_003.jpg)
Ít Nhất mình cũng còn có bạn bè, Sabrina nghĩ khi bước từ trên xe bus xuống và tiến lại toà nhà xây gạch đỏ hai tầng đang nhộn nhạo - Trường Trung học Westbridge.
Vội vã đi lại chỗ tủ đựng học cụ, cô nghe tiếng của nhân vật khó ưa nhất trong trường - Libby Chessler- rêu rao gì đó giữa một đám đông đang vây quanh cô ả. Sabrina cố không để ý, nhưng cũng chẳng ích gì. Không phải tình cờ mà Libby được bầu làm thủ lãnh nhóm hoạt náo trong trường - cô ả có cái miệng rõ lớn.
Sabrina lắc đầu. Libby trông xinh xắn với mái tóc dài óng ả, một thân hình săn chắc luôn được đắp điếm bởi đủ loại thời trang. Cộng thêm với một cá tính đua đòi, thô bạo và rất ư tự phụ. Nhưng vì lý do lạ thường nào đó, cô ta vẫn là học sinh nổi danh nhất trong trường. Và lúc này, cô ta đang ban phát ân sủng cho hàng tá những kẻ vô danh đang đứng đầy trong sảnh, mong mỏi được nhập hội của cô. Coi đó, Sabrina nghĩ. Ai đã viết ra luật lệ cho cái hệ thống thang bậc trong trường vậy nhỉ? Vì sao "chơi đẹp" lại chẳng được bất kỳ ai đếm xỉa tới chứ?
Nguyên cớ nào không rõ, Libby đã luôn điểm mặt Sabrina từ ngày đầu tiên cô bé tới trường. Có lẽ vì Harvey và Sabrina đã cho cô ta ra rìa chăng. Libby không ưa thua cuộc.
"Sabrina," Libby gọi lớn trong lúc cùng đám đệ tứ đi xuống dọc hành lang. "Cậu đã coi số mới nhất của tạp chí Nhà Đẹp New England chưa vậy?". Cô ta chìa tay, giơ ra một cuốn tạp chí trang trí nội thất màu mè.
"Lạ thật, Libby à, tôi chưa coi", Sabrina châm biếm, tay mở tủ học cụ. "Phiếu đặt báo của mình dám hết hạn rồi".
Libby phớt lờ câu nói mỉa và vẫn sôi nổi. "Cậu cần xem, vì có mình trong đó!". Cô ta lật cuốn tạp chí và giơ ra trước mặt Sabrina. "Coi nè. Bài "đinh" của số này đó nghe, viết về mình với gia đình, và cả về ngôi nhà xinh đẹp của mình được trang hoàng cho dịp Lễ nữa. Nhìn coi, mấy cha làm báo gọi nó là "Giáng sinh hoàn hảo" đó! Có phải là nó quá ư...hoàn hảo không?".
Sabrina ngắm bức hình màu tràn suốt hai trang trên đầu bài báo. Libby và gia đình cô ả, mặc những bộ đồ lễ hội đẹp đẽ, đang cười nhỏn nhoẻn trước một lò lửa đang cháy đỏ.
"Chào Libby", Harvey nói, chen ra sau lưng Sabrina để ngó tờ tạp chí. "Nhà cậu trông thật cực kỳ".
"Cám ơn, Harvey". Libby nói với một nụ cười tự mãn, cặp lông mày rậm nhướng lên nhướng xuống. "Mong cậu ghé lại và coi tận mắt nhé, bất kỳ lúc nào".
Harvey cười khoái trá. "Ờ, cám ơn bạn. Hay lắm đó. Nhưng, này, mình không biết là nhà cậu nuôi chó săn đó nghe. Mới nuôi hả".
"Oh, con đó hả?", Libby cười nhẹ, nhưng Sabrina nhận ra một ánh đỏ thoáng qua má cô ta. "Không phải của nhà mình đâu. Đám dân bên tạp chí nói là nếu có thêm con chó, bức ảnh sẽ đẹp hơn- cậu biết mấy cha nội đó tính sao mà- nên họ đã mang một con Daphne Golden Dutchess tới nhà mình. Tuyệt chư I larvey? Nó đã thắng mấy chục băng xanh tại các cuộc thi rồi đó", cô ta bổ sung, tự hào như thể đó là con chó nuôi của mình vậy.
"Thế còn mấy vị phụ huynh đó thì sao?", Sabrina hỏi khô khan. "Đám dân bên báo cũng mang tới luôn hả?".
