_003.jpg)
Ngày hôm sau, Sabrina ngồi trong lớp sinh vật nhìn thầy Pool đang đi phát giấy kiểm tra. Thầy trao nốt tờ cuối cùng và thông báo. "Các em có giờ kiểm tra. Bắt đầu trượt vỏ chuối đi".
Từ phía phòng bên kia, cô bé nghe tiếng Harvey đang lẩm bẩm một mình, "sự phân bào là... sự phân bào là..."
Thầy Pool chắc cũng nghe thấy mấy lời này. Thầy quay lại phía Harvey và nói vui vẻ, "Trận đêm qua hay quá, hả Harvey?"
Đầu Harvey ngửng lên và cậu cười toét miệng. "Ổ, vâng!". Rồi câu mới nhận ra là thầy Pool đã khiến cậu tự thú là đã theo dõi trận bóng chày, thay vì ôn bài. Cậu lại vùi đầu vào bài kiểm tra. "Sự phân bào là..."
Sabrina nhìn quanh lớp học, nhìn thầy giáo và cả các học viên khác. Đầu óc cô chợt nhận ra đây chính là cuộc đời cô trong 4 năm kế tiếp. Chính những con người này và gia đình sẽ là những người hầu như duy nhất cô gặp gỡ thường xuyên.
Cuộc sống thường nhật của cô sẽ xoay quanh Jenny và Harvey và đám dân vẫn tụ họp tại Slicery, quán pizza địa phương. Vì lý do nào đó, tên của Sabrina đã đứng đầu trong danh sách đen của Libby, và cô trưởng nhóm hoạt náo này cùng với mấy đứa theo đuôi khoái chưng diện vẫn tìm mọi cơ hội để chứng minh cho Sabrina biết cô chỉ là kẻ ngoài cuộc
Nghĩ về Jenny và Harvey thấy mà khoái hơn. Nhất là Harvey.
Ngoài vẻ ngoài dễ ưa và một tính cách khoan hoà, Sabrina vẫn chịu không hiểu nổi, vì sao Harvey không muốn sống một cuộc sống sôi động hơn. Cậu ta như sẵn lòng ngả theo bất cứ người nào trông đợi ở mình. Ở nhà , điều đó có nghĩa là cậu ta ra sức để thực hiện giấc mơ của ông bố cuồng si thể thao về một Harvey-nhà-vô-địch-điền-kinh. Còn ở trường, cậu luôn chờ để ai đó ra quyết định rồi vui vẻ nhẩy bổ vào tham dự.
Vậy là chưa đủ với Sabrina. Cô bé muốn Harvey lưu ý tới mình, nhưng chẳng có phép màu nào giúp cô nói thẳng với chàng trai điều mình mong ước. Nên mỗi ngày là lại một lần thử thách lòng kiên nhẫn, chờ cậu ta thức tỉnh và nhận ra cô mến cậu biết bao. Đêm qua họ đã tiến gần đến thế, đến chỗ có thể thổ lộ tình cảm của mình...
Sabrina không định để mối quan hệ này tuột đi. Với dạ hội khiêu vũ đầu tiên trong năm, dạ hội Harvest Dance , cô cảm thấy đó sẽ là dịp để Harvey tiến thêm bước nữa. Nhưng bằng cách nào cô có thể khiến cậu ta nhận ra cơ hội ấy?
Vào buổi chiều hôm đó ở nhà, Sabrina nhận thấy mình đã tiêu phí biết bao thời gian để ngắm chiếc điện thoại, lòng mong mỏi Harvey sẽ điện cho cô. Khi tiếng chuông điện thoại vang lên, cô luôn là người đầu tiên nhấc máy, và cũng có nghĩa là một đôi lần cô suýt dẫm lên chiếc đuôi của Salem mỗi khi cô lao vọt ngang phòng.
