_003.jpg)
Lúc cánh cửa càn phòng nhỏ đã đóng kín, luồng ánh sáng và tiếng sấm kèm theo nó lại xuất hiện như thường lệ, khi Sabrina, hai bà cô, Salem và Drell đi ngang một nơi nào đó để vượt qua khoảng cách 10 triệu năm ánh sáng. Nhưng cái nơi mà họ đến đã hoàn toàn đổi khác. Trong lúc các phù thủy nhà Spellman (và con mèo của họ) chỉ thấy ngạc nhiên vừa phải, thì Drell lại nổi giận. "Phong cách Magritte của tôi biến sạch rồi! Táo của tôi đâu? Những cây nho của tôi đâu? Và đâu rồi cái màu xanh hư không tươi đẹp của tôi?
Với tư cách người đứng đầu Hội Đồng Phù Thuỷ, sở thích của Drell chi phối vẻ bề ngoài của Thế Giới Bên Kia. Qua nhiều thế kỷ, ông ta đã biến đổi cảnh quan của khu vực theo ý thích thất thường của mình. Chủ đề gần đây nhất của ông được chọn từ những bức tranh của trường phái siêu thực. Mọi vật như đang trôi bồng bềnh trong khoảng không gian có bầu trời xanh vô tận, điểm xuyết những áng mây xốp nhẹ như bông gòn. Những cây nho thật và đám dây leo bò chằng chịt, tạo thành những lối đi êm ả. Đám cá lượn lờ trong cái hồ viền ngọc trai. Một cây cột cẩm thạch kích thước khổng lồ gần bên lại có cây táo lớn mọc ngay trên đỉnh.
Khi bạn có quyền năng ma thuật thì những đề-co không tưởng nhất cũng được thực hiện dễ dàng.
Nhưng bây giờ thì mọi việc đã đổi khác. Thật vậy, cả năm người phù thủy nhận thấy họ đang có mặt trong một khoảng sân lát đá cẩm thạch xanh dẫn đến một khung cửa kính cao. Hai bên cửa là những cửa sổ bày hàng bằng kính lớn, bên trong có sáu ma-nơ-canh giống hệt nhau, mặc những bộ đồ thời trang nhất. Khuôn mặt xuất hiện trong cả tá những áp phích dán dưới cửa sổ cũng là khuôn mặt xuất hiện trên mọi ma-nơ-canh. Cái thì đang hôn tuýp son môi, cái khác đang hít ngửi lọ dầu xịt tóc, và vô số những khuôn mặt khác đang cười rạng rỡ với dú loại sản phẩm tiêu dùng. Được in trên mỗi sản phẩm, trên mỗi nhãn hàng, và khắc trên cả hai cánh cửa cao hai mươi bộ là hai ký tự "LC".
"Cô ta đã làm gì với vương quốc của tôi?" Drell rền rĩ. Sabrina tin rằng ông ta còn muốn nói thêm nhiều nữa, nhưng một loạt bốn cái hắt hơi đã cắt ngang lời ông.
"Chà, thật là lố bịch," Hilda thốt lên, và bằng một cú trỏ nhanh, có vẻ như bà ta đang cầm gì đó trong tay.
"Có phải đó là một viên đá nhỏ?" Sabrina hỏi tò mò.
"Không, nó chỉ giống thế thôi." Hilda trả lời, rồi đưa vật đó cho Drell. "Anh cầm lấy. Nó không thể chữa trị cho anh, nhưng có thể bịt mũi anh trong chốc lát."
Rõ là Drell không hài lòng khi chấp nhận sự giúp đỡ của Hilda, nhưng ông ta cũng không muốn hắt hơi nữa. Ông cầm lấy viên thuốc và nuốt, nhưng lập tức ôm ngay lấy cổ. "Nó lạnh lắm!"
Hilda nhún vai. "Dĩ nhiên, nó là một viên thuốc lạnh mà"
Trong lúc Sabrina nhìn đầy thích thú, chiếc mũi của Drell bỗng chuyển dần sang màu xanh. Sương giá bắt đầu hình thành trên đó, một ít nhũ băng chảy xuống từ chót mũi. Ông. ta cố căng mắt nhìn xuống. "Quá liều rồi! Cô đã làm lạnh quá liều!"
Hilda thở dài. "Này, anh có muốn ngừng hắt hơi hay không đó?"
