Gần như cùng một lúc tôi nhìn thầy cái vung tay phía trên đầu Pasha và nghe thấy tiếng hạ lệnh của tên đầu trọc: “Đánh!” Tôi hiểu chúng đang giết Pasha! – nhưng đại úy trợ lý lại che khuất cả ba tên đó trước mắt tôi, và điều duy nhất mà tôi có thể làm là ngay trong giây lát đó, bắn một phát chỉ thiên, gào thật to: Không được động đậy!!! Giơ tay lên!!! – cốt thu hút sự chú ý vào bản thân mình – rồi nhảy ra khỏi các bụi cây ẩn nấp.
Tiếp theo tôi, cậu nhóc Andrei cũng bắn một phát, và tôi nhìn thấy tên trọc đầu, như thân cây bị đồn đứt gốc, ngã vật xuống có ngay bên cạnh Pasha, nhưng Pasha lại đang gắng gượng nhổm người muồn đứng lên, mặt mũi anh đỏ những máu, tuôn chảy từ vết thương trên đầu xuồng.
Đứng gần tôi nhất, một phần lưng xoay đi không trông thấy được, là viên trợ lý (ngay trong lúc đấu tiên, do bản năng tự nhiên, anh ta đã lùi bật về phía sau). Đứng sau anh ta, cách chừng một mét rưỡi, là tên thân hình vạm vỡ, còn xa hơn nữa, ở về phía bên trái, là tên trung úy. Cả hai đứa này, tất nhiên, đều quay đầu nhìn về phía tôi. Đồng thời, như đã mong đợi, tôi nhìn thấy trong bàn tay trái tên vạm vỡ một con dao găm, còn ở trong bàn tay phải tên trung úy một khẩu súng ngắn “TT” mà hắn đang từ từ chĩa vào tôi.
Có thể chỉ bằng hai hoặc ba viên đạn cũng đủ làm cho hắn, tên trung úy ấy, bị loại một cách dễ dàng – hắn đang đứng lộ liễu trên bãi trống nhưng tôi đã chọn hắn cho công việc khai thác, moi rút tin tức gặp bách. Vì vậy, cần phải tóm được hắn trong trạng thái còn khỏe mạnh tỉnh táo – lý tưởng nhất là bắt được hắn còn nguyên lành, không hề bị một xây xát nhỏ nào cả.
Có phần nào bối rối hoang mang, hắn lần chần dừng tay súng lại. Lợi dụng mấy giây lát đó, tôi đã kịp chuyển sang vị trí có vầng mặt trời ở phía sau lưng mình dọi chiều thẳng vào hắn, và như vậy, tôi đã dùng ánh sáng gay gắt để hạn chế, chi phối hành động của hắn. Để khiến hắn khiếp sợ, để áp đảo tâm thần kinh hắn, tôi lập tức búng tai hắn một cái: tôi cho nổ hai khẩu “Nagan”, ở mỗi bên tay một phát, thật chính xác đến nỗi hai viên đạn đã bay là sát da đầu hắn – như vậy gây ấn tượng mạnh mẽ lắm!
Để gây khó khăn cho việc ngắm súng của hắn, tôi không ngừng sử dụng “quả lắc đu đưa”: như một diễn viên múa, tôi nhô vai trái ra phía trước, đột xuất từng lúc lại ngả người từ bên này sang bên kia mà vẫn luôn luôn trong thế di động, – một kiểu cách gì đó tương tự như võ sĩ vẫn thường làm ở trên vũ đài, nhưng đơn giản hơn. Để tác động mạnh hơn nữa về tâm lý, tôi vẫn chĩa nòng súng về phía hắn, mắt nhìn chằm chằm không rời hắn, tất cả điệu bộ của tôi cốt để cho thấy rằng, tôi sắp sửa nổ súng vào hắn đến nơi rồi.
Cậu Nhóc nhảy vọt ngay ra và, đúng như tình huống đòi hỏi, hô tướng lên đầy ý dọa dẫm: “Tr...u...ng đ...ội tác chiến!”. Và tôi cũng lập tức gân cổ lên mà gào, lặp lại khẩu lệnh đó rồi còn thêm: “Bao vây bãi rừng thưa!!!”, mặc dầu trong vòng bán kính mấy cây số chẳng hề có một trung đội nào. Làm như vậy chẳng qua nhằm đánh lạc hướng, gây yếu tố tác động cân não, khiến cả ba tên đó đâm hoang mang, rồi thế nào chúng cũng buộc phải xoay trở ngó nhìn ra xung quanh để tìm hướng tháo thân.