Bà cô Zelda đang uống một cốc trà vào buổi chiều hôm đó. Chuông điện thoại trên tường bếp chợt réo lên. Giờ thì Zelda đã biết bà cũng chẳng cần nhấc mình đứng dậy.
Đúng thế thật, Sabrina đang lao xuống cầu thang, miệng la lớn, "của cháu đấy", và phi nước đại vào phòng bếp để nhấc ống nói lên. "A-lô!" cái vẻ mặt tuyệt vọng của cô chợt biến thành một nụ cười xấu hổ. "Hi, Harvey. Được mà. Cậu cứ nói đi".
Chợt cô bé nhận ra là bà cô cúa mình vẫn đang ngồi bên bệ bếp, đang nhìn mình trìu mến. "Chờ chút nhé", Sabrina nói vào điện thoại. Cô lấy tay che ống nói và nhìn bà cô. "Cô Zelda, cô có phiền...?"
Zelda nhấp một ngụm trà. "À, không sao, cháu cứ nói đi", bà ta nói.
Đôi khi người lớn ngớ ngẩn thế đó! "Ý cháu là, cô để cháu một mình được không?" Sabrina hỏi thẳng.
"Ổ, cô hiểu rồi," Zelda nói, rõ là vẫn chưa nhìn ra vấn đề. "Xin lỗi nhé", bà lượn nhẹ nhàng ra khỏi phòng, chén trà của bà lưu lại một vệt khói mỏng phía sau.
Sabrina bỏ tay khỏi ống nói. "Cậu đang nói là...?", cô bé nhấp nhổm, hy vọng đây sẽ là khoảnh khắc trọng đại của mình.
Ngay lúc này bà cô Hilda cáu bẳn lại xông vào trong bếp. "Tránh đường ra", bà ta lầu bầu. "Cô đang đói đây".
"Chờ chút, Harvey." Sabrina trỏ một ngón tay lên mặt bàn, và một chiếc bánh kẹp vụt hiện ra trong chiếc đĩa. "Vậy được chưa?", Sabrina nói với bà cô, hối thúc bà nhặt chiếc bánh lên và biến cho mau. "Cháu đang nói chuyện với Harvey".
Hilda nhấc chiếc bánh kẹp lên nhưng không chịu bỏ đi. "Về chuyện gì vậy?", bà cô hỏi.
Sabrina thở dài ngán ngẩm. "Cháu làm sao nói được cho tới khi có được một chút riêng tư?".
"Cô đi ngay, cô đi ngay đây!" Hilda ngó lại miếng, bánh mỳ kẹp thịt. "Có phải bánh kẹp kiểu Thổ không?". Sabrina lườm mắt và tiếng sét chợt ầm vang bên ngoài ngôi nhà. "Cô đi đây!", Hilda thốt ra và biến mất cùng miếng bánh kẹp sang phòng ăn.
Sabrina cố trấn tĩnh và quay lại bên điện thoại. "Cậu muốn hỏi gì nhỉ?".
"Hê-hê-hê!", có tiếng cười the thé vọng ra từ giỏ đồ picnic trên bàn bếp.
"Chờ mình một giây nữa thôi!" Sabrina nói với Harvey. Cô bé nhìn chiếc giỏ. "Salem, có phải mi dám dò xét ta không?"
Salem thò đầu ra khỏi giỏ. "Ta là mèo", nó chớt nhả. "Và tính ta vốn tò mò. Thử giết ta xem."
"Cút ngay"
"Được thôi. Ta hiểu tính chất tế nhị của thời điểm này". Salem chui ra khỏi giỏ đồ và phi đi khỏi, mồm hét vang, "Harvey và Sabrina, Harvey và Sabrina!".
Sabrina hít một hơi dài để bình tĩnh lại và nhấc ống nghe lên. Ôi, Harvey, làm ơn đi, mời mình đi khiêu vũ nhé . "Cậu đang nói là...?". Khuôn mặt cô vụt tắt khi nghe xong. "Không, thầy Pool nói là quang hợp không có trong kiểm tra đâu. Thế thôi chứ gì?". Thực ra câu ấy có nghĩa. "Gặp cậu vào ngày mai nhé".
