_003.jpg)
Trừ khi cô có thể đảo ngược cỗ máy thời gian.
Để quên đi việc cô từng có ý tưởng ngớ ngẩn đó - đưa Harvey thành tâm điểm chú ý của mọi người.
Nhưng đây lại chính là điều mà các phù thuỷ không sao làm nổi.
Ừ, Hội Đồng Phù Thuỷ có đủ quyền năng để đảo ngược thời gian trong những hoàn cảnh đặc biệt. Nhưng họ chỉ làm vậy trong trường hợp cực kỳ cấp thiết, và họ cũng đã từng chấp thuận yêu cầu của Sabrina về một lần đảo ngược thời gian duy nhất, để cô có thể sống lại nguyên ngày đầu tiên của mình tại trường trung học Westbridge. Mà cái lời chấp thuận ấy có dễ kiếm đâu.
Cô có cảm giác là họ sẽ không vội vã thực hiện yêu cầu của cô thêm lần nữa. Họ sẽ chẳng thèm trợ giúp một phàm nhân trong một tình huống mà họ coi là chẳng ảnh hưởng gì tới sự vận hành của vũ trụ.
Mà thêm nữa, Hội Đồng Phù Thuỷ ở cách đây mười triệu năm ánh sáng, và cô sẽ phải ghé qua nhà để vọt qua lối tắt chỗ kho chứa đồ. Chẳng còn thời gian đâu để làm vậy nữa.
Nên Sabrina lập tức làm theo ý tưởng đầu tiên nảy ra trong đầu.
"Chức Giáng sinh vui vẻ, Harvey." Cô nói thầm rồi lặng lẽ niệm một bùa chú mới nghĩ ra và hơi pha chất rock'n'roll.
"Hừ, nhẩy lên coi,
Làn môi uốn éo,
Tặng cho Harvey
Giọng ca Elvis
Gái nhỏ ngất ngây"
Cô không thực lòng khoái mấy câu ca cuối lắm, nhưng biết sao được, khi bạn đang vội thì phải buộc lòng chấp thuận tất cả những nhịp điệu nào chợt đến trong đầu.
Sabrina vung ngón tay trỏ về phía Harvey, và cậu lập tức được bao phủ trong một quầng sáng cầu vồng lấp lánh.
Thầy Beasley thoáng ngạc nhiên, nhưng những gì xẩy ra sau đó đã làm thầy quên béng quầng sáng lạ lùng đó.
Harvey bắt đầu hát hệt như chính nhà Vua.
Giọng của cậu bỗng trở nên phong phú, sâu lắng, và mượt mà, không có tới một chỗ vấp. Sabrina nhận ra là giọng Harvey không chỉ giống Elvis.
Giọng ca của chính Elvis đang vang lên từ miệng của Harvey.
Harvey trông có vẻ kinh dị với chất giọng ngọt ngào đang vang lên từ những ca từ. Và khi cậu thả lỏng, phó thác cho lời hát, cậu còn diễn được vài động tác của Elvis. Nói cho đúng thì cậu đã bị cuốn hút hoàn toàn vào việc hát thứ nhạc quyến rũ này, và quên bẵng rằng mọi người khác đang chăm chú ngắm nhìn mình.
Thầy Beasley đứng đó, miệng hé mở kinh ngạc.
Sabrina nhảy dựng lên, vỗ tay như điên.
Harvey đã cực kỳ thành công!
Tự nhiên ai nấy đều thấy phấn khích với buổi hòa nhạc, và thầy Beasley cùng đám học trò rôm rả bàn tính những kế hoạch tiếp theo. Giữa không khí đó, Sabrina đã nhìn thấy một điều kỳ diệu.
Cô thấy Harvey mỉm cười.
Một ráng đỏ ma thuật chợt tràn ngập trái tim cô, nhưng nó chẳng liên quan gì tới nghề phù thuỷ.
Khi buổi tổng duyệt cuối cùng cũng kết thúc, và Harvey cũng đã thoát ra khỏi vòng vây những người ái mộ, cậu ta nhặt balo và vội vã đi lại chỗ Sabrina đang chờ đợi.
