Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 783 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 8

❊ ❊ ❊

Image

Sabrina lái xe đưa Harvey (trong thân xác Jenny) đến Slicery bằng xe của Zelda. Trong nhà hàng, Sabrina nhận ra Jenny (trong thân xác Harvey) ngồi dán mình phía sau, cạnh chỗ các trò chơi video, thu lu trong góc, lưng dựa sát tường. Cậu ta trông đang kinh hoàng. Sabrina và Jenny vội vã đi ngang quán ăn đến chỗ cậu trai.

"Harvey!" Sabrina thốt lên.

"Cái gì?" Jenny đáp.

"Không, không phải cậu," Sabrina nói. "Harvey kia cà." Sabrina ngồi xuống trước mặt cậu trai và nắm lấy tay cậu.

Đôi mắt Harvey mở to và môi cậu run run.

"Jenny hả?" Sabrina thầm lặng hỏi.

"Sabrina?" Harvey thì thào. "Chuyện gì đã xảy ra với tôi vậy?"

"Chuyện dài lắm, Jenny. Nhưng đừng lo, thân thể thật của cậu vẫn ổn mà. Harvey đang ngủ trong đó."

"Ôi, không!"

"Nào, Jenny, tụi mình cần quay lại nhà tớ, được không?"

"Tớ không biết liệu mình có thể đi lại trong cái thứ này không," Jenny nói, chật vật đứng lên trong thể xác của Harvey. "Nó nặng nề quá!"

Khi Sabrina rời Slicery với Jenny/Harvey và Harvey/Jenny, thì Franklin đang ngồi trên chiếc thùng tròn trong ga ra sáng trưng nhưng bừa bộn của Phil Snodgrass. Có một cái tủ lạnh kê sát tường và ông Snodgrass lôi trong đó ra hai lon coca. Ông ta đưa một lon cho Franklin, người mất một hồi lâu mới tìm ra cách mở hộp. Snodgrass không nhận ra điều đó; ông ta đã chú mục vào cái hộp đồ lề đang mở tung trên chiếc bàn bóng cũ mèm.

Trong khi Snodgrass chế mồi và buộc mấy con mồi giả, họ cùng trò chuyện. Chính xác hơn thì thỉnh thoảng Franklin đưa ra một câu hỏi, rồi lắng nghe ông Snodgrass chuyện trò.

"Tôi tự làm lấy hết mấy con mồi giả, " Snodgrass kể lể. "Tự làm lấy hết. Tôi cũng dậy cả hai thằng con đi câu. Nhưng có mỗi thằng lớn là khoái vụ này, vậy đó. Nó tên Steve. Sớm mai nó sẽ ghé qua đây trước nhất, và tụi tôi sẽ ra ngoài hồ".

"Còn cậu kia thì sao?" Franklin hỏi.

"Thằng Chuck hả. Ô, nó là thằng lười. Tóc dài, rồi râu ria phát kinh. Trông nó dám là một thằng trong mấy ban nhạc rock của MTV, hay thứ gì nữa không biết. Không hiểu à nghe... cả hai thằng cùng lớn lên trong một ngôi nhà. Thằng con lớn của tôi là một tay câu cá và săn bắn ... còn thằng nhỏ chuyên lang thang với mấy thằng khó coi lái mô tô."

Cuộc trao đổi chuyển đề mục sang thể thao, tất cả với Franklin chỉ là chuyện tào lao. Nhưng ông tươi tỉnh ngay khi máy chuyện thuế và chính trị được nhắc tới. "Nói thử tôi nghe coi, ông Snodgrass, chính xác thì ông cảm thấy thế nào về đất nước này. Toàn cục ấy?"

"Đất nước này à? Nó là một đất nước ngon lành nhất thế giới và tôi rất sung sướng được sống ở đây." Ông ta đã chế xong một con mồi, bỏ nó vào hộp đồ nghề, rồi quay sang Franklin. "Nếu dẹp nốt được cái chính quyền này đi thì rõ là hoàn hảo!"

