Mười hai giờ hai mươi phút trưa, theo lệnh Alekhin, Andrei cùng với một trong những sĩ quan trợ lý tư lệnh thành phố đi đến vùng Kamenka.
Cả buổi sáng anh rỗi rãi, chả biết làm gì trong lúc chung quanh mọi người tất bật với bao nhiêu công việc. Anh cảm thấy bực bội và khó hiểu.
Alekhin đã đánh thức Andrei đang ngủ trong thùng xe dậy, đưa cho Andrei lá thư của mẹ anh ta, nhận được ở Cục. Anh đã chỉ thị cho Andrei không được đi đâu cả và cũng đừng lảng vảng trước mặt thủ trưởng, rồi anh đi ngay. Andrei muốn lánh vào chỗ vắng vẻ để đọc thư, nhưng khắp nơi đều đầy người đi lại. Ghé qua nhà ở của trung đội bảo vệ, Andrei thấy chiếc giường bỏ không liền nằm xuống nghỉ và chợp mắt ngay. Khoảng hai giờ sau, tình cờ anh bị đánh thức, chỉ vì lầm. Andrei vùng dậy.
Andrei ăn sáng trong phòng ăn. Ở gần một chiếc cửa sổ lớn của phòng ăn đó, khi ấy có một viên thiếu tá trẻ tuổi, có thân hình cân đối, cao ráo và lực lưỡng; lồng ngực nở nang mang đầy cuống huân chương giống như tất cả các tay thợ săn Mátxcơva, đang đứng, bỗng quay lại và nói nhỏ với một sĩ quan khác:
- Nikulin, cậu hỏi... Kia kìa, Tamantsev đấy.
Khi nghe nhắc đến Tamantsev, cả hai sĩ quan khác đứng cạnh Andrei chạy lại cửa sổ và nhìn anh ta. Andrei cũng đứng dậy.
Cách nhà ăn chừng mười lăm mét, tay cầm chiếc mũ ca lô, Tamantsev đang bước đi một cách mệt mỏi. Râu không cạo, anh đi đôi ủng da thuộc, mình khoác chiếc áo va-rơi lính cũ kỹ, đã vá hai miếng ở vai và ngực mà anh vừa mượn tạm ở trung đội bảo vệ; còn cái áo của anh vì vướng vết máu nên anh đã phải ngâm trong thùng gỗ đựng nước mưa.
Dáng điệu anh giống như người vừa bị phạt, đã chuộc lỗi lầm và được hồi phục lại chức vụ của mình, nhưng chưa được phát lại quân phục mới đành cứ phải tạm đính quân hàm lên quân phục cũ. Hình như cảm thấy có người đang nhìn mình, anh ngẩng đầu lên, nhổ nước bọt, rồi nhìn thẳng vào những người đang đứng sau cửa sổ với một vẻ khinh khỉnh và tức giận đến nỗi mấy người này phải quay đi hoặc nhìn tránh sang nơi khác.
Andrei rất khoái. Trong sự chú ý của các tay thợ săn Mátxcơva tới Tamantsev, anh đọc thấy không phải chỉ vì tò mò mà còn cả sự kính phục của những tay tình báo chuyên nghiệp và anh nghĩ rằng, số mệnh anh đang được giao phó cho những con người tuyệt diệu như Alekhin, Tamantsev và trung tá Polyakov thì thật là may mắn.
Mấy sĩ quan người Mátxcơva biết mặt Tamantsev, điều đó không làm Andrei ngạc nhiên.
Anh đã được nghe kể lại rằng: hồi mùa xuân vừa qua Tamantsev về Mátxcơva công tác và đã có dịp biểu diễn trước một nhóm lớn các sĩ quan và tướng tá nghệ thuật vừa di động vừa bắn hai súng bằng cả hai tay tuyệt diệu của anh, trên các mục tiêu di động (gọi là kiểu bắn Macedonian). Anh bắn giỏi đến nỗi Thủ trưởng Tổng cục phản gián đã phải tặng anh khẩu súng lục có khắc tên của ông và có lời đề tặng kèm theo.
Thấy nét mặt buồn bã, mệt mỏi khác thường của Tamantsev, Andrei cũng thấy buồn lây và mười lăm phút sau họ đã cùng ngồi trong phòng, viết báo cáo về những hoạt động của nhóm họ trong vòng mười hai ngày đêm vừa qua, bắt đầu từ lúc xem xét khu rừng ở Stolbtsy.