"Hi, Sabrina, phiền cậu đã chờ nghe," cậu nói, rồi ngượng ngùng hỏi thêm. "Thế, uh, cậu thấy thế nào?"
"Oh, Harvey, cậu hát tuyệt vời!", Sabrina bùng ra. "Mình không hề biết là cậu có thể hát hay như vậy!".
"Thì mình cũng thế.", một thoáng băn khoăn bao trùm khuôn mặt cậu, nhưng rồi cậu nhún vai và mỉm cười. Harvey là một tuýp người đơn giản, những người chấp nhận cuộc đời như nó có, không thắc mắc.
"Nào..đã sẵn sàng đi mua sắm Giáng sinh chưa?" câu hỏi Sabrina khi cả hai ra tới hành lang.
Nhưng Sabrina chỉ mỉm cười và lắc đầu. "Khỏi cần đi nữa. Mình đã tìm ra món quà hoàn hảo nhất rồi".
Sabrina ngáp dài và quăng mấy tờ tạp chí sang bên. Còn hai ngày nữa là Giáng sinh. Đã đến lúc nói lời nguyện ước hàng năm.
Sabrina lại chỗ kệ sách bên cửa sổ và nâng trái cầu tuyết (snowdome) của mình lên. Đó là một quả cầu bằng thuỷ tinh dầy, kích thước bằng trái bóng chầy được đặt trên một bệ gỗ đó. Nó có nhiều tuyết hơn nhiều so với mấy thứ đồ du lịch rẻ tiền bằng nhựa, với hàng chữ FLORIDA và vài con cá sấu nằm lấp ló. Mấy thứ đó kể cũng hay, cô bé phái thừa nhận, nhưng chỉ là vui vui vậy thôi.
Còn trái cầu này thật đặc biệt.
Mẹ đã tặng cô trái cầu này năm cô còn nhỏ, và Sabrina đã thật ngạc nhiên khi thấy mẹ dám trao cho mình một thứ mỏng manh đến thế. Khi bạn nhẹ nhàng đảo ngược trái cầu xuống dưới, rồi nhanh chóng trở ngược lên trên, một cơn bão tuyết thầm lặng sẽ xoay vòng trong chất lỏng trong suốt, và rất lâu sau mới lặng lại dưới đáy trái cầu. Bên trong trái cầu có một cabin nhỏ, bao quanh bởi ba thân cây cao, xanh sẫm, thứ cây trắc bá. Những cửa sổ được sơn vàng, nên chúng trông như được rọi sáng bằng ánh nến. Hồi nhỏ, Sabrina từng ước ao được chui vào trong đó, để coi xem liệu ai được sống trong ngôi nhà ấm cúng và xinh xắn đến vậy.
Mỗi năm sau, kể từ ngày mẹ tặng trái cầu cho cô, cô đều cầu nguyện cho có một Giáng sinh đầy tuyết trắng. Vài năm có tuyết rơi, những năm khác thì không. Nhưng cô luôn giả bộ tin rằng những năm có tuyết chính là do trái cầu đã thực hiện một phép màu nào đó, và biến cả thế giới thành một miền cổ tích ngập tràn tuyết trắng.
Sabrina cuộn mình trong ô cửa sổ, thu chân trần gọn vào trong áo ngủ, và lắc nhẹ trái cầu. Cô nhắm mắt lại và thầm thì, "Con ước sao trời sẽ đổ tuyết đúng vào Lễ Giáng sinh...".
"Cô sẽ không ước vậy, nếu cô cũng phải dẫm chân trần trên tuyết như tôi vẫn phải làm", Salem lè nhè châm chọc trong khi hắn lon ton chạy vào phòng và nhẩy phắt lên bệ cửa cạnh chỗ cô bé.
Sabrina mở mắt ra. Cô hy vọng là lời nhận xét của hắn sẽ không làm tan vỡ ước nguyện của mình. "Thế thì chúng ta sẽ kiếm cho mi một đôi hia đỏ".
