Tháng Tám Năm Bốn Tư

Lượt đọc: 915 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
22. TRUNG TÁ POLYAKOV

❊ ❊ ❊

Trong các khu vực ở Lida và Grodno hiện nay đang có ba tổ lùng sục của ông đang làm việc, và có những công việc tuy không lớn lắm, nhưng hết sức quan trọng, nên ông không muốn giao cho ai cả.

Việc chính trong chuyến đi này của ông là đến thăm hai điểm “bẫy”, trong đó, có một điểm gần Lida, tới nay sẽ tổ chức tiếp nhận hàng và điệp viên Đức nhảy dù xuống.

Chính trung tá Polyakov đã tổ chức cái trò chơi này từ một năm nay và tiến hành nó – chủ yếu bằng những điện giả mạo – một cách táo bạo và, trong cái táo bạo đó lại mang cả hai điều đối nghịch nhau, mà giá trị không thể tưởng được của thành công và kèm theo là nguy cơ thất bại.

Sự mạo hiểm tăng lên hàng ngày, hàng tuần, trong từng buổi phát, thư và tất cả những trò chơi đó có thể tiếp diễn không kỳ hạn, do đó, đêm nay trung tá muốn tự mình sẽ có mặt tại địa điểm đón tiếp. Một phần vì ông nghĩ rằng, đây là trách nhiệm, đồng thời cũng muốn ông sẽ là người đầu tiên nói chuyện với tên điệp viên được thả xuống. Nhưng còn một điều nữa ông muốn trực tiếp chứng kiến là có thể, thay cho việc thả hàng và người xuống, chúng có thể ném bom ngay vào các đống lửa ám hiệu như đã có trường hợp xảy ra như vậy...

Ra đi trước lúc rạng đông. Suốt ba giờ đồng hồ trên đường từ lúc rời Cục phản gián đến giờ, ông không hề nghĩ gì tới đài phát có mật hiệu KAO. Ông chỉ chuyển hướng và nghĩ về chiếc đài phát đó khi đến gần Kamenka.

Lúc người lái hãm xe lại, ông nhìn thấy ở ven đường trước mặt ông hai tên tù binh, mấy người cảnh vệ đeo tiểu liên và ba sĩ quan. Trong số này ông chỉ biết có một người. Đó là đại úy phiên dịch của ban phản gián quân đoàn, đi khập khiễng sau khi bị thương. Cầm chiếc xà cột của các sĩ quan không quân, trung tá Polyakov bước ra khỏi xe.

Mặc dầu ông vẫn tiếp tục nghĩ rằng, bọn điệp viên bị nhóm Alekhin đang lùng sục là những người nhảy dù, nhưng ông vẫn không bác bỏ các giả thuyết còn lại.

Alekhin thực sự là không thể nắm được tất cả, mặc dầu ông đã làm những gì có thể được để giúp anh.

Chiều hôm qua, ngay sau khi nhận được báo cáo về nhóm tàn quân Đức bị tiêu diệt, Polyakov liền quyết định là trên đường đi ông sẽ dừng lại chừng một giờ rưỡi đến hai giờ để hỏi cung – xác định vị trí chính xác nơi điện đài bọn phát xít hoạt động và tìm thêm những tang chứng. Cuộc hỏi cung như vậy, có thể nói, cũng là một cách nghỉ ngơi, cuộc dạo chơi ngoài không khí trong lành.

Những tên tù binh điệp viên đứng lẻ loi – tên Stobbe cao, gầy là thượng sĩ ban tham mưu và Gain béo mập, mặt mày ủ rũ. Cả hai tên đều chỉ vào khu lùm cây sát bìa rừng. Polyakov hạ lệnh cho các sĩ quan và lính tiểu liên trong đại đội bảo vệ xem xét kỹ các khu chung quanh, còn ông đích thân cùng đại úy phiên dịch trực tiếp tìm kiếm ngay chỗ tên Stobbe và Gain khai là chỗ trung tâm của đám tàn quân.

- Die Bahre mit dem General war hier... tên lính cao gầy vừa chỉ tay vừa nói. - Die Funkstelle befand sich in diesem Gebüsch... Und ich war in der Sicherung da drüben...

