hàng của Too Chic Boutiques, và cô thở hắt ra.
Libby?
Có phải đây là một âm mưu toàn cầu nhằm trừng phạt cô về tội không cho cô nàng hoạt náo kia giành cửa hiệu, hay là gì nữa? Sabrina lập tức gạt bỏ khả năng đó. Quả thực cô đã dùng phép thuật không cho Libby gian lận kiếm chỗ làm trong Too Chic Boutiques, nhưng cô cũng đâu có dùng quyền năng ấy để giành công việc này cho bản thân mình. Sự xuất hiện không hợp lúc của Libby và bầu đoàn muôn thuở của cô ta chỉ là một sự ngẫu nhiên tai hại.
Và cô đã sa bẫy.
"Hi Libby!" Sabrina vừa cười vừa sáp lại gần ba cô gái, trong khi họ đang dừng lại ngắm cái giá treo đầy những áo vét đủ kiểu, váy đầm và quần loe. "Jill, Cee Cee. Hai bạn phỏng vấn thế nào?"
"Cứ như cậu thực lòng quan tâm ấy." Jill trợn mắt, rồi quay qua lơ đãng búng tay vào những chiếc áo màu tùng lam treo trên cái giá tròn.
Bỏ qua vụ đó, Sabrina lấy ra một chiếc áo vét màu xanh khói với những hoa văn vàng được thêu khéo léo trên mặt trước. Giơ nó lên trước mặt Libby, cô đứng lùi lại để ngắm nghía. "Cái nầy thật hợp với cậu quá. Nó làm nổi bật màu tóc của cậu lên".
"Tôi ghét màu xanh." Đôi mắt rực lửa, Libby giật cái giá treo trên tay Sabrina rồi hất cái áo vét qua một bên.
Sabrina ngạc nhiên." Cậu vẫn thường mặc màu xanh mà, Libby."
"Hôm nay thì không!"
Sabrina chợt liếc thấy cô gái tuyệt vời từ khu mua bán đang thơ thẩn đi vào cửa hiệu. Ngờ rằng Libby vào đây chỉ để gây khó cho mình, Sabrina cáo lỗi khi thấy cô gái kia chỉ tay về phía mình, kín đáo, nhưng rõ ràng muốn hỏi thăm điều gì đó. Chắc chắn để bán hàng thì đây là một đối tượng tốt hơn, Sabrina nghĩ vậy trong khi bước lùi lại và đâm sầm vào Jill.
"Mắt mũi để đâu vậy!" Jill bước tránh sang một bên, thẳng tay xô mạnh Sabrina.
Bị mất đà, Sabrina ngã nhào vào cái giá treo áo phông. Những cái móc áo chạm vào nhau lách cách trên thanh xà kim loại khi cái giá sắp sửa đổ xuống. Vừa cố giữ thăng bằng, Sabrina vừa xoay xở giữ cho cái giá không ngã xuống, vô tình đạp vào chân của Cee Cee.
"Oái!" Cee Cee giận dữ nhìn Sabrina. " Cậu đôi lúc xuẩn ngốc như thế đấy!"
"Xi...xi...xin lỗi. Tôi, Ơ...Ơ... khô... không ngờ chuyện này xả...xảy ra!" Quá bối rối, Sabrina mím chặt môi lại. Chuyện gì đang xẩy ra đây? Cô vốn không vụng về, mà cũng chẳng nói lắp! Thường là không.
"Tôi sẽ thử mấy cái này." Với nụ cười thỏa mãn, Libby kéo phăng ba áo vét, một váy đầm, và hai quần chẽn ra khỏi cái giá treo, ấn hết vào tay Sabrina. "Cả cái này, cái này nữa!" Cô ta kéo phắt hai cái áo phông ra khỏi giá treo rồi ném thành một đống.
"Còn tôi muốn thử mấy cái này!" Jill quẳng thêm vào hai áo phông và một váy đầm.
Loạng choạng bước đi với tầng tầng vải vóc, Sabrina tự hỏi không biết cô có bị dị ứng với thứ gì vừa ăn không, một thứ không có tác dụng gì với người phàm nhưng lại biến các phù thủy thành những kẻ đần độn ăn nói lắp bắp, vụng về! Có thể, nhưng tìm hiểu vì sao cô đột ngột bị bấn loạn chưa cấp thiết bằng việc chế ngự nó ngay lập tức. Chuyển chồng quần áo qua một tay, cô đưa tay kia trỏ vào mặt mình và gắng sức tập trung.
Kiềm chế, điềm tĩnh, lạnh lùng, cô lầm thầm. Đừng cà lăm nữa, đồ ngốc.
"Thả...Thẩn...thẳng ...lối này!" Sabrina nói cà lăm khi quay người tìm phòng thử quần áo.
