Rượu thì chỉ trong những trường hợp cần thiết mới thật là tốt!.. Nhưng món hải sâm phi hành củ thơm lừng thì thực sự là tuyệt diệu!.. Một thứ “vết tích, dấu chứng” hết sức giá trị đây!..
Tất cả những gì mà ta biết về Mishchenko bây giờ đây, bất kỳ thế nào đi nữa, cũng đều vô tích sự... Có thể, đây chính là hắn... Nhưng cũng có thể chỉ là Elatomtsev thôi... Alexey Pavlovich... Đại úy Hồng quân... con người dày dạn trong chiến đấu... Hai lần được thưởng huân chương... Đảng viên cộng sản... Giá bây giờ cùng với hắn ở trong cùng một nhà tắm công cộng. Giá mà xem được lưng hắn, vùng quanh thắt lưng...
Hãy đừng nghĩ đến Mishchenko! Nhiệm vụ của ta lúc này là ép buộc cả ba viên sĩ quan bộc lộ rõ cái bản chất thật sự của chúng... Dù chúng có thể là ai đi nữa! Và trong trường hợp thuận lợi, phải tóm bắt được chúng còn sống nguyên vẹn. Mặc dù có thể chỉ tóm được hai tên thôi... Song nếu tóm gọn được cả ba tên thì càng tốt. Và đồng thời, không bị mất một ai trong số các đồng chí mình ở tổ...
Còn đại úy trợ lý... Anh ta thế nào ấy – quên hết cả rồi ư?.. Tại sao lại đứng im lặng... Anh ấy đang hành động, cư xử một cách tiêu cực... biến chất... khó hiểu...
Này, hãy thân chinh đề nghị... Bình tĩnh hơn... Cứ thế... Hãy nhìn thẳng vào mặt họ!.. “vì lý do gì?!.. Có chuyện gì?..” Hắn không vừa lòng!.. Chỗ lồi ở cổ họng viên trung úy run bần bật... Hãy nhìn chằm chằm!.. Hắn không muốn!.. Hắn liếm môi!.. Rút cuộc thế! Viên thượng úy đang cũng trong tình trạng căng thẳng... Trúng mục tiêu rồi!.. Đó chính là điểm yếu!.. Hãy ấn thật mạnh vào!.. giờ thì ấn hết sức mạnh!.. Hãy giải thích nguyên nhân... với vẻ kín đáo... Đã biến mất mấy hòm ngòi nổ... Như vậy... Hắn phản đối mạnh... thật nhanh trí... khôn ngoan. Nhưng ta, một cán bộ phục vụ đắc lực!.. Cứ đòi hỏi phải cho xem kỳ được!.. Họ không muốn!.. Các ba lô của họ đựng cái gì vậy!.. Điều chủ yếu là phải làm cho họ tự bộc lộ rõ cái bản chất của họ ra!... Không hẳn bọn họ đã là “Neman”... Không được xác định... Vậy họ là ai và tại sao họ lại không muốn để cho xem?.. “Một cách kiên quyết!..” Còn như đưa về Ban quân quản? Bây giờ đừng có dây dưa mãi, – ra hiệu đi!.. Chúng không đời nào đồng ý!.. không chịu đâu... Đồng chí hãy cứ khám!... Chà, ra thế... Thôi được, càng tốt.
Hắn tháo giúp... Hắn đã thít chặt mỗi nút lại!.. Một cách khéo léo... Đừng tỏ vẻ... Hãy giải phóng đôi bàn tay, đưa trả giấy tờ...
Nào, ta hãy xem ba lô họ có cái gì... ở trên là một cái bánh mì đen tròn rõ to... Nhưng dưới là gì, cả một vấn đề đấy! Cả cái tên này nữa, hắn cũng thít chặt lại! Bọn quỷ quyệt!.. Các “đồng chí” thân mến ơi, đó chẳng qua là trò ảo thuật đối với một anh chàng thộn được thôi, còn chúng tôi thì đã nhiều lần nhìn thấy rồi... Cả cái mớ thắt nút nữa!.. Thử dùng móng tay... Cúi thấp đầu xuống nữa... Chúng thực sự cho ta đúng là một thằng khờ, thằng ngốc, càng hay!
Chúng đã xúm lại hai bên người mình!.. Hãy bình tĩnh... Hãy nhắc lại tín hiệu – không để tín hiệu làm hỏng việc! Hành động của chúng mới lộ liễu làm sao! Chúng thật trắng trợn!.. Mà chúng e dè ai chứ?.. Chúng tôi?.. Nhưng dưới con mắt chúng, chúng tôi đã là những thây ma rồi!.. Nhưng dẫu sao thì cũng không hẳn bọn chúng đã là “Neman” đâu, không phải!..
Hãy bắt chúng đứng vào chỗ... Và chọc tức chúng xem... Thật bình tĩnh... Nhắc lại lần nữa... Hãy đóng vai anh khờ, anh phục vụ đắc lực ngây độn!.. Kiên cường hơn nữa... Hãy làm căng thẳng, gay gắt tình hình lên... Cất cao, giằn mạnh giọng nói... Tức giận... Hai hàm răng hắn!.. xưng hô với hắn bằng “anh”, bằng anh đi!.. Cái nét mặt đỏ gay lên là sắp bậy bạ đây!.. bình tĩnh hơn... Thật kiên cường đấy!.. Súng ngắn!.. Thế mà... rất tốt!.. Nhưng viên đại úy là một đứa rất cừ... Hắn tự chủ được thật tài!.. Phải chăng đó là Mishchenko?.. Phải chăng bọn chúng là “Neman”?
Các khớp xương đau nhức và tim thắt lại... Mà không thể làm khác đi được!.. Thít chặt rồi... Dùng móng tay không xong... bất kỳ thế nào thì chúng sẽ không thoát khỏi tay Tamantsev. Mà nếu có đứa chuồn đi được, thì cũng sẽ không quá cửa rừng... Nửa tiếng nữa cả khu rừng sẽ bị vây kín hết, và cuộc càn quét bắt đầu... Tất nhiên, chẳng muốn thế... chẳng hề!.. Những cuộc hành quân, chiến dịch thường để lại những xác chết... Mà chúng ta lại cần cái bản chất sự thật! Ngay hôm nay! Và nó, cái bản chất ấy, không phải là chuyện bình thường đâu, nó được để ra gắn vào một vụ đã được đặt dưới sự kiểm soát trực tiếp của Tổng hành dinh!.. Những xác chết chẳng cho biết được cái bản chất ấy... Điều chủ yếu là làm thế nào... để chúng bị lộ diện... bị bóc vỏ... trơ cái lõi thực của chúng ra!.. Khi ấy chúng ta sẽ nhận biết được chính cái bản chất sự thật... Tất nhiên, nếu chúng là những kẻ mà ta đang lùng tìm... Mà cái nút thắt!.. Dùng răng mà dứt nó ra được không?..
Phải chăng đó là Mishchenko? Đừng có mơ tưởng đến Mishchenko! Là nó hay là ai đi nữa thì cũng chẳng thoát khỏi được tay Tamantsev... Nếu như... Thôi đi!..