Theo như Tamantsev giải thích, các thủ trưởng ở Mátxcơva cần những báo cáo này khi kiểm tra các tư liệu về cuộc lùng sục. Làm khác đi, có thể là En Phe và cả trung tướng sẽ khó chịu.
Và bây giờ, ở đây Andrei mới biết rằng, công việc họ đang tiến hành từ hôm qua đã nằm trong vòng kiểm tra của Tổng hành dinh và rõ nguyên nhân cảnh sôi động hôm nay bên phân giản và ở sân bay. Anh thấy buồn rầu là không một ai, thậm chí cả Alekhin, nói cho anh biết một lời nào về việc này. Dễ hiểu thôi; lý do duy nhất là vì anh chỉ là kẻ tập sự và chỉ là kẻ tập sự mà thôi...
Qua Tamantsev, Andrei còn được biết thêm rằng, theo lệnh của Tổng cục phản gián, hôm nay tại đây sẽ tiến hành cuộc lùng sục lớn nhất của các đơn vị bộ đội, nhưng trong sự cầu kỳ không cần thiết này, nhóm anh sẽ không tham dự.
- Nó thuộc về bộ đội thì cứ để cho họ tham gia. Còn chúng ta, lính tình báo, phản gián, – Tamantsev nói, vẻ tự hào, - chúng ta sẽ hành động song song thôi.
Thực tâm, Tamantsev rất buồn. Anh đã cho Andrei biết sự thất bại của anh: tên điệp viên Đức đã tự sát. Điều đó có thể sẽ không xảy ra nếu không có sự cản trở của hai sĩ quan phối hợp kia. Nhưng chúng ta cần gì họ, chả cần gì cả!..
Nhắc lại lời nói nổi tiếng của Tổng tư lệnh tối cao, anh nhận xét rằng, những người được cử đến phối hợp đến rồi lại đi, còn họ, những nhân viên phản gián, truy lùng là ở lại và người chịu hết mọi trách nhiệm trong vụ này là anh, Tamantsev và hơn thế, cả Alekhin và Polyakov nữa.
Anh cũng giải thích thêm rằng, hôm nay người ta đã điều anh ra khỏi đội phục kích ở ấp, để cả nhóm anh có thể tập hợp đầy đủ. Và theo ý kiến của En Phe thì có khả năng hôm nay hoặc ngày mai sẽ kết thúc được vụ “Neman” và hình như trung tá và trung tướng muốn rằng, chính nhóm anh sẽ thực hiện điều này.
Hơn nữa, Tamantsev tin vào ý đồ tác chiến của En Phe và nói thẳng ra rằng, nếu trung tướng và trung tá không gặp trở ngại gì thì hôm nay hoặc cùng lắm là ngày mai, tất cả sẽ “đâu vào đấy”.
Thực lòng, Andrei chả hiểu ý anh ta muốn nói gì. Nếu như chiến dịch dùng bộ đội lùng sục là không cần thiết thì tại sao Mátxcơva lại đòi phải tiến hành?.. Tại sao và dựa trên lý do nào mà Tamantsev và hình như không phải riêng anh ta, chống lại biện pháp đó. Ai và bằng cách nào có thể cản trở việc truy lùng bọn gián điệp Đức? Tại sao En Phe và trung tướng lại muốn chính nhóm của họ phải kết thúc vụ “Neman” này?
Bao nhiêu câu hỏi khó hiểu quay cuồng trong đầu óc Andrei, nhưng điều duy nhất anh dám đặt câu hỏi là: hôm nay họ phải làm gì đây?
Vừa tiếp tục viết báo cáo, Tamantsev vừa nói rằng, nếu như không có gì thay đổi thì họ sẽ phải phục trong rừng khoảng từ ba giờ trưa đến bảy giờ chiều. Vì đó là khoảng thời gian tốt nhất để các đài sóng ngắn hoạt động.
Nhưng cần phải đến đấy sớm hơn, vào lúc xế trưa.
