_003.jpg)
Sabrina về đến phòng mình lúc 7 giờ 37 phút, vài phút sau khi bàn giao an toàn Connie và David cho ông bố của chúng. Khi biến mình từ một cô gái tóc vàng linh hoạt thành nhân vật Morticia Addams dữ dội và mê hoặc, cô nhận ra rằng Salem, vốn vẫn ngang nhiên nằm thoải mái trên giường của cô, hiện đã biến đi đâu mất. Có lẽ nó đang rình rập những món nấu nướng hấp dẫn của Orlando, tìm kiếm chỗ hở để cấu véo chút gì đó mà không bị hai bà cô kia bắt gặp.
Thế cũng đỡ cho mình, Sabrina nghĩ khi ngắm nghía mình trong tấm gương lớn. Bây giờ khi nỗi bồn chồn của cô đã giảm nhẹ và cô thấy thoải mái hơn về bữa tiệc sắp tới, cô thấy thực sự chẳng cần đến ý kiến chua chát của loài mèo. Tuy rằng trong trường hợp này, nó có thể có vài điều khen ngợi về thay đổi bề ngoài của cô. Trong bộ dạng của Morticia vốn dĩ đã có một vẻ dữ dằn hăm dọa nào đó và hiệu quả thì không kém phần khiêu khích.
Bộ váy thêu dài màu đen với cô chữ V táo bạo và tay dài với cổ tay áo xé tưa ra hoàn toàn vừa khít với cô. Quyết định không đội tóc giả, cô đã kéo dài và duỗi thẳng mái tóc của mình, biến nó thành màu đen. Bộ tóc mới, cùng với đường kẻ mắt đen, những vếtquầng nhạt, và môi son đỏ hợp với màu sơn móng tay, tương phản rõ rệt với lớp kem phấn nhạt trên mặt, khiến cô có vẻ hấp dẫn mà lại nguy hiểm chết người. Hài lòng với bộ hóa trang, cô vội vàng xuống cầu thang với tốc lực mà bộ váy bó sát đùi cho phép. Harvey và Jenny có thể chốc lát nữa là tới.
“Cái váy lồng xoè của cô sao rồi?" Sabrina hỏi khi dừng lại lưng chừng cầu thang. Cái váy loe mới của cô Zelda khiến bà có vẻ lịch lãm và có học thức, hấp dẫn hơn nhiều so với hình tượng nhân vật Glinda cổ lỗ được miêu tả trong bộ phim ngày xưa.
"Phải dẹp nó đi thôi. Nó cứ hết va cái này lại đụng cái nọ." Zelda nhún vai rồi nhướng đôi mày lên ngắm nghía. "Cháu trông hết sức đáng ngạc nhiên, Sabrina ạ."
"Mê hồn." vẫn trong trang phục Merlin, nhưng có vẻ hơi căng thẳng, Hilda cho cô cháu gái một nhận định tổng quát như vậy rồi thở dài.
"Vậy sao? Cháu thấy bảnh ác." Đổi từ cái cười trẻ trung sang nụ cười mỉm ranh mãnh của Morticia, Sabrina chậm rãi xuống thang với một dáng ung dung có tính toán. Xuống đến những bậc cuối cùng, phải mất một lát cô mới ghi nhận được sự kiện là phần trang trí nội thất đã bị thay đổi hoàn toàn. Có tưởng tượng đến cỡ nào cô cũng không thể hình dung ra cảnh kinh hoàng đã được dựng lên khi cô vắng nhà trong chốc lát. Sững sờ, cô bám lấy trụ tay vịn cầu thang để đứng vững và trợn mắt nhìn với vẻ ngỡ ngàng.
Bị phục kích rồi, Sabrina thầm nghĩ khi nhìn những mạng nhện và sợi thừng đen lòng thòng trên trần tiền sảnh và giăng mắc trên tay vịn cầu thang. Những món trang trí được bố trí thẩm mỹ và do cô lựa chọn cẩn thận đã biến mất sạch, thay vào đó là những vật trang hoàng tối ám và ớn lạnh của loại phim kinh dị hạng xoàng hồi thập niên bốn mươi. Cô đớ người sững sờ trước những cải tiến kinh hoàng đến độ chỉ còn biết gật đầu trong nỗi tuyệt vọng câm lặng khi Hilda và Zelda hào hứng đề nghị cô đi một vòng thị sát cơn ác mộng Halloween do họ tạo ra.
