Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 375 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 14

❊ ❊ ❊

Image

Sabrina xông vào phòng ngủ của Hilda cùng Franklin, Jenny, Harvey và Salem. Tóc cô rối tung và cô thở hổn hển, nhưng miệng lại mỉm cười, "Cháu đã tìm ra ông ấy."

Cô Hilda nấc cụt.

"Ôi, ơn Chúa," Zelda kêu lên, vỗ tay. Bà nhanh chóng giới thiệu Sabrina và những người kia với bác sĩ Leiderhosen, rồi buột miệng, "Sabrina! Cháu đã làm gì với Benjie vậy?"

"Đâu phải cháu, cô Zelda. Chính ông ta làm chuyện đó. Cả chuyện xỏ lỗ mũi nữa."

"Ồ, Thật quá lắm " Drell giận dữ. "Làm sao chúng ta có thể đưa Benjamin Franklin trở lại Hội nghị Châu lục với một hình xăm trên đầu và một cái khoen trên mũi? Họ sẽ không bao giờ hiểu. Họ đâu có xài truyền hình cáp."

Bác sĩ Leiderhosen mở túi của mình và lấy ra một chiếc tô bằng đồng sáng loáng, vài lọ nhỏ đựng bột và đủ thứ chất lỏng nhiều màu khác... xanh lơ, đỏ, xanh lá cây, tía, và hồng. Ông ta đặt cái tô trước mặt, rõ ràng chẳng đặt trên cái gì cả, nó lơ lửng trong không khí. Ông ta vẫy tay, một ngọn lửa xanh nhấp nháy xuất hiện bên dưới chiếc tô. Ông rót những thứ chứa trong các lọ nhỏ đó vào tô, rồi ngoáy một ngón tay thành những vòng tròn trên đó vài phân. Một màn sương hình cầu vòng thoảng qua bên trên thành tô. Khi làm xong, ông ta lại vẫy tay và ngọn lửa biến mất. Rồi ông ta bưng tô bằng hai tay, bước đến bên giường của Hilda.

"Uống cái này đi," ông ta nói.

Bà nhíu mày, và bưng lấy cái tô. Khi bà ngửi cái chất đầy màu sắc sền sệt đó, mũi bà nhăn lại, và nói, "Tôi không uống đâu!"

"Uống đi!" Drell quát. "Ông này đã phải bỏ ngang ván splooge rồi, dừng dở trò như thế! uống lẹ lên!"

Sabrina nhìn cô Hilda đưa cái tô lên đôi môi run run của mình, nhấp một ngụm, rồi ọe ra.

"Không nhấp," bác sĩ Leiderhosen nói, bực bội, "mà uống một hơi."

Bà làm theo, nuốt ừng ực, mặt bà đầy vẻ phẫn nộ, nhưng bà vẫn uống đến giọt cuối cùng .

"Eeewwww!" bà Hilda kêu lên, rùng mình khi đầu bà cứ đung đưa. "Thứ đó thậm chí còn tệ hơn rượu mật ong sao Kim!"

"Phải, nếu như em tránh xa thứ rượu mật ong đó ngay từ đầu," Zelda nói, "thì em đâu phải uống thứ này, đó là do lỗi của em, em yêu."

"Ai đó làm ơn cho tôi thứ gì để át mùi này coi!"

Hilda nói với vẻ khổ sở trên mặt.

"Không được," bác sĩ Leiderhosen quát, "trong vòng một giờ nữa bà không được uống hay ăn thứ gì cả. Trừ cái này." Ông ta chìa bàn tay ra, bụm nó lại, và một chiếc bánh xốp trông hấp dẫn hiện ra trong lòng bàn tay ông ta giữa một đám mây lấp lánh. Trên mặt nó phủ một lớp đậu phộng trông kỳ cục. "Thành phần của bánh này giúp bà đảo ngược mọi chuyện bà đã nấc cụt ra." ông ta chìa bánh ra. "Ăn đi."