Andrei đã biết thế nào là cảnh phục kích. Đó là bí mật nấp kín ở một nơi nào đó, trong rừng hoặc trong nhà, để rình bắt bọn điệp viên địch. Một tháng trước đây, lần đầu tiên, anh đã được tham dự một cuộc phục kích như vậy. Anh và Alekhin suốt ba ngày liền nấp kín trong dàn chuồng lợn nóng nực và hôi thối, ngay cạnh mấy con lợn và bò. Họ nằm im cho bọ chó tha hồ đốt và chỉ có buổi tối mới được bò ra hít thở không khí trong lành trong chốc lát. Nhưng ba ngày trôi qua vô ích, chả có tên nào xuất hiện và duy có Andrei là vẫn nhớ mãi cái cảnh khó chịu đó.
Tamantsev, con người vẫn hay ước mơ những chiến dịch tác chiến lớn, những trò chơi điện đài, vẫn không coi thường những vụ phục kích như vậy.
- Đây là những phương pháp rình bắt có kết quả nhất trong điều kiện chiến đấu, – anh nói. - Nếu dự kiến được mọi bất ngờ và tổ chức tốt thì có thể thành công lớn.
Mấy báo cáo đầu anh viết khá bình tĩnh và nhanh, nhưng bản báo cáo cuối cùng, bản dài nhất nói về thất bại của việc bắt giữ, thì anh cảm thấy khó viết quá.
Vừa nhớ lại những việc xảy ra sáng nay, anh đã thấy mũi cay cay, cố ôn lại đến hai lần hoàn cảnh xảy ra, anh nhắm mắt, nhăn mặt như ăn phải của chua, lắc lắc đầu rồi bỗng nhiên, như không kìm được nữa, anh hét lên, giận dữ:
- Giá đừng dây vào họ thì hơn!
- Ai... ai?
- Mấy thằng ngốc ấy!
Anh cảm thấy buồn ngủ vô cùng, đưa mắt nhìn vào góc nhà dưới cửa sổ và tuyên bố rằng, viết xong bản báo cáo anh sẽ lăn ngay xuống đây chợp mắt vài ba giờ, còn vụ “Neman”, hãy để đấy đã! Rồi Andrei sẽ đánh thức anh dậy.
Viết xong báo cáo của mình, Andrei đi về nhà trung đội bảo vệ và nhìn quanh chả thấy ai, liền lấy chiếc ghế đi ra. Không muốn cầm ghế đi theo hành lang, anh đút qua cửa sổ tròn thông hơi cho Tamantsev. Anh mỉm cười cảm động đón nhận sự chăm sóc của bạn. Trở lại phòng, Andrei quyết định phải hỏi cho rõ một suy nghĩ vẫn day dứt anh: nếu hôm nay và cả ngày mai nữa không bắt được bọn điệp viên đang bị truy lùng kia thì sao? Điều gì sẽ xảy ra với họ?
- Sao?.. Mátxcơva có biết nói đùa đâu... - Tamantsev lầu bầu đáp.
- Nếu như vậy, thì mỗi người sẽ được rửa ruột bằng nửa thùng nhựa thông, - anh nhấn mạnh.
Và sau một lát im lặng, chừng như để cho Andrei hiểu thấu sự trừng phạt, anh nói thêm:
- Cậu thì... còn trẻ. Còn mình thì cũng chỉ là hạng cán bộ xoàng mà thôi... Chúng mình không xứng lọt vào mắt họ đâu!.. En Phe, Pasha và trung tướng mới là đối tượng để họ căng ra... nhưng họ phạm lỗi gì? – Bỗng anh giận dữ kêu lên như vậy.
Chiếc ghế Andrei đưa tới thật vô ích, Tamantsev chưa kịp ngủ. Ngay lúc đó, anh và Alekhin cùng khoảng vài chục nhân viên lùng sục của Cục phản gián mặt trận vội nhảy lên mấy chiếc xe phóng về phía rừng Shilovychi.
Alekhin chỉ kịp báo cho Andrei cùng với viên sĩ quan trợ lý chỉ huy Ủy Ban quân quản, đúng một giờ phải có mặt ở địa điểm quy định về phía nam Kamenka, theo lệnh của Polyakov hoặc của Golubov.
Từ khi Alekhin và Tamantsev ra đi, Andrei sốt ruột chờ đợi. Anh cứ nghĩ rằng, có lẽ họ quên mặt anh. Anh định gặp Polyakov vừa ở trong văn phòng đi ra, nhưng ông này không nói một lời mà chỉ gật đầu đáp lại chào của anh.