"Cô cũng thấy mình làm hơi quá mức," Zelda phân trần khi bà liếc qua những tấm đá ẩm ướt khảm đây đó trên tường. "Nhưng ai thấy những đạo cụ của Hilda ngoài hàng hiên cũng bị ấn tượng hết trơn."
"Em thắng lớn mà." Đầy vẻ hài lòng, Hilda giơ cao cây đũa vàng và đứng lại ở một tư thế đắc thắng.
"Và sau cùng," Zelda nóng ruột giải thích, "vì cháu hóa trang thành Morticia, nên bối cảnh dàn dựng này là hợp vô cùng. Cô chắc chắn rằng các bạn cháu sẽ thấy căn nhà này trông..."
"Vô cùng dễ nể." Hilda mau lẹ điền vào chỗ trống cho hợp nghĩa.
Vô cùng ớn lạnh thì có, Sabrina nghĩ khi đờ đẫn đi theo hai bà cô qua các phòng của tầng trệt.
Những bụi cây đầy gai với lá vàng khô quắt và những nụ hoa úa nâu rũ rượi đã thay thế cho mọi thứ cây xanh từng làm tươi mát tiền sảnh và phòng khách. Địa y nhấp nháy màu xanh ngũ sắc bám trên khung cửa thay vì những bóng đèn màu cam rực rỡ. Những đèn bí ngô với những nét mặt hung tợn chạm khắc khéo léo, những con dơi treo mình ngủ, và những đầu lâu nhe răng trắng ởn kèm những nhánh cây vặn vẹo trụi lá đã thay cho những trái bí ngô và mèo bằng giấy xốp tổ ong và những nhánh lá thu sặc sỡ. Những bóng đèn mờ tỏa ra ánh sáng với công suất tối đa hai mươi lăm watt được tăng cường bằng hàng chục ngọn nến lung linh bố trí khéo léo làm tăng thêm không khí u ám và tối tăm.
Nhưng khi các giác quan đờ đẫn của cô trở lại bình thường, Sabrina nhận ra đó chưa phải điều tồi tệ nhất. Một bộ xương to bằng người thật đội mũ chóp và mặc áo đuôi tôm đang ngồi bên cây dương cầm. Những phím ngà nhấp nhô khi những bàn tay vô hình chơi một cung thứ chỉ nghe được loáng thoáng.
"Cô nghĩ các bạn con có lẽ đã lớn không còn thích chơi cạp táo dưới nước nữa, nhưng cô dám cá rằng chúng sẽ khoái trá trò này." Bà Zelda chỉ một cái thùng gồm những tấm ván mỏng ràng lại bằng đai kim loại.
sẵn sàng chấp nhận mọi sự, Sabrina e dè nhìn vào chục trái táo nổi trên mặt nước. Đột nhiên một cái đầu lâu trắng hếu thò lên, rồi từ từ chìm xuống trở lại. Cô mong không có đứa bạn nào bị yếu tim.
"Cháu không đoán được có gì trong đây đâu!"
Không dám hỏi, Sabrina chỉ biết nhìn khi Hilda giật tung cánh cửa của một cỗ quan tài chạm trổ ly kỳ những màu sắc bẩn thỉu dựng trong góc nhà.
"Ta-đaa! Buồng điện thoại!"
"Vậy sao?" Sabrina bật ho và đưa tay xua đám bụi bốc lên từ trong quan tài. Cô có thể mường tượng cảnh Libby và một trong những tùy tùng của tay hoạt náo viên dùng máy điện thoại kiểu cổ trong đó để gọi tòa soạn báo địa phương và mách bảo rằng có một gia đình phù thủy nguy hiểm và loạn trí đã len lỏi vào cộng đồng. Trong bối cảnh ma quái này chỉ còn thiếu một
đám sương mù bốc lên từ tấm thảm phủ đầy rêu nữa thôi.