Kết quả thật là lớn, vượt quá sự mong đợi: tên trung úy gào lên: “Vòng vây”, hắn đưa mắt thật nhanh ngầm báo cho tên vạm vỡ rồi, sau hai lần bắn, thậm chí không nhằm vào tôi, mà chỉ là bắn bừa vào hướng tôi đứng, bắt thần lao chạy biến ngay đi.
- Không bắn! - Pasha ngồi xổm lên, ra lệnh. Lời hô đó cho riêng tôi và cậu Nhóc, vang lên như muốn nhắc nhở rằng, phải bắt sống lấy bằng được, dù chỉ một đứa thôi!
Tên vạm vỡ đã khôn ngoan đứng cách sau đại úy trợ lý chừng hai mét, hắn nhanh như cắt cúi người xuống chỗ tên đầu trọc, và ngay khi đó, tôi trông thấy trong bàn tay trái của hắn không còn là con dao găm Phần-lan mà đã là một nòng súng lộ trần. Tôi nhận ngay ra hắn chính là một tên thuận tay trái, và còn thấy rõ ràng, khẩu súng ngắn hắn đang cầm không phải là khẩu “TT”, mà là khẩu Browning Long 07 cỡ đạn 9 mm. Chính đó là loại súng của bọn gián điệp Đức, thường vẫn được nạp loại đạn nổ có tẩm thuốc độc làm chết người ngay tức khắc.
Tôi đã phán đoán, cân nhắc tình huống tác chiến và so sánh lực lượng: cậu Nhóc đã quật ngã tên đại úy đầu trọc, mà còn quật ngã hắn một cách thật nghiêm trọng – hắn đã không đứng lên được, không còn cử động gì nữa, còn Pasha của chúng tôi, ít nhất cũng bị thủng đầu. Như vậy, cả hai người đó, trong mọi trường hợp, vào bất kỳ lúc nào cũng đều thực tế đã bị loại ra khỏi vòng chiến đấu rồi. Và tôi cần phải nắm lấy quyền chỉ huy và phải chịu trách nhiệm cá nhân là, bằng bất cứ giá nào, phải trói gô được cả tên “vạm vỡ” lẫn tên “trung úy” trong trạng thái hai đứa còn phải sống nguyên lành.
- Tóm lấy tên trung úy! – Tôi kêu lên với cậu Nhóc và, biết rõ Pasha bị nện cho choáng váng, tôi gào thật to: – Nằm xuống, Pasha! Nằm xuống!!!
Tôi lo sợ cho tính mạng của hai người hơn là của chính mình, và tôi cảm thấy nhẹ nhõm khi nhận thấy cả hai đồng chí đó đã hiểu ra ngay và chấp hành mệnh lệnh của tôi.
Từ trong các bụi cây nhảy ra ngoài, ngay trong khoảnh khắc đầu tiên, tôi đã lập tức cơ động sang bên trái để có thể mở rộng tầm quan sát, đt tên “vạm vỡ” và tên “trung úy” phải chịu ánh nắng chói chiếu vào mắt (phơi mặt chúng ra hứng lấy ánh sáng mặ trời) và nhân thể cũng để giải phóng đường đạn bắn đi nữa. Duy có điều này là không thành công: tên “vạm vỡ”, với một sự nhanh nhẹn thật đáng khen, đã chuyển kịp sang bên tay phải, và như vậy hắn lại lẩn sau tấm thân cao lớn, đường bệ của đại úy trợ lý. Hắv cơ động lẹ làng và khôn ngoan, phản ứng của hắn cũng thâjt tuyệt. Nhưng cùng với sự di động để tự vệ, đầu hắn lại ló ra trong một giây ở phía bên phải chiếc mũ lưỡi trai của đại úy trợ lý. Và ngay trong khoảnh khắc đó, bằng một phát đạn của khẩu “Nagan” cầm trong tay phải, tôi hất lẹ cái mũ ca lô bay khỏi đầu hắn. Những việc làm như vậy gây ấn tượng, tác động mạnh mẽ, vì điều đòi hỏi chủ yếu ở tôi lúc này là phải luôn luôn áp đảo tinh thần hắn.
