Trước mắt anh là một cây sồi già: một hốc đen ngòm, bí hiểm hiện ra trên thân cây cách đầu anh độ một thước. Andrei dừng lại giây lát, nhìn và suy nghĩ. Ngộ nhỡ ra thì?... Anh nhảy lên, với tay bám vào cành cây, leo lên kẹp chân vào thân cây, thò tay vào hốc và lấy ra một nắm gỗ mục hôi – à ra thế, một nắm gỗ mục hôi thối... Ngay lúc đó chân bị hẫng, anh tụt xuống xuýt nữa thì buột tay và do đó tay anh bị xước, cổ tay bị xây xát, rớm máu.
Nếu như, đối với anh, sáng nay khu rừng hẻo lánh, xa xôi này có cái gì đó đặc biệt, bí hiểm vì đúng là nơi đã phát ra những sóng điện bí mật và, nếu như sáng nay Andrei còn tràn đầy lòng tin và hy vọng, hồi hộp chờ đợi một điều gì đó thì giờ đây, lúc đã gần chiều, mỗi giờ trôi qua đi anh càng ít tin là có thể phát hiện được cái mà họ chờ đợi.
Thực ra, đã dễ gì đi tìm dấu vết kẻ nào đó đã đánh điện trong khu rừng rậm rạp như thế này, và tại sao họ lại phải để lại dấu vết – hoàn toàn không nhất thiết như vậy. Rồi nữa, việc xác định vị trí đài phát đã đúng được bao nhiêu. Andrei hiểu rằng, vị trí hoạt động của máy xác định phương vị đài phát có lúc cũng chệch với vị trí dự đoán và có khi tính toán sai tới hàng mấy kilômét.
Nhưng điều làm băn khoăn hơn cả là tình trạng yếu kém của anh. Nếu như dạo ở trung đoàn ngoài tiền tuyến, lúc chưa bị thương, anh không phải là một sĩ quan tồi so với các cán bộ khác mà có khi còn trội hơn, thì giờ đây, trong nhóm tác chiến ba người này, anh yếu nhất, cả về kinh nghiệm và hiểu biết nghiệp vụ; và, dĩ nhiên là cả về kết quả công tác. Mặc dầu anh đã cố gắng nhiều, nhưng nói chung trong mức độ nào đó vẫn phải mượn nhờ vào Alekhin và Tamantsev và, ý nghĩ đó luôn day dứt anh.
Trời đã về chiều, anh quay sang hướng đồng để tới kịp Shilovychi trước tối. Đi một quãng, anh gặp ngay phải một đầm lầy rộng, mặt đầm phủ đầy rêu và các loại cỏ lác. Cố giữ đúng hướng, anh cứ tiếp tục đi thẳng, chân cứ lún sâu vào bùn đặc sệt và nước bẩn tràn cả vào ống giày ủng.
Anh vật vã lầm lũi nhớ lại địa hình. Theo bản đồ thì cái đầm lầy này hình như không có hoặc anh không để ý tới. Chung quanh là rừng bao phủ và phải làm sao để thoát khỏi đây một cách tốt nhất.
Đang chăm chú tìm phương hướng bỗng anh nghe từ xa vang lên hai loạt tiểu liên ngắn và ngay sau đó là những tiếng súng lẻ tẻ. Ngay lúc đó anh liền nghĩ đến Alekhin và Tamantsev. Không thể chậm trễ giây phút nào, anh vòng chạy sang bên phải, lao về phía có tiếng súng, vật vã tránh những chỗ bùn lún và vừa nguyền rủa cái đầm lầy này vừa thấm oán sự nhầm lẫn của mình. Vừa chạy anh vừa lắng nghe, chờ đợi pháo hiệu quy định: cấp cứu nhưng khu rừng vẫn giữ vẻ im lặng nặng nề. Chuyện gì đã xảy ra đằng ấy?.. Cả Alekhin, cả Tamantsev đều không mang tiểu liên theo – vậy thì ai bắn trước? Ai bắn và bắn vào ai?... Chả lẽ Alekhin hoặc Tamantsev đã bị phục kích như cậu Basos hay sao?..
Hầu như kiệt sức, anh cố chạy men theo bờ đầm, bùn ở đây đã đặc hơn, ủng chỉ còn lún ngập mắt cá. Những hàng cây lớn đã hiện lên sau lớp bụi rậm thấp và hẹp. Andrei vội len qua những bụi cây, chạy ra tới quãng rừng thưa phủ đầy cỏ gai rậm và, bắt gặp một mạch nước từ dưới lòng đất vọt lên, len lỏi qua những chùm rễ cây đen nháy, khi ẩn khi hiện, chảy ngầm dưới đất. Anh quỳ gối cạnh một gốc cây cụt, vục đầu vào dòng nước, vừa uống ừng ực vừa khóa nước rửa mặt nhớp nháp bụi đường và mồ hôi. Nước trong suốt đượm mùi bùn, lạnh buốt chân răng.
Anh đứng dậy, vươn vai, chăm chú nhìn, lắng nghe và bỗng nhiên anh như sững lại vì quá bất ngờ... Trên mép đất đen nháy ven hồ, cách chỗ đứng chỉ ba bốn mét, anh thấy rõ những vết ủng bộ đội còn mới nguyên, những dấu vết mới tinh chưa kịp se lại, những dấu vết mà suốt ngày hôm nay anh và các bạn anh luôn nghĩ đến và đang đi lùng sục...