Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 468 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 12

❊ ❊ ❊

Image

Gương mặt của Libby trên màn hình được tạo mẫu một cách hoàn hảo, với phần trang điểm đắt tiền nhất, chợt nhăn nhíu lại thành một chiếc mặt nạ đầy kinh ngạc và giận dữ. "Mi đang làm gì vậy? Ta nghĩ chỗ này đủ mắc tiền để tụi quái gở như mi không thể đặt chân vào!"

Hilda nở nụ cười mỉa mai nhất với cái màn hình. "Chúng tôi có vừa đủ tiền để mua chiếc vé xổ số Libby chỗ người gác cửa."

Libby giận dữ đến nỗi gương mặt khổng lồ của cô ta trên màn hình dao động nhiều lần rồi mới đứng yên. "Oohh, Hắn muốn thế hả? Vậy hắn đã bị sa thải!"

Sabrina nhắc lại lời thách thức. "Sao, chúng tôi gặp bạn ở đâu đây?"

Libby lại dậm chân thình thịch vì giận dữ. Sabrina không rõ kẻ đối đầu của mình hiện đang ở đâu, nhưng cả cái siêu thị bỗng rung lắc dữ dội với cú dậm chân này. Sàn nhà dưới chân Sabrina cùng những người đồng hành chao đảo, khiến Zelda gần như mất thăng bằng. "Mi không được phép!" Libby nói như sấm nổ, "Cứ thử lại đây và triệu hồi quyền phép của ta xem! Ta tuyên bố cuộc tranh tài đã kết thúc ! Không có người thắng cuộc!".

"Xin lỗi, cô em thân mến, cô không làm thế được", một giọng nói chợt xen ngang.

Màn hình lớn xoay đi để nhận diện giọng nói mới cất lên. Đó là giọng của một phụ nữ nhỏ người trong bộ trang phục thời Elizabeth, tóc cắt sát kiểu con trai, đang đứng cạnh Phòng Chỉ Dẫn.

"Bà là ai mà dám bảo tôi làm cái này cái nọ?" Libby hỏi. "Tôi mới là người kiểm soát mọi thứ ở đây."

"Tôi là Người Thi hành Luật", người phụ nữ đáp trả, dựng thẳng chiếc mũ trùm và lôi ra một cuộn giấy dày. Sau một cái vung tay, cuộn giấy trải rộng vào không trung và lượn ù đến một chỗ xác định."Điều luật 372 quy định: những điều luật này được áp dụng cho mọi người. Tôi e rằng nó cũng áp dụng cho cả những trường hợp rất hiếm thấy như cô."

Libby rúm lại trong một nỗi thất vọng lớn lao. "Arggh!", cô ả gầm lên.

"Tôi đã từng chịu cảnh ấy biết bao lần trong suốt cả cuộc đời", Drell nói với vẻ đồng cảm.

Cuộn giấy lại quay vù vù và giở ra ở một vị trí khác. "Điều 195, đây là điều luật khiến tôi phải hiện diện nơi đây, quy định: bất cứ vật nào được tạo ra bằng pháp thuật sẽ mang dấu hiệu của người sáng tạo ra nó và ràng buộc với người đó." Người thi hành Luật nhìn thẳng vào màn hình.

Libby tránh cái nhìn soi mói của người phụ nữ. "Ta phải làm gì bây giờ?", cô ta nói, tay phủi một vết bụi tưởng tượng khỏi chiếc áo Donna Karan.

"Pháp thuật của cô em thân mến đã tạo ra chiếc vé số đó. Họ đã trúng xổ số của cô, nên buộc phải trao phần thưởng cho họ".

"Và nếu ta không thực hiện?"

Tờ giấy lại giở ra. "Điều 909: Nếu một phù thủy vi phạm điều 195 thì người đó sẽ bị biến thành một đồ hốt rác trong một thời hạn không quá sáu trăm năm".

"Cha vẫn thường nói là luôn có cách bẻ cong bất cứ điều luật nào". Cô ta nhận xét, cau mày suy nghĩ. Chợt mắt cô ta sáng lên và cái màn hình lại hướng về Người thi hành Luật. "Tôi có thể đặt ra các điều kiện tiếp nhận phần thưởng không?"

"Ô, chắc chắn rồi. Luật lệ dựa trên các điều kiện mà".

"Cái đứa quái gở này chỉ có thể đến gặp tôi sau khi đã mang cho tôi...." Libby nhắm mắt lại, sự cố gắng suy nghĩ hằn lên khuôn mặt cô ta, " ....một cây đuốc từ trung tâm của Mặt trời."