"Tất nhiên là không!", Libby bùng ra. "Cha mẹ mình đó". Rồi nét cau có của cô chợt tan biến, khi cô ả bước xen vào giữa Sabrina và Harvey. "Nhân tiện, Harvey à, mình sẽ mời cỡ chục đứa bạn thân tới nhà chiều nay, để dạo coi và ký tặng trên tạp chí, có cả đồ uống nhẹ. Cậu có ghé chơi không?'
"Nghe vui Harvey", Harvey quay lại với Sabrina. "Cậu nghĩ sao, Sabrina? Muốn ghé chơi không?".
Cậu trai không nhìn thấy ánh mắt chết chóc Libby vừa quăng sang phía Sabrina. Nó ngụ ý rất đơn giản, Mày không được mời đâu.
Sabrina thấy nhu cầu biến Libby thành một bó tầm gửi đang cồn cào trong ruột. Libby, kẻ vẫn giữ một danh sách những trái tim cô ta đã làm tan vỡ, cũng đã để mắt tới Harvey ngay vào dịp Sabrina tới Westbridge. Nhưng Harvey là một gã dễ tính, và luôn nghĩ tốt về mọi người, nên không hề nhận ra Libby là thứ quái quỷ ra sao. "Cô ấy luôn xử đẹp với mình mà", cậu ấy dám nói vậy lắm, kèm thêm cái nhún vai.
Nhưng Libby có vẻ như không muốn chấp nhận việc Sabrina dám hẹn hò với cậu trai cô ta đã tính đưa vào danh sách. Hệt như mọi cô gái nhà giàu kênh kiệu, cô ta luôn ước ao những gì mình không sở hữu.
Sabrina nhún vai. "Cám ơn nghe, nhưng... mình không nghĩ vậy đâu".
"Này, Sabrina", Libby hỏi lớn tiếng, "Cậu tính làm gì trong dịp Giáng sinh nhỉ?".
Vì lý do nào không rõ, tuồng như bất kỳ ai đều ngưng nói đúng lúc này. Cô bé cảm thấy như có cả ngàn con mắt đang chĩa vào mình ngóng chờ lời đáp. "Um, mình sẽ chơi với mấy bà cô".
"Không có cha mẹ sao?", Libby nói, giọng cô ta giả bộ thương cảm. "Ô, mình rất tiếc".
May mà mày còn chưa đón Giáng sinh trên Cực Bắc, Sabrina nghĩ, đầu bốc lửa; ngón tay cô ngứa ngáy muốn tống cô ả tới đó tức thời, theo đường phát chuyển nhanh. Nhưng cô chỉ nhấn sâu nắm tay vào túi sau chiếc váy da, và đáp lại. "Này, khỏi đi. Mấy bà cô mình là siêu nhất đó".
"Thế, cậu tính làm những gì?", Libby dai dẳng, nhất thiết không chịu buông tha.
Sabrina ngó quanh những khuôn mặt đang chờ đợi. Nó đây ư, một toà án phù thuỷ? Sabrina nói đại, "Đó
sẽ là một bất ngờ. Mấy cô mình luôn muốn làm mình ngạc nhiên."
"À, cố mà vui nhé", Libby nói bằng một giọng tin chắc Sabrina sẽ chẳng vui gì, rồi cô ả tiếp tục dạo xuống hành lang, tờ tạp chí vẫn khư khư trên tay. "Này, Mitchell, cậu coi số mới nhất của Nhà Đẹp New England chưa?"
Sabrina quay lại tủ học cụ với bộ mặt nhăn nhó. Ai thèm quan tâm tới chuyện mấy tờ tạp chí vớ vẩn nào đó đăng hình của cả nhà Libby, trông hệt như mấy con búp bê Barbie, và gọi đó là hoàn hảo? Cô dám không đổi vị trí Libby lấy tất cả CD trên đời.
"Trước đây mình chưa từng gặp ai được đăng trên tạp chí," Harvey nói trong khi cúi người mở tủ. "Cậu thì sao?". Ngay lúc đó cậu trai làm rớt một gói giấy nâu bự chảng xuống sàn, và Sabrina tính cúi xuống để nhặt nó lên.
"Không được!", Harvey hét to, và giật phất gói giấy ra khỏi tầm với của cô bé.
