Tháng Tám Năm Bốn Tư

Lượt đọc: 915 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
15. CẦN PHẢI XÁC ĐỊNH RÕ: ĐÓ LÀ AI...

❊ ❊ ❊

15. CẦN PHẢI XÁC ĐỊNH RÕ:

ĐÓ LÀ AI...

Chưa đến Shilovychi, từ cửa rừng, Andrei rẽ sang trái đi về phía khu rừng thưa có đám khói nhẹ bốc lên. Một lát sau, thấp thoáng sau các bụi cây thấp, anh thấy Khizhnyak đang lúi húi bên bếp lửa. Cạnh đấy, trên đám cỏ đã bày sẵn mấy đĩa, bát nhôm. Cả Alekhin lẫn Tamantsev đều chưa về và điều đó càng làm cho Andrei thêm buồn bực.

Rời khỏi trại ấp, anh vội chạy đến đây để báo tin về hai sĩ quan đáng ngờ đó cho Alekhin và Tamantsev giúp sức xử trí. Bản thân Andrei hết sức mong muốn, nhưng cũng không xác định được là hai sĩ quan này có đáng chú ý không có thời gian đợi họ. Nhưng Alekhin và Tamantsev đều chưa về và như vậy là đành phải đợi.

Cầm vội chiếc ống nhòm trong xe, Andrei men theo các bụi cây đến nấp sau bờ ruộng cao, quan sát. Trước mắt anh hiện ra cánh đồng rộng lớn chưa cày vỡ, bên phải là đường cái lớn và bên trái là cửa rừng.

Trên đường cái chốc chốc có những chiếc xe vận tải chất đấy hòm đạn, hòm thực phẩm hồi hả chạy qua. Một chiếc xe kéo to lớn, nặng nề lôi một khẩu pháo hạng nặng, như bò trên đường; và sau đó, một trung đoàn bộ binh đang từ hướng Lida đi về phía tây-bắc.

Vẫn nằm nấp sau bụi cây bên bờ ruộng, Andrei quan sát kỹ những người lính đang rảo bước kia. Được trang bị đầy đủ súng tự động và đạn dược, xẻng công binh loại nhỏ, túi dết căng phồng và ba lô trên lưng, họ lần lượt diễu qua trước mặt anh từng đại đội một, xếp hàng tư đều đặn, đường hoàng.

Sau một tuần nữa họ sẽ ở đâu ?.. Sẽ tới ngoại ô Mariampol gần Siauliai hoặc có thể là ngoại ô Suwalki?

Andrei bỗng nhớ tới đơn vị cũ – trung đoàn cận vệ thân yêu của anh, nơi anh đã từng sống, chiến đấu gần một năm và đã quen biết gần như hầu hết các sĩ quan, nhiều hạ sĩ quan và chiến sĩ. Anh nghĩ đến các chiến sĩ trong trung đội anh chỉ huy. Giờ đây họ ở đâu?..

“Chà, giá mà được đi theo họ, đi về phía tây nhỉ... Phía tây!.. Còn ở đây? Ở đây thì mình đang đi rình mò, đang đi lượm từng mẩu thuốc lá một...”

Andrei cảm thấy buồn vô hạn. Đơn vị cuối cùng của trung đoàn đã đi khuất sau chỗ đường vòng; và đường cái lại trở lại vắng vẻ, còn Andrei thì vẫn nằm im trong tâm trạng chán ngán, bỏ ống nhòm xuống, anh đưa mắt lơ đãng nhìn về phía xa xa...

Tâm trạng anh trở lại thăng bằng khi nghe thấy tiếng Alekhin và Tamantsev đang đi lại bếp, bước những bước dài và nhẹ nhàng, tưởng như suốt ngày hôm nay họ đã ngủ đầy giấc quanh đâu đây và giờ đã dậy, đang vui vẻ đi ăn.

Andrei nghĩ rằng, lát nữa, sau bữa ăn chiều thế nào Tamantsev nặng nề cũng sẽ ôn lại bài tập xiếc đi cây chuối, uốn dẻo và các trò nhào lộn khác, còn Andrei thì sẽ ngồi suy nghĩ về sự bất lực của mình vừa rồi.

Cần phải vùng dậy và đi ngay đến họ. Andrei trở mình chống tay lơ đãng nhìn sang trái. Bỗng anh để ý thấy hai người từ trong rừng đi ra đường cái, cách anh khoảng hai trăm bước. Anh liền đưa ống nhòm lên nhìn và sững người lại vì bất ngờ và vội vàng rời khỏi bụi cây phỉ tử che khuất trước anh.

