_003.jpg)
Nỗi niềm u uẩn vì lễ hội Halloween của Sabrina càng tồi tệ hơn khi chiều xuống. Lúc cô lê bước vào căn bếp trong ngôi nhà kiểu Victoria của hai bà cô, khí. thế của cô đã tuột tới mức thấp nhất của nỗi tuyệt vọng. Ngay cả những lời qua tiếng lại kìm nén, hơi có vẻ tranh cãi đang xảy ra giữa hai bà cô, thỉnh thoảng lại chen một nhận xét khôi hài của Salem, cũng không phá được vẻ rầu rĩ của cô. Tuy nhiên, cảnh tượng hàng trăm quả bí ngô đủ hình dạng và kích thước chất trên kệ và bày khắp sàn cũng khiến cô đứng sựng lại.
"Để cháu đoán xem," Sabrina nói với giọng hơi chế giễu. "Bộ hai cô định độc quyền thị trường bí ngô ở Westbridge hay đang định chiếm đóng thị trấn này với đạo quân đèn bí ngô sát thủ?"
"Không phải chuyện đùa, Sabrina." Đứng cạnh bàn, cô Zelda chuyển cái nhìn bực bội về Hilda. "Chị muốn em đưa những món bốc mùi này ra khỏi nhà ta."
Lưỡi thò ra ở khoé miệng trong sự tập trung cao độ, Hilda tiếp tục chú ý vào trái bí đặt trước mặt trên bàn. Âm ư một điệu táng ca, bà cưa cưa xẻ xẻ khối méo mó màu cam điểm những vệt xanh nâu đó và cố tình phớt lờ lời yêu cầu giận dữ của bà chị.
"Làm ngay!" Sấm sét bùng lên khi cô Zelda vốn rất kiên nhẫn và tự kềm chế dậm chân xuống sàn.
"Dọn cả góc này nữa" Salem làu bàu. Nằm ở một góc bàn, chú mèo rùng mình khi Hilda dằn con dao xuống bàn.
Giật mình, Sabrina hết nhìn bà cô này tới bà cô kia như đang theo dõi một trận quần vợt căng thẳng.
"Chúng nó không có bốc mùi, Zelda à." Hít một hơi dài để ổn định hình hài đang run rẩy, Hilda ngước lên nhìn thẳng vào Zelda. "Nếu chị không quá cứng nhắc và chết chìm trong hủ tục, thì chị đã có thể nhìn thấy thực chất của vấn đề?"
"Thế đó là gì?" Zelda khoanh tay trước ngực nhìn cau có.
"Tác phẩm nghệ thuật!" Bừng lên với vẻ tự hào, Hilda giơ công trình sáng tạo ra cho Sabrina xem. "Cô gọi nó là Jack - O'- Ripper "
Sabrina nhìn khuôn mặt tô bô mà cô Hilda khoét trên trái bí. Mắt bên này nghiêng và cao hơn mắt bên kia, tạo cảm giác mắt lé rất buồn cười, ngay cả cái mũi tam giác, cái mồm méo mó với những cái răng lởm chởm cũng không làm giảm đi được. Nếu không gặp lúc rầu rĩ thì chắc Sabrina phá lên cười rồi. Nhưng cô chỉ nặn ra được một nụ cười cứng ngắc và một lời bình mà cô hy vọng không làm mất cảm xúc nghệ thuật của Hilda. "Nó, à... khác lạ lắm."
"Ăn nói cứ như nhà ngoại giao thứ thiệt," Salem nhận xét. "Còn nếu hỏi ý kiến tôi, thì tôi nghĩ nó thối đấy."
"Không ai hỏi mi." Hilda nạt.
"Tôi nói theo nghĩa đen." Ngửi ngửi đống ruột và hạt bí chất trên bàn, con mèo khịt mũi loạn xạ. "Quá tệ."
"Một đống ghê tởm!" Bằng một ngón tay loé lên, Zelda tống trái bí bị đục khoét trượt dài trên bàn và lăn khỏi mép bàn. Nó rơi xuống sàn cái phịch và bể luôn làm mấy mảnh.
"Nó đâu có đáng gớm đến thế," Sabrina giả vờ nhăn nhó. "Cặp mắt hơi không đều thôi, nhưng ..."
"Chuyện Hilda không có tài điêu khắc không phải là vấn đề, Sabrina." Xả bớt được phần nào bực bội khi làm bể Jack-O'-Ripper, Zelda ngồi phịch xuống ghế. "Đó là vấn đề nguyên tắc"
"Nguyên tắc gì ạ?" Ngạc nhiên, Sabrina bỏ balo xuống và bước qua mớ bí ngô để ngồi xuống bàn với hai bà cô. Chuyện bất đồng ý kiến này giữa hai bà cô vừa lộn xộn, vừa lạ lùng. Họ vẫn thường bất đồng, nhưng Sabrina trước đây chưa từng thấy cô Zelda mất bình tĩnh như lần này.