Nghiêng người để né một con dơi kêu chí choé rớt xuống đầu khi nó bị đánh thức vì Hilda đóng sầm cửa quan tài lại, Sabrina hỏi, "Còn đồ ăn thì sao?"
"Khỏi chê!" bà Zelda ra hiệu cho cô đi theo khi bà bước tới cửa dẫn qua phòng ăn. "Orlando là chúa khó chịu, nhưng anh ta xứng đáng với tiếng tăm của mình. Khách của cháu sẽ không bị đói dâu."
Nếu chúng nó tới được tận phòng ăn. Sabrina rầu rĩ thầm nghĩ khi đi qua cửa phòng ăn.
"Ôi. Suýt nữa quên." Dừng lại phía sau Sabrina, bà Hilda quơ tay trỏ một cái. Một làn sương lập tức bốc lên. "Không căn nhà có ma đích thực nào là hoàn chỉnh nếu thiếu một đám sương mù lẩn quẩn dưới sàn."
Coi vụ sương mù như chẳng quan trọng gì so với cảnh tai họa toàn diện này, Sabrina mệt mỏi hỏi. "Cô nói ngôi nhà ma đích thực nghĩa là sao?"
Bà Hilda tươi mặt. "Willy thắng lớn với bọn trẻ đãi- hay-phá, cô nghĩ hắn ta còn ở đâu đây."
"Bộ cô muốn nói là có một con ma thiệt? Trong nhà này à?"
"Không!" Bà Hilda cười chế nhạo, xua mối lo của cô sang một bên. "Đó là một đứa cô hóa phép ra để chạy tới chạy lui bưng thức ăn ấy mà."
"Ô, hay lắm. Vụ đó độc đáo à nghe." Để bà đi vào phòng ăn trước, Sabrina ngước lên khi nghe tiếng gừ kỳ quái trên đầu.
Hilda liếc ra sau. "Đừng thèm để ý tới hắn."
"Hắn là gì... ý cháu là, người? Hay vật?"
"Cô cũng không chắc nữa." Hilda nhún vai. "Cô nghĩ hắn xuất hiện ở đây cùng lúc với những hòn đá lâu đài mà cô Zelda nhập cảng từ Rumani, nhưng cô chắc hắn không thể ra khỏi phòng tắm đâu."
Sabrina rùng mình. Đột nhiên cô thấy viễn cảnh chẳng có khách nào tới dự tiệc cũng không có gì là thê thảm lắm.
Dừng lại khi Hilda lách qua cửa phòng ăn, Sabrina nghĩ chuyện biến mọi thứ trở về như cũ với một cái búng tay đơn giản, nhưng rồi thấy rằng cô không thế đảo ngược thần chú của các bà cô. Bằng cách nào đó, cô phải thuyết phục họ tái lập lại kiểu trang trí ban đầu của cô mà không làm thương tổn tình cảm của họ. Và cô chỉ còn hai phút để làm việc đó. Cô sẽ phải cương quyết lắm. Thu hút can đảm, cô theo Hilda vào phòng ăn.
"Cháu thấy rằng, hai cô đã bỏ nhiều công sức..." Sabrina ngừng nói khi nhận thấy hai bà cô quá bận tâm vào chuyện khác và không nghe cô nói.
Đứng ở góc gần nhất nhìn qua vai Zelda, Hilda hít mạnh một làn hương pha mùi quế cay nồng. "Nghe thơm quá, nhưng không biết nếm thì thế nào?"
Sabrina sựng lại khi bà Zelda ngừng quậy một chất lỏng màu xanh sôi lụp bụp bốc khói trong một cái vạc lớn và múc ra một muôi cho Hilda. ít ra thì cái nồi tổ bố đó cũng không nằm ngay trong phòng khách.
Nháp một miếng, nhíu mày, Hilda đưa trả cái muôi. "Có thể là lô nước quả bùa chú ngon nhất mà chị từng nấu được."
Zelda trầm tư xoa cằm. "Chị nghĩ cần thêm một ít hạt nhục đậu khấu. Salem đâu rồi? Y là chuyên gia vụ này."