"Uh, xin lỗi", Sabrina nói và lùi lại. "Không dám sờ vào túi của cậu đâu". Cô cố biến nó thành một trò đùa. "Cậu có bữa trưa lớn quá ta".
"Oh, không phải bữa trưa của mình đâu", cậu trai nói, nhưng không giải thích thêm. Cậu dúi cả gói giấy vào chiếc ba lô. "Mình phải đi đây".
Ngay đó thì cô bạn thiết của Sabrina, Jenny Kelly, ùa vào, mái tóc nâu đỏ bay tung phía sau cô bé, trông hệt như một giải băng. "Mình tới có trễ không? Ba mẹ và mình thức suốt đêm để nướng bánh cho ngày Lễ. Nhà mình mai 2 giờ sáng mới lên giường".
Reeng!
"Vừa kịp lúc", Sabrina đoán chắc với cô bạn.
Rồi họ cùng vội vã lao vào lớp.
Trong phòng học sáng đó, xen giữa những thông báo của nhà trường, giọng nói vui vẻ của Libby chợt vang lên trong loa phóng thanh. "Những hoạt náo viên của Trường trung học Westbridge, -mà tôi hân hạnh được làm thủ lĩnh- đang tài trợ cho Cây Nguyện Ước tại siêu thị Westbridge dịp lễ hội này. Chúng tôi muốn hối thúc mọi sinh viên trong trường, mỗi người hãy hiến tặng ít nhất một món quà, dành cho những trẻ em cơ nhỡ trong khu vực. Tôi nghĩ rằng, trừ phi, các bạn cũng là những người cơ nhỡ, trong trường hợp đó, xin hãy điền tên mình lên bảng tin của trường, và chúng tôi sẽ xem xét để gửi quà đến tận nhà các bạn".
Sabrina không tin nổi những gì Libby đang lặp đi lặp lại. "Cô ta tham dự mấy dự án từ thiện từ hồi nào nhỉ?", Sabrina thì thào với Jenny. "Mình nghĩ cô ta căm ghét mấy chuyện tình nguyện này chứ".
Jenny cười hinh hích. "Cậu chưa đọc bài trên tờ Nhà Đẹp New England à?"
"Chưa, tiếc ghê ha. Nhưng Libby đã giới thiệu với tụi mình sáng nay rồi".
"À", Jenny tiếp tục, "cha mẹ con bé thiên hô bát sát trong bài phỏng vấn về trách nhiệm của những người no đủ cần phải trao trả chút gì nhân dịp Giáng sinh, và một trong nhũng truyền thống của gia đình họ là mỗi người trong nhà đều tham dự vào một hoạt động từ thiện trong mùa lễ hội".
"Hoá ra là thế", Sabrina nói.
"Nếu mọi người đều tình nguyện trợ giúp dự án này", giọng Libby tiếp tục. "xin hãy ký vào bảng tin nhà trường, và tôi sẽ gọi điện cho các bạn. Xin cám ơn, và Hãy tiến lên, Những Củ Hành Chiến đấu".
Đó là tên của đội bóng trường Westbridge. Khởi thuỷ lẽ ra tên của nó là Những con Ngựa Chiến, nhưng một lỗi chính tả khi in đã thay đổi tất cả. Họ đã biến từ Những con ngựa chiến sang một thứ rau quả chiến đấu. Màu truyền thống của trường là xanh lá và trắng. Đúng màu của mấy củ hành. Ông thầy môn Kinh tế luôn nhắc đi nhắc lại là chuyện đó thật thông minh, bởi vì, dĩ nhiên, ăn rau sẽ giúp bạn khỏe mạnh hơn. Nhưng ăn hành thì chỉ tổ chảy nước mắt. Và bởi mấy củ hành trắng xinh xinh với cọng lá xanh luôn xuất hiện trên thực đơn trong quán mỗi ngày, Sabrina khi nào cũng phải chắc chắn là cô có tha theo mấy lá bạc hà.
Lớp học trong ngày nhốn nháo nhộn nhạo. Mấy ông thầy cũng chẳng lo giảng bài, bởi tụi nhóc đều quá phấn khích vì kỳ nghĩ lễ sắp tới nên cũng chẳng chú tâm tới bài giảng. Sabrina mất cả ngày ngồi nghe những chuyện giỡn cợt của ai đó về những dự án Giáng sinh, hay Hanukkah, hay Kwanzaa của họ. Nhiều đứa sẽ đi thăm họ hàng xa, tới những nơi như New York, California, Charlotte và cả Anh Quốc nữa. Sabrina thắc mắc không rõ Peru trong dịp này sẽ ra sao.
