Bẩy giờ sáng, theo đề nghị khẩn khoản của Polyakov, Egorov cùng Mokhov đi ăn sáng và tranh thủ ngủ chốc lát. Polyakov hứa sẽ đánh thức họ vào chín giờ, nhưng ông lại thầm nghĩ là phải làm việc đó muộn hơn một giờ. Ông biết rõ, đến quá trưa công việc sẽ hết sức căng thẳng khi thủ trưởng cấp trên từ Mátxcơva đến và lúc đó thì đừng có hòng chợp mắt hoặc nghỉ ngơi gì.
Còn bản thân ông, sau khi uống tới viên thuốc chống ngủ thứ ba từ chiều qua đến giờ, vẫn cảm thấy rất tỉnh táo, tinh thần làm việc vẫn bảo đảm dẻo dai và có hiệu suất.
Lúc gần chín giờ, Luzhnov đến. Anh vẫy xe dọc đường đi nhờ. Người anh xanh nhợt, mệt mỏi vì mất nhiều máu khi anh bị thương và vì đường đi vất vả. Anh báo cáo việc Pavlovsky đã tự sát khi bị săn đuổi; y xuất hiện có một mình nhưng không phải từ rừng đi ra mà là từ hướng nào khác.
Luzhnov run cầm cập, hai hàm răng đánh vào nhau không ngớt và Polyakov cũng chả muốn hỏi gì thêm, – vì có lẽ Alekhin và Tamantsev lát nữa cũng sẽ phải về đây. Polyakov rót cho anh cốc nước chè đặc trong phích, bỏ thêm ba thỏi đường và sau đó gửi anh đi viện quân y.
Đúng chín giờ, ông cầm cặp tài liệu và lấy tờ giấy trắng, sang phòng bên cạnh để báo cáo về Mátxcơva tình hình truy lùng.
Máy điện thoại cao tần “VT” đang bận. Đại tá kỹ sư Nikolsky đang nói chuyện với ai trên máy.
Để khỏi mất thời gian chờ đợi đi đi lại lại, Polyakov liền ngồi xuống chiếc bàn trống giở tài liệu ra làm việc.
Bị thu hút vào công việc chuẩn bị chiến dịch dùng quân đội truy lùng và các việc khác, ông không còn thì giờ để tìm hiểu chi tiết kế hoạch được gọi là: “Bảo đảm kỹ thuật vô tuyến điện”. Nikolsky và hai thiếu tá kỹ thuật đã đứng tuổi vừa từ Mátxcơva tới đêm qua làm việc với nhau ở một phòng; họ làm việc của họ; còn Polyakov làm việc của mình ở một căn phòng khác.
Công việc của họ hoàn toàn không liên quan gì với nhau; vì rằng, những yêu cầu xác định chính xác định vị và sự phối hợp giữa các đài phát di động không phụ thuộc vào sự có mặt của đại diện Tổng cục mà vào các nhóm săn di động với các đôi tai thính đang được bố trí dày đặc ở các nơi.
Nhưng giờ đây, qua cuộc nói chuyện của Nikolsky, Polyakov mới rõ rằng, những công việc chuẩn bị lớn lao nhất về quy mô nhằm tạo ra một màng lưới nhiều vô tuyến điện trong trường hợp phát hiện ra sóng lạ trên bầu trời, đang được khẩn trương tiến hành.
Thật ra, ông chỉ mới biết qua loa khả năng của những biện pháp này qua cuộc nói chuyện giữa Nikolsky với Mokhov vào lúc sáng nay. Ông cũng chưa đánh giá và thậm chí chưa tưởng tượng hết được ý nghĩa lớn lao của nó. Sáng hôm đó ở Mátxcơva, lúc nghiên cứu và vạch ra tất cả những hành động phòng ngừa có thể xảy ra trong vụ “Neman”, người ta, như thường lệ, đã bác bỏ nhiều ý kiến, nhiều dự kiến khác nhau và khi nghe những điều đó, Polyakov đã nói đùa: Việc gì cứ phải mua lấy cái bực mình khi nó chưa xảy ra! Thế mà giờ đây, việc tạo ra màng lưới nhiều vô tuyến đã thành thực tế.
- Thế nào, các anh định ắt hẳn chúng nó thực đấy à? - Polyakov hỏi khi Nikolsky nói chuyện xong.