"Cái gì?" Franklin trố mắt, giật mình. "Dẹp chính quyền này đi hả?"

"Phải. Ông biết nó ra sao rồi mà, Benjie. Tụi đó mập quá rồi, lòn vô quần không vừa nữa."

"Nhưng điều đó sẽ là ... vô chính phủ."

"Ô, không, không phải vậy. Giờ ai muốn có một ông vua và hoàng hậu trên ngai?"

Bối rối, Franklin nhíu mày. "Ý ông muốn nói tới một ... chế độ quân chủ ?"

"Phải, đó là chuyện chúng ta đang bàn, đúng không?" ông ta bắt đầu làm mồi khác. "Này, chúng ta có thể giữ lại cái nền tảng của hệ thống. Chỉ cần bắt đầu lại với một dòng máu mới. Phải đưa những người yêu nước thực sự vào mấy văn phòng đó, những người biết tự hào về đất nước mình, biết trân trọng những giá trị của một người Mỹ thông thường. Chúng ta cần một người khác trong Nhà Trắng...kiểu như Ronald Reagan."

Đôi mày của Franklin nhướng lên. "Cái gã với con , khỉ đó hả?"

Snodgrass liếc nhìn Franklin bên kia bàn bóng . "Huh?"

"Ronald Reagan. Ông ta là người đàn ông với con khỉ, phải không?"

Ông Snodgrass nhíu mày bực bội. "Bộ ông mới bị ai dộng vô đầu hả, Benjie?"

Một tiếng gầm như sấm càng lúc càng lớn bên ngoài gara, rồi bốn chiếc mô tô gầm rú lao vào cửa.

Tiếng động này quá lớn và làm Franklin khiếp hãi. Ông sợ gara sẽ đổ sụp lên mình với tất cả tiếng ầm ầm gầm rú khủng khiếp đó. Khi thấy những chiếc mô tô, ông ngó chúng không rời mắt, với vẻ ngạc nhiên.

"Ô, ông bạn," ông Snodgrass ca cấm. "Đó là thằng con lêu lổng của tôi. Cái thằng ghét câu cá đó."

"Nó đang chơi cái gì vậy?" Franklin hỏi với giọng khàn khàn, kinh ngạc. Ông tuột khỏi chiếc thùng, đứng thẳng lên.

"Con heo của nó đó," ông Snodgrass nói một cách cay đắng nhưng hững hờ, không nhìn vào Franklin.

"Đó là một con heo sao?" Franklin hỏi, hai tay ôm lấy má.

Ông Snodgrass phớt lờ ông và ra ngoài gara để gặp cậu quý tử cùng mấy chiến hữu của gã.

"Chúa ơi" Franklin lẩm bẩm. "Các ông đã làm cái quỷ gì với mấy con heo vậy?"

Franklin cũng bám theo Snodgrass ra khỏi gara, đứng lại ngay bên ngoài cánh cửa mở rộng. Khi tiếng máy xe đã tắt, Franklin cảm thấy dễ chịu hơn ... những mấy cỗ xe hai bánh vẫn lưu lại trong không trung một mùi hôi khó ngửi! Khi Snodgrass bắt đầu nói với mấy gã trai trên mấy "con heo" đó, Franklin chậm rãi và tò mò tiến về phía họ.

Cả bốn người này đều có mái tóc dài bù xù. Họ mặc những chiếc áo khoác da đen bên ngoài mấy chiếc áo giống loại sơ mi ngủ màu trắng bó chật, quần jeans đen và mấy đôi bốt da đen.

"Benjie, đây là Todd, con trai tôi," ông Snodgrass nói với vè miễn cưỡng.

"Tên tôi không phải là Todd," cậu ta đột ngột lên tiếng với giọng nam cao. Khi cúi đầu chào, giọng hắn chợt khàn đi và trầm xuống. "Ta là Wolverine."

Ông Snodgrass trợn mắt, "Ồ, đừng giở trò, Todd, thôi trò đó đi. Benjie từ Philadelphia đến thăm; Mày muốn ông ấy nghĩ quanh đây toàn một thứ dở người sao?"