Đó chính là hai người mặc quân phục sĩ quan mà một giờ trước đây anh đã theo dõi trong khu trại gần cửa rừng. Anh phát hiện ngay một điều quan trọng là họ không mang ba lô nữa.

- Đồng... đồng chí đại... đại úy, lại ngay đây. - Andrei hồi hộp đến líu lưỡi gọi, nhanh lên!

Alekhin vội chạy đến và cầm lấy ống nhòm do Andrei trao cho, đứng nấp sau bụi cây cạnh anh; và ngay lúc đó Tamantsev cũng đã đến bên cạnh.

Hai sĩ quan đang đi tắt qua đám ruộng, tay khoác áo choàng, vừa đi vừa nói chuyện gì đó. Andrei vội kể vắn tắt việc anh ngồi quan sát căn trại, rồi chó phát hiện ra hơi anh, sủa inh ỏi và anh phải lén đi như thế nào. Anh nhắc tới ba lần về cái ba lô.

- Ai lại ngốc đến mức đi ngồi trên gió trước mũi chó, hả? - Tamantsev lầu bàu nói. - Chúng nó đi ra đường cái và sẽ xin đi nhờ xe ô tô đấy. - Anh vừa nói vừa đưa tay vịn cành cây rậm trước mặt để nhìn cho rõ hơn.

Trong nháy mắt đó, người sĩ quan đi bên phải, dáng mập mạp quay nhìn về phía làng, và Alekhin qua ống nhòm còn Tamantsev chỉ bằng đôi mắt thường tinh anh của mình, đã kịp nhận ra khuôn mặt tròn trĩnh của ông ta.

- Hình như, tôi đã gặp tay này ở Lida thì phải, - Alekhin nói, vẻ ngập ngừng.

- Mồng thất anh mới gặp họ! - Tamantsev nói vẻ hân hoan, – cậu biết không, mình đói lả đi rồi đây này. Giờ chỉ muốn được chén ngay, thế mà có lẽ lại phải bám theo chúng để xác minh xem, chúng là ai.

Anh đã nói đúng. Alekhin vẫn im lặng dán mắt vào ống nhòm. Hai sĩ quan kia chỉ còn cách đường cái khoảng năm chục mét.

- Còn nghỉ với ngẫm gì nữa?! - Tamantsev, vẻ sốt ruột hỏi. Phải bám theo chúng ngay thôi!

Ra gần đến đường cái, hai sĩ quan nhẩy tắt lên đường và đứng quay lưng về phía nhóm tình báo này. Trông chừng rõ ràng là họ đang chờ có chiếc xe nào chạy không thì sẽ xin đi nhờ. Alekhin vẫn im lặng quan sát qua ống nhòm thêm một lúc nữa.

- Lên xe, anh bỗng hạ lệnh. Ta sẽ bám theo.

Tamantsev và Andrei vội rời bụi cây chạy về phía bếp. Khizhnyak vẫn đang đàng hoàng sửa soạn bữa ăn.

- Xong xuôi rồi, - không để ý đến thái độ của ba người, anh nói:

- Lên xe đi! Tamantsev ra lệnh, chúng ta phải đi ngay!

Mở thùng xe phía sau, anh và Andrei vội vất hành lý vào. Khizhnyak chưa hiểu chuyện gì, đứng im nhìn họ một thoáng nhưng rồi ngay sau đây, anh vội chạy đến xe, mở máy lùi xe sát vào bếp lửa và đứng im vẻ đắn đo, chờ đợi. Tamantsev đẩy anh sang cạnh, hai tay bê ngay chiếc chảo lên, vẻ kiên quyết đổ tất cả cái chảo nước béo ngậy đó vào bếp lửa. Lửa tắt ngầm, sôi xèo xèo.

- Nước canh đấy!

- Để cho quỷ nó ăn! Tamantsev cau có nói, lấy nước lã tráng lại chảo. - Lên xe đi!

Men theo các bụi cây, anh chạy đến chỗ bờ ruộng quan sát và khoảng một phút sau, quay lại báo cho Andrei:

- Bọn chúng đã lên chiếc xe “ZIS”, số 1-1-72-15...

Alekhin cũng từ trong bụi cây chạy ra. Cả Tamantsev và Andrei, như cùng chung một mệnh lệnh, nhảy lên chỗ ngồi phía sau.

- Dừng lại đã! - Đại úy bỗng ra lệnh cho Tamantsev, cậu ra xem kỹ các vết giấy trên đường. Đường đất rừng này, các dấu vết sẽ rất rõ... trong thành phố liên lạc qua tư lệnh quân quản.

Anh nhảy lên buồng lái, hắt đầu ra lệnh cho Khizhnyak:

- Về Lida!

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vladimir Bogomolov

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.