- Nhất định rồi!
- Cho tôi nói chuyện với tướng Kolybanov, Polyakov quay lại hạ lệnh cho viên đại úy trực ban máy điện thoại cao tần “VT”, rồi lại nhìn Nikolsky, nói tiếp. - Nếu như, giả dụ, các anh át được sóng chúng nó và chúng nó biết rằng, phương vị, định vị của chúng đã bị xác định thì lúc ấy tôi nghĩ rằng, chúng ta sẽ mất đi ưu thế quan trọng nhất. Chúng có thể chuyển qua làn sóng dự bị khác mà chúng ta chưa hề biết... Nếu như làm cho chúng sợ, giật mình thì có thể chúng sẽ nấp kỹ trong vùng hoạt động và sẽ im lặng một thời gian. Đến lúc đó thì chỉ huy Đức sẽ biết rằng, điện đài của chúng đã bị lộ phương vị, định vị. Các anh đã nghĩ tới những hậu quả ấy chưa?
- Anh chưa hoàn toàn hiểu đúng những gì chúng tôi định làm và không hiểu nhiều về những khả năng của chúng tôi, – Nikolsky mỉm cười, vui vẻ nhận xét. - Chúng tôi đang chuẩn bị những biện pháp hoàn toàn bất ngờ. Vấn đề không phải là chặn từng mục tiêu riêng lẻ mà là toàn bộ màng lưới chúng ta sẽ đồng loạt phát sóng chặn lại. Chúng tôi không phải chỉ át tiếng sóng riêng biệt của chúng mà chúng tôi sẽ phát ký hiệu moóc-xơ bao vây, phá và chặn tất cả các đài thu của chúng nó lại! Trên các khu vực của ba mặt trận, dưới quyền chúng tôi, sẽ có một ngàn rưỡi máy thu phát sóng ngắn hoạt động, – ông thông báo với vẻ rất tự hào. - Tất cả các máy này đều đã được thay pin mới, chúng đã sẵn sàng hoạt động và khi có lệnh sẽ đồng loạt tung lên không trung và sẽ không bỏ sót một tín hiệu nhỏ nào hết!.. Trong dàn hợp xướng đó, dù là những tín hiệu yếu nhất của máy phát xách tay và pin cũ vẫn có thể bị thu được và những máy thu cực nhạy của bọn Đức cũng sẽ bị nhiễu loạn không thể nhận được tín hiệu gì hết. Anh hãy tin tưởng rằng, với một hệ thống lưới thu phát vô tuyến quy mô như vậy thì không có một đài nào lại không bị phát hiện định vị. Những ý kiến lo ngại của anh là không có căn cứ.
- Cứ cho là như vậy, Polyakov dè dặt nói. - Thế còn những hậu quả thuần túy về mặt quân sự của biện pháp này thì các anh đã nghĩ, đã hình dung được ra sao chưa?
- Hoàn hảo cả rồi! Hơn nữa vấn đề đã được Bộ Tổng tham mưu duyệt. Họ, cũng như chúng tôi, đều cho rằng, bọn địch chỉ có thể nghĩ đây là một sự nhiễu sóng, không có gì khác như những nhiễu sóng thông thường vẫn xảy ra trước một cuộc tấn công lớn của chúng ta. Còn về hậu quả thì ngoài những xôn xao tạm thời trong các bộ tham mưu Đức thì không thể và sẽ hoàn toàn không có hậu quả nào khác.
- Trung tướng Egorov có biết về những việc này không?
- Tạm thời mới chỉ biết về đại cương thôi... Chúng tôi có thảo luận với đồng chí ấy về khả năng có thể thực hiện những biện pháp này khi đưa ra mệnh lệnh sơ bộ chuẩn bị các máy vô tuyến. Vấn đề chính thức chỉ mới được quyết định vừa rồi. Anh muốn biết ý kiến của Egorov à?
- Vâng.
- Không đồng ý! Nhưng, đồng chí trung tá ạ, đây không phải do cái tính đỏng đảnh của ai cả. Mệnh lệnh của Tổng hành dinh Bộ Tổng tư lệnh đã đề ra hai nhiệm vụ cụ thể. Ngoài nhiệm vụ thứ nhất là bắt sống, còn có nhiệm vụ thứ hai nữa cũng không kém phần quan trọng và khẩn trương là, bằng mọi cách, ngăn cho bằng được việc chuyển những tin tức bí mật. Bằng mọi cách! – Nikolsky nhấn mạnh. - Đồng chí có thể hình dung cách giải quyết nào khác không?