"Ăn gian!" Sabrina thét lên. "Không thể làm được".

"Rất giàu tưởng tượng, nhưng không hợp lệ," Người thi hành Luật rúc rích. " Điều 721: các thách thức sẽ giới hạn trong phạm vi ba thách thức và được những người dự thi thừa nhận là có thể thành công".

Libby mất hết bình tĩnh và cửa hàng lại rung chuyển như trong một cái cối giã bằng thép khổng lồ. "Làm phù thủy để làm gì, nếu tôi không thể luôn luôn thắng cuộc?" Hình ảnh của cô ta trỏ vào Skippy, và ba chiếc tàu bay giấy nhỏ phóng ra từ chiếc màn hình, đâm thẳng xuống chiếc bàn viết bằng gỗ sẫm, cộp, cộp, cộp! Libby gầm gừ, "Đấy ! ba cuộc thi đây". Những đám mây khí độc màu tía chợt bốc lên từ màn hình, trong khi nó được thu lại và biến mất.

"Không chúc tụi tôi may mắn sao?" Salem gọi với theo.

"Tôi đánh giá cao cô ta về... ACHOO!" Drell khịt mũi "....kỹ năng điều hành", ông ta nói nốt.

Sabrina và các bà cô gỡ những tờ giấy xếp ra khỏi bàn của Skippy, trải ra và đọc những thách thức ghi trên đó. Sabrina đọc: "Cuộc thi thứ nhất: Đi đến cửa hàng Svelte Pelt và tìm ra bộ đồ bảnh nhất."

"Cuộc thi số 2 là một câu đố ", Zelda nói.

"Sáp ong đẹp và thuốc nhuộm màu son

Trong một chiếc hộp đựng là tôi

Dụng cụ phù hợp với giới nữ

Sẽ cung cấp một cổng ra".

"Chúng ta sẽ phải tới Kho Hàng để giải câu đố này"

"Câu đố cuối cùng xem ra khá kỳ quái", Hilda nói, bĩu môi ghê tởm. "Nó viết 'Hãy Chuẩn bị cho Thách thức Cuối cùng'"

"Cháu biết rằng ta phải cứu thế giới này thoát khỏi tay Libby, nhưng có vẻ như đây là một điệp vụ bất khả thi" Sabrina nói. "Làm thế nào ta có thể tìm ra mấy cửa hàng đó đây?"

"Tôi cho rằng, đối với tôi, không phải là một sự vi phạm luật lệ khi tuyên bố một điều hiển nhiên." Người thi hành Luật nói. "Các vị đang ở trong một Phòng Chỉ dẫn"

Sabrina và hai bà cô quay nhìn Skippy bằng những đôi mắt mở to chứa chan hy vọng. Sabrina lên tiếng. "Ông Skippy, ông có thể chỉ cho chúng tôi cách nào đến những cửa hiệu đó không?".

Skippy nhìn về nơi treo cái màn hình to đã từng biến đầu của ông thành một cái đầu chó. Ông xoè bàn tay ra, lòng bàn tay úp xuống. Khi ông lật ngửa lên, trong lòng bàn tay có một đồ vật đã lỗi thời - Đó là một cái vỏ bằng thiếc, với một cái lưỡi cứng làm bằng thép gắn vào rìa của đáy hộp. Trên cái mặt cong của hộp thiếc là hình vẽ đã phai màu của một đôi dép màu đỏ sẫm. Ông ta ấn cái lưỡi bằng thép ba lần - "clicka, clicka, clicka !". Mỗi lần như thế, ba vị trí khác nhau của mẫu cửa hàng sáng lên một thoáng. Rồi ông ta giơ tay đưa chiếc hộp cho Sabrina.

"Ôi, tuyệt thật, cái hộp nguyện ước đây mà", Hilda nói. "Chỉ cần bấm vào nó ba lần là nó sẽ hướng dẫn chúng ta đến từng cửa hàng một. Skippy, tôi muốn hôn ông quá !"

Sabrina xốc Salem lên trong đôi cánh tay trong lúc những người khác quây quần chung quanh cô. Cô hít một hơi thở sâu và ấn cái nút. Clicka, clicka, clicka !