Sabrina treo máy lên và chúi vào góc phòng, đầu cô tựa vào khung bức tranh một người đàn bà mặc đồ kiểu thế kỷ mười chín.
Đôi môi trong tranh chợt mấp máy. "Này này. Ta chắc là thằng nhỏ Harvey sẽ hẹn hò với cô một ngày nào đó".
"Cám ơn, Luisa" Sabrina đáp lại theo quán tính. Chợt mắt cô mở to như bị sốc và bị xúc phạm. "Bà nghe hết rồi à? Tôi quả là không có một chút riêng tư nào trong ngôi nhà này hết!".
Sabrina chạy bổ về phòng mình, một tràng diễu cợt của Luisa "Harvey và Sabrina, Harvey và Sabrina!" còn bám theo cô suốt dọc cầu thang.
Vào bữa trưa ngày kế tiếp tại quầy ăn nhẹ của trường, Sabrina vô vọng nhìn Libby và Sasha, một đệ tử thời trang khác, đang trang trí cho băng rôn thông báo về Harvest Dance. Sabrina nghe tiếng Sasha nói với Libby, "Mình không biết làm sao dân tình lại nhẩy được với bàn ghế đầy chật thế này".
Trong một khoảnh khắc, Sabrina chợt thấy có cảm tình với Libby khi cô hoạt náo viên trưởng này ngó viên trợ tá rỗng tuếch của mình với dáng điệu không tin nổi. "Sasha," Libby nói chậm rãi, "chúng ta sẽ dời bàn đi".
"Chúng ta được phép làm thế à?", Sasha nói, ngạc nhiên rất chân thành.
Tính kiêu ngạo của Libby còn vượt trội hơn tính khinh mạn. "Chúng ta là ban tổ chức vũ hội. Chúng ta có thể làm mọi việc gì ta muốn".
Sabrina đang tự ngẫm sao cái cuộc sống này ngán ngẩm tới vậy thì Jenny xuất hiện và ngồi phịch xuống chiếc ghế kế bên. Jenny đang lẩm bẩm phấn khích về một điều gì đó, mái tóc hung đỏ của cô bạn đang rủ xuống trên khuôn mặt. "Chắc là tớ sẽ tham dự vũ hội này," cô tuyên bố.
Ái chà, Sabrina nghĩ. Cũng lạ lẫm hệt như Sabrina khi ở trường, Jenny thực tế đã có tiếng là kẻ ngoài cuộc và một người không theo luật chơi chung. "Cậu đi với ai?", Sabrina hỏi.
"Với chính mình", Jenny công bố. "Tớ đang xếp hàng chờ nhận pizza thì ý nghĩ này vụt nẩy ra -cái tụi bạn nhẩy chỉ là theo qui ước xã hội để giữ cho số người chơi luôn chẵn. Tớ thì muốn đại diện cho mọi số lẻ trên đời". Cô bé cười với Sabrina, mặt rạng rỡ vì hài lòng với ý định đầy tính tiểu thuyết của mình.
Sabrina cố nén nụ cười. "Và người ta sẽ nhận ra như thế hả", cô nói khéo léo.
"Này, cậu có muốn đi cùng mình không? Bọn mình có thể đi một mình!".
"Không, cám ơn cậu", Sabrina nói. "Thực ra mình nghĩ đi chung với Harvey chắc sẽ vui hơn".
"Hay đấy. Cậu có thể phá hoại trò này từ bên trong". Sabrina nhướng mày lên khi nghe câu này. Jenny vẫn nói mà không hề để ý. "Thế cậu định tự ngỏ lời với hắn à?".
"Tớ chịu. Tớ không thể làm phức tạp thêm quan hệ của tụi mình".
"Thế nếu hắn mời cậu thì sao?".