Wolverine bước tới bên Franklin và họ bắt tay nhau. Franklin nhìn kỹ khuôn mặt của gã trai, ông nhận thấy chân mày trái của gã bị bẩm lúng ba chỗ, mũi có hai, và môi dưới một.

"Không rõ thứ ác nghiệt nào đã làm tổn thương khuôn mặt của cậu vậy?" Franklin thở dốc.

"Ta thích mang những vết sẹo và những vết thương bên ngoài, để các chiến hữu có thể nhận ra ta," Wolverine đáp.

Ông Snodgrass lắc đầu và cười khùng khục. "Nó khoái bắt chước mấy thằng bạn tàng tàng đó, đúng là đồ khỉ! "

Franklin phớt lờ ông ta và hỏi Wolverine, "Vậy cậu đã tình nguyện xỏ những miếng kim loại đó lên trên mặt... như một hình thức biểu đạt?"

"Phải. Đây là một đất nước tự do, đúng không nào?"

Sau một hồi lâu, Franklin phá ra cười và gật gật đầu. "Phải, phải, tôi cho rằng đúng vậy!"

Trên đường về nhà, Sabrina nói với Harvey và Jenny rằng họ đang mơ. Đó là điều duy nhất cô có thể bịa ra, nhưng cô nghĩ nó sẽ hiệu quả ... ít nhất là cho tới khi bác sĩ Firehose, tên ông ta là gì chớ, được tìm ra và có thể tẩy sạch ký ức của họ.

"Tụi mình đang mơ à?" Harvey hỏi với giọng của Jenny. "Cả hai đứa mình? Ý cậu nói là cả hai đứa đều có chung một giấc mơ?"

"Ô, một trong hai cậu đang mơ," Sabrina nhún vai nói.

"Tớ biết đó không phải là tớ."

"Nào, nhéo tớ cái coi," Jenny nói, giơ cánh tay của Harvey lên.

"Nhéo cậu hả?" Harvey hói.

"Ừ! Nếu đây là giấc mơ, tớ muốn nó kết thúc ngay bây giờ Tớ phát ốm vì hàm răng chưa chải của cậu trong mồm tớ! Chúng nhám cào."

Dùng tay của Jenny, Harvey nhéo vào cánh tay trước mặt cậu ... cánh tay của chính cậu.

"Ái da!" Jenny kêu lên.

"Đó là những gì dành cho việc cậu làng mạ hàm răng tôi," Harvey nói. "Tôi đánh răng thường xuyên!"

"Cái gì, hàng tuần hả?" Jenny nói với một vẻ cau có trên khuôn mặt Harvey.

"Thôi nào, các cậu, bỏ qua chuyện đó đi, được không?" Sabrina hỏi. "Bây giờ cả hai nghe kỹ tôi nói nè. Tôi biết chuyện này thật sự kỳ quái và khó chịu cho cả hai, và các cậu đang có một thời gian khó thích nghi. Nhưng các cậu không thể hé lộ cho bất cứ ai là có điều gì đó bất thường, được chớ? Lúc này... ý tôi là , chừng nào mấy cậu còn đang mơ, cố làm bộ người này là người kia nhé. Thế nên đừng có trả lời theo đúng tên thật của mình."

Cả hai đều lẩm bẩm tán đồng.

"Cám ơn, cám ơn. cố...đừng nói chuyện với bất kỳ ai, trừ hoàn cảnh bắt buộc."

Cách nhà khoảng nửa dặm, bốn chiếc mô tô đang gầm rú trên đường ngược chiều, do bốn gã trai tóc dài, quần jean và áo da đen điều khiển. Trên chiếc mô tô dẫn đầu, một hành khách ngồi đang lo cứu mạng, tay túm chặt lấy lưng gã lái xe. Người này ăn mặc khác hẳn mấy gã kia, và dù đỉnh đầu của ông ta hói, mái tóc màu sáng dài của ông ta vẫn bay phất phơ trong cơn gió nhẹ. Ai đó trong nhóm cười điên cuồng, nhưng âm thanh biến vào cõi xa khi những chiếc mô tô lướt ào qua.