"Chị không có tính hài hước, Zelda." Đẩy mớ ruột bí nằm cạnh Salem vào hư không, Hilda trề môi ra.
"Halloween không phải dịp để vui đùa," Zelda phản đối một cách cứng ngắc, lấy lại được ít nhiều lòng khoan thư chừng mực. "Đó là lúc tưởng nhớ đến tổ tiên bằng tấm lòng thành kính. Cô sẽ không chấp nhận hay tham gia vào bất cứ việc gì cợt nhạo tổ tiên chúng ta."
"OK!" Hilda tươi mặt khi bưng lên một trái bí dài từ đống chất cạnh cửa và đặt nó trước mặt. "Chị có thể cứ ở trong phòng để các tình cảm thù cựu của chị không bị xúc phạm. Còn em, em không tin các vị quá cố nhà ta lại quan tâm tới chuyện em với Sabrina có tưởng nhớ họ và vui đùa chút đỉnh hay không."
"Ta quan tâm đấy," chân dung của dì Louisa trên tường tuyên bố.
"Đó. Thấy chưa?" Zelda hất đầu để nhấn mạnh quan điểm.
"Ngoại lệ được ghi nhận." Hài lòng vì lời -đáp của mình, Hilda nhìn bề mặt còn nguyên của trái bí với cái nhíu mày xăm xoi, rồi mỉm cười với Sabrina.
"Chọn nạn nhân cho cháu đi."
"Nếu cô khắc nó bây giờ, cô Hilda, nó sẽ bắt đầu thối trước khi đến ngày Halloween." .
"Vậy sao?" Hilda cười. "Như thế sẽ thêm hương vị quyến rũ cho lễ hội, phải không?"
"Cái đống bí mềm nhũn bốc mùi này. Nghĩ tới nó là tôi muốn ói." Salem ca cẩm rồi phóng khỏi mặt bàn chạy mất.
"Đó, thấy em làm gì chưa!" mắt Zelda sáng lên. "Đến con mèo còn thấy khó chịu."
"Nó sẽ qua nhanh thôi."
"Nhưng vấn đề tranh cãi ở đây là gì?" Sabrina nhăn nhó hỏi. "Ỷ cháu là, việc cô Hilda có khắc mấy cái đèn bí ngô thì đáng kể gì khi cả nhà mình sẽ phải chịu đựng một bữa tối Halloween nữa ở nhà dì Marigold?"
Hai bà cô nhìn nhau sựng lại.
"Hai cô chưa nói với cháu hả?" Zelda hỏi.
"Nói gì?"
"Mình sẽ không đi nhà dì Marigold." Thở dài một hơi như thất vọng, Hilda lắc đầu. "Vậy mà năm nay em mong được thấy mặt mụ ấy, xem có còn đắc chí nữa hay thôi."
Điều đó rất dễ hiểu, Sabrina nghĩ mà không dám tin vào tai mình. Cô chẳng phải là nạn nhân duy nhất của trò ăn nói cay độc tại bữa họp mặt gia tộc năm rồi. Yên ổn trong cuộc hôn nhân với Harold, dì Marigold rất khoái chí với trò lặp đi lặp lại với hai bà cô của Sabrina rằng họ là hai kẻ độc thân không hy vọng gì kiếm được tấm chồng, và sở hữu những biệt thự ven Địa Trung Hải. Bà ta nhất định không tin lời họ khẳng định nhiều lần rằng việc họ không có cả hai thứ đó là do họ lựa chọn. Tuy nhiên, Hilda và Zelda mới là kẻ đắc thắng sau cùng. Trong một phút phê lơ mơ vì dùng quá nhiều bạc hà miêu, M'Lady, con mèo của Marigold, đã hớ hênh tiết lộ bí mật của bà dì.
"Bà ấy không tổ chức nữa vì chuyện li dị với Harold vừa tới hồi kết thúc," Zelda thêm vào.
"Cô không nói đùa chứ?" Sabrina hỏi.
"Cô đâu dám mơ được nói đùa về chuyện mất mặt của dì Marigold." Zelda giơ bàn tay chặn nụ cười lại.
"Dì ấy thua vụ quyền nuôi con," Hilda giải thích với vẻ giả vờ nghiêm trọng.
"Harold được quyền nuôi Amanda à?" Sabrina hấp háy mắt. Cô thực sự chẳng quan tâm chuyện con nhóc khủng bố đó sống với ai miễn là cô chẳng bao giờ phải gặp mặt nó.
"Ngược lại kìa. Hội đồng Phù thủy quyết định rằng dì Marigold phải nuôi nó!" cầm con dao lên, Hilda thọc nó vào trái bí. "Tuy ghét Drell, nhưng em cũng phải thừa nhận rằng hắn có ý thức công lý. Với con quỷ nhỏ đó bên cạnh thì Marigold đừng hòng kiếm được tấm chồng khác."