Với một nỗ lực tối đa, Drell đã kiềm chế được một tràng đả kích. Dẫu sao, ông ta cũng không hắt hơi nữa, đúng như Hilda đã hứa.
Họ xem xét khung cảnh chung quanh thêm lần nữa. Zelda lên tiếng. "Chà, Libby đã biến Thế Giới Bên Kia thành một khu siêu thị"
"Và mang dáng dấp nhân vật yêu thích của cô ta." Sabrina nói, trỏ tay vào những hình nhân rải rác trong vườn. "Mọi thứ đều có khuôn mặt của Libby."
Salem cào vào mấy viên gạch dưới chân. Một vòng trôn ốc những viên gạch màu vàng xuất hiện từ một điểm giữa khoảnh sân. Sau khi lượn quanh mấy vòng, nó dẫn thẳng đến những cánh cửa to có lắp kính. Salem khịt mũi. "Một kiểu kiến trúc mới à?"
"Tôi nghĩ là theo phong cách MGM". Sabrina nói, mắt nhìn lên những ngọn tháp cao màu xanh và lối đi nhỏ lát gạch màu vàng dẫn đến khu buôn bán."Trông giống như Thành phố ngọc bích trong xứ Oz".
"Chẳng giống gì hết" Zelda phản đối.
"Ca máy bọ pim cũn không dống", Drell vặc. "Bây dờ, chún ta định dứn dây để pàn về cai chình độ văn hoa quai di cua cai thứ quải gở tó, hay xem càn làm gì đê thu hòi quyên lựt cua tôi đay?" Ông ta ráng sức lao lên phía trước, bước thình thịch giận dữ thẳng hướng cánh cửa, cái mũi đóng băng để lại một vệt nước đá sau lưng. Mấy bà cô của Sabrina hối hả bám theo. Nhưng Sabrina, nhận ra Salem không đi cùng họ, đã quay lại để tìm con mèo.
Salem đang ngồi giữa vòng trôn ốc xây bằng gạch màu vàng, nhìn mọi người rời khỏi. Hơn ai hết, hắn sợ gặp những nguy hiểm khi phải đối đầu với quyền năng Libby đang nắm giữ. Nói cho ngay, chính hắn đã vùng lên chống cái quyền lực ấy, khi chúng còn thuộc về Drell, và hắn đã thất bại. Hắn biết trong siêu thị có những thứ mà họ không bao giờ ngờ tới.
"Salem". Sabrina gọi.
Con mèo ngập ngừng. "Thôi được. Tôi đến ngay đây".
Khi đến gần hai cánh cửa có gắn kính cao ngất nghểu, họ bắt gặp một người gác cửa mặc đồng phục đứng ở một cái bục nằm chắn lối đi vào. Gã ta thấp bé nhưng mập, có cái đầu trông hệt như một quả bowling. Có thứ gì đó ở gã khiến Sabrina cảm thấy quen thuộc. Gã bước tới trước và giơ tay ngăn hỌ
lại."Mấy vị định mua thứ gì?", gã cật vấn.
Đúng là giọng đó! Giọng của gã tài xế taxi đã chở Libby đến nhà Sabrina!
Drell thấy phát khùng với vụ cản mũi này. "Chún toi khôn mua dì hết !"
Người gác cửa hất hàm. "Vậy thì khỏi vào. Đây là siêu thị. Chỗ-bán-đồ!".
Zelda thử nói rõ hơn mục đích của mình. "Chúng tôi đến đây để gặp Libby".
"Ô, đó là chuyện khác". Gã gác cửa vừa nói vừa lùi lại chỗ chiếc bục, nhặt lên một tấm bảng ghi. Gã
ngó lại mấy người kia. "Mấy vị là dân tạo mẫu thời trang?"gã hỏi, dùng bút chì vạch một đường lên tấm bảng.
"Không phải," Zelda đáp, hơi bối rối.
"Dân làm phim ở Hollywood à?"
"Không"
"Hay là những người hâm mộ tới đây dể chiêm ngưỡng Nữ thần Tiêu thụ?"
Zelda nổi giận. "Tất nhiên là kh...." "Đúng thế!"
Sabrina ngắt lời bà cô, nhảy tới đứng chắn giữa Zelda và gã gác cửa. "Chúng tôi là những
người hâm mộ cuồng nhiệt nhất, và chúng tôi thiết tha được trực tiếp gặp bà ta!"