Salem ngoẹo đầu nghĩ ngợi. "Cũng có thể..."
Sabrina gãi nhẹ sau tai con mèo rồi nhìn ra cửa sổ vẫn có vài đám mây ló dạng trên nền trời, nhưng không hề có những đám mây dầy đặc, trông hệt như một bầy cừu đang chạy, vốn thường dự báo tuyết sắp rơi.
À, nhưng vẫn còn thời gian mà.
"Tôi không biết liệu có bùa chú nào tạo ra tuyết hay không nhỉ?", Sabrina nói lên thành tiếng.
"Có đó", Salem đáp, duỗi chân ra. "Nhưng tôi không nói cho cô đâu nghe".
À, được đó, cô tự nhủ khi đặt trái cầu lên lại trên kệ sách. Mình thà là tin ở trái cầu.
Chiều hôm đó dàn đồng ca sẽ có buổi trình diễn đầu tiên tại siêu thị.
"Nè, Sabrina. Mình không biết có qua nổi không nữa", Harvey nói khi họ cùng ngồi trong xe của cậu ngay tại bãi xe của siêu thị. Trông cậu thật bảnh trong chiếc áo len đỏ, quần đen và đôi ủng đen bóng loáng. May mà thầy Beasley chỉ yêu cầu Harvey hát như Elvis. Thầy không buộc cậu phải mặc mấy bộ trắng thõng thượt của những năm 70 để có vẻ giống như Elvis.
"Harvey," Sabrina nói tin tưởng, "Cậu sẽ hay lắm đó".
"Vậy sao?"
"Phải. Dễ như ăn kẹo. Mình hứa mà" cô bé mở cửa xe. "Đi nào. Mình sẽ dẫn cậu vào".
Harvey không nhúc nhích.
"Đi thôi!"
"Mình không thể!", Harvey thở dài. "Tay mình..."
"Có chuyện gì sao?"
"Nó không chịu rời vô lăng!"
Một lần nữa Sabrina lại có cảm giác nghi ngờ về "Món quà Giáng sinh" cô đã tặng cho Harvey. Nhưng rồi cô nhớ lại cậu ta trông rạng rỡ ra sao trong buổi diễn thử và ai nấy đều tán thưởng giọng ca của cậu. "Mình đi thôi, Harvey" cô nói nhẹ nhàng, và do phấn khích, cô hôn nhanh lên má cậu. "Mình biết cậu làm được mà".
Có vẻ như được cổ vũ. "Thôi được, Sabrina" cậu nói và cười ngượng nghịu khi chui trong xe ra. "Mình sẽ làm chuyện này ... vì cậu".
"Cám ơn Harvey, mình rất thích", Sabrina nói. "Nhưng cậu hãy hát vì chính mình. Hôm trước cậu hát thật tuyệt. Đám đông trong siêu thị sẽ yêu cậu cho coi".
Harvey so vai lại trong cơn gió lạnh và họ cùng vội vã đi tới lối vào siêu thị. "Có phải cậu vừa nói từ đó không?" cậu hỏi cô bé.
"Từ nào?"
"Đám đông".
Vào tới bên trong, Harvey đi chuẩn bị cùng mấy nhóc khác trong dàn đồng ca nên Sabrina đi lại Santa Land, nơi Jenny đang làm việc trong vai một yêu tinh.
"Trông cậu hội hè quá nhỉ?" Sabrina chọc cô bạn gái.
Jenny cúi nhìn xuống bộ trang phục yêu tinh siêu thị của mình: một bộ đồ xanh bó sát màu xanh lá, chiếc quần chẽn cũng mầu xanh, găng tay xanh, giầy elf xanh và một chiếc mũ mềm cũng mầu xanh nốt. "Mình đã
Trong thế kỷ 19, theo truyền thuyết, ông già Noel hay Santa Claus vẫn đi từng nhà trong dịp Giáng sinh. Ông tặng quà cho những trẻ ngoan, còn những trợ tá Elf của ông sẽ trừng phạt những đứa bé hư Sang thế kỷ 20, việc trừng phạt đã bị xoá hẳn khỏi phong tục các nước phương Tây
quen nhìn mầu xanh rồi...", cô nói khẽ và lắc đầu ngán ngẩm.