Sabrina cười. "À, tớ sẽ không phiền nếu chính hắn làm phức tạp thêm quan hệ đâu".
"Mình hiểu", Jenny nói. Cả hai cô gái phá ra cười. Bỗng Jenny nhổm phắt dậy khỏi ghế ngồi và vẫy tay sang phía kia phòng, mồm hét tướng. "Ê, Harvey .. lại đây!".
Harvey từ tốn bước lại, mang theo một chiếc pizza đựng trên khay ăn. "Cám ơn đã vẫy tớ nhé. Chắc tớ dám không nhận ra là các cậu vẫn ngồi ở chiếc bàn thường ngày quá."
Jenny phớt lờ câu nói mỉa. "Thế cậu đã có kế hoạch gì cho buổi khiêu vũ tối mai chưa? Ối, đến lúc phải biến rồi". Cô bé chạy ù ra phía cửa.
"Tớ chưa từng thấy cậu ấy chạy nhanh đến vậy," Harvey nói, thấy hơi kỳ lạ.
Sabrina tiếp bước ngay lỗ đột phá mà Jenny đã mở ra. "Cậu đang nói về chuyên vũ hội?"
Harvey nhún vai và cười xấu hổ. "Chắc mình không đi đâu. Cái trò khiêu vũ ở trường không hợp với mình. Thế cậu thì sao?"
"Mình vẫn chưa có kế hoạch gì." Rồi, nghĩ tiếp, cô bé mình đã phát sai tín hiệu, cô bổ sung. "Cậu biết mà, phải không?"
"Hi, Harvey. Tớ nhờ ngón tay cậu chút được không?" Libby xuất hiện bên cạnh Harvey, tay giữ một quả bóng bay. Sabrina đã được chứng nghiệm là Libby có sở hữu một rađa truy tầm Harvey, và còn có cả khả năng xuất hiện bất cứ lúc nào Sabrina thấy ít muốn nhìn mặt nó nhất.
Harvey, dĩ nhiên thôi, hoàn toàn mù tịt về cuộc đọ súng giữa các cô gái diễn ra quanh mình. "Được thôi", hắn nói thoải mái. Cậu ta chìa ngón trỏ ra để Libby có thể cột trái bóng lại.
"Mình xin lỗi nhé. Tụi mình đang nói chuyện. Những người khác cũng có tay đấy, hả, cậu biết chứ." Giọng điệu của Sabrina đủ sắc để chọc thủng trái bóng hơi.
"Nhưng Harvey làm hay hơn". Giọng Libby nhẹ nhàng, nhưng mắt cô ta phóng ra những tia nhìn khinh miệt. Lại hướng sự chú ý của mình về phía Harvey và tuôn ra một tràng yểu điệu. "À nhân tiện, Harvey, mình nghĩ là... cậu và mình đi dạ hội cùng nhau, được chứ ha?".
Harvey hấp háy mắt vì ngạc nhiên. "Được chứ,", cậu đáp theo quán tính.
"Hay quá. Cám ơn cậu đã giúp nghe," Libby nở một
"Được à?' Sabrina chút nữa đã hét lên. "Mình nghĩ cậu vừa nói trò nhẩy nhót không hợp với cậu mà."
Harvey trông vừa bối rối vừa hoang mang. "Nào mình có ưa đâu. Mình bị bất ngờ quá mà". Cậu ta nhăn trán suy nghĩ. "Mình luôn khó lòng từ chối người khác. Chắc mình phải tập thêm thôi". Cậu chìa ngón tay ra và cố nói cho cứng cỏi. "Không. Không," cậu lặp lại.
Hắn ta thật vô vọng! Sabrina nghĩ.
Harvey còn khẳng định thêm suy nghĩ của cô bằng câu nói. "Nếu cậu may mắn, thì không ai tới mời cậu đi dạ hội".
Hết thuốc chữa.