Khoảng hai giờ sau, Khizhnyak lái xe trở về và sau đó gọi Andrei đi ăn trưa. Vẫn không có một mệnh lệnh nào cả, Andrei quyết định nên đi ăn khi chưa có lệnh mới. Anh đi xuống nhà bếp.
Sau món cháo đặc béo ngậy, anh chàng bếp trưởng, người đồng hương với Khizhnyak, tiếp thêm cho Andrei đĩa thịt rán và dặn là còn có món thứ ba nữa: một cốc ca-cao. Từ mấy hôm nay, Andrei chưa bao giờ được ăn no như thế; hơn nữa hôm nay, mọi người đều được chén thỏa thích, cứ như nhà có cỗ, thậm chỉ lại được ăn thả cửa cả bánh mì trắng cắt thành những khoanh giấy bày trên bàn.
Andrei đang dùng dĩa chầm miếng thịt lợn của mình vào đĩa nước chấm có tương hạt cải dành riêng cho Khizhnyak thì một viên thượng úy chạy xộc vào nhà ăn, lúc đó đang có khoảng hai chục người ăn. Vừa đến cửa, anh ta lớn tiếng hỏi:
- Có ai trong nhóm đại úy Alekhin ở đây không?
- Có tôi... - Andrei mồm đang nhai, mặt đỏ bừng, vội lên tiếng...
- Chúng, chúng tôi đang...
- Sao lại ngồi ở đây?! - Viên thượng úy cau có. - Mời anh đi cho, lấy cả trợ lý ủy Ban quân quản nữa. Nhanh lên!
Khi chạy qua ngôi nhà ban phản gián, anh ta chỉ tay ra hiệu cho Andrei gọi một sĩ quan cao lớn đang đứng quay lưng về phía họ, với vẻ sốt ruột, rối chạy biến ngay.
Andrei biết rất rõ viên trợ lý tư lệnh Ban quân quản của thành phố, một viên đại úy trẻ tuổi có khuôn mặt sáng sủa, thanh tú, đôi mắt thông minh. Mấy hôm trước đây, khi thấy đại úy lần đầu tiên tại Ban quân quản thành phố Lida này, Andrei đã ngờ ngợ là đã gặp anh ta ở đâu rồi. Andrei cố nghĩ, nhưng vẫn không nhớ được. Anh cũng không muốn hỏi thêm: viên đại úy khinh khỉnh, thậm chí khi xưng hô với các sĩ quan cao cấp hơn vẫn có vẻ hơi kiêu ngạo. Nói chung, anh ta cũng chẳng thèm nhìn Alekhin; anh ta ngồi sau một chiếc bàn khá cao kiểm soát người ra vào; mắt anh ta dán vào những giấy tờ cần kiểm soát.
- Chà, một con ngỗng đực, hả?.. - lúc ấy, Tamantsev đã bực mình rủa thầm, vì anh đã mất cảm tình với viên đại úy này ngay từ phút đầu gặp gỡ. – Cái trán anh ta có thể dùng làm được một cái tháp xe tăng hạng nặng, thề mà hắn lại đang ẩn nấp tại đây! Và kênh kiệu, ra điều ta chả cần ai! Đúng là một con ngỗng đực ở hậu phương! Mình chỉ muốn cho nó một quả đấm vào quai hàm!
Tamantsev lúc ấy đứng ở ngoài cửa, không thèm đến gần bàn và tất nhiên không nói cho Andrei biết về một cuộc va chạm nhỏ với viên đại úy này lần đến Lida trước đây; hôm ấy đang đi ngoài đường, anh lơ đễnh không kịp chào và thế là bị viên đại úy này gọi lại và hoạnh họe anh...
Vừa vội nhai, vừa đi ra xe, thấm tiếc không kịp uống cốc ca-cao, Andrei tiến đến cạnh đại úy, đứng nghiêm, chào:
- Đồng... đồng chí, đại... đại úy, đồng chí ở... Ban quân quản phải không? Mời... mời đi theo tôi...
Khizhnyak đi tắt qua lối khác nhanh hơn. Anh đã chễm chệ trên xe và đang nổ máy. Đứng ở bậc lên, Andrei thầm thì vào tai Khizhnyak là đúng mười ba giờ trưa, tức là chỉ còn bốn mươi phút nữa, họ phải đến địa điểm quy định ở chệch về phía nam Kamenka. Khizhnyak cau có gắt gỏng, còn Andrei cứ phớt lờ, hạ lệnh phải chạy hết tốc lực.