Vào giờ ăn trưa, cô bé và Jenny ngồi bên chiếc bàn quen thuộc, chú mục vào trò giải trí quen thuộc hàng ngày: cố đoán coi sẽ có món gì trên mấy khay ăn.
"Mình nghĩ đó là gà tây để nguyên lông", Jenny nói, thò đầu qua hàng người chen chúc.
"Nhưng nó mầu xanh mà", Sabrina phản đối.
"Phẩm màu thực phẩm?", Jenny đề xuất với một cú nhún vai. "Hay là họ để hành lên đó".
"Nè, nhưng mình không dám ăn thịt xanh đâu. Ngay trong dịp Giáng sinh cũng vậy thôi". Sabrina nói.
Ngay đó Sabrina nhận ra Harvey đang mua sữa chỗ cuối hàng người, và cô vẫy tay gọi.
"Uh, hi, Sabrina.", cậu trai nói bồn chồn khi dừng lại bên bàn của họ. Nhưng cậu trai không mang theo khay ăn, mà cầm một gói đồ ăn.
"Không chịu nổi món ăn xanh, huh?" Sabrina giỡn.
"Ừm, thật ra thì mình không thể ngồi ăn trong quán".
"Ô", Sabrina cười, chờ cậu giải thích. Nhưng cậu trai không nói gì thêm.
"Thôi, mình nghĩ sẽ gặp mấy cậu sau," cậu ta nói.
"Chắc rồi. Gặp sau nghe".
Nụ cười của Sabrina nhạt dần khi cô bé nhìn theo Harvey biến mất trong hành lang. Cô, Harvey và Jenny hiếm khi bỏ lỡ dịp ăn trưa cùng nhau, suốt từ ngày cô chuyển tới Westbridge. Cô đành chịu, và chỉ tò mò, không hiểu cậu ấy có việc gì quan trọng tới mức phải bỏ bữa trưa.
"...mà mình thấy hồi hộp lắm". Jenny vẫn đang nói tiếp.
"Hả?"
"Về chuyện họ hàng ghé qua ấy mà, " Jenny nói. "Cứ như thể một cuộc tái hội chưa từng có của đại gia đình, và nhà mình được tổ chức mới tuyệt chớ. Cả cha lẫn mẹ đều xuất thân từ những gia đình lớn, nên mình có họ hàng từ khắp nơi đổ về. Có mấy người mình không gặp suốt bao năm. Ngay bà cố Irene của mình cũng sẽ tới, bà ấy chín mươi hai rồi. Cậu có tin nổi không?”
Nếu cậu nghĩ bà cô của cậu đã già, Sabrina mỉm cười, cậu cần xem giấy chứng sinh của mấy bà cô mình đó!
Jenny thận trọng nhấp thử món nước anh đào. "huh. Không tệ. Cậu nếm thử coi. Dẫu sao thì mình với mẹ cũng sẽ bận túi bụi để chuẩn bị cho mọi người. Bả sẽ phải nấu nướng suốt ngày. Mình ước là mình được miễn đi làm."
Sabrina nhớ ra Jenny đã nhận một việc bán thời gian tại siêu thị. Cô sẽ giả làm mấy yêu tinh, và trợ giúp cho tụi nhóc muốn ngồi vô cỗ xe của Santa.
"Công việc chỗ đó thế nào?", Sabrina hỏi, nhai miếng bánh mì thay vì cốc nước quả. Ngay quán ăn của trường cũng không thể huỷ hoại thứ bánh này. "Không tệ lắm, "Jenny nói. "Có mỗi chuyện buồn là mình không thể lang thang cùng cậu trong dịp lễ. Nhưng có vẻ như mình sẽ chẳng có lây một phút rảnh rang".
"Tệ thật", Sabrina nói.
Hay mình đi trượt trên sao Hỏa trong mấy ngày lễ nhỉ, Sabrina nghĩ thầm, Nah, mới làm vụ đó hôm Lễ Tạ ơn.
Thêm nữa, đón Giáng sinh xa nhà cũng chẳng thay đổi được gì.
Chiều đó, Sabrina tạm biệt Jenny, cô bé sẽ tới làm tại siêu thị, và đi gặp Harvey chỗ tủ học cụ như thường lệ.
Cộ gặp cậu đang lôi cái bao lớn, nhàu nhò đó ra khỏi tủ và khoác lên vai.