Chỉ mãi tới bây giờ đại úy trợ lý mới tỉnh ngộ. Anh ta đưa tay lật bật mở bao súng đang bị cái vạt áo dài quân phục bó chặt lấy và do vì bực bội nên càng không thể mở được nắp bao súng ra – nó đã bị kẹt chặt lại như thường thấy xảy ra không chỉ riêng đối với những kẻ ngu ngốc như vậy. Pasha, nói chung, cần phải bỏ vài túi anh ta khẩu “Walter”, và lẽ ra, ngay thoạt tiên anh ta đã phải hành động bằng chính khẩu “Walter” kia. Nhưng giờ đây tôi không thể xoay sở vũ khí cũng như chỉ dẫn hành động cho anh ta được, tôi không trông cậy được chút gì ở anh ta nữa. Sau khi Pasha bị thương không chiến đấu được, dĩ nhiên tôi chỉ còn biết đặt hy vọng vào chính bản thân mình mà thôi.
- Nằm xuống đại úy, nằm xuống! – Tôi gào to lên với đại úy trợ lý, nhưng anh ta hình như chả nghe thấy gì nên thậm chí cũng chẳng khom lưng xuống nữa.
Tôi không ngạc nhiên chút nào; yếu tố đọt ngột trong các cuộc hỗn chiến chớp nhoáng thường kìm hãm những hành động có tính cách quyết định, thậm chí của cả những chiến sĩ dày dạn trận mạc, vì vậy, còn có thể mong đợi được gì nữa ở một kẻ hậu phương chưng diện quần áo như trong ngày hội thế này,
- Nằm xuống, trợ lý, nằm toài người ra!!! – Tôi giận dữ gào tướng lên rồi lập tức nhữngảy sang bên phải.
Một phần thân trên của tên “vạm vỡ” cùng mảng sườn bên trái và cánh tay cầm khẩu Browning của hắn lộ ra trước mắt tôi trong một loáng, và muốn đón chặn hành động của hắn, tôi ấn cò súng, nhưng hắn đã lanh lẹ chuyển dịch sang trái. Không nghi ngờ gì nữa, vì quá lo viên đạn trúng phải đại úy trợ lý nên tôi đã bắn trật mục tiêu của mình, và tôi cứ tự rủa thầm mình bằng những lời lẽ cay độc nhất.
Tiếp theo ngay sau phát đạn của mình, tôi còn nghe thấy vang lên ở phía bên phải ba phát nữa: Pasha vừa bò vừa nghiêng người nhắm bắn vào chân tên vạm vỡ. Anh bàng hoàng choáng lặng người đi, vì vết thương ở đầu làm cho một phần nửa mặt bên phải bê bết máu, thêm vào đó viên đại úy trợ lý lại đứng sát với đường đạn của anh vừa bắn xong. Lẽ dĩ nhiên, tôi không hy vọng Pasha bắn trúng, nhưng hành động phối hợp kịp thời đó dù thế nào đi nữa cũng đã làm cho kẻ địch bị lạc hướng, một yếu tố rất quý giá đối với tôi trong khoảnh khắc đó, và tôi đã phải thầm hoan hô và cảm ơn anh ấy.
Không, tôi đã không bắn trật: trên ống tay áo va rơi, ngay sát chỗ cầu vai, của tên vạm vỡ, nổi bật lên một vết xăm. Nhưng tôi cũng chỉ mới chạm nhẹ hắn một chút thôi, nói cho đúng là mới làm xước da cánh tay trái, mà cánh tay này của hắn thì phải làm cho thực sự tê liệt đi.
Xảo quyệt lợi dụng tình huống, hắn nép sau bức chắn bằng thịt người sống, còn tôi thì phơi người ra trên bãi đất trống, cách chỗ hắn chừng chục mét nên buộc phải luôn luôn cơ động, nhảy nhót, đồng thời vẫn phải nhìn hắn chằm chằm và không ngừng giơ hai khẩu “Nagan” ra nhử, đe dọa bắn hắn bất cứ lúc nào.