Ở nhà đêm đó Sabrina đứng trước bàn học và lần giở từng trang cuốn sách pháp thuật của mình. Zelda đi ngang qua, tha theo một ôm đầy những khăn bông qua phòng chứa đồ.
"Cô Zelda, cháu cần cô giúp," Sabrina gọi với theo.
"À, được rồi. Chuyện gì thế?" Zelda xếp khăn và bước vào phòng ngủ của Sabrina.
"Dạ, chuyện này hơi riêng tư..."
"Có ai mới nói chuyện riêng tư hả?" Hilda vui vẻ nói, thò đầu qua ngưỡng cửa.
"Vâng," Sabrina đáp dứt khoát.
Hilda bước vào. "Cô thấy tò mò rồi đấy. Bắt đầu đi."
"Dạ vâng. Cháu sẽ kể các cô nghe chuyện này, nhưng cháu sẽ không dùng tên thật đâu". Sabrina tới ngồi trên giường với mỗi bà cô đứng một bên. "Cháu muốn đi khiêu vũ tối nay với một bạn trai..."
"Harvey," Zelda nói vẻ thông hiểu.
Sabrina chớp mắt. "Vâng," cô bé chậm chạp nói tiếp.
"Nhưng cậu ta lại đi cùng một cô gái khác..."
"Libby," Hilda chêm vào.
Sabrina đứng vọt dậy. Rõ ràng là mấy bà cô biết tỏng tòng tong mọi việc riêng tư của Sabrina. "Được. Thế chuyện gì sẽ xẩy ra nào?", cô bé nói cáu kỉnh.
Zelda thử xoa dịu cô cháu gái. "Này, cháu yêu, nếu Harvey thích Libby thì đó là lựa chọn của nó."
"Nhưng cháu nghĩ cậu ta không thích nó". Làm sao Sabrina có thể giải thích được tình cảnh này đây? "Nó đã tự mời cậu ấy. Và do cậu ấy không quen từ chối, nên cậu ấy đã nói vâng!"
"Thế sao cháu không mời cậu ta?" Hilda hỏi thẳng, đứng hướng mặt vào Sabrina.
"Bởi vì cậu ấy sẽ biết là cháu thích mình". Rõ, Sabrina thầm lặng bổ sung.
"Nhưng cháu thích mà."
Mấy bà cô này có hiểu chút gì không nhỉ? "Vâng. Nhưng cháu đâu có thể nói thẳng ra với cậu ấy".
Zelda, vốn kiên nhẫn hơn cô em gái, bước xen vào giữa hai cô cháu. "Thế ít nhất cháu cũng đã gợi ý đôi chút chứ?".
Sabrina nhún vai và nhìn xuống. "Vâng, cháu cười với cậu ấy rất nhiều...và đôi khi, lúc tụi cháu chơi bóng tay, cháu thả cho cậu ấy thắng".
Zelda lấy giọng người lớn và từng trải. "Thằng đó sẽ không nhận ra đâu. Tụi trai mười sáu tuổi còn ngốc lắm. Nếu cháu thích Harvey, cháu phải nói điều ấy với nó".
"Có khi cháu phải cần tới một món kiểu này," Hilda nói, phù phép dúi một vật nặng trịch vào tay Sabrina.
"Một quả chùy à?" Sabrina ngạc nhiên, cố giữ lấy cục sắt bự chảng gắn vào cán gỗ. Cô không giữ nổi, và quả chùy rớt ịch xuống sàn. Thầm lặng cám ơn tạo hóa đã cứu mạng cho mấy ngón chân tội nghiệp, cô bé bước lại bàn học. "Đây các cô xem đi, cháu chắc phải xài một món bùa yêu", cô bé nói, tay lần giở từng trang sách, "nhưng cháu không tìm thấy bùa chú nào trong cuốn sách ma thuật này".