Kể ra thì có thể mời vị đại úy trợ lý ngồi trong ca-bin, nhưng trong lúc Andrei đang nói Khizhnyak thì anh ta đã lặng lẽ trèo lên thùng xe phía sau và ngồi lên chiếc hòm gỗ.
Với cách ăn mặc rất chải chuốt, đầu đội chiếc mũ lưỡi trai viền nhung đen rất kiểu cách, nhô cao người trên thành xe, đại úy rõ ràng là đập vào mắt mọi người. Andrei nhớ tới lệnh của Alekhin là phải đến địa điểm quy định đúng giờ, không được để một người nào đó trên dọc đường đi chú ý đến mình, anh liền nhắc viên đại úy:
- Đồng... đồng chí ngồi sát vào thành ca-bin cho. Ngồi, ngồi thấp xuống...
Đại úy nghe nói, liền thong thả, đúng như Andrei nghĩ thầm, ngồi bệt xuống sàn xe bần thần, với vẻ miễn cưỡng. Andrei chưa kịp ngồi đã ngã dúi xuống; chiếc xe tải đã bất ngờ rồ máy phóng lên như con ngựa bị quất.
Trên đường đi đây đó có những người đàn bà đeo túi, bị, sọt từ chợ đang lững thững đi về; một chiếc xe “Dodge” chở đầy lính xe tăng đội mũ chụp đầu màu đen đang hối hả mở hết tốc lực; một vài người đi đường đang đứng trong bóng râm dưới mái vòm làm bằng đá của một ngôi nhà thờ lớn; một chiếc xe đang chậm rãi lăn bánh kéo theo một con bò bị dòng ở sau; từ phía nhà ga vắng lại tiếng còi tàu; và trên cao gần như sát ngay vòm trời xanh thẳm, mấy chiếc khu trục đang lượn vòng.
Thành phố đang trong cảnh sinh hoạt bình thường. Trong giờ phút này nó không biết rằng, hiện đang có hàng ngàn chiến sĩ, hạ sĩ quan và sĩ quan đang chuẩn bị cho một chiến dịch lớn nhất. Và rồi số quân nhân, như Tamantsev nói, đang được điều đến tham gia các biện pháp truy lùng khẩn cấp vụ “Neman” sẽ tăng hơn nữa.
Và trong số hàng ngàn người ấy, chỉ có các sĩ quan phản gián là được biết về những điện đài có mật hiệu gọi là KAO, biết về ý nghĩa chiến lược của nhóm điệp viên đang bị truy lùng, biết được thực chất những việc đang xảy ra. Từ ý thức cho rằng, chính anh, Andrei Blinov, nằm trong số ít ỏi những sĩ quan được chọn lọc đó, anh sĩ quan trẻ tuổi Andrei cảm thấy rất tự hào, rất hạnh phúc và phấn chấn.
Khizhnyak hầu như đã cạn hết sức. Anh phóng xe như bay trên đường phố và chỉ sau mấy phút, anh đã bỏ thành phố lại phía sau. Xe anh bon bon như bay trên đường cái.
Ngồi trong thùng xe cạnh Andrei, viên đại úy vẫn giữ vẻ mặt nghiêm trang như lúc ở Ban quân quản. Anh bận chiếc áo là thẳng nếp, đôi quân hàm vàng và hàng cúc lấp lánh dưới ánh mặt trời, bận chiếc quần ghi sáng và đi đôi ủng da mới ống dài, bó chặt lấy bắp chân.
Tất cả những gì trên người đại úy, từ đôi tay áo là gấp nếp, từ đường nẹp thẳng trên ống quần, từ chiếc mũ lưỡi trai da bóng đến đôi ủng đen sáng bóng như gương đều sạch, mới tinh, lịch sự và quả là không cân xứng chút nào với cái thùng xe bẩn thỉu, cũ kỹ này.
