_003.jpg)
Sabrina ngọ nguậy không yên khi Tanya quay lại bên bàn. Libby đã khơi mào cho cuộc nói chuyện đó, và họ nói không lâu, nhưng Tanya lại cười khá nhiều. Riêng từng đó cũng đủ để nghi ngại.
"Cậu chơi pinball chắc gặp may hơn chứ?" Jenny hỏi vui vẻ.
"Ừ, có đấy" Tanya nhíu mày. "Tôi chơi đang ngon thì bị cái cô gái thô lỗ kia ngắt ngang và làm tôi thua trái banh chót."
Vậy mà mi không quăng cô ta xuống đáy đại dương? Ngạc nhiên, Sabrina ngồi lui lại tí đỉnh. Tanya đang có những tiến triển không ngờ. Dẫu sao, học được cách làm chủ tính tình của mình không có nghĩa là Tanya đã từ bỏ được tính tự thị kênh kiệu đã châm ngòi cho mọi chuyện dễ giận này.
"Mai cậu đi làm lúc mấy giờ, Sabrina?" Harvey hỏi.
"Mười giờ." Sabrina cười rạng rỡ, không kìm nén nổi một luồng phấn chấn mỗi khi Harvey ngượng ngùng nhìn vào mắt cô. "Cậu thì sao?".
"Cũng mười giờ." Gật đầu, Harvey ngưng lại một nhịp. "Mấy giờ thì cậu xong việc?"
"Chắc không trước năm giờ à."
Cái nhìn chăm chú tò mò của đôi mắt xanh của
Tanya cứ dịch qua dịch lại giữa hai người.
Khoái chí, Jenny lắc lắc đầu.
Sabrina biết là mấy lời trao đổi nghe thật vô nghĩa, nhưng cô và Harvey vẫn còn trong thời kỳ lúng túng của mối quan hệ đang nẩy nở giữa họ với nhau. Không ai muốn tỏ ra là mình đã chắc chắn có được sự quan tâm của "phía bên kia". "Thế cậu kết thúc lúc mấy giờ?".
"Ba giờ. Mình nghĩ tụi mình có thể xẹt qua coi phim, nhưng nếu cậu còn bận..."
"Tôi cũng muốn coi phim, nhưng tôi ghét đi một mình". Tanya thở dài, rồi liếc Harvey. "Tôi sẽ ở một mình lúc Sabrina vẫn còn làm. Có khi tôi và anh đi nhé..."
Harvey ngước lên. "À, chúng ta có thể..."
Tanya vẫy ngón tay về phía Sabrina.
Không, cậu không thể! Những từ ấy quay cuồng trong óc Sabrina, nhưng không có gì thoát ra khỏi miệng.
"...nếu Sabrina không phản đối", Harvey nói nốt câu.
Tớ phản đối! Bị chộp bất ngờ, Sabrina không thể tin nổi là Tanya dám giở ra một kịch bản cô đã từng ghê sợ trước đây. Tanya biết đọc ý nghĩ của người khác, hay cái trò quỷ gì đây? Cô đã bị tắt tiếng! Nhưng ít nhất, cô còn chưa bị biến thành vô hình.
"Sabrina không phản đối chứ, phải không?" Tanya thậm chí không thèm ngó qua cô. "Thấy chưa?".
Jenny nhíu mày khó hiểu khi thấy Sabrina lắc đầu. Sau đó, chợt nghĩ là Harvey hiểu nó như lời chấp thuận, cô lại gật đầu, cũng chẳng ích gì.
"Okay. Được lắm. Bạn có thích phim phiêu lưu hành động không, Tanya? Tàu nhanh Malibu chiếu lúc ba giờ mười lăm đó". Harvey vừa chân thành vừa ngây thơ, cậu ta không hề ngờ là có điều gì đó tệ hại đang xẩy ra.
Tuy nhiên Jenny hình như nhận ra là Tanya đang định "cua" bạn trai của Sabrina.
Chắc Jenny ngạc nhiên vì sao mình không nói gì hết. Chắc nó nghĩ mình không quan tâm. Mà ngăn cô em họ đi coi phim lúc mình làm việc cũng thật khó coi.
Nhận ra vẻ tuyệt vọng của Sabrina, Jenny mượn cớ."Mình cũng thích coi phim đó!".
Tanya giơ ngón tay huỷ diệt của mình hướng vào Jenny và khai hoả.
"Sao... ấc... mình ...ấc... không ...ấc đi cùng các bạn...ấc nhỉ". Lấy tay bụm miệng, Jenny nhổm dậy và chạy sang phòng chờ.