"Sabrina. Cô không thích phải làm cháu thất vọng, nhưng không có một bùa yêu nào hết," Zelda nói. "Tình yêu là một thứ quá quý giá, và chớ nên đùa với nó".
"Chị muốn nói là quá quái gở phải không", Hilda sửa lại. "Đó là lý do vì sao không có công thức chung nào cho tình yêu hết. Mặc dù Calvin Klein đã tiến tới rất gần" - bà nhỏm lại gần Sabrina để nói thầm - "với hiệu Obsession".
Đó không phải là điều Sabrina muốn nghe. Cô bé đóng sách và đi lại giường, rồi quăng mình xuống đó. "Vậy làm phù thuỷ cũng đâu giúp được gì cho cháu?
"Trong trường hợp này thì, không." Zelda cố tỏ ra nhẹ nhàng.
Như mọi khi, Hilda luôn có quan điểm khác. "Mà cũng không cần thiết. Cháu không thể khiến ai đó yêu mình." Bà chìa tay phải để đưa ra một chiếc nhẫn có khảm đá quí lấp lánh. "Nhưtig cháu có thể cầm tù một gã trai trong chiếc nhẫn này vì tội không yêu cháu. Thấy chưa?"
Sâu bên trong viên đá quí Sabrina có thể nhận ra hình dáng thu nhỏ của một người đàn ông mặc áo trùm thời Elizabeth , quần cộc và tất chân dài. Ông ta cảm thấy sự chú ý xung quanh và cái miệng đầy râu của ông chợt mấp máy. "Hilda, thả tôi ra!", Sabrina lờ mờ nghe thấy. "Sắc đẹp của em đã bắt đầu làm tôi rung động rồi".
Hilda thu tay về để ngắm nhìn chiếc nhẫn. "Cô thấy thích kiểu anh chàng này thức tỉnh ra".
Hiển nhiên là với Sabrina, những lời khuyên trong gia đình này chẳng giúp được gì. "Này," cô bé nói với mấy bà cô, "giam Harvey trong hộp không phải là thứ cháu cần. Cháu nghĩ là cháu cần ở một mình".
Chẳng có bà cô nào động đậy. Sabrina đứng lên khỏi giường và ngồi phịch xuống chiếc ghế tựa bừa bộn bên cửa sổ. Cô ngồi chống tay lên cằm.
"À", Hilda nói như thể học sinh tiểu học chợt nhớ ra bài giảng. "Lại chuyện riêng hả?".
Zelda can thiệp. "Hilda, chúng ta đi thôi". Bà cô thêm vào trước lúc đi, "Bọn cô sẽ ở dưới nhà, cần gì cứ gọi nhé".
Hilda bước ra khỏi căn phòng và cười với Sabrina. "Phải đấy. Bọn ta ở đây. Bọn ta chăm sóc. Và bọn ta có con cá lóc".
Khi đã ra ngoài, Hilda đóng cửa phòng và quay lại phía bà chị. "Thối hoắc", bà ta tuyên bố.
Zelda tán đồng, theo một cách lịch thiệp hơn. "Harvey hay không có Harvey thì Sabrina vẫn nên đi dự dạ hội - chị muốn nói là vũ hội".
Hilda chợt loé lên một ý tưởng. "Hay để nó đi với Raphael?"
Giọng nói nhỏ xíu bên trong chiếc nhẫn chợt véo von, "Tôi nhảy một điệu thì ngon lắm a!"
Hilda vẩy tay liên tục. Cánh tay cầm nhiếc nhẫn. "Không Ổn. Thằng cha này ẩu lắm. Sabrina cần một gã hợp mốt và vui nhộn, một gã làm nó quên thằng Harvey đi."
Zelda cân nhắc. Rồi bà nhìn Hilda đắc thắng. "Chị biết rồi! Chúng ta còn ít bột Siêu Nhân nào trong nhà không?"
Hilda phấn khích thấy rõ. "Tuyệt diệu! Em sẽ đua với chị xem ai vào bếp trước!"