_003.jpg)
Sabrina tha được Rudy về nhà của gia đình Gerson đúng vào lúc xướng ngôn viên tuyên bố, "Giờ đã sang cuối hiệp 15. Các bạn hãy đặt một ấm cà phê đi. Chúng ta có thể ở lại đây suốt đêm nay!".
Sabrina rón rén bước lên thang, lòng hy vọng Harvey quá bị thu hút bởi cuộc chơi và không nhận ra cô. Chỉ chút nữa là cô bé bị phát hiện. Harvey không ngoái đầu khỏi TV, nhưng cậu ta vẫn hỏi vọng lên, "Sabrina có phải cậu đây không?".
"Mình đây", cô bé đáp, dìu thằng nhóc Rudy mệt lử lên nhanh trên các bậc thang. Giá như mình biến được thằng bé nhỏ lại trước khi bố mẹ nó về, cô nghĩ. Đó là điều duy nhất chiếm lĩnh tâm trí cô bé lúc này.
"Cậu mất xem một trận quái đản chưa từng thấy," Harvey nói.
Sabrina nhăn nhó. Ấy là cậu nghĩ vậy thôi.
Sabrina tìm thấy một cặp pijamas của Jerry Gerson trong phòng thay đồ. Sau một hồi co kéo về phía cô và kéo mũi về phía Rudy, cô bé cũng mặc xong cho baby - người lớn này. Rồi cô nhẹ nhàng đặt chú nhóc vào trong cái cũi gẫy, thằng bé lập tức vồ lấy đống chăn. "Em vừa có một đêm đáng nhớ", cô gái ôn tồn nói. "Giờ đến lúc trả bài cho chị đây. Rudy, giờ em phải làm gì?".
Rudy giơ tay, bàn tay hướng lên, như thể xin phát biểu, ai mà biết được?
"Tốt lắm. Đã đến giờ ngủ rồi".
Rudy giơ cuốn "Good Night, Moon" lên. "Đ..ỌC đi. Mặt trăng".
Sabrina oằn người. "Chị mệt lắm rồi. Em nghịch mấy ngón chân đi". Cô bé đeo lại chiếc máy giám sát trẻ nhỏ vào thắt lưng rồi lê bước xuống thang.
Cô chậm chạp tiến lại chỗ sofa và đổ vật xuống đó. Rồi cô với tay lấy chiếc lon xanh trên mặt bàn. "Tớ chắc phải uống một lon Popsi. Trận đấu vẫn tiếp tục à?".
"Đúng rồi," Harvey nói trong nỗi mê muội phấn khích, mắt vẫn dán vào màn hình TV. "Và trận này còn có thể kéo dài mãi mãi".
Cũng đã tới thời khắc kết thúc trận đấu kỳ dị đêm nay. Sabrina vung nắm tay lên hai lần rồi trỏ vào TV. Bình luận viên gào lên. "Đó là một cú ăn ba! Kết thúc!".
"Úi chà", Harvey thở ra. "Đó là điều kỳ diệu của bóng chầy. Mọi chuyên đều có thể xẩy ra".
"À, ừ", Sabrina nói trơn tuột. "Cậu không biết trước được đâu".
Harvey coi sự vắn tắt của Sabrina như một dấu hiệu ám chỉ đã tới thời điểm hai đứa cần học chung đêm nay. Cậu ta lượm mấy tờ giấy đang vương vãi và nói nhanh. "Giờ tới lúc tụi mình cần học bài. Sự phân bào là..."
"Cậu biết không, có khi tụi mình cần giải lao đôi chút. Cái vụ trông trẻ này nặng nhọc hơn mình tưởng nhiều." Va mình cũng chẳng muốn mệt óc thêm trong ngày nay nữa, bộ não cô bé than phiền.
"Được thôi", Harvey nói, tay đặt vở ghi bài xuống. "Ý mình là tụi mình ngồi đây và trò chuyện cũng được".
Sabrina cười với cậu ta. "Mình thích thế đây". Cô bé dịch lại sát cậu hơn.
. "Chuyện này hay thật đấy", Harvey nói, nhích lại gần cô bé hơn đôi chút.
"ừ..."
"Thế..."
"Thế thì...". Sự căng thẳng giữa họ chợt tăng lên. Không khí như đông đặc lại, khiến khuôn mặt của họ chợt trông rõ nét hơn.
Cửa trước chợt mở tung. "Cô chú về rồi đây!", vợ chồng Gerson hát vang.
Harvey nhẩy lui lại xa Sabrina cả thước. "Sự phân bào là!", cậu hốt hoảng đọc rống lên.
Sabrina đứng dậy để gặp vợ chồng nhà chủ. "Cháu không nghĩ cô chú lại về sớm thế".
"Cô chú phải bỏ cả món tráng miệng," Carol giải thích. "Cô thấy nhớ thằng nhỏ quá".
"Chú mong nó không gây ra chuyện gì chứ?", ông Jerry hỏi.
"Không hề", Sabrina nói nhanh để trấn an họ, tay cố gom lại các món đồ của mình.
Jerry móc ví trong túi ra. "Cô chú thiếu cháu bao nhiêu đây? Bốn đô la một giờ phải không?.
Sabrina cuối cùng cũng tìm ra được áo khoác ngoài và tha được Harvey ra phía cửa. "Thực ra là năm đô la", cô bé bồn chồn nhìn Carol đang leo dọc cầu thang. Đã tới lúc phải chuồn ngay- chấm hết! "Nhưng bốn đô la cũng được rồi", cô bé nói, vồ lấy mấy tờ tiền trong tay Jerry và đẩy Harvey ra ngoài cửa. "Cám ơn. Mình đi thôi".