Sabrina cười. "Đừng lo, trông cậu hay lắm". Cô ngó quanh và nhìn thấy cả một hàng dài tụi nhóc đang háo hức được leo lên cỗ xe của Santa. "Thế bố già Kris Kringle đâu rồi?".
"Kìm mình coi," Jenny nói, trợn mắt lên. Cô hạ giọng để tụi nhóc không nghe thấy. "Đó là cái gã Santa tệ hại nhất mình từng biết. Hắn đến trễ, rồi hắn đi nghỉ thì lâu, trốn vô mấy chỗ không ai biết đường nào mà tìm. Mà nữa, mắt hắn thì lúc nào cũng vằn lên, còn bộ râu thì nhìn cũng biết là đồ rởm; mình không tin là có thằng nhóc nào lại muốn chuyện trò với hắn. Mình nghĩ là ông Humber, xếp mình, đã đuổi cổ hắn ngay, nếu ông ta có thể".
"Vậy sao ông ta không đuổi?", Sabrina hỏi. "Nghe hắn có vẻ bệ rạc quá mà".
"Ông ấy không thể", Jenny đáp. "Cậu có biết là tìm một Santa hai ngày trước Giáng sinh khó khăn tới cỡ nào không?".
Jenny nói phải. Thật tội tụi nhóc, dù là Sabrina không hề ưa mấy lão Santa của siêu thị kể từ ngày cô trưởng thành đôi chút - mấy lão đó làm cô sợ, và cô thường từ chối ngồi lên cỗ xe của Santa. Nhưng cũng có một người, người đã xuất hiện trong buổi dạ tiệc Giáng sinh do cha mẹ cô tổ chức. Ông thầy thật dịu dàng và vui nhộn - với một bộ râu thật trắng xoá mà ông ta cứ gạ cô kéo thử - người mà Sabrina tin chắc là ông Santa thật, Tất nhiên, hôm nay cô hiểu đó chỉ là một ông lão tôi bụng mà thôi.
Rồi họ chợt nghe tiếng dương cầm. Mặc dù đứng tại Santa Land họ vẫn trông thấy sàn diễn, Sabrina vẫn tạm biệt cô bạn để chạy lại gần hơn, và biết đâu đấy, có dịp hỗ trợ tinh thần cho Harvey.
Siêu thị đang lúc nhộn nhịp, và khi dàn đồng ca bắt đầu với bản nhạc nhẹ nhàng "It's Beginning Look A Lot Like Christmas", phần lớn khách mua hàng chỉ nhìn tò mò về phía sàn diễn rồi lại vội vã tìm cách chất đầy tay với đủ loại đồ. Hai người phụ nữ lớn tuổi ghé lại và ngồi xuống mấy chiếc ghế trước sàn diễn. Sabrina còn nhận ra một đôi trẻ tuổi cũng dừng lại và xếp gọn chiếc xe đẩy, để cho thằng nhóc tóc xoăn trong xe có thể nghe được bài "Jingle Bells". Cô còn nhận ra vài vị cha mẹ học sinh đang quay video mấy quý tử của mình đang hát trong siêu thị. Nhưng tới đó là hết.
Không hề có một đám đông phấn khích.
Như thường lệ, Harvey đứng ngay hàng cuối, giấu mình sau mấy tờ giấy xướng âm. Nhung không giống mọi khi, nay Sabrina có thể nghe thấy nếu như thật chú ý, chất giọng phong phú của Elvis đang tràn ngập khu giọng bass. Cô thầm cầu nguyện và chờ tới buổi diễn solo của Harvey.
Sau vài bản dạo đầu, Libby bước tới trước micro để giới thiệu vài lời về Cây Nguyện Ước của trường, hiện
đang đặt cạnh Santa Land. "Tôi tin rằng tất cả chúng ta đều có thể thu xếp chút thời gian trong lịch biểu bận rộn này và lựa chọn chút gì cho những trẻ em nghèo cơ nhỡ." Libby nói. "Chỉ mất vài phút thôi, và nó có thể khiến bạn thấy hạnh phúc".