Hilda cầm bánh và cắn một miếng, nhai nhai một lát... rồi khuôn mặt bà rúm lại với vẻ ghê tởm. "Cứ như mạt cưa ấy!" bà ta làu bàu, miệng còn đầy nhóc, làm văng vụn bánh tùm lum ra chung quanh.

Mọi người trong phòng nhất loạt gào lên, "Ăn đi!"

"Ôi, thật tàn bạo!" bà Hilda ca cẩm. Nhưng bà cũng ăn cái bánh, cứ nhăn nhó và bụm miệng mãi. Khi ăn xong, bà nói, "Tôi cần ăn uống thứ gì đó trong một giờ nữa, nếu không thì chẳng ai trong mấy người muốn ở cùng phòng với tôi đâu... hiểu chưa?"

"Được rồi, Hilda," Zelda nói. "Chị sẽ dọn sẵn một tiệc mừng sau một giờ nữa, nếu thứ này hiệu nghiệm."

"Ừ," Hilda nói, "nó khôn hồn thì hiệu nghiệm đi, nếu không em sẽ..."

Người bà tưng lên vì một cú nấc kinh thiên nữa.

"Ê!" Hilda nói với bác sĩ Leiderhosen. "Tôi tưởng ông phải chữa cho tôi dứt cái vụ nấc cụt này chứ!"

"Thì chữa rồi," tay bác sĩ đáp. "Nhưng bà còn phải sửa chữa cả đống những thần chú lộn xộn của bà. Bà còn nấc cụt tiếp cho đến lúc chữa xong. Nấc một cú là đảo ngược trở lại được một chuyện mà bà đã gây ra trước khi ăn cái bánh nọ."

"Nhưng... nhưng..." Hilda rầu rĩ nhìn những người khác.

"Vậy là tôi còn nấc cụt thêm... ơ, thêm một ngày nữa sao!"

"Có lẽ thế," bác sĩ Leiderhosen gật đầu. "Nhưng chừng nào nó ngưng thì bệnh không tái phát nữa."

Bà lại nấc cụt và nói với giọng xuôi xị, "Vâng, bác sĩ Leiderhosen."

Sabrina quay sang bác sĩ , "Làm sao biết chắc những cú nấc cụt này sẽ điều chỉnh mọi chuyện khi mình không chắc được chúng nó đã gây ra chuyện gì?"

Bác sĩ Leiderhosen nhìn cô với vẻ giận dỗi. "Vì nó sẽ như vậy Tôi theo học trường y phù thủy gần bốn thế kỷ rồi, và tôi nói nấc cụt sẽ điều chỉnh mọi chuyện. Và tôi luôn luôn đúng. Sự thực," ông ta quay sang Zelda, "bà sẽ thấy tôi đúng thế nào khi nhận được hóa đơn của tôi."

"Nhưng... còn họ thì sao," Sabrina hỏi, hất đầu về phía Jenny và Harvey, hai người bạn cả buổi tối trông lúc nào cũng rầu thúi ruột.

"Ờ, bác sĩ thấy đó," Zelda nói. "chúng học cùng trường với Sabrina và chúng chẳng biết gì ... ơ... về chúng ta. ít nhất là ta giả định như thế."

"Được rồi," bác sĩ Leiderhosen nói. "Chúng phải đi ngủ thôi." Ông ta vẫy tay về phía bọn họ như đang xua một con ruồi, và họ biến mất. Lên giường rồi thì ... Ngủ. Sáng mai khi thức dậy họ sẽ quên sạch mọi chuyện. Họ sẽ thấy mình đã qua một đêm hết sức bình thường."

"Còn ông Franklin thì sao?" Sabrina hỏi.