Hắn bắn luôn hai phát vào tôi, nhưng trượt cả nên lại thêm một phát, một giây sau hắn lại bắn một phát nữa rồi lại một phát – tất cả đều hụt hết. Lấy tư cách là một cái “quả lắc đu đưa”, tôi có thể đã dạy bảo đôi điều cho chính hắn cùng những kẻ đã huấn luyện, đào tạo hắn ở tại Đức rồi đây. Thêm vào đó, thì những phát đạn của Pasha bắn chéo cánh sườn chắc chắn cũng đã tác động mạnh thần kinh hắn, còn ánh sáng mặt trời chiếu dọi mặt hắn đã làm giảm hẳn độ chính xác của tay súng nhiều rồi.
Dẫu vậy, hắn quả là một tên xảo quyệt, từng trải lắm. Hắn đã nhận thấy ngay rằng, tôi là một đối tượng nguy hiểm hơn các người khác và trước hết cần phải “thanh toán” xong tôi đi đã. Và, trước đó, tôi cũng đã đánh giá hắn một cách đúng đắn: hắn hành động một cách khôn khéo, vững vàng; khác hẳn với tên “trung úy”, hắn bắn cừ, đĩnh đạc lắm, và nếu không có ánh sáng mặt trời dọi chiếu vào mắt hắn và tôi không biết giở nghệ “đu đưa quả lắc” ra với hắn thì có lẽ hắn đã quật gục tôi xuống rồi còn gì.
Cái nòng khẩu “Browning” lại dê đi dê lại, lúc sang phải lúc sang trái và ngược lại, tùy theo các động tác của tôi, và tôi cảm thấy, tôi biết rằng, trong giây lát tới đây sẽ lại vang lên tiếng đạn nổ. Nhưng trong khoảnh khắc đó, đại úy trợ lý cuối cùng cũng đã rút được khẩu súng ngắn của mình ra. Tên vạm vỡ lúc đó đang nhắm súng vào tôi, thấy thế, bèn không chút chần chừ nổ luôn hai phát đạn vào đúng ngực anh ta.
Về bản năng tự vệ và an toàn cá nhân mà nói, hành động đó của tên “vạm vỡ” là đúng lô gích, là hoàn toàn có căn cứ xác đáng, nhưng giờ đây, hắn đã để mất đi cái ưu thế trọng yếu của hắn rồi: trợ lý sững ngay người rồi ngã bật ngửa ra sau, do đó phần nửa thân trên của tên vạm vỡ lộ rõ ra trước mắt tôi. Ngay khi tình huống mới này xảy ra, tôi đã chặn đón trước phát súng bắn tiếp của hắn bằng cách gắn gọn vào vai trái hắn hai viên đạn, rồi lập tức lao vọt lên phía trước để kịp cản hẳn, không cho hắn quờ tay phải xuống định cầm lấy khẩu “Browning” đã bị bật văng xuống cỏ.
Quả nhiên, hắn đã khom người xuống và, mắt vẫn dán vào tôi, bắt đầu khua tay quanh chân để tìm súng, nhưng tôi đã chạy như bay thẳng tới chỗ hắn. Không chịu đựng nổi nữa, hắn liền bỏ chạy ngang qua bãi lùm cây thưa. Tôi đuổi theo hắn mà còn kịp nhìn thấy đại úy trợ lý và tên đại úy đầu trọc nằm yên bất động, và cái dáng nằm của tên sĩ quan này – hắn nằm sấp lưng, cánh tay phải hất quặt gượng gập vào mạn sườn – sao mà làm cho tôi ghét thế không biết.
Phía bên trái nổ chí chát mấy phát đạn bắn ra từ một khẩu “TT” nào đó. Đưa mắt nhìn về phía ấy, tôi trông thấy tên trung úy đang quay đầu lại nhắm bắn vào cậu Nhóc. Theo đúng như động tác đã được tôi luyện cho, cậu Nhóc vừa chạy vừa né tránh luồng đạn, tuy không thật thuần thục lắm, nhưng đã hoàn toàn đúng với yêu lĩnh cơ bản.
