_003.jpg)
Một cơn rùng mình chợt chạy suốt thân thể Libby, khi quyền năng được đánh cắp bốc ra khỏi thân thể cô gái. Chung quanh cô ta siêu thị chợt rung lên răng rắc và vỡ thành hàng tỉ mảnh trong suốt rồi biến mất. Một bầu trời xanh bao la bồng bềnh những đám mây đủ màu sắc hiện ra bên trên nơi đã từng là cái cửa hàng sang trọng của Libby. Những chiếc lá nho và cành nho uốn khúc tạo thành những con đường trải thảm thiên nhiên, cùng những đồ trang trí muôn màu muôn vẻ trôi bồng bỏnh trong khoảng không vô tận. Một cây táo khổng lồ vươn vai, chậm rãi-và đường hoàng, trên một cái bệ bằng đá hoa, như một vầng thái dương màu xanh lục. Chí trong những giây phút thật phù du, cái vương quốc kiêu hùng của phù thủy Drell thuở nào bỗng nhiên bừng tỉnh dậy sau giấc ngủ kéo dài.
Quyền năng của Libby không còn nữa, tất cả hiệu ứng bùa phép của cô ta cũng không còn. Các bà cô nhà Spellman trở lại với cuộc sống đầy sinh động, khi pháp thuật khiến họ tê liệt không còn hiệu lực nữa. Zelda trỏ tay vào Libby, người chợt thấy mình hiện diện trong một căn phòng nhỏ và trong suốt, trôi lững lờ trong khoảng không gian một màu xanh biếc. Sợ hãi và giận dữ, miệng Libby mấp máy, nhưng không một âm thanh nào thoát ra khỏi căn phòng ấy.
Hilda làm phép cho cái hộp mạ vàng trong có đựng con mèo bốc lên cao và đáp xuống chiếc bàn họp của Hội Đồng Phù Thuỷ trước đây. Con mèo nhảy ra vươn vai, rồi thốt lên. "Thú vị thật. Có được quyền năng trở lại thật tốt biết bao". Rồi nó nhìn Hilda:"Uh....em có nhớ cho tôi trở về với thể xác đích thực đó chớ?"
"Không nhanh như vậy đâu" Sabrina tiến gần đến cái bàn, với "Drell" bên cạnh."Chúng ta có một vài chi tiết cần bàn bạc với nhau trước đã."
"Mi dám đặt điều kiện với ta sao? Với vị Chúa tể của Vũ trụ? Vị Chủ tịch của Hội đồng phù thủy? Bây giờ ta đã có lại quyền năng, ta sẽ ..."
"Sẽ không làm gì hết" Zelda nói nốt, tiến lại ngăn con mèo."Ông biết rất rõ rằng nếu ông không trỏ được, thì quyền năng cũng là vô dụng chứ? Ông cần phải nghe theo chúng tôi."
"Yeah," Hilda bổ sung. "Chính Sabrina là người có ý kiến đổi xác giữa anh và Salem, để anh có thể tiếp cận Libby và thu hồi quyền năng. Chúng tôi không thể để anh làm gì nó, nhất là sau những việc khó nhọc nó mới làm".
"Tôi cũng đâu có tính làm gì con bé." Drell nói chân thành. "Cái con Libby kia kìa, mới là kẻ tôi muốn cho tan xác, công với việc biến một con mèo thành con cá giả nữa".
"Tôi không thể để ông làm tổn thương bất cứ người bạn nào của tôi," Sabrina nói. "Nếu ông không hứa để yên cho họ, ông sẽ vĩnh viễn đội lốt mèo."
"Tôi tán đồng ý kiến này." Salem co duỗi cánh tay cuồn cuộn bắp thịt của Drell. "Tôi thấy cái cơ thể này dễ chịu quá".
"Mi tránh cho xa ra", Hilda vặc. "Ta còn chưa quên hết mấy rắc rối này là do ai gây ra đâu".
Drell cố đứng lên bằng hai chân sau của con mèo, và trừng mắt nhìn các phù thủy như ông ta vẫn thường làm, nhưng chỉ kết thúc bằng một cú ngã vập mặt xuống bàn. Ông ta nhỏm dậy, cố nén giận. "Ta cần huỷ diệt Libby. Cô ta biết quá nhiều nên không thể rới khỏi nơi đây được".
"Sai rồi!" Zelda nói. Bà vẫy tay về phía Libby, lúc này đang ở trong chiếc hộp trong suốt, cô gái rơi nhẹ nhàng xuống sàn nhà và bắt đầu ngáy ro ro. "Tôi đặt cô ta sang phòng khác, để ông khỏi hắt hơi vào cô ấy nữa, nhưng chúng tôi sẽ không cho phép ông làm hại cô ta. Tôi đã xoá sạch ký ức của cô ta về vụ này, nên khi thức giấc, cô ta sẽ không nhớ gì hết. Cô ta không phải là mối đe doạ với chúng ta".