Một chớp mắt , cả năm người đã đứng trước một cửa hàng có ánh sáng rọi chiếu chan hòa. Khắp nơi chung quanh họ là những bộ lông và da thú đủ chủng loại. Mấy bộ da trâu được đóng trên bức tường sơn bóng, sát ngay bên bộ da sọc trắng đen của mấy con ngựa vằn. Một bộ da trắng toát của gấu trắng dài chín bộ, còn nguyên cả bốn cẳng chân, cũng được treo lên bằng mấy chiếc móc chắc chắn, trong khi một vòng những bộ da chó hoang dingo xếp vòng quanh. Cả một con trăn anaconda cũng được lột da, nằm vắt ngang cửa hàng.

Cái cửa hàng này đúng là thiên đường của những người ưa lông thú. Kệ hàng chồng chất những chiếc áo khoác đú chủng loại.

Bên trên cửa hàng là một hàng chữ bằng da thuộc: "The Svelte Pelt".

Salem nhìn quanh với vẻ sợ hãi. "Tôi có cảm giác là tôi không muốn đến đây" hắn thì thầm.

Một giọng nói vui vẻ cất lên. "Ô, con mèo Xiêm trông đáng yêu quá. Các vị có muốn cho biến nó thành một cái bao tay không?"

Sabrina xoay mình về phía người vừa nói. Đó là Jenny, nhưng là một Jenny mà Sabrina không bao giờ có thể tưởng tượng ra.

Cô Jenny này có những lọn tóc xoăn màu đỏ rũ ra phía sau thành một búi tó, gài chặt bởi một chiếc lược cài làm bằng mai đồi mồi. Bên trong chiếc áo khoác ngắn bằng lông chồn là một áo sơ mi làm bằng da sơn dương chễm chệ phía trên một cái váy cũng

bằng da nốt. Buộc chung quanh váy là một sợi thắt lưng bằng da rắn. Đôi chân của Jenny mang một đôi giày ống kiểu cao bồi làm bằng da cá sấu. Mấy bộ hàm kỳ nhông được đeo trên tai hoàn tất nốt cho bộ trang phục.

"Nếu thấy bao tay là quá lỗi thời, các vị có thể biến nó thành thú nhồi bông, và gắn trên tường? Trông không sang lắm, nhưng chi phí bảo quản thấp hơn".

"Cô có thể nhận làm một chiếc bình ủ trà không?" Drell hỏi và quỷ quyệt ngó Salem.

"Đừng có ai tính tới chuyện làm bình trà với con mèo của chúng tôi." Sabrina nói trong khi Salem sợ hãi chúi đầu vào chân cô gái.

"Nó sẽ là một bổ sung đặc sắc cho bất cứ một nội thất nào," Jenny thuyết phục. "Mà thực ra, đây chỉ là cách để gìn giữ trật tự tự nhiên của mọi vật thôi".

"Biến một con vật thành đồ trang trí mà là giữ trật tự tự nhiên sao?" Sabrina hỏi, choáng váng.

"Đúng rồi, chúng thật đẹp."

Bà Zelda xen vào. "Đó chỉ là sự tình cờ của chọn lọc tự nhiên thôi, cô gái ạ"

Với một khoảng thời gian dài làm công tác nghiên cứu và có bạn hữu tại hầu hết các trường Đại học trên thế giới, bà cô lớn tuổi của Sabrina am hiểu khoa học cũng nhiều như am hiểu về pháp thuật.

Jenny nói một cách nghiêm túc. " Điều này cũng liên quan đến sự chọn lọc tự nhiên. Ở vị trí hàng đầu là dây chuyền thời trang - chúng ta có bổn phận chọn ra những gì tốt nhất trong thế giới động vật. Loài vật sẽ hãnh diện , những bộ da, lông của chúng được phát triển và hoàn thiện trong hàng triệu năm qua, sẽ không bị phí phạm giữa chốn rừng xanh hay trong những đầm lầy. Đó là sự đóng góp của chúng vào việc khẳng định loài người là chủng loài phát triển nhất, và có thẩm mỹ nhất trên hành tinh này."

Bước qua bên phải Jenny, Sabrina nhìn chằm chằm vào đôi mắt của cô bạn học, như để tìm kiếm một điều gì. "Jenny, có đúng là bạn không?

Sabrina nói với bà cô. "Cô Zelda, điều này thật đáng sợ, Libby đã biến Jenny thành những gì mà trước đây Jenny căm thù nhất."