Gã gác cửa liếc nhìn vào tấm bảng. "Cảm phiền nghe, danh sách những người hâm mộ của Ngài
Libby đã đầy chật trong 10 năm tới. Tuy nhiên, tôi có thể thêm vào."
“Ngài Libby à? Lại một đứa vĩ cuồng nữa hả?" Bà Zelda thì thầm với cô em.
"Làm mãi cũng thành quen", Hilda thì thào đáp lại, hất đầu về phía Drell.
Sabrina vẫn tiếp tục van nài. "Nhưng chúng tôi cần gặp bà ấy ngay bây giờ".
"Không ai được thấy Ngài Libby", gã gác cửa khẳng định. "Không ai hết, không có cách nào hết."
Salem ngưng rung râu và xen vào. "Nếu tụi tôi mua mấy món đồ, liệu có được gặp quý bà ấy không đây?"
"Tuỳ theo quý vị muốn mua gì". Gã gác cửa đáp, lật mấy tờ giấy trên tấm bảng. "Nếu muốn gặp Ngài Libby, quý vị phải chi tiêu thế nào đủ để cho Ngài chú ý. Ngài thích sự cạnh tranh trong mua sắm."
Drell lấy ví tiền ra, mở tung cho cả chồng những thẻ nhựa rơi lả tả xuống sàn. "Okay, cần nàm dì đê thu hút xự chú ý của Nài Libby đây?" ông ta hỏi bằng một giọng đầy diễu cợt, cũng hệt như miếng băng đang thò ra từ lỗ mũi. "Tôi có thẻ Despot, Sorcerer Club, Aberican Hexpress..."
Bàn tay người gác cửa lại giơ ra. "Rất tiếc. Cửa hiệu chỉ chấp nhận tiền mặt hoặc thẻ Libby. Và mấy người cần phải tiêu...." gã nhấn một nút để bật sáng mấy đèn led, "... sáu triệu ba trăm ngàn đô la"
"Chái gì?" cái giọng nghẹt mũi của Drell nghe thật khủng khiếp.
Gã gác cửa giải thích. "Đó là khoản bà ấy đã tiêu cho tới nay. Chính xác là cách đây một giờ. Quý vị cần phải chi tiêu bằng với mức ấy mới mong bà ấy biết là có quý vị ở đây."
Nỗi bực dọc của Drell lên đến đỉnh điểm, đôi má ông ta ửng đỏ. Ông ta thấy tức tối đến mức lớp tuyết trên mũi cũng bắt đầu tan. Hilda vội nhanh chân đứng chặn giữa Drell và gã gác cửa, tay đưa ra một nắm tiền. "Với năm đô la, liệu chúng tôi mua được thứ gì?"
Người gác cửa cười khúc khích. "Ở đây ư? Không gì hết!" Tiếng cười của gã biến thành một tràng cười hô hố, nước mắt nước mũi ràn rụa khiến gã phải há miệng thở lấy hơi.
Drell đã bước tới trước, tính đấm gục gã gác cửa thành một mớ thịt băm nhầy nhụa, thì chợt nghe một tiếng "ting" vang lên trong không trung . Một đôi bốt sắt bỗng từ đâu xuất hiện và tròng cứng vào chân ông ta. Bị chôn chân xuống đất, cả phần trên thân mình Drell chúi tới trước, khiến ông ta phải quơ tay liên hồi để giữ thăng bằng.
Ồng phù thủy khổng lồ lập tức quay ngoắt sang Hilda, người vẫn đang trỏ tay xuống chân mình. Bà nhìn ông ta và giơ ngón tay xua khe khẽ. Drell hầm hè, nhe cả hai hàm răng, nhưng rốt cục cũng chịu phục tùng.
Gã gác cửa lúc này vẫn còn cười rinh rích, giơ tay chùi mắt và cố đứng thẳng lên. "Ôi trời, tôi chưa từng cười sướng như thế , suốt từ hồi tết Ma-rốc tớI
giờ." Gã lôi trong túi áo jacket ra một tấm thẻ hình chữ nhật. "Tôi sẽ bán tấm vé lô tô Libby này cho chư vị với giá 5 đô. ít nhất nó cũng đưa quý vị vào được trong siêu thị. về sau thì quý vị tự thu xếp nghe. Hê hê". Lại tuôn ra một tràng cười nữa, gã ấn vào một nút chuyền và cánh cửa kính vĩ đại từ từ mở ra. Zelda giải phóng Drell khỏi chiếc cùm chân, và họ cùng tiến vào siêu thị.