Drell vẫy vẫy cái đuôi một cách bực bội, nhưng cuối cùng cũng chịu khuất phục. "Thôi được", ông ta cau có. "Nhưng Salem sẽ phải làm cái khay ăn trong bữa trưa Chủ nhật của tôi".
"Ông không được làm bất cứ điều gì, với bất cứ ai" Sabrina doạ. "Nếu không thì quên chuyên này đi".
"Vâng, vâng. Cô nói gì cũng được. Bây giờ cho tôi thành người trở lại đi"
"Chờ một phút." Zelda nói. Bà chỉ vào không khí "Ôi, Người thi hành Luật!". Và trong nháy mắt, Người Thi Hành Luật đã hiện ra. Zelda chỉ tay vào con mèo. "Nào, hãy nhắc lại đi."
"Sao, bà không tin vào lời nói của ta ư?"
"Điều 1102: Tất cả lời hứa nói ra trước mặt của Người Thi hành Luật pháp sẽ được ghi nhận vĩnh viễn ở mọi nơi."
"Thật là một việc đáng buồn khi các phù thủy không còn tin ở người lãnh đạo của mình", Drell nói cay đắng.
"Này, để tôi nhắc lại, chính danh tiếng của ông đã vượt trước ông xa đấy." Zelda nhận xét khô khan. "Nào, hứa đi !"
Drell cựa quậy luôn, rồi nói nhanh:
"TôilàDrellhứakhônglàmhạiLibbyChesslerhayconmèoSalemvềbấtcứđiềugì
họlàmtừtrướcđếnnay.."
"Tôi xác nhận"Người Thi Hành Luật nói. "Đến lúc đi rồi. Vâng, có ai thấy Skippy ở đâu không?" Không có tiếng trả lời, người phụ nữ biến đi trong một đám mây thơm mùi oải hương.
Zelda vẫy tay trên cơ thể con mèo. "Drell và Salem, ai về chốn đó". Bà ra lệnh. Có một ánh chớp sáng và con mèo nhẩy tọt vào vòng tay của Sabrina.
"Thật là khoái quá, nhưng đã đến lúc phải đi rồi." Salem nói.
Drell co duỗi cái cơ thể đồ sộ của ông ta, như thể cho phù hợp với khuôn hình cũ. "Chú mèo ơi, sự khôn ngoan đi cùng năm tháng, cầu chúc cho mi sống lâu dể có thêm chút đỉnh. Giờ thì mi trắng án, nhưng ta sẽ trông chờ bước sai lầm kế tiếp của mi. " Ông ta ngó cả nhà Spellman lạnh lùng. " Nào hãy đưa Người Đẹp Say Ngủ ra khỏi nơi này, trước khi tôi phạt quí vị vì tội lang thang".
Zelda và Sabrina khiến cho chiếc hộp chứa Libby bay lơ lửng trên cao và chạy về hướng phòng chứa đồ.
Một luồng ánh sáng phát ra và sau đó là một tiếng sấm, ba nữ phù thủy cùng con mèo bước vào hành lang tầng hai của ngôi nhà dòng họ Spellman. Libby, vẫn còn say ngủ, trôi bồng bềnh phíá sau họ. Bằng một cứ dộng nhẹ nhàng, Zelda làm cho cô gái đang say ngủ biến mất. Bà nói một cách mệt mỏi. "Vậy là xong", bà nói mệt mỏi. "rồi cô bé sẽ ngạc nhiên, không rõ vì sao mình lại ngủ quên trong thính phòng ở trường trung học".
Bà quay sang em gái và cô cháu gái. "Ta nghĩ đây là lúc nằm xuống ghế dài với một chén bỏng ngô to tướng trong tay. Có theo ta không?"
"Em đi với". Hilda reo lên, vừa đi theo bà chị xuống tầng dưới.Tiếng nói của bà vọng lên với Sabrina. "Chị biết không, mới đây thôi, Drell còn là nỗi đau của mọi người, nhưng bây giờ, khi đã có quyền năng trở lại, anh ấy sẽ lại bảnh như xưa
"Chị không rõ em thấy những gì trong cái gã đàn ông đó", Zelda nói.
"Chị chưa hiểu được sự hấp dẫn của một thách thức đích thực đâu..."
Khi tiếng nói của các bà cô nhỏ dần, Sabrina ngáp và quay sang con mèo. "Ta vẫn không rõ vì sao mi có thể thoả thuận với Libby."
"Cứ coi như tôi có mềm lòng, mỗi khi bàn đến chuyện thống trị thế giới," Salem nói. "Thêm nữa, Libby cũng không đến nỗi quá tệ, nếu cô cũng là người thích cái vỏ bên ngoài hơn là thực chất bên trong, giống như cô ta".
"Vậy tôi đoán nếu từ nay tôi dùng hàng hiệu, chúng tôi có thể tính tới việc tiết kiệm đồ ăn nuôi mèo chớ?"
Khi Sabrina mệt mỏi lê bước vào phòng ngủ, Salem gục đầu xuống giữa hai chân. "Bao giờ con mèo cũng là kẻ hứng chịu cuối cùng".
_zzzz.jpg)