Vậy đấy! Nấc cụt vẫn chưa có tệ bằng tóc xanh hay răng vổ, nhưng Tanya chẳng có quyền gì biến bạn cô thành trò hề. Chấm hết. Quá sức chịu đựng, Sabrina phản đòn. Đầu đầy gầu, tóc xoăn như mọi, hãy biến thành nhằng nhịt khó coi! Cô trỏ tay để báo thù.
Ri......ít!
Sabrina thấy một luồng khí nóng quay cuồng quanh đầu cô.
Harvey sững sờ. "Tóc cậu sao vậy, Sabrina?"
Mái tóc đen huyền của Tanya vẫn thả xuống óng ả ngang vai. Với một nụ cười thỏa mãn đểu cáng, Tanya vẫy ngón tay ma thuật để gỡ đi bùa phép đã tước mất giọng nói của Sabrina. "Phải đó, Sabrina. Có chuyện gì với tóc của chị thế?"
Giật mình, Sabrina đưa tay lên và chạm vào mớ tóc ráp xoăn tít trên đầu đang tung bay thoải mái khắp tứ bề. Cái bùa phép được sắp đặt kỹ lưỡng của cô đã dội ngược lại thêm lần nữa. Vì sao chứ? Điều ấy, như cô tức khắc nhận ra, cũng không quan trọng vào lúc này. Trong một giây tuyệt vọng, cô hầu như ước muốn Tanya biến mình thành vô hình luôn. Mọi cặp mắt trong The Slicery đều đóng đinh vào mái tóc kinh dị của cô.
Nhẩy ra khỏi ghế, Sabrina nhìn chằm chằm vào Tanya. "Jenny. Ngay bây giờ!".
Nhún vai, Tanya vẫy tay về phía phòng chờ.
Một khoảnh khắc sau, Jenny bước ra và vội vã quay trở lại bàn. "Chuyện mắc cười chớ! Cái nấc cụt lại ngưng liền à...", mắt cô mở lớn kinh ngạc. "Sabrina! Tóc cậu sao vậy?".
"Độ ẩm thôi mà". An tâm là cơn nấc cụt của Jenny đã được vãn hồi, Sabrina lườm cô em họ trơ tráo đang thản nhiên kia. Hành động khinh mạn bất chấp tới hậu quả, miễn sao thoả mãn tính ích kỷ của mình, cô gái này khinh thường đám phàm nhân vô phương cứu vãn. Chẳng còn ai được an toàn.
"Đi thôi, Tanya. Chúng ta đi về".
"Các cậu đi đâu vậy?" Jenny gọi với theo.
"Về nhà! Mình cần gội đầu".
Sabrina ngồi trên thành bồn tắm, chăm sóc cho niềm kiêu hãnh bị tổn thương và mái tóc tồi tàn vì ma thuật. Đây đã là lần thứ ba cô dùng dầu xả kể từ khi khoá mình trong phòng tắm cách đây một giờ, sau khi Tanya đã lên giường để làm một giấc. Lần này phải được việc. Cô đã hết dầu xả và cô cũng không dám dùng bùa phép phản công cho tới khi hiểu được chuyện gì đang diễn ra. Nguy cơ mớ tóc lại bị biến thành một mớ dây nhựa đủ màu, hay thành đám chổi xể là quá lớn. Tóc xoăn còn có cơ giải thích, mà không khéo bà Aubrey Holcomb lại tỏ ra thích thú với vụ này. Nhưng dù có thế nào thì cô vẫn cần tới Too Chic Boutique vào buổi sáng.
Có quá nhiều lý do.
Cô sẽ không phải cặp kè với Tanya trong suốt nhiều giờ.
Chỗ làm này quá tuyệt để có thể bỏ qua.
Và cô không muốn Libby nghiễm nhiên chiếm chỗ làm ấy.
Uể oải nhỏm dậy, Sabrina bước tới trước chiếc gương trên bồn rửa. Chọc ngón tay vào đám bọt đang phủ kín đầu, cô quyết định xả nước. Thêm vài phút nữa cũng chẳng ích gì, và cô đã kiệt lực rồi. Chắc chắn là bà quản lý đỏm dáng của Too Chic Boutiques thà có một nhân viên hoạt bát với kiểu đầu kinh dị còn hơn một hồn ma mê ngủ của nghĩa địa với mái đầu óng ả.
Có thể.
Libby vừa hoạt bát, lại vừa có mái tóc tuyệt vời.
Mà cô ta cũng chả có một mụ phù thuỷ làm em họ, người chỉ nhăm nhăm phá hại cuộc đời của cô ta.
Cô ta chỉ có một phù thuỷ làm bạn đồng học, người đôi khi cho cô nếm vài món chua cay.