Mải kinh ngạc vì câu thần chú đã không chữa được sự ngọng nghịu kỳ quặc của mình, cô không nhận ra chồng áo quần đang tuột khỏi tay, cho tới khi quá trễ. Vừa vồ vừa nắm, cô quỳ xuống tìm cách ôm chặt đống áo quần. Sự lóng ngóng của cô chỉ làm cho sự thể tồi tệ hơn khi áo quần và mấy cái móc treo đổ ào thành một mớ tạp nham xuống nền nhà bóng loáng. Chuyện này không xảy ra được. Cố bò toài để lượm lại những món đồ rơi lên tay, Sabrina gắng gượng đứng thẳng lên. Tất cả những gì cô có thể làm là thẳng tiến, thầm hy vọng những chuyện tệ hại lạ thường mới gặp cũng biến đi nhanh như khi chúng xẩy ra.
"Phò...phòng thư...thứ phía... kia ..."
"Quên chuyện đó đi, Sabrina," Libby lớn tiếng cắt ngang. "Tôi sẽ không thử mớ quần áo cô đã dùng để lau sàn đâu!"
Ngó ra từ quầy tính tiền, bà Aubrey Holcomb thở dài rồi lắc đầu.
"Tôi cũng thế," Jill nói với một cái gật đầu dứt khoát.
"Như...Nhưn...nhưng..." Sabrina mở to mắt, bối rối và thất vọng khi Libby và hai người bạn đi lướt ngang cô. Khi Libby đổi hướng bất ngờ tiến tới chỗ quầy tính tiền và bà quản lý đang ngán ngẩm, Sabrina lao tới để đón đường, nhưng cô lại vấp chân và ngã xoài xuống nền nhà. Cả kho đồ cô đang khoác trên vai đã cứu cô khỏi bầm dập, nhưng không gì có thể cứu vãn nổi lòng tự hào và phẩm giá đã bị tổn thương.
"Tôi hoàn toàn thông cảm, Bà Holcomb." Giọng nói của Libby kéo dài ra với thái độ chân thành vờ vịt. "Sabrina đã cố gắng,... nhưng, à vâng, có một số người không thể làm việc dưới áp lực. Tuy nhiên, theo tôi hiểu, chắc bà không định mướn những người không thích hợp, chỉ bởi vì người đó kéo được lá thăm Too Chic Boutiques từ một cái tô con".
Bà Aubrey nhướn một bên mày chăm chú khi Libby lấy một tấm cạc từ trong chiếc hộp đựng để trên quầy và viết gì đó phía sau. Cô ta liếc nhìn Sabrina và cười mỉm khi đưa tấm cạc cho bà quản lý. "Đây là số điện thoại của tôi."
Tức giận và choáng váng, Sabrina bật dậy với mớ quần áo nhăn nhúm vẫn còn ôm chặt trong tay. Libby đi ngang trước mặt cô ra cửa, nơi Jill và Cee Cee đang đứng đợi. Cô ta không dừng lại để hả hê ăn mừng. Sẽ còn khối thời gian làm vụ đó, Sabrina biết vậy, khi họ quay lại trường vào thứ Hai. Bấy giờ Libby sẽ có dịp thưởng thức khoái cảm tột đỉnh của việc huỷ diệt Sabrina trước mặt mọi người khi cô ta tuyên bố Sabrina rốt cục cũng chẳng nhận được công việc mong ước, mà đã bỏ cả kỳ nghỉ cuối tuần để lau sàn bếp và cửa sổ nhà thầy Pool.
Trong giây lát, Sabrina nghĩ mình vẫn còn cơ hội tranh đấu tiếp. Cái cô gái thời trang, xa lạ mặc đồ xanh kia vẫn đang đứng ngó cô. Cô ta nhấc tay, rồi như chợt nghĩ là nên để yên cho Sabrina. Nhìn ra chỗ khác, cô ta quay đi và bước theo mấy cô gái hoạt náo viên.
"Sabrina, tôi rất tiếc..."
Sabrina giật nảy người khi bà Aubrey đến gần sau lưng cô.
"Nhưng Cửa Hiệu Too Chic Boutiques không có chỗ cho cô trọn cuối tuần. Phải mất nhiều tháng trời mới bù lại được thiệt hại trong việc làm ăn"- Ánh mắt Aubrey dán chặt vào bốn cô gái đang rút vào siêu thị. Rồi nhăn mũi, bà ta lấy một trong mấy cái móc áo Sabrina đang ôm chặt và giơ ra xa trước mặt - "và mua bán này."
Sabrina cúi đầu thất bại khi cô ngó lại chiếc áo vét hồng có thêu ren vàng đang lơ lửng trước mặt cô. Chẳng có cách nào để chối cãi cái bằng cớ nhàu nhò và nhơ nhớp do sự vụng về bất lực của cô.
Cô chỉ hy vọng là mình sẽ không phải giặt, phơi khô và gấp hết cả đống đồ dơ của thầy Pool.