Để khỏi bẩn quần áo, anh ta đã trải lót chiếc khăn tay lụa xuống dưới, ngồi cách phuy xăng hơn một mét và cố để quần áo không dây bẩn. Anh đã hai lần nhìn đồng hồ có vẻ như muốn cho mọi người hiểu rằng, anh là con người rất bận bịu và thời gian phải tính từng phút. Andrei nhìn đại úy với vẻ thiện cảm, thậm chí còn mỉm cười và định nói chuyện với anh ta nữa, nhưng anh ta hình như không để ý đến thái độ đó của Andrei. Bỗng nhớ đến lá thư của mẹ gửi, Andrei liền lấy ra. Biết lúc nào rồi để mà đọc nữa? Anh chăm chú đọc. Vừa đọc anh vừa liếc mắt nhìn đại úy, nhưng anh ta vẫn lạnh lùng nhìn đi đâu đó. Lá thư của mẹ đã làm cho Andrei vui mừng, suy nghĩ và hơi hờn dỗi nữa là khác.
Seryozhka Kuznetsov quả là một cậu bé xuất sắc và ngay từ khi còn ở lớp một, Andrei đã chơi rất thân với Milochka, thế mà giờ đây, anh không thể tin được rằng, họ cũng như bảy cậu bạn cùng lớp khác, không còn nữa. Sự lo lắng và bận tâm không đúng chỗ của mẹ làm Andrei ngạc nhiên.
Lạy chúa, bà lo gì cơ chứ?
“Găng tay”, “tất”, “gửi thức ăn...” Anh, trung úy Andrei, đang tham gia vào việc lùng sục có tính chất chiến lược này – sự thực là thế chứ không phải thổi phồng tính chất quan trọng của nó, đang tham gia vào một công việc mà Tổng hành dinh của Tổng tư lệnh tối cao đích thân kiểm tra, thế mà, ở đây, trong thư này, mẹ lại viết cho anh những điều thật nhỏ mọn, nhảm nhí, những điều mà có lẽ chỉ có đầu óc đàn bà mới nghĩ tới. “Thật là lẩn thẩn...” – Andrei buồn rầu suy nghĩ. Rồi lại còn trách anh ít viết thư về nhà. Chà, nếu mẹ hiểu được... Càng khổ tâm hơn nữa là anh không thể viết cho bà hiểu được hiện anh đang làm gì.
Bỏ lá thư vào túi, Andrei vội nhìn đồng hồ – đã đúng một giờ mười phút – và nhổm dậy ghé vào ca-bin lớn tiếng nhắc:
- Khi... Khizhnyak, chúng... chúng mình chậm mất rồi, phóng nhanh nữa lên, anh... anh bạn thân thân mến ơi, phóng nhanh lên!
- Thế tôi đang làm gì đây, hả? – Khizhnyak rít lên.
Andrei đành im lặng ngồi xuống. Ngay từ khi còn ở sân bay, anh đã biết rằng, họ sẽ đến muộn theo thời gian Alekhin quy định; vì họ ra đi muộn so với dự định. Nhưng giờ đây, Andrei cũng đành chịu và anh lo lắng nghĩ đến những hậu quả có thể xảy ra do sự chậm trễ của họ gây nên.
Hôm nay, rõ ràng là một ngày hệ trọng nhất trong đời anh mà anh đã đặt nhiệm vụ cho mình là không được phạm một khuyết điểm nhỏ nào, và, hiển nhiên vì vậy, anh rất lo lắng.
Mặc dầu Khizhnyak đã biết rõ đường, cũng sốt ruột không kém anh, nhưng anh vẫn cứ đăm đăm nhìn tới trước, thỉnh thoảng lại ngửa người ra ngoài thành xe, ghé nhìn các bánh xe; vẻ lo lắng (làm như nó có thể giúp anh được điều gì đó) và luôn lo lắng lắng nghe tiếng máy nổ; nhỡ ra nó hỏng thì sẽ không còn hy vọng gì đến địa điểm quy định được.
Còn viên đại úy thì hình như chả quan tâm đến điều gì cả. Với vẻ bực mình, thái độ lạnh lùng, nhìn đi một nơi vô định nào đó, còn vẻ mặt thì, theo như Andrei hiểu, có vẻ như muốn nói rằng: Đấu tranh với bọn gián điệp à?.. Anh cho rằng, đó là điều kỳ lạ sao? Dễ thường tôi cũng đang làm những việc không phải quan trọng như thế!...
“Nhất định là mình đã gặp tay này ở đâu rồi!...” – Andrei thầm nghĩ, dựa lưng vào thành xe, hai tay chống ra sau; lòng vẫn miên man nghĩ rằng, nhất định anh đã gặp người sĩ quan này ở đâu rồi, nhưng không nhớ nổi là ở đâu? - Nhưng anh cũng quyết định là không cần hỏi làm gì.