Tôi lo sợ cho tính mạng của cậu Nhóc chứ không mảy may lo sợ tên “trung úy” sẽ chạy thoát được. Vì tôi biết rõ rằng, giả sử sau đó, dù cho tôi không đuổi kịp hẳn tại một nơi gần đâu đây, thì chỉ hai mươi phút nữa thôi – khi đó, khá lắm hắn cũng chỉ chạy tới cuối rừng là cùng – toàn chu vi khu rừng sẽ bị vành đai tác chiến vây chặt kín rồi, và như vậy, thì tên “trung úy” không tài nào mà vượt, mà lủi qua nổi các đội quân giăng vây dày đặc xung quanh.
Trong cái bao súng của tên “vạm vỡ”, đeo ở thắt lưng da, sệ xuống quá về bên về đùi phải một chút, còn có một nòng súng nữa, đúng hơn đó là nòng khẩu “Browning” Long 07, về hình thức và tầm cỡ nó rất giống khẩu “TT”. Mặc dầu một cánh tay hắn cứ lủng lẳng như một vật vô dụng, còn chỗ dưới cầu vai áo va rơi đã in sâu vết máu đọng, và phía sau quần, chỗ ngay trên đầu gối, cũng như vậy, – thì ra, Pasha cũng đã bắn trúng hắn! – tôi vẫn phải căng tai hết sức cảnh giác. Có ý kiến quả quyết rằng, ở một người thuận tay trái, cánh tay phải thường kém phát triển. Khẳng định như vậy thật là giản đơn, thiếu sót và không xác đáng nữa. Còn qua những hành động, hắn đã tỏ ra là một tên rất lợi hại.
Tôi nghe thấy tiếng hô: “Đứng lại! Tao bắn!”. Nhìn quanh, tôi trông thấy một thượng sĩ vừa từ trong bụi cây nhảy phắt ra, đứng chặn trước mặt tên “trung úy”, tay cầm lăm lăm khẩu súng máy. Tôi bèn gào to lên với thượng sĩ và cậu Nhóc: “Không bắn!”, nhưng ngay trong giây lát đó, tên trung úy giơ ngay hai tay lên, và tôi khoan khoái thầm nghĩ: cả hai người ấy chắc chắn sẽ tóm được nó còn sống nguyên vẹn, nó không còn nguy hiểm, không còn tác hại được nữa rồi!
Trong đời sống, tính ra cứ trong số hai mươi người lại thấy có một người thuận dùng tay trái, như vậy phải có đến hàng triệu người thuận tay trái, nhưng tôi thì đã tin chắc rằng, chính tên vạm vỡ đó đã âm mưu giết chết Gusev, người lái chiếc xe “Dodge”, do đó, hắn là kẻ đồng phạm trong vụ “Neman”. Tôi đã thật sự mơ tưởng tới sự thể vụ đó như vậy đấy.
Bị thương vào vai và chân, nhưng hắn chạy lại còn nhanh hơn, cừ hơn là tôi tưởng. Nhưng muốn lấy khẩu súng ra khỏi bao, hắn cần phải chạy tới được hàng cây trước mặt hoặc bứt xa được tôi ra kia. Còn tôi vẫn bình tĩnh rút ngắn khoảng cách giữa hắn và tôi lại và đang sẵn sàng vồ lấy hắn. Chắc hắn cũng đã hiểu rằng, chúng tôi là ai, nhiệm vụ chính của chúng tôi là bắt sống hắn. Tất nhiên, tôi có thể làm què chân hắn không khó khăn gì lắm, nhưng không vì lý do cần thiết mà phải bắn một kẻ lợi hại như hắn, đối với tôi, thật đáng giận hết chỗ nói, và lại làm què cẳng hắn để làm gì nếu cứ như thế này đằng nào hắn cũng chẳng chạy thoát nổi.
Vừa chạy đuổi theo tên vạm vỡ, tôi lại vừa một lần nữa ngoảnh nhìn sang bên trái. Cậu Nhóc đã quật ngã sấp tên trung úy xuống cỏ, cậu ta đang dùng dây trói quặt tay hắn ra phía sau lưng. Còn thượng sĩ thì đứng ngay bên cạnh, tay cầm khẩu súng máy chĩa chúc nòng xuống phía người tên “trung úy”, bộ điệu đầy “sát khí” chiến đấu.