"Còn mình thì khỏi phải nghe những bình luận vớ vẩn về chuyện sống độc thân." Zelda nói thêm.
Sabrina chẳng buồn nghe nữa. Nhảy ra khỏi ghế, cô chộp lấy ba lô và phóng lên lầu. Phóng ào qua cửa, cô liệng balo xuống ghế và kêu lên một tiếng, nhẹ nhõm cả người.
"Có ai bơm cho cô một liều vui vẻ không đây?" Nằm ườn trên giường, Salem nhìn Sabrina nghi hoặc, rồi kêu ngoéo lên khi Sabrina ôm nó lên, bật máy CD, và xoay người theo những vòng tròn vui nhộn.
"Không có dì Marigold! Không có Amanda! Tôi tự do rồi..."
Salem rên gừ gừ khi đột nhiên Sabrina ngừng quay và bò nó xuống gối. "Bộ người nào trong nhà này cũng quyết chí làm tôi ói mửa sao?"
"Xin lỗi." Nằm xuống giường cạnh nó, Sabrina nhìn lên trần nhà. Cô không phải làm nghĩa vụ gia đình trong đêm Halloween, và cũng chẳng có bạn nào tổ chức liên hoan cả! Chẳng phải là cô chán chuyện xem phim kinh dị cùng với Harvey và Jenny, nhưng có vẻ như hoàn toàn vô lý khi cả bọn không có chuyện gì hào hứng hơn sau những gì cô đã phải trải qua trong kỳ Halloween năm trước.
"Cô có thường gặp những thay đổi tâm trạng đột ngột như thế này không?" Salem hỏi dè dặt.
Sabrina thở dài. "Tôi nghĩ lẽ ra mình phải sung sướng vì không phải trải qua lễ Halloween trong một cái lọ và lo ngay ngáy không biết khi nào trong lọ hết dưỡng khí."
"Tôi cũng vậy." Salem liếm vài phát lên bộ lông rồi nghiêng đầu. "Vậy cô gặp chuyện gì?"
Lăn người nằm sấp xuống, Sabrina kê cằm lên đôi tay xếp lại. "Đâu có chuyện gì. Giúp Harvey phân phát kẹo cho lũ nhóc đãi-hay-phá cũng là trò vui."
"Vậy thì bơi qua đầm lầy cũng là trò vui vậy ... nếu cô là một con rắn." Salem nhún vai. "Người ta bày quá nhiều trò cho dịp Halloween, tôi không nghĩ đó là lựa chọn duy nhất cho cô."
"Trừ khi từ giờ tới đó có người quyết định tổ chức liên hoan. Ngay lúc này, chuyện đó coi bộ khó xảy ra..." Sabrina lăn qua và ngồi bật dậy. "Trừ khi chính tôi tổ chức!"
"Cô? Một buổi liên hoan ngay tại đây?" Đôi mắt xanh của Salem mờ lớn với vẻ cảnh giác. "Đừng có mơ!"
"Tại sao không?" Sabrina nhìn Salem u ám. Vì chẳng có ai dự định làm gì đặc biệt cho dịp Halloween, nên cơ hội thành công trong vai đầu trò của giới học sinh Westbridge là quá ngon lành. Cô đâu có lý tới chuyên ý kiến ngẫu hứng của mình bị bác bỏ bởi một con mèo, vốn cả đời chỉ coi chuyện ních cá ngừ cứng bụng rồi giỡn với một cuộn len là trò vui nhất trên đời.
Salem liếc ra cửa khi Hilda và Zelda đi tới hành lang.
"Không được đặt những bia mộ giả ở bãi cỏ trước nhà , Hilda!"
"Không phải đồ giả," Hilda cãi. "Em sẽ xài đồ thiệt."
Zelda tiếp tục phản đối mà không chậm bước khi đi qua cửa phòng Sabrina để ngỏ. "Hay việc giăng tơ nhện ở hiên trước hoặc treo vải trải giường trên cây giả làm ma. Chị không quan tâm những hàng xóm quanh đây làm trò gì."
"Thôi mà, Zelda! Thoải mái chút coi. Chỉ một lần em muốn mừng lễ Halloween theo kiểu phàm nhân thôi. Hãy coi đó như một kinh nghiệm học tập đi."
"Chị không muốn bàn về chuyện đó."
"Nhưng các phù thủy khác cũng có trò vui trong dịp Halloween vậy!" Hilda năn nỉ. "Tai sao em không được vui chơi?"
"Bởi vì."
Giây lát sau, hai cánh cửa đóng sầm lại.
Sabrina cau mày ngẫm nghĩ. Rõ ràng cô Hilda sẽ nhảy tưng lên nếu có dịp tổ chức một buổi liên hoan.
Tất cả những gì cần làm chỉ là thuyết phục cô Zelda. Nhưng mang xuồng lên mặt trăng bán coi bộ còn dễ hơn.