Thật không tin nổi. Bất cứ nơi nào Sabrina nhìn tới cũng thấy người mua hàng ồn ào với những khuôn mặt vô hồn đang đứng đông nghẹt, tay họ chất đầy những hộp đồ. Nhưng kỳ lạ nhất là hình như siêu thị này không hề có ranh giới. Nó tỏa ra mọi hướng. Một người mua hàng không có chỉ dẫn sẽ lập tức lạc đường trong vài phút, và khi đã lạc thì họ sẽ phải ở lại nơi đây vĩnh viễn.
"Làm sao tìm được Libby trong cái chỗ này nhỉ", Hilda than vãn.
"Salem, " Sabrina nói. "Mi có thể đánh hơi theo dấu cô ta không?"
Đôi tai Salem ép sát vào đầu. "Tôi không làm việc của bọn chó."
"Whoa! Ta xin lỗi." Sabrina trỏ vào con đường lát gạch màu vàng. "Cháu đoán là mình có thể đi theo lối này."
Zelda thúc giục. "Dẫn đường đi"
Tấm panel trên sàn siêu thị chợt trượt qua bên, và
một chiếc bàn làm nhô ra từ bên dưới sàn nhà. Ngồi phía sau bàn viết là một người đàn ông kỳ quái, mặc một bộ trang phục sẫm màu, đầu đội chiếc mũ quả dưa. Ông ta cười ranh mãnh với nhóm người trước mặt.
"Skippy" Drell bùng ra. Mũi của ông ta hầu như đã tan hết tuyết, và giọng nói cũng đã trở lại bình thường. "Anh làm gì ở đây?"
Skippy, kẻ thuộc hạ của vị Chúa tể quyền uy, không bao giờ nói thành tiếng. Với một nụ cười hối lỗi, ông ta chỉ xuống chân mình. Sabrina nghiêng người qua bàn và nhận ra ông ta bị đóng cứng vào bàn bằng một sợi xích và một trái cầu.
"Lạm quyền," Drell nói với một giọng không mấy thiện cảm. "Này, Skippy, anh có thể giúp chúng tôi giải quyết vấn đề nhỏ xíu này không?"
Gương mặt Skippy chùng hẳn xuống, ông ta lắc đầu một cách buồn bã. Ông ta đưa hai tay lên, một sợi thừng chợt hiện ra và trói vòng quanh hai cổ tay ông,
"Tay anh bị trói hả?" Drell nhận xét.
Skippy gật đầu và sợi thừng biến mất.
"Nghĩa là Libby không chỉ kiểm soát lãnh địa này, cô ta còn kiểm soát cả anh nữa, phải không?" Zelda hỏi.
Một màn hình vụt xuất hiện trước mặt Skippy. Hệt như khi xem băng xấu, hình ảnh Skippy vỡ thành từng sọc ngang rồi biến thành những chấm màu nhấp nháy. Một giây sau, ông ta hiện ra, lành lặn "Cô ta dọa chẻ nhỏ ông ra à?" Sabrina xúc động. "Giờ thì nó là một kỹ thuật quản lý có hiệu quả đấy," Hilda châm biếm.
Cái đầu của Skippy biến dạng thành khuôn mặt của Libby, rồi biến dạng thêm lần nữa thành một chiếc đầu chó hung tợn, đang gầm gừ và cắn xé trong câm lặng.
"Cháu hiểu rồi" Sabrina nói. "Cháu vẫn gặp cô ta hàng ngày trong trường".
"Nhưng anh có thể làm gì để giúp chúng tôi?" Zelda hỏi gặng.
Gương mặt của ông ta chuyển sang trạng thái suy nghĩ đắn đo. Rồi ông ta nở một nụ cười lớn miệng và bật ngón tay. Ông cẩn thận nhìn quanh, hãi sợ không biết có bị Libby giám sát hay không, rồi xoa hai bàn tay vào nhau. Một tấm cạc in chữ thật rõ hiện ra. "HÃY CHƠI XỔ SỐ LIBBY ! THẮNG LỚN !. Giải độc đắc - muốn gì được nấy!".