'Vì ông ta từ quá khứ đến đây, nên ông ta sẽ trở về đúng chỗ ông ta đang ở khi bà cô của cháu nấc cụt, và vào đúng giây phút mà ông ta bị mang đi. Nên bây giờ chẳng có gì phải lo nữa. Mọi chuyện được thu xếp rồi. Tôi sẽ gửi hóa đơn đến quý vị sau. Bây giờ," ông ta nói với Drell, "nếu ông thấy mọi chuyện ô kê thì tôi muốn trở lại với ván Splooge đây."

"Ô, được rồi," Drell nói. "Nhưng nếu cái này không hiệu nghiệm là ông biết tay tôi đó. Có thể tôi sẽ thu hồi giấy phép hành nghề của ông."

Bác sĩ Leiderhosen cười lục khục. "Xin chấp hành, ông Drell... Tôi có số giấy phép bị thu hồi nhiều hơn số giấy phép ông từng cấp phát. Bây giờ nếu quý vị cho phép thì tôi đi chơi tiếp ván Splooge đây." Ông ta vung cánh tay một cách trang trọng và biến mất trong một quầng sáng xanh...

... đúng lúc Hilda nấc thêm một phát nữa.

"Khó chịu quá," Hilda nói, "mà lại phiền hà nữa! Tôi thề nếu ai đồn vụ này ra ngoài, tôi sẽ trừng phạt tất cả mấy người. Tôi chưa biết làm sao trừng phạt được, nhưng tôi nhất định sẽ làm, vào lúc mấy người bất ngờ nhất. Có thể mấy người sẽ bị dính bẫy trong một buổi hòa nhạc, hay cái gì đại loại như thế." Bà lại ợ hơi. "Tôi chẳng biết có chuyện gì đây, nhưng tồi tệ quá!"

"Đừng lo, cô Hilda," Sabrina nói. "Mọi người sẽ giữ kín mà."

"Miễn là em hứa không đụng tới một giọt rượu Kim tinh nào nữa!" Zelda nạt lại. "Nếu không chị sẽ kể cho mọi người cùng biết."

Hilda lại nấc cụt; con bò kêu ụm...bò... ở sân sau, còn con lừa hí vang lên, cứ như bà đã quấy rầy chúng.

Sabrina chợt nghĩ: Benjamin Franklin sắp biến mất để trở về Philadelphia năm 1776 ... mà cô vẫn chưa bắt tay vào làm bài luận. Cô nắm lấy tay ông ta và nói, "Cô Hilda, cô Zelda... gặp lại sau nhé, cháu phải nói chuyện với ông Franklin này một lát trước khi ông ấy biến mất."

Hai bà chào Franklin, còn ông ta cúi người, hôn tay từng bà.

"OK," Sabrina nói khi mọi thủ tục đã hoàn tất. Cô cầm tay Franklin và nói, "Xuống nhà đi. Mình không còn nhiều thời gian." Cô lôi ông ta ra khỏi phòng và xuống tầng dưới.

Trong vòng gần hai tiếng, Sabrina và Franklin ngồi trong nhà bếp uống trà. Sabrina lắng nghe và ghi chép trong khi Franklin nói. Ông ta kể về thời niên thiếu, về tình yêu với nước Anh và nỗi bất mãn về hệ thống chính trị ở đó, và nỗi xúc động khi được góp sức hình thành một quốc gia mới. Ông ta kể cho cô nghe về Hội nghị Châu lục, nơi mà ông đang họp thì bị lôi đi chiều nay, về những bất đồng và tranh luận cần phải giải quyết trước khi mọi người có thể đồng ý ký vào Tuyên ngôn Độc lập.

Sabrina ghi hết trang này tới trang khác, viết nhanh hết tốc lực, và mỉm cười khi Franklin chêm thêm những câu nói đùa và giai thoại. Và rồi, đang huyên thuyên giữa chừng, Benjamin Franklin đột nhiên biến mất. Trên chiếc ghế nơi ông ta vừa ngồi hồi này xuất hiện chồng sách của Sabrina mượn ở thư viện về, chất rất ngay ngắn.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.