Nhưng có điều gì đó ở người ngồi yên sau chiếc mô tô dẫn đầu khiến Sabrina nhíu mày. Nó có vẻ quen quen.

Tóm lại, nó rất giống ...

"Không, không," cô lẩm bẩm. "Không thể như vậy được. Salem sẽ không để chuyện đó xảy ra."

"Cái gì?" Jenny và Harvey đồng thanh thốt lên.

"Ô, không có gì ..." Sabrina đáp, lắc đầu. "Tớ chỉ hy vọng con mèo của tớ không thả cho Benjie ra khỏi túi."

Khi Sabrina cùng Jenny và Harvey bước vào cửa trước, thì Salem phóng về phía họ như một viên đạn. Lập tức Sabrina biết ngay có chuyện trục trặc ... bởi Salem chưa từng chào đón bất cứ ai với vẻ nhiệt tình như vậy.

Salem nhấn chân vào ống quyển của Sabrina hai lần, rồi bỏ vào nhà bếp.

"Tớ sẽ quay lại ngay nghe mấy bạn" Sabrina nói. "Cứ ở yên đó."

Lúc Sabrina bước vào nhà bếp, Salem nhảy tót lên quầy ở giữa phòng. Hắn bắt đầu lắp ba lắp bắp. "Chúng tôi phải ra ngoài vì có ai đó gõ cửa và Ronald Reagan không còn hấp dẫn ông ta vì vậy ông ta đứng dậy mở cửa và ..."

Sabrina giơ một tay lên. "Whoa, Salem! Chậm chậm coi, tôi chẳng hiểu ông đang nói gì hết."

Trong phòng khách Jenny và Harvey nghe hai giọng nói vang ra từ nhà bếp.

"Cậu ấy nói chuyện với ai vậy nhỉ?" Jenny hỏi với giọng của Harvey.

"Mình chịu," Harvey nói, nhún vai của Jenny. "Chắc nói chuyện với con mèo."

"Cái gì?" Jenny hỏi, cựa quậy một cách khó chịu trong thân xác của Harvey. "Đừng có nói điên khùng."

"Này, đây là một giấc mơ, đúng không?" Harvey hỏi. "Và tôi nghĩ ban nãy tôi đã nghe con mèo này nói chuyện."

"Cậu điên rồi."

"Không ... tôi đói."

"Này, không được ăn gì cả!" Jenny nói với giọng của Harvey. "Nên nhớ đó là thân xác của tớ, và tớ không muốn cậu thêm bất kỳ ký lô nào vào đó!"

Trong nhà bếp, Sabrina bắt Salem giải thích rõ ràng mọi chuyện. Salem càng nói, Sabrina càng thấy kinh hoàng, cho tới khi cô ngắt ngang lời nó và buột mồm, "Ông ta đi đâu, Salem? Ông ta đi đâu?"

"Tôi không biết! Ông ta đóng cửa, nên tôi không thể theo ông ta được! Nãy giờ tôi đã cố tìm cách ra khỏi đây!"

"Tụi mình phải tìm ra ông ta!" Sabrina nói. "Đi với tôi, và im lặng." Sabrina bước vào phòng khách, với Salem theo sau. "Cả hai cậu phải ở tại đây, hiểu chưa? Đừng trả lời điện thoại hay mở cửa gì cả, và cũng đừng đi bất kỳ đâu hết! Tớ sẽ quay lại!"

Sabrina vội rời nhà, Salem theo bén gót.

"Sao lại đi với con mèo ấy nhỉ?" Harvey hỏi với giọng của Jenny. "Mà cậu ấy tính đi đâu chớ?"

"Mình chịu," Jenny nói, nhún vai của Harvey. "Chuyện vớ vẩn ấy mà. Nhưng, này ... đây là một giấc mơ, phải không?

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.