Mở vòi sen ra, Sabrina chợt thấy một cảm giác hối hận hiếm hoi về những cú đòn hiểm cô đã buộc cô nàng hoạt náo tự phụ kia gánh chịu suốt mấy tháng vừa qua. Nhưng sự biến mất của anh bạn nhẩy chế từ bột Siêu Nhân, rồi cảnh bị biến thành trái thơm trong giây lát, cũng chẳng phải là một chiến dịch hủy diệt hoàn toàn. Thêm nữa, Libby luôn gây chuyện gì đó đáng bị trừng phạt.
Tanya đã khởi đầu vụ khủng bố của mình mà chẳng có lý do gì.
"Trừ việc mình có một nửa dòng máu phàm nhân. Định kiến chỉ gây nên rắc rối."
Bước vào trong bồn, Sabrina rửa sạch đám nhớt xanh trên tóc. Thật xui, cái làn nước nóng này chẳng thể gột rửa luôn những rắc rối của cô. Dẫu vậy, cô vẫn thấy sảng khoái khi tắm xong. Và thấy đói ngấu.
Mặc lại chiếc váy và quấn chiếc khăn quanh mái tóc ướt, Sabrina khe khẽ chuồn xuống bếp. Nếu cả lọ dầu xả cũng không cứu được mái tóc của cô, thì cô cũng chưa cần ngó lại vụ đó ngay. Cô không muốn có thứ gì ngăn cản việc hưởng thụ vài phút yên bình và tĩnh lặng nhờ vắng mặt Tanya, cũng như làm thêm một miếng nữa trong cái bánh chocolate của bà cô Zelda.
Nhưng đã có bà cô Hilda.
"Cháu lại khoái ăn đêm nữa à, cô thấy rồi nghe." Mặc bộ đồ ngủ ưa thích, một thứ flanen nát bươm kiểu mốt hồi đầu thế kỷ, Hilda ngồi bên bàn với một vại kem và phần còn lại của chiếc bánh đáng thương. Một cú vẫy tay nhẹ nhàng của bà đã khiến hộp đồ bạc mở tung, và đám dĩa bay lượn quanh phòng. "Lượm một cái đi!".
"Cháu chắc bài báo cáo của cô Zelda cũng không khoái lắm, huh?" Chụp lấy một cây dĩa khi nó bay ngang, Sabrina kéo chiếc ghế ra và luồn vào.
"Có cần một chiếc thìa không?".
Sabrina chúi đầu khi ba chiếc dĩa bay vèo ngang đầu cô. "Dạ, không. Cháu muốn sống sót để ngắm mặt trời lên sáng mai".
"Úi, bỏ qua nghe." Cú trỏ khiến đám đồ bạc lượn lại vào trong hộp, bà cô Hilda thở dài. "Sấm chớp gì cũng chẳng phải ý hay vào giờ này".
"Giã ơn cô. Tanya ngủ càng lâu bao nhiêu, thì cháu càng có cơ hội sống sót như một đứa con gái bây nhiêu".
"Tệ vậy sao?" khi Sabrina gật đầu, Hilda ngừng ăn để nhăn mặt trong nỗi đồng cảm rõ rệt. "Tệ tới mức nào?".
Sabrina ngập ngừng nghĩ, rồi nghiêng đầu lại để
bắt gặp ánh mắt lo lắng của bà cô. "Thế ngồi trong buổi báo cáo về cơ học lượng tử tệ tới mức nào?".
Khuôn mặt Hilda lập tức chuyển từ thông cảm sang đau đớn. "Cũng tệ như khi buộc phải lấy atiso để nuôi heo, chỉ bởi Drell khoái cái cảnh chúng bay lên".
"Khi đó thật khó mà gom chúng lại" Sabrina mỉm cười, bất chấp tình cảnh khốn khổ hiện nay. Cô không nghĩ liệu có khi nào bà cô Hilda lại buộc phải đi nuôi heo, nhất là để làm hài lòng cái lão "cựu" tình nhân đáng ghét Drell ấy, nhưng cảnh tượng đó đã có hiệu quả nhất định. Cái bà cô vẫn thường nhẹ dạ, đôi khi phù phiếm, nhưng luôn quan tâm này đã khéo dùng trò để cô thấy nhẹ nhàng hơn.
Sabrina còn nghi là Hilda muốn giúp cô. "Cháu cho là có nói chuyện Tanya muốn biến ngôi sao hậu vệ trong đội bóng của trường thành con khỉ cũng chẳng ích gì. Cả chuyện cô ta nhất quyết cho cháu nếm mùi khốn khổ nữa".
"Cô mong là cô có thể làm được đôi điều khiến cháu dễ sống hơn, nhưng..." Hilda xọc thẳng chiếc dĩa vào cốc kem.