Jerry Gerson thấy khó hiểu với sự hấp tấp của Sabrina, nhưng cũng không hỏi gì thêm. Ông ta chỉ nghĩ - chà, bọn nhóc! Vợ ông đang gọi vọng ra từ phòng trẻ. "Jerry, anh lại đây mà xem này!".
Ông ta lên đứng bên vợ bên cửa phòng trẻ. Trong bóng tối họ thật khó nhìn rõ hình dáng con mình đang cuộn tròn dưới tấm chăn.
"Anh nhìn thiên thần nhỏ của tụi mình xem," Carol thì thầm.
Jerry ngắm cái đám chăn nhô lên trong cũi. "Tụi nhỏ lớn nhanh thật đấy, có phải không?"
Carol nhìn chồng với một cái nhìn mơ màng và rộng mở. "Anh có bao giờ nghĩ là, anh biết đấy, mình nên có thêm một đứa nữa không?"
Ý nghĩ về việc lại phải mất thêm mười năm nữa mới được ở bên vợ một mình khiến Jerry Gerson ngán ngẩm. Ông ta đỡ lấy vai bà vợ. "Tụi mình đi nào".
Vào lúc Sabrina lê chân được tới nhà, cô bé thấy đèn phòng ăn bật sáng. Đặt chân lên ngưỡng cửa, cô nhận ra Randy Travis đang chơi trò xếp hình với mấy bà cô của mình. Randy nói, "Tôi đang tìm một miếng màu xanh lá với cái hàng rào trông ngồ ngộ".
"Của anh đây", Hilda đưa ra.
"Cám ơn."
Zelda nhổm tới và phóng ra một nụ cười một ngàn oát. "Anh biết là anh có thiên tài chơi xếp hình không, Randy?"
"Tôi vẫn tốn khối thời gian đi xếp hàng gạo mà".
Hilda nheo mắt nhìn anh chàng ca sỹ. "Chuyện này thật tuyệt. Bỏng ngô. Trò xếp hình. Tuyết rơi nhè nhẹ".
"Tuyệt thật đấy," Travis tán đồng. "Tôi đi được chưa?".
"Chưa!", cả hai người phụ nữ đồng thanh nói.
Travis thở dài, chấp nhận cái định mệnh tạm thời của mình. "Thôi được rồi! Tôi tìm một miếng màu xanh da trời với một đám mây bông nhỏ. À, nó đây rồi".
Sabrina cười thầm và yên lặng leo lên gác.
Salem đang ngồi liếm lông trên giường khi Sabrina bước vào và đặt vở ghi lên bàn học. Con mèo phớt lờ sự xuất hiện của cô gái, và chú mục vào gãi một chỗ vẫn hay ngứa phía dưới tai.
Sabrina cố thử tập trung để học bài, và cô đã bắt đầu "Sự phân bào là...", trước khi cô lại phân tâm bởi những hồi ức về các sự kiện bữa tối nay. Nhưng hơn hết thảy, cô bé nhớ lại sự gần gũi của mình với Harvey. Sao mấy chàng trai lại ám ảnh tâm trí cô như vậy chứ?
Nghĩ về tụi con trai và nhớ lại Randy Travis dưới nhà chợt khiến cô nẩy ra một ý định. Mình phải thử cái bùa ấy mới được. Sabrina nghĩ. Nhưng trước hết phải dọn sạch mấy cái nhân chứng tọc mạch này cái đã.
"Salem! Mình nghĩ mình mới nghe thấy tiếng mở hộp dưới nhà!".
Câu nói khiến con mèo choàng dậy. "Thật không?", nó nhẩy ra khỏi giường và phóng thẳng ra phía cửa, mồm gào to. "Mong là cá ngừ! Mong là cá ngừ!".
Sabrina lao tới trước gương và chỉnh trang lại y phục. Rồi cô bé tập trung và lập lại. "Eddie Cibrian. Eddie Cibrian. Eddie Cibrian"".
Một khoảnh khắc sau, siêu sao đẹp trai rám nắng của BayWatch Nights đã đứng trước mặt Sabrina. Cô bé choáng người nhìn anh. Ôi, thật kỳ diệu!.
Nhưng anh chàng diễn viên lại thấy bối rối. "Ơ, tôi làm gì ở đây nhỉ? Tôi phải lôi Hasselhoti ra khỏi chiếc Corvette đang cháy cơ mà!".
Sabrina thử thực tập nụ cười rạng rỡ của mình. Cô bé điều chỉnh cho nó vừa đủ 50 oát. "À, vâng, anh có thể làm chuyện đó sau. Em chỉ muốn hỏi, không biết anh có thể làm ơn quay quanh một vòng không?"
Cibrian nhướng mày lên nhưng vẫn nói. "Được thôi".
"Cám ơn anh", Sabrina chút xíu nữa đã nhẩy choi choi vì sung sướng khi anh chàng đô con mặc áo pull và quần jean đánh một vòng trước mặt.
"Có phải vậy không?"
"Dạ," Sabrina nói với vẻ hối lỗi. "Trừ khi anh cũng thích chơi xếp hình. Các bà cô của em đang ráp một cái dưới nhà cùng Randy Travis".
Cibrian hơi trề môi khi suy nghĩ. "Có vẻ vui đấy", anh ta quyết định. "Chắc Hasselhoti phải chờ thôi". Anh ta bước xuống thang.
Sabrina thấy rùng mình vì khoái cảm. Cô bé tự chúc mừng mình với bùa phép thành công. "Cái món ma thuật này đâu có tệ".
Sao mình không xài thêm chút nữa nhỉ? cô bé nghĩ. Cô nhắm mắt lại và lên tiếng. "Brad Pitt. Brad Pitt. Brad Pitt".
Than ôi, như Sabrina sớm nhận ra, có vài việc mà chẳng bùa phép nào giúp nổi.