Một tiếng kêu meeo nhẹ khiến Sabrina nhìn qua bàn ăn lớn, và một lần nữa cô ngạc nhiên đến sững người. Bàn được trải khăn trắng bình thường làm nổi bật mẫu dây nho xanh và đèn bí ngô mà cô đã chọn từ bộ sưu tập các mẫu của Orlando. Hơn nữa, các tô, dĩa tiêu chuẩn và lò hấp đều đã chất đầy các thức ăn nguội, bánh ngọt và phụ tùng làm sandwich mà cô đã đặt hàng. Cô không dám chắc sẽ còn gặp gì sau những cải tiến kinh hoàng của hai bà cô. Tắc kè chiên cuốn trong cánh dơi chăng? Mắt trừu chiên mỡ rắn? Hay có thể, cá sấu xỏ lụi ướp ớt nấm mốc Amazon?
Thay vào đó là những đĩa bánh ngọt, khoai chiên, bánh quy kèm nước sốt để chấm, pho mát, socola và hạnh nhân được bày ở một đầu bàn. Những đĩa pho mát xắt lát và thịt nguội, đủ loại bánh mì dài và bánh mì lát được bày biện đẹp mắt ở đầu bên này. Dở nắp nồi hấp ở giữa bàn, Sabrina hài lòng thấy những miếng bánh pizza, cánh gà ướp gia vị, thịt băm viên hầm nước sốt, bánh mì xúc xích mini, và những miếng trứng cuộn tôm nhỏ. Đĩa giấy, khăn giấy và những tách nhựa cùng kiểu với khăn trải bàn và nĩa nhựa được xếp ngay ngắn trước lò hấp. Orlando đã làm mọi thứ chính xác như cô yêu cầu - ngoại trừ món trang trí giữa bàn. Cô đã chọn một cái đèn bí ngô giả với những dây leo xanh cho hợp với các dụng cụ bàn ăn. Nhưng mà anh ta lại đem tới…
"Salem!"
Lưng cong lên với một miếng trứng cuộn tôm trong miệng, con mèo ngỏng đầu lên. Rõ ràng nó đã tùy nghi lên bàn nếm thử các món ngay lúc bà Zelda bước vào và bắt quả tang. Để tự vệ, nó đã tạm thời lấy thân mình
làm vật trang trí giữa bàn với hi vọng mong manh rằng sẽ không ai nhận ra.
Cắn đứt cái đuôi của miếng trứng cuộn, Salem nhai và nhìn lên, rồi nuốt. "Vậy là tôi đã kiểm tra xong, Sabrina ạ. Món trứng cuộn này ăn rất an toàn."
Phát cáu lên, Sabrina dậm chân. "Món giữa bàn đâu?"
"Cô muốn nói cái món nhựa xốp có nụ cười ngốc nghếch với những cái răng tổ bố đó hả?" Đuôi của Salem nhúc nhích khi nó ngoái nhìn đầu bàn đàng kia. "Dưới sàn đó."
"Mi phải nằm dưới đó mới đúng!" Vung cây đũa tống con mèo ra khỏi mặt bàn, Hilda nhìn các món của Orlando với vẻ thèm muốn. Lấy nĩa nhựa thọc một cục thịt băm viên, bà nhai nhai và gật gù. "Món này ăn cũng an toàn luôn."
Mỉm cười, Sabrina trỏ ngón tay cho trái bí ngô trở về giữa bàn và bắt đầu sắp xếp các dây leo xanh quanh lò hấp. Cô giật mình khi chuông cửa reo. "Chắc Harvey với Jenny rồi!"
"Đừng lo," Hilda nói. "Ông quản gia sẽ đón họ."
"Quản gia?" Sabrina nhíu mày. "Quản gia nào?"
Một tiếng rú run rẩy vút cao rền vang khắp ngôi nhà.
Vén cái váy bó chật lên, Sabrina phóng qua cửa và thắng gấp lại khi cô nhìn thấy cảnh tượng trong tiền sảnh.
Một gã to đùng trông y hệt nhân vật Lurch đang giữ cửa mở để mời Harvey và Jenny vào, cả hai trợn mắt nhìn hắn ta với vẻ kinh hoàng.
Hilda mỉm cười cứng ngắc khi bà bước tới cạnh cô cháu gái đang sững người. "Quản gia đó."