Ngán ngẩm, Sabrina nghĩ
"Và cũng chớ quên ghé lại quầy báo Bill & Bobbies", Libby nói tiếp, "để mua một tờ Nhà Đẹp Ncw England số tháng Mười Hai. Trong đó có bài viết về một gia đình danh giá của Westbridge. Giá chí là bốn đồng chín lăm và hoàn toàn..."
"Cám ơn, Libby". Thầy Beasley cắt ngang và cầm lấy micro. "Và lúc này, chúng tôi sẽ có một bất ngờ cho quý vị".
Uh-oh, tới lúc rồi dãy. Sabrina khấn thầm trong khi Harvey chập chững tiến lại chỗ của mình. Libby túm lấy cậu lúc đi ngang và thì thầm gì đó vào tai Harvey.
Sabrina không biết cô ta nói những gì, nhưng cô không ưa nổi cái cười đáp lại và tiếng thì thầm của cậu ta.
Khi cậu bước lên trước, thầy Beasley mỉm cười và ra hiệu cho cô Pennyfeather bắt đầu chơi.
Khúc dạo đầu vang lên và Harvey nuốt nước miếng, nắm chặt chiếc micro trong tay.
Lúc bắt nhịp xong, cậu mở miệng nhưng không hề có âm thanh nào phát ra.
Người đệm đàn ngoái lại nhìn thầy Beasley và chơi lại đoạn dạo đầu thêm lần nữa.
Oh,Harvey! Sabrina vẫy ngón tay về phía cậu ta và thì thầm lời nguyện ước:
"Khi hát hò khiến bạn thấy ngượng ngùng
Hãy nhìn thẳng mặt tôi và đừng nhận ra ai khác"
Sabrina có thể nghe thấy một tiếng zing! Chạm vào Harvey, bởi mắt cậu chợt mở to và cậu tà thoáng rùng mình, rồi thả lỏng người trong một nụ cười ngượng nghịu, chẳng giống gì với mấy kiểu cười Elvis vẫn đeo lên sàn diễn. Và lần này, khi tới lúc hát những ca từ, cậu mở miệng và giọng hát quyến rũ của Elvis vang lên.
Sabrina chợt nhận ra vài chuyện hay hay.
Khách mua hàng thôi tán dóc và quay lại hướng sàn diễn, miệng mở to kinh ngạc. Cả một đám đông đang tụ lại. Một đám nữ sinh trung học phóng vọt ra khỏi tiệm Mad Mike's Music và đứng xúm xít ngay trước sân khấu.
Sabrina còn nhìn thấy vài phụ nữ, chắc cũng là tụi mới lớn trong những năm năm mươi, đứng nhìn mơ màng và khẽ lắc lư theo bài ballad.
Khi Harvey hát những ca từ buồn bã cuối cùng về cái buồn và cảnh cô đơn trong đêm giáng sinh, cả đám người đông đúc bùng bùng ra trong tiếng vỗ tay. Vài đứa trong số mấy con bé nữ sinh phía trước còn rú lên.
"Được lắm, Harvey!" Sabrina nói khi cô cũng vỗ tay hòa nhịp. Cô vẫy tay với cậu, nhưng cậu không thể nhìn ra cô trong cả đám đông này.
Dàn đồng ca lại tiếp tục với một bài hát khác, nhưng đám đông vẫn muốn tiếp tục nghe Elvis, nên thầy Beasley buộc lòng phải dúi chiếc micro cho Harvey và để cậu lĩnh xướng tất cả những bài còn lại.
Sabrina thấy thật tự hào với Harvey.
Nhưng khi buổi hòa nhạc kết thúc, cô không thể chen lại gần để nói với cậu điều đó.
Món quà Giáng sinh "hoàn hảo" của cô đã phản đòn.
Harvey đang bị vây chặt bởi một vòng đông đặc những cô gái ái mộ.