Trong lúc đó, tên vạm vỡ cuối cùng đã làm cái việc tôi vẫn luôn luôn chờ đợi: tay phải hắn nắm lấy bao súng. Chắc hẳn cái bao súng của hắn có khóa kéo, vậy thì không được chùng chình nữa rồi.
Lúc này đây, có thể có hai quyết định thiết thực: hoặc quật ngã hắn bằng một đòn đánh phạt ngang chân, hoặc bổ xuống đầu hắn một cái trời giáng cho hắn choáng ngắt đi. Do ở đây, tại khu rừng thưa cây này, đang ở trong tình hình có tác chiến và nghĩ đến cái việc sắp xảy đến với chúng tôi, tôi đã chọn quyết định thứ hai. Tôi ráng chạy nhanh hơn nữa, thu hẹp khoảng cách lại.
Và ngay khi những ngón tay tên vạm vỡ vừa thò vào trong bao súng, tôi liền nhảy bay cả người tới chỗ hắn và nhân đà lao từ trên cao, tôi thu hết sức nện cái báng khẩu “Nagan” xuống phía bên phải đỉnh đầu hắn, với ý định làm cho hắn đau điếng bất tỉnh đi trong một thời gian ngắn thôi.
Người hắn đổ toài ra phía trước, hơi nánh sang một chút. Trong trạng thái mê man, hắn trườn nhích thêm độ một mét rưỡi nữa, mặt úp xuống cỏ. Hắn nằm sóng soài bất tỉnh, người mềm nhũn. Tôi hiểu rằng, hắn chỉ chết giấc trong chốc lát. Nhặt khẩu Browning của hắn bật rơi ra khỏi bao, bỏ vào túi, rồi nắm lấy cánh tay phải còn nguyên lành của hắn, tôi bắt đầu kéo đi theo nhịp bước cả cái thân hình bất động, chẳng khác nào như kéo một cái bao bột mì tới tận nơi mà chúng tôi đã bố trí ở phục kích.
Cậu Nhóc và cậu thượng sĩ cũng đã dẫn tên trung úy tới, hai tay hắn bị trói quặt ra sau lưng. Liếc nhìn hắn, tôi đã nghĩ cách để moi lấy bằng được các tin tức tài liệu cần thiết.
Trong khi bước đi, tôi đã kịp nhìn đồng hồ đeo tay để làm báo cáo. Tôi đã không thể xác định lúc bắt đầu xảy ra cuộc hỗn chiến vào giờ nào, nhưng tất cả chuyện đó đã diễn ra không quá ba hoặc bốn phút.
Pasha đang ngồi, mặt bê bết máu, một tay đưa lên áp chặt lấy vết thương trên đầu, còn hai người kia: tên đại úy trọc đầu và đại úy trợ lý – vẫn nằm yên trên mặt cỏ như cũ. Trông thấy Pasha ngồi dậy, tôi rất vui sướng, và nỗi hân hoan này khiến tôi cảm thấy nhẹ nhõm trong người như vừa cắt đi khỏi vai mình một cái gánh nặng đá đeo, vì rất có thể tình trạng của anh đã tồi tệ hơn thế nữa là đằng khác.
Và bây giờ đây, khi thấy Pasha vẫn còn sống và sự thể đã hoàn toàn rõ ràng, là dù hay dù dở mặc lòng, nhưng chúng tôi cũng đã tóm được tất cả ba đứa. Giờ đây cái câu hỏi “chúng là ai?”, luôn dày vò chúng tôi kể từ khi chúng xuất hiện ở khu rừng thưa, đã hoàn toàn đổi khác đi rồi. Tôi không còn phải hồ nghi chút nào nữa xem chúng có phải đích thực là những tên gián điệp Đức hay không. Tuy nhiên, trong ba đứa có một kẻ thuận dùng tay trái – điều này vẫn còn chưa chứng minh được cái gì cả, và hiện giờ, cái chủ yếu, cốt tử nhất trong giây phút này đang thu hút tất cả tâm trí tôi: Liệu chúng có quan hệ dính líu gì với vụ “Neman” không?.. Có hay không?...