- Hắn nói rằng, chiếc cáng của tên thiếu tướng đặt ở đây, đại úy dịch lại, – điện đài đặt ở sau các bụi cây, còn chính hắn đứng gác ở kia...

- Tôi hiểu rồi... Điện đài đặt ở đây... - Polyakov nói và đưa mắt nhìn theo các vị trí.

- Hỏi chúng xem dây ăng-ten mắc ở đâu?

- Wie wurde die Antenne angespannt?... đại úy hỏi. Haben sie gesehen?..

Tên béo lùn lắc đầu.

- Nicht![1] tên cao gầy vội nói.

Trông hẳn thật tiều tụy trong bộ quần áo bẩn thỉu, hôi hám, đôi giầy rách không dây. Hắn bước đi cạnh Polyakov, mắt chầm chậm nhìn bãi cỏ và bỗng hắn kêu lên vẻ mừng rỡ chạy bổ đến một bụi cây và nhặt lên một chiếc pin Đức.

Hắn vội chạy đến trước mặt Polyakov, đập gót giày và đưa cho ông chiếc pin vừa nhặt được, mồm liền thoắng.

❀ ❀ ❀

[1] Không! (Đức)

- Ich bin Mechaniker... ich hab'in einem Werk gearbeitet[1]....

- Pin dùng cho điện đài, - vừa nhìn chiếc pin trong tay Polyakov, đại úy vừa nói. - Như vậy là bọn này không nói dối.

- Chúng nói dối cũng chả được gì hơn. - Polyakov vừa nói vừa cúi xuống nhặt một mẩu dây thép dưới gốc cây. - Cái này cũng ở điện đài chứ?

❀ ❀ ❀

[1] Tôi là công nhân. Tôi đã làm việc ở nhà máy. (Đức)

- Funker, Funker, - tên cao, gầy vui sướng kêu lên. - Herr Oberst, ich bitte zu berücksichtigen, dass ich Arbeiter bin... Ich habe drei Kinder und muss unbedingt zurück![1]

- Tên béo, lùn nhìn hắn chằm chằm với vẻ căm giận.

- Nó làm nhầm cái gì thế, - Polyakov vừa hít thở mạnh vừa hỏi. - Hắn muốn gì?..

- Hắn sợ bị bắn. Hắn van xin là hãy tin ở hắn. Hắn là lính thợ, tóm lại hắn muốn nói rằng, hắn là công nhân thực sự...

- Điều đó thì tôi hiểu... - Polyakov vừa ngắm nhìn khu có những lùm cây vừa nói, - chúng đặt điện đài ở đây, nhưng đối với chúng ta điều này chưa phải là dễ dàng... Để chấp nhận hoặc ngược lại, để bác bỏ giả thuyết này, chúng ta cần phải có bản dịch bức điện bắt được. Chúng ta lại không bắt được sổ mật mã. Tôi nghĩ rằng, nhất định nó phải có ở đây. Các anh thử tìm kỹ xem nào...

- Nhưng tìm ở đâu cơ ạ?

- Có thể chúng nó đã vứt hoặc giấu cuốn sổ này đây đó trên đường đi. Tất cả các anh cùng với những tên này, đi tìm xem, - Polyakov đưa mắt ra hiệu chỉ mấy tên Đức, - tìm suốt chặng đường này xem. Đi thành một hàng dọc suốt chặng đường 40 kilômét này, phải xem xét thật kỹ... Chân đau như vậy có chịu nổi không, đồng chí đại úy?

- Xin tuân lệnh. - Đại úy đáp, mặt bỗng đỏ ứng.

- Hãy bới từng ngọn có lên. Phải đặc biệt chú ý các chỗ chúng nó dừng lại nghỉ.

- Thế nếu như chúng đã đốt, đã thủ tiêu rồi thì sao?

- Tôi không nghĩ như vậy. Tài liệu tham mưu rất quý giá, chúng chả dám đốt đâu. Các anh hãy cố gắng tìm kỹ đi!..

❀ ❀ ❀

[1] Ra-đi-ô, ra-đi-ô. Thưa ngài trung tá, xin ngài hãy tin tôi, tôi là thợ máy, là công nhân. Tôi có ba con. Tôi phải về quê nuôi chúng nó! (Đức)

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vladimir Bogomolov

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.