"Cháu biết. Cô không thể. Cháu hiểu chuyện này".
"Có vài thứ cháu phải tự tìm ra."
"Được mà, cô Hilda." Sabrina thở dài. "Cháu hiểu. Cháu không muốn cô gặp rắc rối vì vi phạm vài điều cấm kỵ của giới phù thuỷ. Luật là luật...."
"Chính xác!" gật đầu dứt khoát, Hilda bỏ rơi chiếc dĩa và nghiêng người tới trước để nhấn mạnh. "Có vài luật được ghi trên giấy trắng mực đen, số khác thì không".
Chưa rõ ý, Sabrina nhăn mày. "Nghĩa là gì chớ?".
Hilda nhún vai. "Chỉ bởi vì phần lớn phù thuỷ đều chấp thuận và tuân thủ - nhưng chưa hề được đóng gói hay buộc phải tuân theo - luật biết cư xử không có nghĩa là ai nấy cũng phải làm theo.
"Uh-huh. Cô nói rõ hơn chút đi". Sabrina khấp khởi mừng thầm.
"Được..." Hilda ngưng lại, lựa chọn thận trọng từng từ. "Phần lớn các phù thuỷ trẻ tuổi đều trải qua giai đoạn muốn hành hạ những phàm nhân bởi vì nó vừa vui lại vừa dễ dàng."
Đáng bị kết án! Sabrina hướng cái nhìn của mình vào sâu trong cốc kem. Nó vẫn đang đông cứng và rắn chắc, nhờ phép thuật của Hilda.
"Nhưng chuyện đó xưa rồi, vì nó chán ngắt à". Hilda tiếp tục. "Có gì là vui thú đâu chớ, khi một phù thuỷ có ưu thế hiển nhiên như vậy".
Chuyện đó còn phụ thuộc vào phàm nhân. Sabrina nghĩ. Cô không thể nói thật lòng là cô không hề thấy vui thú khi pháp thuật của cô đã giúp cô ăn đứt Libby. Dẫu sao nếu chơi trội hơn Libby theo đúng kiểu phàm nhân mới thật là khoái cảm.
"Nhưng với một phù thuỷ thì khác. Đó mới là thách đố à." Mắt sáng lên, Hilda liếc nhìn Sabrina trông đợi.
"Dụ dỗ!"
"Tanya đâu cần ai dụ!".
"Vâng, chuyện đó thì rõ, nhưng cũng đâu có dễ chịu gì". Sụp mắt xuống, Sabrina ỉu xìu thất vọng. "Cháu còn gặp may là thời nay người ta không còn dùng chiến xa nữa, chớ không chắc cháu phải nhai rơm thay cho kem với bánh. Thực ra, chắc thứ duy nhất còn cứu mạng cho cháu là Tanya không biết cha nó đã biến các cô thành ngựa."
"Sabrina," Hilda nhấn mạnh. "Cô chưa từng bị biến thành ngựa trong vòng hai ngàn năm qua."
Chiếc dĩa đầy bánh kem ngưng lại ngay trước miệng Sabrina. "Bằng cách nào..."
"Đó là một từ quyền năng đó. cẩn trọng".
Một tia chớp sáng lòa kèm theo tiếng sấm khủng khiếp lay động dữ dội cả tòa nhà.
"Đến giờ ngủ rồi!" với một cái nhìn hối lỗi hướng lên trên, Hilda đứng phắt dậy, dọn sạch chiếc bàn bằng ma thuật, rồi bỏ đi.
Còn rối trí hơn ngày đầu tiên, khi cô khám phá ra mình là phù thuỷ, Sabrina lê bước lên thang. Cô quá mệt để có thể ngẫm nghĩ về ẩn ý trong những lời cảnh báo thận trọng của Hilda và Salem. Một đêm ngủ yên chắc sẽ giúp thay đổi vụ này, và giúp cô tỉnh trí.
Quyết định thay đồ ngủ trước khi chải tóc, Sabrina rón rén bò vào phòng và đi ngang sàn. Cánh cửa rên lên nhè nhẹ khi cô mở cửa phòng chứa đồ.
"Sao mi không bật hết đèn lên..."
Sabrina đứng sững khi nghe giọng nói giận dữ của Tanya.
"...và tống ta khỏi giường với cái đài chết tiệt!"
Không hề báo trước, Sabrina đâm bổ vào kho chứa. Cánh cửa đóng sập lại và tay nắm bên ngoài đập lạch cạch khi Tanya co kéo nó để chui vào. Kiệt sức và sa bẫy, Sabrina ngồi phệt xuống sàn, vòng tay quanh gối và thở dài trong cam chịu tuyệt vọng.