Hilda khịt mũi. "Vậy sao? Tham dự trò chơi ngu ngốc này của cô ta, và hy vọng chúng ta sẽ thắng ư?"
"Đành vậy, đó là lựa chọn duy nhất của chúng ta." Sabrina nói. "Nhưng xác suất thắng cuộc là bao nhiêu nhỉ?"
Một tấm bảng hiện ra trên màn hình với dãy số "1,4275 X 108 chọi 1". "A hèm, đại khái là hơn 10 chọi một? Cũng đâu có tệ". Zelda nhím cô cháu gái đầy thương xót. "Cháu yêu, đó là mười mũ tám," bà nói nhẹ nhàng. "Nghĩa là khoảng một trăm năm mươi triệu chọi một".
Nụ cười hy vọng của Sabrina chợt héo đi. "Oh".
"Hừm", Salem khạc mạnh. Ai nấy đều quay nhìn hắn. "Sao mấy người khờ quá vậy. Nếu ai đó cho mượn một chút quyền năng, tôi sẽ chỉ cho các người coi."
" Mi có thể mượn của ta." Drell đáp. "Thấy lúc này nó đang được chuông quá mà."
"Ta sẽ giúp mi" Hilda lên tiếng, phớt lờ Drell. "Nhưng tháng tới mi phải ra ngoài, và ta sẽ đỡ phải cọ cái thùng cát của mi".
Salem nhăn mặt. "Kể cả lúc trời tuyết sao?"
"Ta có cần nhắc lại ai là kẻ gây ra vụ lộn xộn này không?"
"Thôi được, đưa cho tôi chiếc vé", Salem nói. Sabrina đưa cho hắn chiếc vé nhàu nhò, và hắn ngậm trong mồm.
Hilda bật tay, và một quả bóng năng lượng đầy màu sắc truyền thẳng từ bà đến chỗ con mèo. Con mèo nhắm mắt và rì rầm gì đó qua cái miệng đang ngậm thẻ. Thình lình, tấm bảng trên màn hình hiện rõ "1 chọi 1".
"Tốt rồi, Salem !" Sabrina reo lên, rút tấm thẻ đã hơi nhớt nước ra khỏi miệng con mèo. "Cái bùa này tiện thật".
"Đó là bước thứ ba trong Kế Hoạch của tôi. Tôi
đã có thể lột sạch tất cả máy đánh bạc tại đây trong vòng mười hai tiếng đồng hồ, “hắn cười tự mãn. "Nhưng đó là bùa phép dùng-ngay. Tôi không thể dùng nó thêm lần nữa". Hắn cúi mặt xuống.
"À, nếu nó giúp được chúng ta thoát khỏi vụ này, thì nó cũng hữu ích lắm rồi". Sabrina an ủi, lấy tay gãi nhẹ phía sau tai con mèo.
Salem như tan ra vì mãn nguyện. Hắn ngửa cổ lên để cô có thể gãi chỗ dưới cằm. "Tôi nghĩ cô nói đúng", hắn thở dài. "Tụi họ cũng chẳng để một con mèo ẵm giải, phải không?"
Sabrina gãi thêm cho con mèo cái nữa, rồi đút tấm thẻ vào trong máy. "Hãy cầu nguyện đi," cô nói với tất cả. Chiếc máy rú lên.
Không khí trong cửa hàng chợt ngập tràn tiếng kèn trompet, ánh đèn nhấp nháy khắp siêu thị. Một giọng nói oang oang trên máy phóng thanh. "CHÚNG TA ĐÃ CÓ MỘT NGƯỜI TRÚNG ĐỘC ĐẮC!"
Màn hình trên máy lotto nhấp nháy, và sau đó, một màn ảnh video 40 bộ từ trên cao thòng xuống. Gương mặt Libby cao khắp ba tầng nhà, phủ cả bề rộng màn hình, từ từ xuất hiện và rền rĩ. "Xin chúc mừng ! Bạn đã trúng độc đắc Libby Lotto. Với sự hào phóng của Libby Chessler, bạn có thể có được những gì bạn muốn - bất cứ thứ gì trong siêu thị Chessler!"
Sabrina thu hết can đảm và đối diện với gương mặt khổng lồ trên màn hình. " Cám ơn, Libby. Chúng tôi sẽ lấy bạn".