Zelda giơ một bàn tay lên, dùng bàn tay còn lại chỉ vào đó. Một cái bao nhỏ bằng vải xuất hiện trên lòng bàn tay của bà. Bao được thêu khá đẹp, cột miệng bằng một sợi dây kéo. Bà mở cái bao, lấy ra một ít bụi rồi ném cho Jenny. Đám bụi lấp lánh thành một cầu vồng ngũ sắc rồi chuyển thành màu đỏ tươi trước khi nhạt dần.

Bà Zelda nói với Sabrina:"Cháu đừng lo, đây không phải là Jenny của cháu, mà chỉ là một phiên bản của Jenny, do Libby tưởng tượng ra. Cô ta chế tạo ra phiên bản này nhằm chọc phá cháu."

"Thật quá quắt!" Sabrina vừa nói vừa nhìn tấm biển thời trang bọc da."Ngoài đời, Jenny thật hiền lành, đến nỗi cô ấy vẫn xin lỗi miếng đậu hũ trước khi ăn."

"Tôi cóc cần biết cô ấy ăn gì, có ăn Bambi nấu tái xốt cà cũng mặc." Drell ngắt ngang. "Điều tôi quan tâm là làm sao thu hồi lại quyền năng."

"Vậy thì nhớ là ai đang giúp ai nghe," Hilda cảnh cáo ông ta. "Hay lại sẽ có một bản sao của anh được tái chế?"

"Sao em dám...". Tiếng nói cắt ngang nửa chừng khi Hilda lúc lắc ngón trỏ. Bề ngoài của Drell chuyển theo một phong cách mà ông ta tự coi là lãng mạn.

"Cô Hilda mà tôi từng hò hẹn đã không làm điều đó với tôi", ông ta nói nhỏ nhẹ.

"Phải, nhưng còn cô Hilda suốt ngày bị anh cho leo cây trước bàn thờ đã làm đây." Hilda tuôn ra với vẻ thất vọng chán chường. "Liệu mà cư xử".

Jenny hỏi Sabrina. "Cô có thích mặc thử chiếc áo da hổ không?"

Sabrina trả lời:"Ô...nó hơi xa lạ so với trang phục ở trường trung học. Libby muốn chúng tôi tìm những bộ quần áo bảnh nhất. Bạn có thể chỉ cho biết chúng nằm ở đâu không?"

"Cô nên đến phòng thay đồ. Ở đó cô sẽ tìm thấy tất cả những gì mong muốn."

"Tôi không muốn thử bất cứ cái gì ở cửa hiệu này. Và ngược lại." Salem khẳng định.

"Nhưng tôi tin là quý vị sẽ tìm thấy những thứ mình cần tại đây." Jenny chắc với họ, mở cửa vào phòng thử đồ. Cả nhóm tiến vào và nhận ra đây là một gian sảnh phủ kín những gương. Gương lớn, gương nhỏ, gương cao, gương thấp, ở đâu họ cũng thấy gương. Không thể xác định được kích cỡ của gian phòng. Như Sabrina thấy, khoảng không này chỉ hẹp bằng một căn phòng nhỏ. Nhưng cũng có thể nó kéo dài hàng cây số.

"Tôi có cảm giác không hay về cái chốn này", Salem nói.

"Xem coi chúng ta có thế tìm đường khác không?" Zelda đồng ý.

Cả nhóm thối lui, quay trở vào cửa hiệu, và nhìn thấy Jenny dang khoác cho con ma-nơ-canh của Libby một chiếc áo ngủ làm bằng lông thú trắng óng ánh. Một chiếc sừng vặn xoắn treo bằng sợi dây bạc trên cô. "Đây là mốt kỳ lân mới nhất", Jenny hân hoan nói. "Cái độc-nhất-vô-nhị. Các vị có tìm ra thứ mình cần chưa?"

"Chưa, nhưng chúng tôi mua sắm xong rồi, cảm ơn,". Sabrina nói và tiến ra cửa. Cô thấy choáng váng khi thấy cánh cửa vẫn đóng chặt, khiến cô đập mũi vào tấm kính.

"Tôi đoán đây là lời gợi ý, rằng chúng ta nên đi qua phòng thay quần áo." Salem nhận xét

"Nhà gương, ta phải đi lối đó", Sabrina nói, không một chút hào hứng. "Đi thôi".

Họ đi xuyên qua càn phòng thay quần áo và vào trong căn Nhà Gương trong lúc Jenny vẫy tay chào tạm biệt Ngay khi họ vào hết trong phòng, cánh cửa bỗng tan biến.

Rồi ánh sáng tắt ngấm.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.