"Chiều nay cậu không chơi bóng rổ à?", Sabrina hỏi.
"Không có. Mấy Củ Hành nghỉ tới sau Tết lận", Harvey đáp.
"Vậy đi công viên cùng mình được chớ?",
Đôi mắt Harvey, thường lớn mở và chân thành, chợt ngượng nghịu quay đi. "Uh, xin lỗi nghe, Sabrina. Mình ưng lắm, nhưng không được. Hôm nay thì không".
"Chuyện gì vậy?'
"Mình, uh, mình bận tí đỉnh".
"Ồ", Sabrina cúi nhìn xuống. Cô không thể tự cho phép mình dò hỏi Bận cái thứ gì? Nhưng sự im lặng của cô có vẻ như đã làm cho Harvey bối rối, và thay vì tảng lờ như không có, cậu gắng sức tìm một lời giải đáp.
"Mình, ừm, đã hứa với mẹ là giúp bả nướng bánh Giáng sinh vào chiều nay".
Ôi, Harvey! Sabrina nghĩ, cậu đúng là một gã nói dối tệ hại.
"À," Sabrina gật đầu, "Nghe vui dó chớ". Cô cười hy vọng, mong là biết đâu, chỉ là biết dâu thôi, cậu ấy sẽ thực sự về nhà nướng bánh, và biết đâu, chỉ là biết đâu thôi, cậu ấy sẽ mời cô cùng tham dự.
Nhưng cậu ta không mời.
Thực ra, cậu trai có vẻ nôn nóng muốn tránh xa cô. Tất cả chỉ là tưởng tượng của cô thôi.
"Mình phải đi rồi", cậu nói với một cái nhún vai tự tin.
Trái tim Sabrina thắt lại. Và rồi cậu trai lao xuống hành lang, khuất dạng vào chiều đêm giá lạnh.
Thay vì đi xe bus, cô bé đi bộ về nhà, dẫm trên lớp tuyết còn vương lại sau cơn bão tuyết tuần trước. Nhìn sang bất cứ nơi đâu cô cũng đều thấy các gia đình hay những hội bạn bè hân hoan tận hưởng những phút giây vui vẻ. Có khi họ đang đóng một đoạn phim quảng cáo Hallmark tại Westbridge và quên không thông báo với cô?
Cô thấy mình thật lẻ loi.
"Này nhóc, muốn mua cây thông Giáng sinh không?"
Sabrina ngước lên nhìn một gã đàn ông cao nhưng gầy gò, bận đồ nỉ màu xanh. Gã và một tên lùn khác đang đứng cạnh chiếc xe tải lớn đậu bên đường.
"Để coi", cô đáp. Cô có thể mang cây về và nhờ mấy bà cô trang trí giúp. Họ có thể cùng rang bỏng ngô và hát những bài hát Giáng sinh. Biết đâu nó sẽ giúp cô tìm ra không khí Lễ Hội Giáng sinh.
Và cô ngó lại chiếc xe của mấy gã bán hàng. Kinh tởm! Mấy cành cây đã héo queo, rụng hết phân nửa số lá kim. Mấy chiếc lá còn bám vô cành cũng đã ngả màu nâu. "Mấy cái cây này sót lại từ mùa năm ngoái chắc?", Sabrina nói và bỏ đi. "Cám ơn, nhưng xin đủ nghe".
"Này, cô sẽ tiếc cho coi, cô bé à" cái gã cao và ròm ròm đó gọi với theo. "Giá ngon nhất huyện đó".
Vừa xinh để giúp mình vui lên ha, cô nghĩ u buồn, một cái cây Giáng sinh chết dở.
Trong lúc đi bộ về nhà, cô nghĩ tới Harvey.
Harvey là một cậu trai thật dễ thương. Đẹp trai. Thẳng thắn. Có thể đôi khi cậu không phải là người mẫn cảm. Nhưng cậu là người tốt. Thật trung thực và chân thành.
Vậy vì sao Sabrina lại có cảm giác rõ rệt là cậu ấy không thành thực với mình?
Cậu ấy có giấu diếm gì không ? Cô tự hỏi.
Có thể cậu ấy muốn ghé lại chỗ "Giáng Sinh Hoàn hảo" của Libby mà không muốn làm cô thương tổn.
Hay còn có thể tệ hơn...
Có phải cậu ấy tính cho cô ra de ngay vào dịp Giáng sinh?