- Về nguyên tắc, tất cả đều đúng và hợp lô-gích, nhưng còn thực tế thì sao? Rõ ràng, mệnh lệnh phải chấp hành! Nhưng nếu tất cả mọi sóng, đều bị át, bị khống chế cả thì làm sao xác định được phương vị, định vị. Vì, nên nhớ rằng, việc thực hiện nhiệm vụ thứ hai không nên gây cản trở cho việc thực hiện nhiệm vụ thứ nhất.
- Cái gì gây cản trở, nói như vậy là không đúng, Nikolsky không đồng ý. - Tôi có thể nói như thế này: chỉ gây rối thôi! Chúng tôi chỉ cho chúng sử dụng bầu trời trong một khoảnh khắc chín mươi giây trước khi bị át hẳn sóng, – ông giải thích, đó là khoảng thời gian cần thiết để xác định định vị. Và ngay lúc đó sẽ báo cho các anh biết phương vị để phối hợp. Chín mươi giây, gần một trăm năm mươi nhóm chữ... Polyakov lẩm bẩm nói. - Chúng nó sẽ kịp làm được gì trong khoảnh khắc đó? Tôi xin cảm ơn trước về sự phối hợp, nhưng hôm nay, đó chưa phải là điều chủ yếu. Chúng tôi đã xác định được những chỗ có triển vọng xuất hiện các nhóm bị truy lùng, và chúng ta cần phải tập trung mục tiêu vào những chỗ đó. Tôi khó đánh giá hết được những hậu quả có thể xảy ra của cuộc phát nhiều vô tuyến này. Như anh biết đấy, chúng tôi đang muốn bắt quả tang chúng vào trước khi điện đài hoạt động hoặc là sau đấy một lúc. Nếu vào trường hợp thứ nhất thì vẫn dễ đã rõ ràng. Còn nếu là trường hợp thứ hai? Chúng nó sẽ phản ứng nhiều ra sao?.. Chúng nó sẽ kịp phát đi những gì và sẽ nhận được gì? Triển vọng gì của trò chơi điện đài sau những biện pháp tương tự này? Liệu chúng có nhận được hàng tiếp tế không! Bọn Đức sẽ phản ứng ra sao?.. Liệu chúng nó có phái máy bay tới, nếu không có sự ước hẹn cụ thể và liệu chúng có kịp ước hẹn gì trong chín mươi giây ấy không?.. Thật đáng băn khoăn! Ở đây nảy sinh ra bao nhiêu câu hỏi, bao nhiêu điều chưa sáng tỏ, chưa biết trước và sau khi suy nghĩ tỉ mỉ, ta thấy chưa thể đoán hết được. Thậm chí chúng ta cứ cho rằng, cuộc truy lùng này sẽ không bị thiệt hại gì. Nhưng ngày nay không phải như những năm bốn một hoặc bốn hai nữa, việc thực hiện một công việc như vậy mà không có sự tham gia của các trò chơi vô tuyến thì nó cũng giống như kiểu ngôi nhà không mái hoặc chiếc xe không có động cơ! Tôi hy vọng rằng, đồng chí hiểu được băn khoăn, lo lắng của tôi chứ?
- Tôi hiểu chứ, – Nikolsky đã bước ra ngưỡng cửa. - Đáng tiếc là trong thực tế không thể thấy trước được một cách chính xác những hậu quả và đối với chúng ta, chúng có thể là một dấu trừ. Anh hãy nghĩ và tin rằng, Mátxcơva cũng đã hiểu rõ điều đó và nếu họ đã quyết định như thế, tức là việc đó rất cần thiết!.. Ta có thể nói gì ở đây được?.. Để khỏi phải áp dụng biện pháp át sóng, để mọi hậu quả khỏi phải xảy ra và để mọi việc có thể diễn ra dưới sự kiểm soát của chúng ta thì điều duy nhất chỉ có thể là: các đồng chí hãy cố gắng bắt chúng trước khi đài chúng nó phát sóng lên không trung!..